Ngày xửa..ngày xưa lúc tôi c̣n trẻ, hay nói rơ hơn là cái thời tôi
c̣n cắp sách đến trường, tôi rất mê đọc sách, đọc truyện..Bất kể
rằng truyện ngắn hay truyện dài, truyện du-kư kéo dài nhiều
hạn..v..v..Chỉ cần những truyện ấy có nội dung viết về anh hùng
hào-kiệt có thể loại "Ngầu..Ngầu" quân-tử, là làm mê ḷng tôi
ngay..
Chắc hẳn bạn cũng chẳng lạ ǵ truyện du-kư cái thời (1969-1970)
Càn-Long du Giang-Nam. Lâu quá rồi cộng vào cái đầu tôi càng già
lại càng "u-muội" nên tôi không nhớ nổi tên tác-giả và tên
dịch-giả của truyện tập du-kư này, nhưng tôi vẫn nhớ như nêm
truyện được đăng mỗi ngày trong báo tờ Xây-Dựng. Thời đó bố tôi
mua báo tháng nên ngày nào chú bé giao báo cũng nhét trong kẽ cổng
nhà tôi một tờ, tôi chỉ chờ bố tôi đọc tin tức trong báo xong là
tôi cuỗm ngay lấy rồi đặt ḿnh bên góc cửa sổ nhiều ánh-sáng và
gió hây hây để nghiền-ngẫm trang truyện du-kư Càn-Long du
Giang-Nam..
Càn-Long được dịch-giả diễn theo chữ việt tuyệt bạn nhỉ..Một v́
vua xứng đáng với câu danh-tự của nước Nam ta. "Xuống đông, đông
tĩnh. Lên đoài, đoài tang"(*)
Để khẳng định được ngôi-vị vua của ḿnh Càn-Long đă giả dạng dân
t́nh để nh́n, để hiểu, để học (?!).v..v..(tôi không hiểu sâu lắm
về lịch-sử Càn-Long vị vua Trung-quốc này, nhưng sau khi tôi lớn
hơn một tí, tôi có đọc sơ về lịch-sử ông ta..Cuối cùng trở thành
vị vua không có hiền(bạo chúa).
Nhưng cái thời trẻ ấy của tôi, Càn-Long là một đại-trượng-phu, một
người quân-tử. Thế rồi h́nh ảnh đẹp ấy theo tôi trong đời và nó
ám-ảnh ngay trong cuộc sống của tôi từ tư-tưởng cho đến hành-động,
nên tôi rất yếu đuối với chữ hèn!..
Thế nhưng.. chỉ sau khi nghe tin hội-đồng trao giải hoà-b́nh Na-Uy
chọn Lưu hiểu Ba. Đại-sứ quán Trung-Quốc tại Na-Uy đóng cứng cửa
trong, khoá kỹ cổng ngoài, buông sâu màn cửa sổ. Ư nghĩa rằng
không tiếp người. Trong Trung-Quốc (nước của họ) th́ xướng
ngôn-viên bộ ngoại-giao trả lời với báo chí thế giới rằng: "Na-Uy
trao giải cho "Crime"!.."Ông phát ngôn-viên đại-diện bộ ngoại-giao
báo chí ấy nói một cách khẳng-định và hùng hồn sắt đá..(tôi theo
dơi tin tức trong tivi)
Rồi cũng th́, sau lời tuyên bố đó nhà nước Trung-quốc thả ngay ra
một chính-hiệu "Crime" của nước họ mang tội danh giết người (tên
Zhao Fei)và người bị giết bởi tay "Crime" này là cô gái 21 tuổi
(tên Pemille Marie Thornsen) người Na-uy sinh-viên khoa thảo dược
theo học ở Hungari (học cùng lớp với tên"Crime" này).
Và câu chuyện giết người này chỉ cách đây hai tháng thôi
Trung-quốc bắt giữ tên này khi tên này chạy trở về Trung-quốc
(nhà)để nấu ḿnh, và nhà hữu-trách Trung-quốc hợp tác với nhà
hữu-trách Hungari đang trên đường tiến hành xét xử..Rồi bỗng dưng
được thả một cách "bàng hoàng" với tội danh "Vô tội". Tôi nghĩ
chắc tên "Crime" này cũng chưng hửng lắm đây chăng!?.
Từ lúc bắt đầu đề nghị, cho đến lúc Na-Uy (chủ tịch hội-đồng trao
giải hoà b́nh ông Thorbjørn Jagland) quết-định trao cho Lưu Hiểu
Ba, cái nước nhỏ bé của tôi ở (chưa đủ năm triệu dân) nhận biết
bao "Điềm lạ" từ phía Trung-Quốc "biếu" cho..Nhân dân Trung-Quốc
cũng đôi người bị vạ lây..Chẳng hạn như phái đoàn Nauy sang
Trung-Quốc để trao đổi về sự việc của Lưu Hiểu Ba, một cô bé
sinh-viên ( người Trung-Quốc) ngưỡng-mộ quá chạy lại trao cho phái
đoàn chỉ một bó hoa thôi liền bị cảnh-sát (Trung-Quốc) "mời" (áp
giải) vào đồn..
Nhưng vẫn c̣n may mắn cho quê Việt tôi, câu chuyện chín người ngư
dân quê Quảng-B́nh được coi là "chuyện nhỏ" nên chỉ được thả cho
lênh-đênh trên biển cả đôi ngày cho "thấm nỗi đắng cay"mà thôi!..
Nghĩ chuyện này, rồi lại ngẫm lại chuyện kia tôi vẫn thấy thấm sao
ấy hai chữ quân-tử thọng sau chữ "tàu"..
(*)Trích câu trong (Chí làm trai) của Nguyễn công Trứ.