Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 

Nó

  
 
 

Nó lầm-lũi đi vào con ngơ nhỏ, vừa đi nó, vừa phủi những bụi đất bám ở mặt, ở cổ và hai cánh tay trần làm nó ngứa ngáy, nó đi vào con hẻm sâu dẫn đến nhà bà Sáu, trong Chợ vườn chuối….

Đêm qua, nó đâu được ngủ yên, công-an đi lùng suốt đêm, bắt hốt những bọn người ngủ ngoài vỉa hè phố vùng Saigon và Tân-Định...

Nó đưa tay dụi vào mắt, những ghèn bám ở khóe mắt làm nó khó chịu: "ê! nhỏ ! về sớm quá vậy mày? đêm qua tao tưởng mày bị bắt rồi?.."Mày ăn ǵ chưa? nhà c̣n chút cơm nguội tối qua, mày đói th́ cạo mà ăn" bà Sáu vừa nói một hơi, vừa chỉ vào cái nồi nhỏ đặt ở trên chiếc bàn nhỏ cũ kỹ nằm ở góc cuối nhà.

Gian nhà nhỏ này, chỉ vỏn vẹn đủ chỗ cho một chiếc gường đôi đặt ở tận góc trong, sát bên bức vách gỗ, ngăn cái nhà cầu cùng cái lu to đựng nước dùng để tắm rửa, được che bằng tấm vải trắng dệt sợi thô dày, nay đă ngă màu vàng loang ố. Ngay đó một cái bệ xây bằng xi-măng đơn giản, là chỗ làm bếp của bà sáu, trên bệ là cái bếp dầu dùng đă nhiều năm, lẫn lộn với những cái lọ con con đựng đồ nêm nếm, cái lọ muối th́ c̣n độ lưng lưng lọ, và chai nước mắm th́ đă cạn khô từ bao giờ… Chiếc bàn gỗ quí bốn chân được chạm trổ h́nh dạng chân cọp; bấu vào trái cầu rất là công phu mà ông Sáu đă đóng lúc ông c̣n sinh-tiền, bá sáu ǵn giữ chiếc bàn rất cẩn thận tựa như di vật, đặt sát ở cạnh cửa sổ có hàng song sắt, lỗ chỗ màu xanh xen lẫn màu sét rỉ từ song sắt, đă lâu không được sơn phết lại.

Hẳn đă lâu lắm,từ ngày ông Sáu qua đời bà Sáu ít có dịp để ngồi bên cạnh cửa sổ trông ra ngoài ngơ…

Chỗ trống giữa nhà là chỗ để quang gánh của bà Sáu và cũng là chỗ để khi có dịp con trai, con dâu và đứa cháu nội của bà về thăm bà và họ trải tấm chiếu ngủ tạm qua đêm.

Trên tường sơ sài một bàn thờ gỗ mỏng, bên trên bàn thờ là h́nh ông Sáu được đặt chính giữa h́nh bố mẹ ông bà Sáu, lúc nào cũng vấn vương mùi nhang khói, và cái đèn dầu con với cái bóng đỏ le lói sáng. Bà Sáu rất bận tâm đến cái bàn thờ nhỏ này, mỗi lần bà đi chợ về, bà có thói quen đốt nén nhang nhỏ vái chào trước khi bà cởi chiếc áo bà ba màu nâu, mà bà giữ ǵn nó cẩn thận chỉ mặc vào mỗi lần bà ra khỏi cửa.

Đêm qua nó ngủ ngoài vỉa hè sau một ngày kiếm ăn không no "đói, th́ cạo mà ăn đi con rồi coi nhà cho bà, bà ra chợ kiếm ǵ đó làm kiếm chút cháo mày ơi, chứ không th́ đói". Nói xong bà quảy đôi quang gánh lên vai, đi ra đến cửa bà ngoái lại dặn thêm "có đi, th́ khoá cửa lại rồi đem ch́a khoá ra cho bà nghe nhỏ!".Nó "dạ " thật to tiếng cho bà Sáu ỵên tâm rồi nó bước nhanh đến bên nồi cơm dở nắp ra, lấy tay vốc từng vốc cơm nguội vừa khô, vừa rời, bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến, nhiều lần nó suưt th́ mắc nghẹn v́ nuốt nhanh…

Nó…nó, cũng có cha có mẹ như bao đứa trẻ khác, bố và mẹ nó đều là người có chữ, có nghĩa. Cùng thời nó được sinh ra chung quanh những vui những mừng, những hớn hở đón chào của mọi người. Nó cũng có nội, có ngoại, đông đủ cô cậu và bác d́..Nhưng sao bây giờ nó côi cút giữa chợ đời khi tuổi chưa tṛn sáu???

