Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 


 

T́m về kỷ-niệm…  (Kỳ 6)

 

 

“Hướng nào là hướng đi về Đà Lạt anh…?” . Tiếng anh tài xế hỏi người khách bên đường làm tôi choàng người dậy, lắng nghe họ nói với nhau. Sau tiếng cám ơn anh tài xế quay vội kiếng xe, nhấn ga cho xe chạy, tôi lên tiếng hỏi anh ta “Liệu có t́m được đúng đường như anh Nghĩa đă chỉ ḿnh không?” “Vâng ..vâng .. được ạ, xe đang trên đường hướng về cái đèo mới mở đây cô ạ.”

 

Trước khi chúng tôi lên đường anh Nghĩa chồng của Luận đă khuyên chúng tôi nên đi con đường đèo mới mở từ Nha Trang - Thành hướng thẳng về Đà Lạt, (chưa có tên) (??) vừa giúp ngắn đường vừa được chi êm ngưỡng cái đẹp, cái hùng vĩ của quê hương, anh cũng đă chỉ rơ đường cho chúng tôi, nhưng chuyến đi này tất cả đều là mới lạ với chúng tôi và cả anh tài xế, nên việc t́m cho đúng hướng cũng là bao hồi hộp...

 

Ồ.. đúng rồi, tôi chợt buột miệng kêu khẽ lên làm cả xe nhôn nhao.. con đường đang c̣n ngổn ngang những vật dụng.. đất lẫn với đá nhấp nhô từng nụm từng nụm chưa vào khuôn khổ..chắc chắn là đường lên đèo đây rồi! tất cả chợt mừng lên, nôn nao quên cả giấc mơ màng.

 

Xe tiến cao vào giữa đèo, mưa đă mưa nhiều lắm trong những ngày trước th́ phải…con đường đèo chưa kịp thành h́nh đă loang lỡ có những dấu trũng sâu làm xe khó chạy, chú tài xế trẻ từ tốn điều khiển chiếc xe tránh né những tảng đá lăn trên vách núi lở nằm chênh vênh ngay giữa mặt lộ, nước cứ tuôn đổ từ bên vách núi.. hàng loạt.. mịt mùng một màu đục vàng đặc của màu đất núi, lẫn tiếng gầm của sức nước đổ từ trên cao xuống như oán hờn.. như giận dữ…

Chúng tôi đi vào ngày trời mưa nhiều nên không ngắm được cảnh non cao núi biếc của dăy Trường Sơn này, chỉ thấy một bầu trời ngập đầy mây xám buồn của thiên nhiên.

 

Luận gọi điện liên hồi cho Thuận để chỉ rơ địa điểm đón chúng tôi. “Quán Tâm Xuân!” Luận bấm tắt điện thoại và nói với tôi “Thuận hẹn đón tụi ḿnh tại quán tên Tâm Xuân..

 

Xe đă tiến về phía ĐàLạt, đồng hồ chỉ sáu giờ chiều, bầu trời c̣n vấn vương chút nắng .. tôi chồm người lên, trông xuyên qua kiếng cửa xe để cố t́m xem Đà Lạt có c̣n đẹp hoàng hôn không...Nhưng hoài vọng thôi..những nhà và nhà, cao cao rồi lại thấp thấp trông rối lên một vùng..chứ không c̣n cái quanh co tự nhiên.. cao sang.. lăng mạng như thuở nào..

 

Tôi nhớ măi những làn sương mờ đến lạnh vào những buổi sáng sớm khi bắt đầu vào một ngày mới của Đà Lạt, những quán cà phê nghi ngút ấm hương vị bên hàng phố nhỏ, ẻo lả bóng sương tan trên mặt Hồ Xuân Hương đẹp như huyền thoại.. nhấp nhô đó đây những bóng dáng lom khom của người dân tộc thiểu số với những gùi trái cây nặng trĩu trên lưng từ những vùng cao cao trên núi xa xuống…Hay những nồi sôi đậu xanh nồng nàn hơi nóng với chút mè mặn ngọt trong ḷng chợ Bùi thị Xuân đảm đương bởi bàn tay của chị gốc niềm xứ Huế, như lúc nào cũng lịch sự trong chiếc áo dài màu tím Huế..nhiều và nhiều lắm cái đẹp của xứ sương mờ..

