Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 


 

T́m về kỷ-niệm…  (Kỳ 4)

 

 

Xe vẫn chạy đều theo tốc độ, đường lộ bây giờ tương đối tốt nên tôi rất yên tâm, bên cạnh tôi, Luận vẫn triền miên giấc ngủ bù...

“Cô không ngủ được hả cô?..Cô không bị say xe chứ?..”Tiếng chú tài xế hỏi tôi .. “Không tôi không ngủ được..tôi không bị say xe...”

“Cô..khỏe thật nghe! ai cũng “gục” hết mà cô th́ vẫn tỉnh bơ..” “Không..không phải thế đâu! Tại v́ chưa đến nơi..th́ tôi chưa chịu gục đó thôi..”

“Cô hồi hộp lắm phải không cô…chẳng trách ǵ… đă gần bốn mươi năm cô không về lại Nha Trang, bao nhiêu là kỷ niệm cô nhỉ..” .

 

Anh tài xế trẻ thao thao chuyện kể, chuyện đường xa..chuyện đó đây ..thỉnh thoảng tôi lại ứ ứ.. ờ ờ.. đồng t́nh để anh ta phấn khởi lái xe đưa chúng tôi về “điểm hẹn”.

Dơi mắt theo cảnh ở hai bên đường, xe vẫn cứ lao đi đều đặn, tư tưởng tôi xa vắng, mông lung.. đưa tay hé mở cửa sổ xe, gió lùa mạnh vào mặt tôi, tiếng anh tà́ xế trẻ loăng thoăng theo tiếng gió thổi mạnh bạt đi xa…

 

Ô..tôi chợt buột miệng kêu khẽ ..”có phải đă đến Ba Ng̣i rồi không?” Vâng, hàng dừa ḱa.. ở cả hai bên đường vẫn c̣n đứng đó, hàng dừa đă già đi, già đi nhiều lắm.. thưa thớt theo dấu thời gian, nhưng vẫn c̣n cái dáng cũ…cái dáng tiêu biểu của Ba Ng̣i.

 

Tôi với Ba Ng̣i không có “bà con” ǵ với nhau cả, tôi nhớ cái tên Ba Ng̣i chẳng qua hồi đó gia đ́nh chồng tôi ở Phan Thiết, cứ mỗi lần cùng chồng về thăm bố mẹ tôi, chúng tôi thường lái xe về Dục Mỹ, khi đi ngang qua Ba Ng̣i chúng tôi hay dừng lại nghỉ máy và uống nước dừa dưới những hàng dừa, h́nh bóng mát rượi ấy cứ như quen rồi ở trong trí nhớ của tôi ..

 

Chiếc xe vẫn vô t́nh lao nhanh không biết rằng tâm tư tôi thoảng chút bâng khuâng..

Vút một cái tôi thoáng trông thấy bảng tên đường với hai chữ Cam Ranh, nhớn người để nh́n xem Cam Ranh c̣n đẹp như ngày nào (?), nhưng không, tôi không nh́n thấy được ǵ cả, chỉ nh́n thấy những tấm biển quảng cáo dựng thật cao che ngang tầm mắt..

Khi c̣n sinh thời bố mẹ tôi hay lui tới thăm nom một cô nhi viện nằm đâu đó trong địa vực của Cam Ranh, cô nhi viên này do nữ tu ḍng Mến thánh Giá đảm trách, bố mẹ tôi làm việc công đức tại đây nên khi nào có dịp lễ, bố mẹ tôi hay cho tôi theo.. Xa nơi này đă lâu lắm rồi tôi không c̣n nhớ nổi cái con đường và tên khu vực…

 

“Nha Trang đang ở trước mặt !” Tiếng anh tài xế réo lên, tôi chồm người lên, vội vàng ngó quanh..rồi lại ngó thẳng..” Ô” đẹp quá!.. đường xá có khác xưa nhiều lắm, có sửa chữa, có mở rộng.. nên Nha Trang đâu mất rồi ấy.. nét quen thuộc ở trong tôi.

Xe đang mon men chạy vào bùng binh, tôi nhan nhác hỏi Luận “có phải đây là đường Trần quí Cáp? Luận chồm người nh́n theo tay tôi chỉ ..Luận ngờ ngợ trả lời “chắc đó chăng?!! A, đúng rồi ga xe lửa đây..chắc là đườngTrần quí Cáp đó..” “C̣n đường Độc Lập?” ..

Tôi nhao cả người lên khi trở lại Nha Trang lần này, những kỷ niệm riêng của tôi với con đường Độc Lập.

