![]()
|
||||||
|
“Vâng bạn nói đúng, bây giờ tất cả chỉ là kỷ niệm mà thôi.. Tôi thật không dám mơ xa, nhưng tại lẽ v́ tôi vắng xa t́nh bạn sớm quá, nên tôi trở thành viễn tưởng...”. Đoạn tôi viết hồi thư cho Luận, tôi may mắn được những bạn trong trang web Ninh-Ḥa mang lại niềm vui cho tôi. Ngày 13-03-07 tôi nhận được e-mail với tên địa chỉ Nghĩa chánh Trần, nhưng câu mở đầu thư “Có nhớ Lê Thị Luận không?” dĩ văng quay nhanh về, như trong hiện tại.. “Vâng, Lê Thị Luận dáng gầy gầy lem lép với nụ cười thoải mái như lúc nào cũng có ở trên môi…” Và Luận cho là tôi có trí nhớ thật tuyệt… Sau đôi thư qua lại, tôi yêu cầu Luận truy lùng thêm về nhóm bạn cùng lớp với chúng tôi ngày ấy.. “Bạn ạ, đă gần 40 năm bọn ḿnh lưu lạc tin tức, việc t́m kiếm không phải là chuyện dễ,…và nhiều lẽ t́nh riêng của cuộc sống...đôi khi, chợt nhớ đến nhau chỉ là một phút thoáng để rồi bồi hồi nuối tiếc mà thôi…” Tôi chợt bâng khuâng với câu Luận viết: “cuộc sống hôm nay chỉ là cơi tạm..”làm tôi thầm hiểu Luận nhiều hơn. Đôi mắt to, đen tuyền chất chứa nhiều thắc mắc ấy, ẩn chứa một triết lư sống thật nhẹ nhàng… Tôi c̣n nhớ, và nhớ rơ-ràng lắm bọn chúng tôi cùng lớp với nhau Luận, Truyện, Thưa, Thuận, Hương, Loan, Vân (đen) các bạn là người gốc Ninh-Ḥa,nhưng khi nào muốn “quậy” là chúng tôi hay “thỏa thuận” với nhau để “quậy “ cho đúng nhịp… Thời gian rất dài, chúng tôi không c̣n gặp nhau, nhưng những nét mặt vẫn c̣n lưu tồn đây, măi trong kư ức tôi chẳng bao giờ phôi phai, có chăng như “cuộc sống hôm nay chỉ là cơi tạm” nhưng t́nh bạn và những ǵ đă có ở tim tôi cũng không là tạm..
Xin cho tôi được một lần thôi. Tuy tôi chưa được diện-kiến với bạn tôi, nhưng tôi chắc rằng chúng tôi cũng sẽ được sống lại một chút ǵ đó, hay một thoáng ǵ đó của nét “quậy” hoc-tṛ trong mắt nhau.. Cám ơn trang web Ninh-Ḥa “cảm ơn ai (?) đă giúp cho tôi t́m về kỷ-niệm”. Tôi đă hẹn ngày gặp lại bạn tôi, xin theo dơi t́m về kỷ-niệm vào kỳ sau….
Phi
Ṛm
|
|||||
|
||||||