Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com


 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 

 

Ứng-Nghiệm trong đời:
 
MẸ Vui Khi Tôi
Trở Về Thăm...


PHI R̉M

 

  


Và vào những ngày cuối tuần của tuần đó, ba mẹ con tôi âm-thầm để tang mẹ (bà Ngoại) trong ḷng, mà ăn-năn trong những ngày sống..

Cho măi đến năm 1995 khi được vào quốc-tịch, tôi quyết-định rằng tôi phải về thăm mộ mẹ. Trăn-trở măi nhưng tôi cũng không đủ để chi tiêu cho ba mẹ con cùng về, nên hai con tôi bảo với tôi rằng: ”Má về thăm Ngoại đi, tụi con sẽ về thăm Ngoại sau..”

Thương hai con quá, nhưng các bạn cũng biết đấy hai con tôi tuổi ăn tuổi học, lương của tôi phải cần-kiệm khuôn phép lắm mới đủ trả nợ nhà, nợ xe, bảo-hiểm, chi phí xă-hội, lương-thực v..v..

 

Và cuộc về ViệtNam để thăm Cha, viếng mộ mẹ này đă nung-nấu trong ḷng tôi từ nhiều năm qua (từ khi mẹ tôi qua đời), được sự thông-cảm của hai con, nên tôi đặt vé để về..

Vào thời 80-90 ấy, vé máy bay đi về ViệtNam rất là mắc, v́ lí-do dễ hiểu rằng: Người ChâuÂu thời bấy giờ họ hiểu rất ít về ViệtNam. Họ (ngoài trừ những nhà nghiên-cứu và chính-trị) tưởng-tượng người Việt ta ”dị-dạng” cả nữa cơ đấy bạn! Trong những năm (80-90) họ nghe tin-tức trên ti-vi báo rằng vớt được thuyền-nhân ViệtNam, họ đổ-xô ra xem, xem người Việt thuyền-nhân như thế nào (có đuôi, hay ba chân ? Theo một lời kể của một người phụ-nữ Nauy)..

Nên vấn-đề du-lịch vùng Châu-Á nhất là ViệtNam là chuyện ”không nghĩ tới!”(Tôi chỉ viết về sự của Nauy).Và cũng v́ ít khách đi vùng Châu-Á nên không có nhiều hăng máy bay để tranh-đua giá cả như bây giờ.

Một vé của thời (80-90) ấy, thời nay tôi mua được hai vé, th́ bạn hiểu tại sao thời ấy tôi trăn-trở.

Những năm của thời ấy, sân bay TânSơnNhất cũng vẫn c̣n nguyên h́nh dáng cũ, Cảnh nhốn-nháo kẻ đi người ở rồi chen cứng lấy nhau trước sân ga với nhiều ṿng chắn rất nghèo mỹ-thuật. Cộng vào sự tra xét giấy tờ, gằn-gừ, khó dễ, nếu không có tờ 10 Kim kẹp trong pass.

Mà các bạn có biết tại sao tôi biết phải kẹp Kim (đô la) trong pass không, với lần đầu trở về ViệtNam sau nhiều năm xa-cách?

Sẵn ḿnh cùng là người Việt, nên khi đứng xếp hàng dài..dài thật là dài ấy tôi chợt nh́n thấy mấy chị xếp hàng trước tôi cứ lao-xao, rồi lại x́-xào chia nhau tiền đô rồi bảo với nhau :”Kẹp vào bên trong pass ấy! Không th́ đứng cả ngày!..”.

Tôi nhăn mày tự suy-nghĩ một ḿnh ”Tại sao?” Nhưng có suy-nghĩ cả ngày cũng chẳng xong, nên tôi chạy lại bên cạnh mấy chị mà xin lỗi hỏi nhỏ: ” Chị ơi..Ḿnh phải bỏ tiền vào bên trong pass hả chị?” Mấy chị nh́n tôi lạ-lẫm nhưng cũng đoán rằng tôi là loại ”Ngố” rồi, nên mấy chị dí vào tai tôi mà bảo nhỏ: ”Không có, th́ khó dễ đấy! Thôi kệ nó đi.. cho ḿnh mau đến phiên mà về! ..”