 

Ngày xưa.. con đường này cũng có cái tên “cây dài bóng mát” những hàng cây cao xanh mát.. ấp ủ những chuyện t́nh áo trắng học tṛ.. Nào là truyền thuỵết những chàng Hải quân với bộ quân phục trắng như bọt biển hay những ước mơ xanh của chàng pilot…

Tôi nhớ lắm những ngày ôn luyện bài thi ở nhà Bích Đào, chúng tôi hay rủ nhau ra tắm biển vào những buổi sáng tinh mơ, sau khi lễ sáng ở nhà thờ Đá chúng tôi chạy bay về nhà chuẩn bị quần áo tắm và đua nhau chạy thẳng một mạch xuống biển..Tắm sáng ở biển, lượt về ngang qua quán sữa đậu nành uống một chai sữa đậu nành nóng ăn một cái bánh Pâté chaud nướng nóng là cái thú tuyệt của hai đứa tôi, vào mỗi buổi chiều thứ bảy hai đứa tôi tự cho phép ḿnh được thư dăn tư tưởng ở quán Chiều Tím nằm trên con đường gần nhà Đào. Tôi nhớ Đào lúc đó hơi tṛn người hơn tôi và dạn dĩ hơn tôi, tính Đào cương trực dễ mến..

 

“Bây giờ ghé đâu trước đây cô? ”tiếng anh tài xế lôi nhanh tôi về hiện tại..” “Đă 5 giờ chiều rồi, nên t́m chỗ cho bữa ăn tối trước khi vào nhà Huân”, quay sang hội ư của em gái tôi ngồi cạnh..

 

Huân là bạn của em gái tôi ngỏ ư mời chúng tôi nghỉ chân qua đêm tại nhà, với cái nhiệt t́nh mến bạn của Huân chúng tôi cùng thuận ư..

 

Lần đầu tiên tôi gặp lại một thành viên của một gia đ́nh có danh tiếng một thời, vợ chồng Huân thật là cả đôi đẹp người phúc hậu và chân t́nh, tuy cả hai c̣n rất trẻ nhưng họ cũng đă nếm nhiều nỗi cay đắng khắc nghiệt hơn tuổi đời..

Quá khứ may thay họ đă bỏ lại sau lưng, đứng vững lên bằng đôi chân cương quyết bên cạnh có đứa con ngoan cũng sẵn sàng “chỉ học ở bố và mẹ thôi” (lời của cháu ..kể).. mừng cho Huân và Hưng.

Huân có ư định cho chúng tôi đi tắm biển vào sáng ngày sau, nhưng v́ quá mệt sau một đêm mất ngủ và một ngày ngồi xe đường xa nên tôi đă ngủ.. như chưa bao giờ được ngủ vậy.. tôi tiếc là đă không được nếm lại mùi biển sáng của Nha Trang ..tiếc và thật tiếc..

Giă từ gia đ́nh Huân trong lưu luyến, chúng tôi lại “khăn gói”tiếp tục cuộc hành tŕnh “t́m về chốn xưa”..

 

“Thấy không chị?..dăy Trường sơn?..” tiếng em tôi chỉ tay hỏi tôi, “Ô.. đẹp quá!..” tôi suưt xoa trả lời em tôi. Tất cả cảnh vật hai bên đường từ sườn núi, cây cột mốc cũ dáng nho nhỏ nằm lấp ló siêu vẹo bên vệ đường, cho đến những loài hoa cỏ dại..Tất cả đều lạ lẫm quá đối với tôi.

 

Tôi cố nhớ …cố nhớ..nhưng không nổi.. tôi cần giải thích. Em tôi luôn cố lôi, cố gợi cho tôi trở về…trở về cái ngày xưa, nhưng không phải dễ.. đối với tôi tất cả những h́nh ảnh của ngày xưa xa vắng lắm, thời gian đă đi, đi bước dài lắm chẳng để lại cho tôi dấu nhớ nào??!!..

 

“Dục Mỹ !” em gái tôi reo nhẹ lên, nắm lấy tay tôi kéo sát tôi về phía cửa sổ xe “Cái cầu có tên cầu Trung tâm Dục Mỹ, chị nhớ không?” “Tên th́ nhớ, nhưng cảnh th́ không..” .

Tôi không biết tại sao tôi không bồn chồn vội vă như khi đến Nha Trang..tôi cũng không biết tại sao tôi không chồm người lên để thâu nhanh h́nh ảnh Dục Mỹ vào ḷng tôi..Tôi chợt lặng người đi, ngờ nghệch như đứa bé gái tám tuổi ngày đầu tiên đến Dục Mỹ..len lén mắt nh́n quanh vùng đất lạ..buồn buồn tiếng chuông giáo đường đổ.. thênh thang.. rười rượi tiếng kinh chiều..

