Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 



Bọn ḿnh bốn "con quỉ"

 

T́m về kỷ-niệm…  (Kỳ 5)

 

 

Giă từ vợ chồng Ḥa, chúng tôi tiếp tuc đi quanh nhiều nơi dưới sự hướng dẫn của Nhân..

Chúng tôi thăm lại chùa Dục Mỹ, tôi đi quanh xem lại cây bồ đề mà ngày xưa cứ mỗi lần tết đến bọn tôi hay rủ nhau lên chùa hái lộc, tôi thích nhất lá bồ đề.  Lá bồ đề ngâm lâu ngày trong nước cho đến khi lá rữa ra, chỉ c̣n lại gân xương lá, ép trong vở học đẹp và hay hay, nhất là nhuộm lá cho ra màu xanh hay màu tím trông càng nhiều vẻ nghệ thuật hơn, tôi rất thích nên mỗi khi đi ”ăn cắp” lộc của chùa tôi chỉ thích hái lén lá bồ đề...

 

Dáo dác.. tôi đảo đôi mắt khắp cả mọi nơi, như muốn t́m kiếm...t́m kiếm lại cái ǵ đó c̣n quen thuộc..Vâng đây rồi..con suối này đây...

 

Nước suối vẫn chảy theo triền đổ.. quanh co.. chỗ đó.. đằng kia phiến đá..cỏ cây xanh đẹp niềm quyến rũ, tôi muốn hỏi cỏ cây ơi.. có bao giờ em hết tươi...

Chúng tôi ra Dục Mỹ vào sau ngày mưa núi nên nước suối không được trong, nhưng khi thấy suối tôi vui mừng như gặp lại bạn xưa, tôi nhào xuống suối, ôm ḍng nước vào ḷng..suối như cũng hân hoan đón tôi về...

 


Phi-ṛm và suối xưa...

 

Từ giă Duc Mỹ chúng tôi phải đến hẹn với Truyện, trước khi giă từ Duc Mỹ ước vọng cuối cùng của tôi là thăm lại tiệm Phượng Hoàng nằm trên quốc lộ 21, là sản nghiệp thương mại ngày xưa của gia đ́nh tôi...

Anh tài xe hướng xe theo lời chỉ dẫn của em tôi. Xe dừng trước căn nhà hoang sơ tiêu điều, chỉ c̣n lại bóng dáng một nửa, một nửa đă có chủ gửi, cây Bàng, cây Phượng trước nhà không c̣n nữa.. đă già đă chết.. hay người đốn rụi??

Tôi c̣n đây ..tôi trở về đây, đâu rồi bóng Bàng che nắng cho tôi...Phượng c̣n không?? màu đỏ tuổi tôi thơ...

 

Cơn mưa chợt ùa đến, tiếng em tôi gọi chị. Dấu giọt nước mắt ḥa giọt mưa trời, tôi bước nhanh vào ḷng xe...

”Ba giờ chiều rồi chị ạ, ḿnh c̣n phải kịp giờ về Lạc An hẹn với chị Truyện bạn chị...!!”Tôi lặng thinh vói mắt trông theo bóng dáng nhà Phượng Hoàng..

Xe lao nhanh theo quốc lộ bỏ lại sau lưng một nỗi buồn... định hướng về Lạc An.

 

Tôi bước vào tiệm thuốc tây, tiệm vắng lặng..không có ai cả, tôi lên tiếng ” Ô!.. ồ.. có ai không..bán thuốc cho tôi..”.  Không có ai..tôi lại hú lên một lần nữa...Có người ra..tôi điềm tĩnh.. ”Bán cho tôi vài liều thuốc say xe đi chị!..”người đàn bà đi ra...tiến về phía tôi ..lặng thinh.. đi ṿng quanh.. người tôi.. ngắm..ngó.. tôi.. và bỗng la lên nhảy bổ.. ôm lấy tôi..”Con quỉ! tao biết mày rồi nghe con quỉ !”.. Tôi đưa máy lên bấm những cái hồn nhiên nhất của Truyện,” Ê.. ê.. đừng chụp h́nh tao ..xấu lắm nghe mày…” cùng lúc đó cả xe ùa vào, chúng tôi trao nhau những nụ cười thật của con người mà tôi đă tưởng rằng chẳng bao giờ tôi c̣n t́m gặp..

 


Truyện diễn tả sự vui mừng gặp lại bạn xưa.

 

Kể cho nhau nghe những tháng ngày xa cách ..những tên bạn cũ ..những dấu tích xưa..Chúng tôi được vinh hạnh chào hỏi chồng và hai con gái của Truyện..