Nó cũng không biết tại sao nữa, nó chỉ biết nó không chịu nổi những trận đ̣n của bố nó và những lời đai-nghiến của người đàn bà sống với bố nó mà không phải là mẹ nó..

Ḍng nước mắt chảy dài, lẫn với những hạt cơm nguội nó đang nhai trong miệng, làm cho khó nuốt thêm...nhưng nó nuốt, cố nuốt vào bụng v́ được qua một ngày không bị đói….

Nó c̣n nhớ khi nó rời nhà ngoại, nó chỉ mới lên ba, lúc tuổi vẫn c̣n thèm hơi mẹ, vẫn cần dư âm âu-ơ tiếng ru của mẹ đêm đêm…cần nhiều âu yếm vỗ về …

Đă ba năm rồi, nó xa mẹ nó..nó không nghe ba nó nhắc nhở ǵ về mẹ nó cả, mỗi lần nó có hỏi, nó chỉ nhận được những tiếng nạt giọng, sừng sộ của ba nó không cho nó hỏi mà thôi…Nó cũng không biết tại sao bà Dung lại hay đay nghiến nó, và hay nói vào những câu không có thật để ba nó nổi sùng lên mà đánh nó, đấm nó bằng những cú đấm kẻ thù, tát nó vào mặt như tát vào mặt của một thằng khiếp nhược chạy chốn sự thật, đá vào hông, vào bụng nó như chưa từng sanh đẻ nó ra cuộc đời này, cứ mỗi lần bị ba nó đánh, nó vẫn hằng rên rỉ lên câu cầu cứu "mẹ ơi…mẹ ơi.." và cứ mỗi lần như thế là nó lại nhận được nhiều đ̣n đánh hơn, v́ ba nó sợ bà Dung chưa bằng ḷng (??) nếu nó không ngậm cái miệng nó lại.

Ba nó đánh nó chỉ v́ nó nhớ mẹ nó, nhưng làm phật ḷng ba nó..tại sao? Tai sao, th́ nó cũng không hiểu…

Cũng đă bao lần nó tự hỏi tai sao… và tại sao. Nó khẽ thầm gọi "mẹ ơi..mẹ ở đâu?"

Nó c̣n nhớ hôm mẹ nó sửa soạn đi bán, trước khi đi mẹ nó dặn nó “ngoan ở nhà với ngoại, coi em bé cho mẹ đi bán kịếm tiền nuôi con và mua sữa cho em bé, mẹ sẽ mua bánh cho con nữa, ở nhà ngoan nghe con ”Rồi mẹ nó đạp nhanh chiếc xe đạp cũ kỹ, đèo theo bội bông thật to ra cổng xa….dơi theo bóng mẹ nó khuất lần mà nó thầm ước ao được cùng mẹ ra chợ bán… …..Bỗng nó trông thấy bác Nam và ba nó xuất hiện trước cổng nhà, nó nghe tiếng ba nó nói chuyện ǵ đó với ngoại ngoài sân, rồi nó nghe tiếng ngoại nó ho, liền lúc ba nó chạy nhanh vào nhà, nắm lấy tay nó và bảo nó "Đi, đi với ba”… Từ đó, nó không được gặp mẹ nó và em nó nữa…

Ngày đầu tiên, ba nó dẫn nó đến gặp một người đàn bà tên Dung, bà Dung cũng tuổi trạc mẹ nó, đầu tiên gặp nó bà Dung cũng thương nó lắm mà (nó nghĩ vậy) v́ bà ta cũng cho nó ăn cơm và cho nó chỗ ngủ….