Dục mỹ thay đổi nhiều lắm, tất cả như hoàn toàn đổi mới, cái mới của Dục mỹ hôm nay xa lạ và buồn..

 

Tôi và em tôi trở về thăm lại nhà cũ, nhà này của bố mẹ tôi xây cất cái lần đầu gia đ́nh tôi đặt chân đến nơi này, nhà cũng vẫn c̣n đó, có chủ chiếm gửi nhưng không bảo tồn nên hoang sơ mục nát, tôi bùi ngùi nh́n cánh cửa sổ pḥng tôi ngủ lúc tôi c̣n nhỏ, cánh cửa đă găy mục nhưng c̣n loáng thoáng cái màu xanh da trời mà mẹ tôi thích..

Tôi vẫn c̣n nghe đâu đây dư âm tiếng con gà con mà anh tôi bắt được ở rừng tặng tôi, tôi trốn mẹ để gà ngủ trên bệ cửa sổ mỗi đêm với tôi..Khi buổi tối về tôi thường “chíp chíp” gọi nó về…

 

Rồi vào một ngày nọ, chiều đă buông xuống thật sâu, tôi gọi măi tiếng “chíp..chíp..”gọi đến ră người v́ buồn ngủ nhưng con gà vẫn không thấy bóng trở về…Sáng ngày sau tôi buồn, tâm sự với anh tôi, anh tôi bảo với tôi rằng “con gà là con gà rừng, bây giờ nó đă lớn, nó nhớ rừng..nó nhớ nhà của nó, có lẽ nó đă trở về rừng..”

Tuy nhiên tôi cũng thật là buồn và buồn rất là lâu, không sao mà quên được…

 

Hương (bạn của em gái tôi) hướng dẫn đến nhà Nhân (Mai Thị Nhân). Chuyến về này của chúng tôi không có hẹn trước với Nhân, nhưng may mắn cho chúng tôi được gặp Nhân, cái mừng… cái vui.., chúng tôi đem ra kheo cho nhau nghe..Nhân hướng dẫn tôi và Luận đi thăm chung quanh chợ Dục Mỹ, đi độ đến cuối đường bỗng Nhân chỉ vào một cái mái cḥi nghiêng đổ “Mày c̣n nhớ hàng chè đậu cuối chợ ngày xưa không?” “Nhớ!..” “Đó!.. chỉ c̣n là vậy thôi..” “Bà hàng chè đă qua đời.. hẳn từ khi đổi chợ…” Tâm tư tôi thoáng buồn nuối tiếc..dư ảnh xưa tiếng cười mời chào của bà c̣n văng vẳng đâu đây..

“Con ăn ǵ? đậu đen hay đậu ván?”…

Tôi bước theo nhịp bước của Nhân, ḷng chùng xuống… hoang vu..

 

“Mày nhớ Ḥa không?” “Ḥa nào?” Ḥa (Nguyễn văn Ḥa) hay đi đôi với Nhựt đó?” “À. À ..nhớ ..nhớ..”. Anh chàng học cùng lớp hay bẽn lẽn mắc cở như con gái, nhà Ḥa cũng ở gần nhà tôi hơi sâu vào cuối xóm…thế mà có vợ đẹp như tranh! vợ chồng Ḥa có cái quán hàng xén trong ḷng chợ, gặp Ḥa tôi không sao mà nhận ra, đứng ngắm măi..Anh ta đội cái mũ lụp xụp, tôi yêu cầu lột bỏ mũ… tôi mới thấy được mấy cái nốt ruồi dưới mí mắt, mà người xưa hay gọi là “giọt lệ” ..Tôi không biết có thật không, nhưng riêng Ḥa, tôi biết Ḥa là người hay cười nhất, nụ cười hiền ḥa như cái tên..

“Ú.. Ù..”dư âm c̣n đây Ḥa ạ, cứ mỗi lần Ḥa và Nhựt (Vơ Tấn Nhựt) đi ngang nhà tôi hay hú lên hai tiếng “Ú.. ù..” làm tín hiệu cho tôi cùng chạy ra cho kịp xe đến trường… Chẳng là tôi có cái “dị tật” hay đi trễ.

Nhựt và Ḥa tuy là con trai nhưng chơi với tôi b́nh dị ”ḥa thuận” lắm !. Chẳng có bắt nạt tôi bao giờ..

                                                              

 

(Xem tiếp kỳ 5)

 

Phi Ṛm
Na Uy, 13-06-2007

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com