Quay trở về lại chỗ đứng, tôi lo lục t́m ra tờ 10 đồng mà ”Kẹp” vào trong pass đề được yên thân mà chóng về nhà..

Ra được đến ngoài pḥng lấy hành-lí, mồ hôi mồ kê đă bắt đầu làm tôi nhột-nhạt trong bộ đồ vaỉ dầy..Thời bấy giờ sân bay TânSơnNhất cũng c̣n rất luộm-thuộm và bát nháo lắm. Đủ kiểu, đủ cách làm khó để lấy tiền khách, riêng tôi phải nói là hoang-mang và sợ lắm với tâm-trạng lần đầu tiên trở lại ViệtNam..

Lấy xong hành-lí, tôi đứng riêng lại một góc để quan-sát hướng cửa ra. Lượng đông những người và ai cũng muốn ḿnh ra trước để gặp-gỡ với gia-đ́nh nên gần như phải chen và chen lấn nhau.. Tôi chợt nh́n thấy Thọ cũng như đang chen người qua đám đông để ra cửa (xin đón xem phần ”Người về trên sân ga”).

”Cha dạo này ”le” nhen! Th́ ra Thọ cũng về cùng ngày, nhưng ở nước nào về nhỉ?..”Tôi nh́n thấy Thọ, với bộ áo ngắn tay trắng “bỏ thùng” trong chiếc quần cũng màu trắng toát. Tôi kéo nhanh chiếc vali cố lấn vào hàng người để mong rượt kịp Thọ, nhưng bóng Thọ như đă nhanh, ra hẳn được bên ngoài?..

Nhừ cả người, nhưng ra tới bên ngoài đă thấy Bố, các anh các chị réo gọi tên, nên bao nhiêu mệt nhọc như tan mau..

 

Về đến nhà, Bố tôi khuyên tôi nghĩ đến ngày mai Bố sẽ đưa tôi đi thăm mộ mẹ, nhưng tôi nói ”Không” với Bố tôi “Con nhớ Mẹ..!” và nước mắt đă trực trào, nên Bố tôi hối thúc em tôi chạy mua mau bó hoa để tôi ra mộ.

Mộ mẹ tôi không cách nhà xa lắm, nên chúng tôi đi bộ. Cùng đi với tôi có Bố tôi, anh Hai tôi, em trai tôi và hai đứa cháu con của cô em tôi..

Bố tôi khởi xướng những kinh cho chúng tôi cùng theo, và sau cùng là để yên tôi một ḿnh bên mẹ..

Bố thấy đă về chiều, gió thổi nhiều, bố tôi sợ tôi nhiễm cảm, nên khuyên tôi về.

 

Anh Hai tôi đến bên tôi hỏi ư rằng: ”Anh tắt nến nhá..” Nhưng anh Hai chưa kịp làm, đứa cháu con của cô em đă lên sáu tuổi chạy lại dành: “Để cháu thổi tắt cho!” và Tèo (tên gọi ở nhà) chạy u lại mà thổi tắt ngấm hai cây nến thắp trên mộ Mẹ tôi. Mắt có nhá nhem nước mắt nhưng tôi cũng đă nh́n thấy tia khói trắng vương dài lên từ chiếc tim cháy đen của hai cây nến, nhưng bỗng tiềng Tèo nói to trong ngạc-nhiên:” Nến tắt rồi mà..” Như tất cả nhà cùng nh́n thấy hai cây nến đă thổi tắt, nhưng sáng lại..(nến cháy lại).

 

Không ai nói với ai điều ǵ, nhưng tôi biết Mẹ tôi vui khi biết tôi về thăm Mẹ.

 

                

            

 

     Phi Ṛm
 Nauy, 12092012

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com