Thời gian không đủ để chúng tôi được ở bên nhau..Truyện hẹn chúng tôi gặp lại ngày hôm sau, cũng là ngày đám hỏi con thứ hai của Truyện.

 

Lên xe chúng tôi xuôi về Vạn Ninh, quê hương của Nguyễn Đắc Hoàng (bạn học cũ của em gái tôi). Xe đi xa lắm quanh co một vùng nhiều cảnh đẹp, nhưng trong tôi cứ măi mải mê với cái cảm giác thật vui, thật ”quậy” của t́nh bạn …

 

Theo dự định của Luận để làm bất ngờ cho Truyện, em gái tôi sẽ giả là tôi để xem Truyện có lầm không, nhưng v́ hồi hộp quá khi xe vừa đậu lại bên lề trước nhà Truyện tôi đă là người nhảy xuống xe trước và vào gặp Truyện..tôi không biết tại sao.. tôi lại làm hỏng cái cái dự án hay như thế nhỉ...tôi chợt cười một ḿnh, nh́n sang Luận cũng đang nh́n tôi mỉm cười..

 

T́nh bạn chúng tôi là như thế đó..là những đùa, những vui, những ngây ngô, đơn giản và chân t́nh..

Đến nơi rồi..em tôi chợt réo lên v́ mừng ..ngoài trời cũng đă bắt đầu tối, bỡ ngỡ một tí v́ không quen đường quê, nhưng rồi anh tài xế trẻ cũng lái xe thẳng tuột vào sâu trong cổng..

Bóng dáng một người đàn bà trong bộ bà ba bằng vải satin màu trắng ra đón chúng tôi.

Hoàng lăng xăng giới thiệu mẹ Hoàng với chúng tôi...

Tôi.. đến gần bên bà, chào bà để nh́n nhận bà tận tường hơn..một người của 40 năm về trước.. tôi đă được nghe danh, nhưng hôm nay lần đầu tiên được gặp. Bà Nguyễn Đắc Lộc, mẫu người mẹ đảm đương, nhiều ḷng nhân ái..

Cám ơn sự may mắn đă cho tôi được diện kiến bà trong ḷng mến mộ..

 


Bà cụ Nguyễn Đắc Lộc bên cây mai trăm tuổi

 

Trời tối dần và tối dần, tôi có từng nghe một vài câu chuyện về cái tối ở miền quê, người ta kể rằng cái tối ở miền quê th́ mau tối lắm, đă tối rồi là rất mau tối mịt..

Tiếng dế gáy nhịp cung đàn quê..tiếng chó sủa văng vẳng xa xa.. ôi.. đồng quê sâu thẳm cái yên tịnh .. thật thú vị..

“Thịt, tôm có đủ nhưng thiếu rau!..”Tiếng bà mẹ của Hoàng chợt vang lên trong bếp. Tôi nhanh tiếng réo: “Nhân ơi! tao với mày rọi đèn đi t́m rau..tao nhớ lúc tao xuống xe chân tao có chạm vào đám rau muống th́ phải..” …. “Đây Nhân ơi chỗ này tao thấy có rau..”

 

T́m rau..

 

Bữa ăn do Luận và Nhân đảm trách, tôi và cô bé cũng tên Nhân cháu của Hoàng làm thợ “phụ”…

 

Tôi không ngờ Nhân và Luận lại là những nhà đầu bếp tuỵệt vời đă cho chúng tôi một bữa tiệc đêm thật hấp dẫn, vừa lẩu vừa đồ nướng, sà lách “ tập tàng”của đủ mọi loại rau ở chung quanh vườn mà chúng tôi t́m được..bia nước ngọt và trà tàu..

Bánh ích đặc sản nhà quê do tay bà mẹ Hoàng gói tuyệt hảo, tôi chịu không nổi nên làm trước ba cái, xoài hai rổ to mẹ Hoàng cho tự do nên tôi cũng làm ba trái…Nhân trừng mắt nh́n tôi “Để bụng mà ăn cơm chứ!” vừa ăn dở miếng xoài trong miệng tôi vừa gật đầu trả lời “Có ..c̣n chỗ để chứa lẩu và đồ nướng !”..

 

"ngon quá" nhưng ..chờ tí nữa..

 

Quyến luyến măi nhưng rồi chúng tôi cũng phải giă từ. Tôi chớp nhanh vài tấm ảnh lưu niệm, hẹn gặp lại bà lần sau..khi nào tôi có dịp về.

Bà nh́n theo xe ra khỏi cổng, tôi thấy dáng bà quay nhẹ người dấu nỗi buồn..

