Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 


 

T́m về kỷ-niệm…  (Kỳ 2)

 

Cảnh vườn hôm nay trông tươi tắn và đậm sắc hơn sau cơn mưa xuân nhẹ lướt về đêm qua. Cây hoa anh đào trước cửa nhà đă đươm nụ ngay vào ngày đầu xuân, những nụ thật to thật to căng đầy nưỡm nà, định nở rơ từ mấy bữa trước cơ, nhưng những cơn gió buôn buốt lạnh cuối đông bất chợt  thổi về tuần qua làm nụ hoa cứ như rúm lại không sao mà nở được… Dưới ánh nắng xuân dịu dàng sáng nay, cánh hoa đang như  muốn căng bung cánh ra khoe sắc nhưng những giọt mưa xuân đêm qua vẫn c̣n ươm ướp làm nặng cánh hoa…

 

Tôi lần dần nửa muốn dạo quanh vườn, nửa muốn quay lại vào nhà. Cái cơn cảm sang mùa quái dị đă hành hạ tôi cả tuần nay rồi, bao nhiêu là trà pha với mật ong (bí quyết chống cảm cúm)... rồi cả một hộp hai mươi viên thuốc cảm…thế mà vẫn chưa diệt được con “virus“  đang hành hạ cái thân ṛm của tôi.

 

Nh́n những chồi non trên những luống hoa đang tranh nhau ngoi ra khỏi mặt đất phơi ḿnh cùng nắng xuân vừa đến...như sảng khoái quá sau một giấc ngủ dài trốn cái lạnh mùa đông, tôi ngồi bệt xuống cạnh luống hoa say đắm ngắm…

“….Thế bạn đă có dự bị chương tŕnh ǵ cho bạn bè chưa?...”

“…Chưa, ḿnh không biết phải làm sao… Nhưng Luận ơi, ḿnh nghĩ cái chương-tŕnh cho bọn ḿnh đó sẽ là do Luận đặt phương án …”

“…Hello..bạn cho ḿnh số chuyến bay và giờ đến để ḿnh ra đón bạn tại sân bay…”

”…hy-vọng ḿnh sẽ nhận ra nhau sau một thời gian dài, thật là dài xa cách….”

“không biết rồi bạn có nhận ra ḿnh không?...V́ tụi ḿnh bây giờ cũng già rồi...có nhiều thay đổi…” Tôi miên man với  những dư âm lời thư của Luận viết…

       

Vâng… đă gần 40 năm rồi c̣n ǵ, có nhiều thay đổi lắm...nào là già đi này... không c̣n ngây ngô  trong chiếc áo dài trắng như ngày nào nữa, nào la bàn tay đă hẳn khô héo với thời gian (?)… thân người đă tṛn ũng…(?).. với những bệu mỡ dư thừa…(?.)…dấu chân chim đă hằn nhiều bên khóe mắt…(??) hay tiếng cười không c̣n thoải mái như ngày xưa nữa... (?).  C̣n cuộc sống hội nhập hôm nay (?) bít kín đi không…(?) những t́nh cảm thời thơ dại (?)….

 

“Gừ..m..m…gâu…gâu..…” tiếng con Lulu gầm gừ sủa làm tôi giật ḿnh, ngước nh́n ra phía cổng tôi trông thoáng bóng người bỏ thư lướt qua khúc quanh trước cổng, chắc ông  ta đă đến bỏ thư,  chùi vội đôi tay lấm đất vào ống quần... nắm lấy sợi dây ở cổ con Lulu, dắt nó vào trong nhà...

 

Tôi đi nhanh ra cổng hướng về phía thùng thư... Mở nắp thùng thư:

- Oh!..Tôi khẽ rít lên trong miệng “tôi đă có visum rồi!” mừng quá quyên cả đậy nắp thùng thư…quên cả những chồi non bên luống hoa…chạy thẳng vào nhà...khóa nhanh trái cửa, tôi chợt khẽ rùng ḿnh v́ lạnh và sùi-sụt ở mũi, không… tôi không muốn tôi bị bịnh nữa đâu, tôi phải khỏi ngay cái cảm cúm kỳ cục này để sắp đặt hành lư cho chuyến “t́m về kỷ-niệm”. V́ hồi hộp ngày hội ngộ với Luận và các bạn cũ (?), tôi quên... tôi đă ngồi rất lâu bên luống hoa, tôi phải “gửi ǵn sức khỏe” cho ngày về gặp lại bạn, để c̣n “quậy” chứ!...

 

Tôi đă nhận được Visum và tôi sẽ rời Na-Uy vào ngày 30-04-07 và sẽ về tới Việt Nam vào ngày 1-05-07. Điều ǵ sẽ xảy ra? Liệu chúng tôi có nhận ra nhau? tôi sẽ nhận ra bạn tôi? bạn tôi sẽ nhận ra tôi? Dấu thời gian có làm mờ phai đi của chúng tôi chuyện ấu-thơ?

 

Liệu bọn tôi c̣n dám kêu nhau “ê nhỏ”...Như ngày xưa? T́m về kỷ niêm...hẹn gặp lại vào ngày về… 

 

Xem tiếp kỳ 3

Phi Ṛm
Na-uy, 220407

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com