Nhưng không được lâu.. Khi bà Dung sanh đứa con trai, nó nhớ em nó lắm.. cho nên nó rất thương bé Vinh (tên đứa con của bà Dung) nhưng ngược lại bà Dung lại ghét nó ra mặt, bà luôn luôn t́m ra điều để ba nó, ghét nó và cho nó nhiều đ̣n hằn…

Nó đưa tay quẹt gịng nước mắt.. nuốt vội miếng cơm đang nhai dở trong miệng, đảo mắt t́m cái ca cũ kỹ, méo mó của bà Sáu, ch́m vào cái lu nhỏ gần đấy mà bà sáu dùng đựng nước uống, múc đầy ca nước trong, đưa vào miệng uống, vài giọt nước trào từ ca nhiễu ra ngoài, nó uống cạn nước trong ca, đưa tay chùi những giọt nước vương làm ướt cái cằm bẩn lem luốt những đất, mà đă bao ngày nó không được bàn tay mẹ chăm-sóc. Nó đặt cái ca trở vào chỗ cũ, đi nhanh vào nhà cầu.

Khuôn mặt nó lộ ra nét khoan-khoái, nó cảm nhận được sự an toàn và yên ổn khi nó ẩn thân trong căn nhà nghèo nàn này của bà sáu, từ ngày nó lang thang.. chạy trốn những đ̣n hằn của ba nó, sống bên vỉa hè chỉ toàn là những kinh hăi.

Nó quí mến kính trọng bà Sáu như một vị thánh hiền hoà, nhân ái. Nó thầm ao ước được bà Sáu nhận nó như đứa cháu côi cút của bà để nó được nương nấu dưới cánh tay che chở của bà trong lúc tuổi nó c̣n thơ. Nó chợt rùng ḿnh, nó sợ.. nó sợ ngoài kia lắm, ngoài kia mịt mù đen tối, đau đớn và doạ dẫm, nó cần sự chở che…

Ngoài kia vỉa hè..lạnh cóng sương đêm với những giấc ngủ chập chừng lẫn trong những tiếng thét, tiếng tháo chạy đầy ác mộng...

Ban ngày nó lang thang trong chợ nhận việc sai vặt hay đi dọc lá chuối cho mấy bà bán ở chợ, bữa nào khá hơn là đi lượm những trái me chín, rớt từ những cây me cao trong vườn Tao Đàn đổi lấy miếng ăn, đôi khi me hết mùa không rơi nữa …

Nó c̣n nhớ … một hôm nó đói lắm, nó lang thang và gục ngă trước nhà bà Sáu, bà Sáu đă đưa nó vào nhà cứu nó sống lại, sau đó v́ cảm thông, bà đă cho nó nhận nơi này làm nơi tạm trú, đi đi về về. Nó tuy mới sáu tuổi đời nhưng nó cũng hiểu bà Sáu không thể chia sẻ miếng cơm cho nó mỗi ngày được, nên nó phải tự đi t́m lấy miếng ăn qua ngày, chỉ về ngủ tạm qua đêm ở nhà bà, đêm qua nhà bà Sáu có con bà và khách ḍng họ bà lại chơi ngủ lại, nó không muốn phiền bà Sáu nên nó tự ra ngủ ngoài vỉa hè...

Nó sốc lại cái quần dài lấm đầy đất và ngai ngái mùi âm ẩm hôi.. vói tay lấy cái gáo múc nước dội cầu, vớt nước c̣n lại xoa xoa lên mặt cho tỉnh táo, nó quệt hai bên mặt nó, vào hai bả vai áo. Nó đến cạnh bên bàn thờ ông Sáu vái một lạy chào trước khi ra cửa..

Khóa cửa bằng một ống khóa nhỏ lồng trong sợi xích, nó cầm chiếc ch́a khóa đi ra chợ đưa cho bà Sáu như lời bà Sáu đă dặn nó. Bóng dáng gầy g̣, lem luốc của nó biến nhanh vào ḍng chợ đông…

Sau năm năm bị bắt xa mẹ nó, Ba nó có lẽ sợ đối diện với lương tâm, nên trao trả nó về cho mẹ nó.

Thằng bé lem-luốc, nay đă chững- chạc, trưởng thành, nhưng những vết thương trong ḷng nó vẫn măi âm- ỉ một nỗi đau……

Trích trong một đoạn kể sự thật cuộc đời của một đứa trẻ bị bắt, phải xa mẹ nó, theo tiếng Na-uy là Kidnapping

Hoàng Tiên
Na Uy, 4-04-06

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com