|
|

Thê bạn tôi.
Người con gái gốc Buôn-Mê-Thuộc,
có mái tóc dài hoe màu vàng, nắng cháy, đôi mi dài, dầy ..đan rối vào
với nhau ấp ủ màu mắt nâu huyền trong sáng, ươm màu lăng mạn..làm chết
bao tay lăng tử một thời…Vóc dáng không tha thướt yểu điệu, nhưng vững
vàng của một người con gái đảm đang, với nụ cười như luôn hé nở trên
môi, đôi má khẽ lúm đồng tiền, Thê đă dễ thu hút được ḷng mọi người
xunh quanh, không chỉ đẹp ở khuôn mặt hay ánh mắt mà thôi, Thê đẹp cả
ở tâm hồn, nên khi cười, cái đẹp hiện ra ở nơi đó…
Thê…. Tôi gọi, tên bạn trong
tâm kư của tôi.
Và viết lên đây trang nhật kư
của chúng ḿnh, hai đứa lúc c̣n ấu thơ...Tôi biết Thê sẽ chẳng bao giờ
đọc nữa, cái chuyện trần gian lẩn thẩn này của tôi, nhưng Thê nhé, cho
tôi được phép kể chuyện ấu thơ của bọn ḿnh hai đứa, cho
www.ninh-hoa.com, hay bạn nào đó c̣n nhớ về Thê….
Gia đ́nh tôi từ quận 5 Sài
G̣n, chuyển ra Dục Mỹ năm 1964 v́ Bố tôi đóng quân ở đây. Gia đ́nh tôi
ở trong xóm đạo, hay c̣n gọi là Xóm nhà thờ, bấy giờ là cha Nguyễn văn
Chính, cho đặt tên như thế để dễ dàng cho việc thư từ hay liên
hệ..v..v..Tôi ngày ấy, c̣n nhỏ lắm và chưa có quen ai để nhận làm bạn
cả…Tôi rất siêng năng đi xem lễ, đọc kinh...(chẳng là Bố Mẹ tôi rất là
mộ đạo). Tôi hay gặp Thê ở cuối nhà thờ, khi bọn Thê (Thê và bạn Thê )
hay chơi nhảy ḷ c̣ bên hông nhà thờ. Bọn họ nhảy ḷ c̣ gần như mỗi
ngày, nếu trời không mưa, và tôi hay đứng coi bọn họ nhảy ḷ c̣. Bọn
họ có tất cả bốn người, bốn người họ ở cùng xóm với nhau và họ nhảy ḷ
c̣ với nhau, tôi đứng xem họ nhảy ḷ c̣ thỉnh thoảng họ lại tóe lên
cười …và tôi cũng cười theo.
Nhiều lần như thế, tôi vẫn
thích đứng xem bọn họ nhảy ḷ c̣, Và rồi một hôm, tôi cũng chỉ đứng
xem bọn họ chơi.." Ê! nhỏ mày có muốn chơi không?" C̣n đang ngơ ngáo
nhưng tôi cũng gật đầu.
Và rồi, từ buổi được nhảy ḷ
c̣ chung với bọn Thê, tôi đă trở thành bạn của Thê.
Từ lần ấy trở đi, mỗi chiều
sau khi dự xem thánh lễ xong, chúng tôi nhảy ḷ c̣ chung với nhau cho
đến khi đói bụng mới chạy băng về nhà….Nhà tôi th́ ở sau nhà thờ,
nhưng nhà của Thê ở tận măi trên một con dốc cao, cách nhà tôi một
đoạn đường khá xa, cạnh ven suối…. Con dốc cao này, Thê từng gánh về
những gánh nước trong, mát cho gia đ́nh Thê dùng mỗi ngày, đôi khi tôi
lại chơi, tôi được Thê cho tôi gánh thử, nhưng tôi chỉ làm đổ và làm
méo mó đôi thùng thêm. Đôi bận tôi được ngồi xem Thê nấu cám cho heo,
với đôi tay nhỏ, nhanh thoan thoắt của đứa con gái vùa tuổi lên tám,
lên mười, Thê vẫn hằng ngày, phụ mẹ băm đống rau muống thật to.
Có lần tôi hỏi Thê "sao mà cứ nấu
cám heo mỗi ngày vậy?" "nuôi heo phải nấu cho nó ăn chứ ! con ngố!".
Thê hay gọi tôi là con ngố lắm, nhưng tôi chẳng biết giận Thê bao giờ,
v́ tôi ngố thật, hay hỏi vu vơ...
Một hôm tôi đến đợi Thê đi học,
khi chúng tôi đi ngang nhà hàng xóm có trồng một cây hoa, hôm đó có
hoa nở, hoa màu tim tím, có năm cánh mỏng uốn buông dài, giữa hoa có
đốm nhị vàng dài thật đẹp, “hái hoa đi Thê!" "hoa của nhà người ta, mà
đ̣i hái! con ngố". Tuy mắng tôi là ngố, nhưng Thê vẫn đưa tay cuộn
buột hai tà áo dài vào với nhau, rồi bảo tôi: “đứng vén hàng rào lên
cho tao chui vào hái cho! con ngố!.". Tôi gồng ḿnh, kéo cao ḍng hàng
rào kẽm gai, đủ một khoảng trống cho Thê chui qua rào hái hoa cho tôi.