 

“Sẵn dịp đây ḿnh ghé qua đường Phạm ngũ Lăo thăm thầy Hiền nghe..”Tiếng Luận hỏi làm ngừng lại những mơ mộng.. Ra rằng tôi cũng c̣n có một người thầy sinh sống tại xứ này.. “Ờ.. ờ.. hay lắm ḿnh nên đến thăm thầy..nhưng Luận phải gọi điện báo cho thầy trước khi ḿnh đến nhé!..”

Thầy Hiền bận đi dạy suốt buổi tối hôm đó nên chúng tôi không được đến thăm thầy. Xe lại tiếp tục chạy theo địa chỉ của Thuận đă cho, chú tài loanh quanh măi mới t́m ra được cái quán tên Tâm Xuân…Xe dừng lại trước cửa quán.

Cái quán..cái quán ngó sao kỳ quá..hoang vắng và đ́u hiu..

“Sao Thuận nó lại bảo ḿnh đợi nó ở quán này …kỳ quá.. sao quán chẳng có ai.. mà lại đóng cửa nữa..”Luận vừa đi ṿng quanh trước cửa quán, vừa ṭ ṃ ngó xuyên vào khe cửa vừa nói với tôi “Hay là ḿnh vào bên trong hỏi cho rơ?”, tôi chưa kịp trả lời.. “Thôi để tao gọi cho Thuận lại coi..” nói xong Luận bấm số gọi cho Thuận..

“Thôi chết rồi không phải quán Tâm Xuân này, quán Tâm Xuân ở tuốt trên Bảo Lộc cơ!” Tôi quay nhanh qua hỏi anh tài xế trẻ “Bao nhiêu cây số nữa th́ đến Bảo Lộc?” “Một trăm hai chục cây cô ạ.” Vậy ḿnh phải đi ngay cho kịp không th́ vào đêm mất..”

Trở vội vào trong xe chúng tôi tất cả đều hồi hộp.. trời cứ thế mà tối dần, sự lo lắng hiện rơ trong tâm tư mọi người, cả xe đều im lặng, trông dơi theo tên bảng đường trước mặt quên cả mọi mệt mỏi đă trải qua trên đoạn đường đèo băo táp..chỉ mong ngóng sao cho đến nơi đúng chỗ trước khi trời vào đêm…

 

Bảo  Lộc hiện ra trước măt chúng tôi, quán Tâm Xuân ngay đầu giữa phố, chú tài xế trẻ nhận ra ngay và chú ghé sát vào ngay lề lộ..

“ Ê..mày phải ở trong xe, để tao và Hồng xuống trước xem Thuận nó có nhận ra không…” Cứ như tuân theo mệnh lệnh, tôi nép sát người như “ núp” vào góc tối của xe..

Tiếng Thuận.. Phi ṛm đâu rồi…ṛm đâu… Càng như sợ bị phát giác..tôi lại càng nép sát ḿnh hơn nữa vào bóng tối loáng thoáng bóng đèn đường rọi xuyên qua…

 


Thuận mở cửa xe t́m tôi

 

Bỗng cánh cửa xe bật mở, Thuận réo lên “Con quỉ.. mày đây hửng! con quỉ… mày trốn tao..” Bị phát hiện, tôi vội nhào ra cửa xe ôm choàng lấy vai bạn..chúng tôi cả bọn cùng cuời cái cười đùa nghịch lây vui đến cả ông xă của Thuận cùng ra đón chúng tôi.

Đưa tay bắt, ông xă Thuận vui vẻ mời chúng tôi ghé qua nhà..

