Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 



Phi và Luận tại phi trường Tân Sơn Nhất, Sài G̣n

 

T́m về kỷ-niệm…  (Kỳ 3)

 

Loay hoay măi với mảnh giấy khai báo hải quan trong tay, tôi là người cuối cùng gữa những quày kiểm tra thênh thang không người… Sau câu cám ơn tôi trao đến anh nhân viên hải quan, vội vă bước nhanh ra cửa, phóng mắt thật nhanh về hướng pḥng hành lư

 

A..đây rồi ..tôi khẽ thét nhẹ lên, thầm trong bụng..chiếc vali màu đỏ, cái màu mà tôi đă quyết chọn cho chuyến vế lần này, màu đỏ là màu biểu tượng cho sự may mắn...vâng, nó đang đứng đằng kia..hiên ngang giữa ḍng hành lư đang nhẹ nhẹ trôi trên thang ṿng, quay tṛn trước mặt…

 

Thêm một lần kiểm tra cuối trước khi ra cổng, hơi nóng hanh hanh chợt lùa nhẹ vào mặt, tôi có cảm nhận thật nhanh..cái không gian mùi quê hương thật hiện hữu. Đưa mắt láo liên tôi t́m kiếm….a..a…tiếng thét mừng gọi của những đứa cháu gái, lẫn tiếng kêu, gọi…bác..bác.. chị ..chị… Chưa nhận được vị trí nhưng đôi chân tôi cứ bước dần về phía cảm nhận, giữa đám đông người…

 

Tôi nhận ra người gia đ́nh tôi...tôi lao xao trong hạnh phúc của các em và các cháu tôi, nhưng tôi vẫn chưa là tôi…Cố căng đôi mắt, dáo dác chung quanh t́m kiếm…Ê! Nhận ra Lê Thị Luận không vậy?...Á..a..á..Thét lên..nhào người qua ṿng rào chắn tôi ôm chằm lấy bạn…Bắt tay với Nghĩa, tôi cám ơn anh thật nhiều..cám ơn anh đă dành cho t́nh bạn chúng tôi nhiều ưu ái…

Nắng Sài G̣n gay gắt liếm bóng chúng tôi, những giọt mồ hôi bắt đầu tiết ra nhẹ nhẹ, cái nóng đang từ từ biến nở nhân dạng tôi làm tôi cảm thấy bộ trang phục tôi đang mặc, vốn bó sát lại càng bó sát hơn..

 

Sau câu hẹn ḥ với Luận, tôi theo gia đ́nh em tôi lên xe về nhà..cái mệt qua chuyến hành tŕnh dài đă thực sự thấm sâu..và tôi cần nghỉ ngơi để dự bị tiếp cho hết đoạn đường “t́m về kỷ niệm…

 

Ba ngày “tĩnh dưỡng”, Luận gọi điện cho tôi, nguyện vọng đầu tiên của tôi là đi nghe nhạc, Luận chiều ư tôi và đêm nhạc Luận chọn cho tôi ở quán nhạc Nghê Thường. Anh Nghĩa chồng Luận là một chân đi, anh không thích mấy ngồi, nhất là cái ngồi im lắng đắm hồn để mà thưởng thức nhạc vốn không ḥa hợp với cái nghề của anh, nhưng anh cũng chiều bọn tôi, mặc dù ngồi đó bên ly nước đá chanh dây (do bọn đàn bà chúng tôi chọn) thật quê hương, nhưng có lẽ ḍng nhạc chảy “chẳng xuôi” vào hồn anh...

 

Qua hai ngày tôi và Luận thăm viếng và trao đổi ư kiến lẫn nhau, chúng tôi quyết định ngày khởi hành xuôi về “miền xưa”.

 

Năm giờ sáng ngày 10 tháng 5 mà chúng tôi chọn là một ngày thật đẹp, ngày trời không nhiều nắng gắt, nhưng cũng không phải là ngày có mây đen, tôi mang máng trong hồn tôi rằng ngày mà chúng tôi chọn chắc chắn là ngày của “nhân duyên”. Đúng như trong “mơ” chuyến xe dời thành phố mang chúng tôi trở về miền quá khứ đă chất đầy may mắn…Mỗi đoạn đường chúng tôi lướt qua là bấy nhiều niềm gợi nhớ, những gợi nhớ của một quá khứ êm đềm bị bỏ quên trong vết thời gian đi…Riêng tôi, quá khứ được vực sống lại như vừa mới hôm qua…Xuyên tầm mắt qua khung kiếng cửa xe tôi để hồn ḿnh lao theo sức lướt của tốc độ xe, tư tưởng trống vắng mông lung…

 

Truyện ra làm sao?? Thuận thế nào?? Và sẽ c̣n t́m được bạn nào nữa?? Tôi chợt môi..khẽ nhắm mắt để ch́m cùng Luận đang “ngủ gục” kế bên…

                                                              

 

(Xem tiếp kỳ 4)

 

Phi Ṛm
Sài G̣n, 19-05-2007

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com