Khi Thê đưa cho tôi chùm hoa vừa mới hái, tôi thấy mặt, và áo của Thê
dính đầy đất đỏ, trông Thê thật lem luốc, tôi phát ra cười. Thê đỏ mặt
lên, gắt lời, "bắt người ta hái hoa cho, mà c̣n cười nữa hả con ngố".
Thật, tôi ngố thật, tôi cũng không biết tại sao tôi lại cười. Thê ch́u
tôi…như ch́u những đứa em nhỏ của Thê vậy.
Thời gian trôi nhanh, khi chúng
tôi giă từ ban tiểu học, Thê và tôi cùng lên ban trung học cũng ở
trường Tiến Đức. Năm 1969, chúng tôi vào trường Đức Linh cùng với nhau
năm học đê tứ. Măn niên khóa lớp đệ tứ, Thê giă từ áo trắng học tṛ,
bỏ tôi lại với những nỗi buồn, ngỡ ngàng, của tuổi bắt đầu lớn.
Mặc dù Thê không c̣n cắp sách đến
trường chung với tôi nữa, nhưng tôi vẫn thường đến thăm và tâm sự với
Thê về những vui, buồn của trường lớp và của tuổi dậy th́. Tôi vẫn thể
hiện cho Thê biết là không có Thê, tôi không biết tâm sự với ai, tôi
có cái cảm nhận thật gần gũi và dễ tâm sự với Thê hơn là nhửng bạn
khác. Nhưng rồi đôi khi,v́ hoàn cảnh và những thay đổi diễn dần trong
cuộc sống, Thê và tôi không gặp nhau nhiều lắm như những ngày tụi tôi
c̣n bé nữa, tôi buồn, nhưng cũng hiểu được rằng, tôi và Thê sẽ phải
lớn và sẽ có những thay đổi tự nhiên theo ngày tháng ...
Năm tôi đi lấy chồng, tấm thiệp
đầu tiên tôi viết là gởi cho Thê, nhưng Thê đă không đến dự đám cưới,
chỉ đến và gởi quà cho Mẹ tôi đem lại cho tôi, tôi buồn, nhưng tôi
không bao giờ trách bạn. Sau đám cưới, tôi theo chồng trở lại Sài G̣n...
Đời tôi nhiều đổi thay hơn từ đó…
Năm 1975, khi “Giải phóng” về gia
đ́nh Thê xuống tàu sang Mỹ, ngàn trùng xa cách...cách ngăn thêm từ đấy...
Bỗng nhiên năm 1981, tôi nhận
được tin Thê ở Mỹ gởi về, tôi mừng đến run cả tay…Thư đi, và thư lại
cho tôi, Thê gởi kèm h́nh đám cưới của Thê. H́nh rất đẹp và rất hạnh
phúc. Tôi mừng cho Thê. Và tôi hẹn với Thê ngày gặp lại.
Nhưng rồi… đời không như ước muốn...
Sau khi sanh đứa con gái thứ hai chưa đầy tuổi, Thê đă bỏ lại sau lưng
những kỷ niệm, những buồn và vui của bọn tôi hai đứa, bỏ lại những bận
bụi trần gian…..
Năm 2000 tôi t́m đươc địa chỉ của
gia đ́nh Bố mẹ Thê, tôi qua thăm hai bác và các em của Thê, tôi cũng
được diễm phúc xem thấy mặt hai đứa con gái của Thê, đứa con gái thứ
hai giống mẹ như đúc. Làm tôi buột miệng gọi Thê hả?…Tôi biết giây
phút đó làm cho gia đ́nh Thê buồn lắm, nhưng chằc rằng gia đ́nh cũng
hiểu cho tôi….
Hoàng hậu sắc hoa màu tím.
Ngày nào... bạn hái bên đường.
Tôi vẫn ép đây, trong tim đầy nỗi nhớ.
Nhớ về bạn, nhớ những nụ cười..
Ước sao, kiếp nào minh gặp lại ?
Sẽ nói với bạn, bạn là tri kỷ.
Tri kỷ, tuổi thơ tôi và bạn.
Màu tím hoàng hậu nhớ ngày xưa.
Viết để tưởng nhớ về Thê, người
bạn tuổi thơ đầu tiên của tôi, khi tôi đến Dục Mỹ, hoa mà Thê hái cho
tôi ngày đó, sau này về Sài G̣n tôi mới được biết tên "hoa hoàng hậu",
vô t́nh hay dụng ư trời (?!) Thê mang họ Hoàng, nên hoa hoàng hậu
nhiều ư nghĩa với tôi..
Nhac phẩm "Ngày xưa Hoàng Thị",
ư thơ của nhà sư Phạm Thiên Thư do Phạm Duy phổ nhạc mà tôi hay hát cho Thê nghe, đậm đà kỷ niệm t́nh bạn
chúng tôi.
Thê qua đời năm 1985 v́ bệnh ung
thư, để lại hai đứa con gái xinh đẹp tuyệt vời, sống với ông bà ngoại
ở USA.
Ṛm ..tiếng
Thê hay gọi tôi.
Phi
ṛm
Norway 30.03.06
|