Khoảnh khắc trong xe thật lặng yên…tôi cũng hiểu tất cả đều mến thương bà.. Dù chỉ một buổi tối viếng thăm làm rộn, nhưng tôi biết bà mến chúng tôi nhiều như mến thương chín đứa con của chính bà vậy.  Đêm qua bà đi quanh xem xét cho chúng tôi giấc ngủ yên...bà đă cho chúng tôi thấy được ḷng bà…Cám ơn bà, cảm ơn “người mẹ một đêm”.

Hương xoài chín mùi quê Vạn Ninh, bánh xoài ngọt làm bởi đôi tay vượt thời gian…Bao giờ tôi sẽ quên..??!!

 

Xoài Vạn-Ninh

 

Xe đưa chúng tôi trở về Lạc An xă Ninh Thọ. Cảnh nhà Truyện hôm nay nghiêm trọng, Truyện đang tiếp họ đàng trai, hai đứa con gái ra đón chào chúng tôi và dẫn chúng tôi vào bàn tiệc…

 

Truyện đến bên bàn tôi ghé mặt vào tôi nói “Ê..con quỉ mày tự nhiên đi nghe, sau khi xong tiệc rồi bọn ḿnh nói chuyện nhiều với nhau nghe” đưa tay kéo Truyện sát vào người tôi, tôi nói nhỏ vào tai Truyện “Ê..hôm nay mày làm “ sui” nghe mày ! ăn nói phải cầm chừng nghe, để lỡ đàng trai họ nghe..”  “ừ.. ừ..mày nhờ stop tao nghe con quỉ…!!” “ê…ê….” Tôi không kịp “stop” Truyện rồi.. Họ đàng trai đang tiến vào cửa…

Bọn tôi đă quen rồi gọi nhau bằng “con quỉ” nên có biết đến bao giờ sẽ “stop” được..cho dù bây giờ đă làm bà “sui”.

 

Thời gian trôi rất nhanh, chúng tôi bốn đứa trốn vào pḥng ngủ riêng của vợ chồng Truyện, nằm dài ra (may quá chiếc gường cũng chứa nổi bốn đứa tôi) để kể cho nhau nghe những “tai biến” của cuộc đời.. Truyện nhiều thắc mắc lắm về tôi..nhưng chưa kịp hết..”Chị ơi”, tiếng em tôi lại réo lên bên ngoài cửa ..”Phải lên đường thôi chị ạ!

Đă ba giờ chiều rồi …ḿnh phải kịp lên Đà Lạt nhà chị Thuận..”

 

“Tụi tao đi nghe?..” “ờ…” Truyện bịn rịn cầm tay tôi. “Tao muốn theo tụi mày lên nhà Thuận lắm…” “Thôi tao biết mà…ê.. nhưng mà tụi tao thông cảm mày kỳ này nhiều việc để lo..chứ không tao chẳng tha cho mày tí nào đâu đó nghe!..”

 

Truyện ạ…cám ơn bạn đă vẫn c̣n gửi được nguyên hẳn t́nh bạn tuổi thơ của bọn ḿnh ngày xưa..Tôi hạnh phúc lắm khi tôi tưởng tôi đă mất nhưng không.. tôi vẫn c̣n…

Xe hướng về phía Nha Trang- Thành, chú tài xế bắt đầu chăm chú t́m bảng chỉ đường..mọi người bắt đầu xôn xao vào con đường trước mặt..Tôi lao xao với tâm tư chợt vui.. lại chợt buồn…

Chỉ c̣n tôi và Luận đi t́m Thuận như đă hẹn, Nhân phải từ biệt bọn tôi để về với cháu ngoại..

Đường c̣n xa lắm, cảnh hai bên đường đẹp tuyệt như tranh, nhưng tâm tư tôi bắt đầu xao xuyến…Thuận sẽ đón chúng tôi? Nhưng liệu xe có đưa chúng tôi đến đúng hẹn... Trong xe bây giờ thật yên lặng, mọi người đang t́m về “thiên thai”..

 

Tôi chợt cảm thấy lạnh ở hai bả vai trống, kéo cái áo jakke che chờm vào vai… lùi người xuống để đầu tựa vào lưng ghế..nhắm mắt.. đi t́m “chút hương xưa” ngày qua…

Tôi sẽ gặp Thuận? Thuận của ngày xưa?…xin hẹn gặp ở kỳ cuối..

 

                                                              

 

(Xem tiếp kỳ 6)

 

Phi Ṛm
Na Uy, 13-06-2007

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com