 


Thuận và Tôi

 

“Nè h́nh mày và Thê đây!” Thuận đưa cho chúng tôi xem những h́nh ảnh của bọn tôi, trong đó c̣n có những bạn mà đến bây giờ chúng tôi cũng chưa biết tin tức, h́nh đă phai nhạt đi nhiều..Luận cố nh́n để t́m Luận trong h́nh, nhưng h́nh nhỏ quá không đủ để Luận nhận ra ḿnh trong ảnh..c̣n tôi vân vê măi tấm h́nh Thê trong tay..nói nhỏ với riêng ḿnh..Thuận vẫn c̣n giữ Thê đây..

“Gần mười giờ rồi..tao dẫn tụi mày ra quán ăn..rồi đi đặt khách sạn không thôi không kịp!”

 


Cậu em tôi cũng muốn xem h́nh ké..

 

Thuận dẫn chúng tôi đến tiệm ăn, chúng tôi chọn món cho bữa ăn tối, chúng tôi may mắn là những người khách cuối cùng..

Sau bữa ăn Thuận dẫn chúng tôi chọn khách sạn

Luận chợt hỏi “Sao không ngủ ở nhà mày?” “Nhà tao chật không đủ chỗ cho bọn mày…” “Chật th́ chật..tụi tao ngủ dưới đất đâu có sao…” Thuận lặng yên…

 

Sau khi chọn và đặt pḥng khách sạn, Thuận chỉ chỗ cho chúng tôi đi lễ vào buổi sáng hôm sau và những điều cần thiết.. Bọn tôi ngồi bên nhau, cạnh lan can khách sạn, cả ba đều yên lặng… “Cảnh Bảo lộc về đêm cũng đẹp…” Tôi chợt nói và Thuận cùng nói theo như để khỏa cho đầy cái không gian đang đông cứng. Giă từ chúng tôi, Thuận hẹn gặp lại chúng tôi sáng ngày hôm sau..

 

Chúng tôi tất cả đều thức dậy rất sớm mặc dù vẫn c̣n mỏi mệt..chúng tôi t́m đến thánh đường Bảo Lộc như lời Thuận chỉ dẫn tối qua, mau chóng lắm chúng tôi t́m đến dâng thánh lễ... Thánh lễ xong chúng tôi đi quanh ngắm cảnh xunh quanh nhà thờ, tôi đưa máy bấm những tiết họa mà tôi thích, có những tiết họa tôi mong t́m gặp nhưng chỉ c̣n là loăng thoăng dư ảnh trong kư ức mà thôi..

Thư thả chúng tôi theo nhau men con đường cũ trở về khách sạn, mỗi người một tư tưởng, một ư nghĩ khác nhau..chợt em gái tôi nói “Chị ơi. ở đây cũng buồn không có ǵ vui…ḿnh ăn sáng xong rồi về lại thành phố chị nhỉ !” tôi ấm.. ừ.. nhưng rỗng tuếch trong tư tưởng, bên cạnh tôi Luận cũng lặng thinh...

 

Chị ăn ǵ? Em tôi hỏi tôi “Phở” tôi trả lời đơn điệu quay sang nh́n Luận, Luận cũng như hiểu ư “Phở luôn”…

 

Phở và bánh ḿ trứng chiên đuợc bưng ra, chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện, những chuyện đă qua ngày qua được bày ra để nói …

Xem qua đồng hồ ..Luận chợt nói “Thuận nó hẹn mà không biết nó có lại hay không?”..”Chắc Thuận phải tới chứ !” tôi trả lời Luận trong tin tưởng…

Đến bên quầy tiếp tân, người tiếp quầy nói với chúng tôi Thuận có đến đợi chúng tôi và vừa đi ra khỏi cửa, tôi chợt như muốn buồn.. quay lưng định đi.. “Và chị ấy có hẹn sẽ trở lại…” anh tiếp tân nói vói theo..

Tôi bắt đầu xôn xao..Thuận chờ chúng tôi, tôi và Luận ngồi lại salon quầy tiếp để chờ Thuận..

 

Vừa thoáng bóng Thuận xuất hiện ngay ngưỡng cửa..Tôi mừng rỡ chạy đến bên bạn, Thuận cũng mừng nên trông nét mặt có nhuận hồng hơn..chiếc áo Thuận chọn mặc hôm nay có ánh hoa rực đỏ..tôi chợt nghe cảm giác như t́m về của Thuận…Thuận thả lỏng con người hôm nay để nghe gần gũi với t́nh bạn hơn.. “Tao chờ tụi mày đi lể xong về ăn sáng với tao…” “ Tụi tao không biết mày đợi tụi tao nên tụi tao ăn sáng rố “ vừa nói tôi vừa cầm tay Thuận “Sang đây..” về phía nhà hàng của khách sạn “Tụi tao vừa mới ăn ở đây xong..phở tuy không có ǵ là ngon nhưng tụi ḿnh có ít th́ giờ bên nhau nên tao đề nghị tụi ḿnh ngồi với nhau ở đây, mày vừa ăn vừa nói chuyện với tụi tao..”

 

Sau buổi ăn sáng bọn tôi đi quanh khách sạn chụp cảnh đẹp của bờ hồ Bảo Lộc, từ cây liễu thơ mộng.. đến bên cây phượng gốc đă già ..những chùm bông nở đẹp nhưng nằm cao quá, quá tầm tôi với..

 

Tôi đi quanh lượm lại những cánh phượng đă rơi ră, tôi kết lại một khoảng, như một khoảng tuổi thơ kỷ niệm, tôi rủ Thuận hai đứa cùng ngồi bên phượng để chụp h́nh...

 


Bên khoảng hoa Phượng đỏ...

 

Thuận và Luận bàn bạc nhanh với nhau tiết mục ăn trưa, Thuận nói với Luận, Thuận được tự do trọn ngày, ông xă Thuận đi ăn giỗ vắng nhà và Luận nhanh ư đề nghị đến nhà Thuận nấu ăn bữa cơm trưa..

Ê..mày thích ăn ǵ ? Thuận hỏi tôi “Tao hả?” “Cá kho và rau luộc”…” Luận nói tranh vào..” Ê.. ê..tao th́ thích ăn cá chiên xù…” “ừ.. ư..th́ tao với mày đi chợ! Con ṛm đó nó có biết ǵ đâu….”Thuận và Luận cùng nhau đi chợ, c̣n tôi mân mê chiếc máy trong tay để săn h́nh…

 

T́m măi ..t́m măi nhưng chẳng thấy có một chị dân tộc nào gùi con bằng gùi.. Ê…ṛm.. ṛm…đó mày có thấy không?… tôi c̣n ngơ ngơ ngác ngác..Luận bỏ mặc chị bán cá đang gói dở gói cá, chạy lại bên tôi đưa tay chỉ nhanh về phía chị mặc bộ quần áo dân tộc, tôi lao nhanh về phia Luận chỉ…nhưng không chị ta không gùi con trong gùi như tôi ước mơ..chị ta lái con bằng xe honda giống như người kinh vậy, tôi thất vọng nhưng cũng đưa máy chớp chú bé con ngộ nghĩnh, chú bé làm duyên nhoẻn miệng cười cho h́nh thêm đẹp..

 

Bữa ăn trưa cá kho, cá chiên xù như ước vọng được bàn tay điêu luyện của Thuận và Luận đặt lên bàn..Chúng tôi vừa ăn vừa tṛ chuyện trong tiếng cười mở ḷng..

Chợt em gái tôi th́ thầm vào tai tôi “Bây giờ mới thấy t́nh bạn của mấy chị vui..”

 


Cá chiên, cá kho với rau lang luộc, ấm nghĩa t́nh bạn.

 

Vâng..dù hoàn cảnh nào Thuận ạ, tôi vẫn luôn giữ măi h́nh ảnh Thuận trong chiếc áo dài trắng đơn sơ ngày nào, teo toét miệng cười với cái răng chuột duyên dáng ngây thơ đến thật thiên thần...

 

Giă từ Thuận bọn tôi lên đường trở về thành phố..kết thúc nỗi nao nức mong chờ trong cái thật nuối tiếc đến bâng khuâng…

 

                                                              

 

(Xem tiếp kỳ 7)

 

Phi Ṛm
Na Uy, 8-07-2007

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com