Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com


 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 

 

Ứng-Nghiệm trong đời. (Hay) Bốn chữ không đọc được.

PHI R̉M

 

  


Vào buổi sáng của một ngày vào cuối Đông năm 1992, tôi vẫn thức dậy đúng giờ giấc như mọi buổi sáng để sửa-soạn cho buổi đi làm trong ngày..

Những miếng bánh ḿ tôi chưa kịp trét phủ xong bơ, th́ tiếng điện-thoại chợt reo vang..Tôi định là không nhắc v́ nghĩ trong bụng ”Quái! mới sáng sớm (6 giờ sáng) mà đă làm phiền rồi! Chỉ có mấy bọn quảng-cáo hay phá người!..”

Nghĩ thế nhưng những tiếng réo réo vang vang của điện-thoại cứ như hối-thúc tôi.. Tôi đến bên, nhắc chiếc điện-thoại lên :”Hallo!!..” Tôi nói như gắt vào điện-thoại..

”Tôi muốn nói chuyện với HoàngTiênNguyễn..” ”Tôi đây!!..Chị muốn nói ǵ??” Tôi vẫn giữ giọng ”gắt” như để ”dọa”người đầu deây.

”Cô có một điện-tín từ Việt-Nam gởi qua cho chúng tôi…” ”Hả?..ViệtNam?” Tôi nghe hai từ ViệtNam ḷng tôi bỗng chùng hẳn xuống, và bây giờ th́ tôi cần chú-ư lắng nghe đầu dây bên kia hơn hay nói cho rơ nữa là sẵn-sàng lắng nghe …

”Vâng..ViệtNam, nội dung của điện-tín bằng tiếng Việt, nên tôi không biết phải nói với chị như thế nào, tôi sẽ đọc theo chữ tiếng Việt trên ḍng điện-tín ?”

”Vâng, chị đọc đi.. tôi nghe ..”

Và cô ta đọc tiếng Việt với giọng Nauy, gượng-gạo.. Không tí âm-điệu, không cả hỏi, sắc, ngă, nặng..Th́ có trời mới hiểu, nên tôi vội gắt lời cô ta..” Chị ngưng lại tí đi..Tôi không hiểu ǵ hết..Chị vui ḷng đợi tôi lấy giấy bút, rồi chị đánh vần theo chữ cái, từng chữ một..OK?”

Tôi chạy nhanh đến bên bàn học của con trai tôi quơ lẹ một mảnh giấy c̣n lại trên bàn..

”Vâng ..Bây giờ chị bắt đầu dánh vần từng chữ một với chữ cái để tôi viết…”

Cô ta làm theo ư tôi, và tôi viết ra những chữ trong điện-tín mà từ ViệtNam gởi đến cho tôi lên mảnh giấy, chỉ có bốn chữ.. Vâng, chỉ có vỏn-vẹn bốn chữ nhưng tôi đọc tới lại đọc lui..Vẫn không đọc được, và cũng chẳng hiểu được ǵ..

Nh́n đồng-hồ đă quá giờ để tôi phải vào sở làm, tôi nhét nhanh mảnh giấy vào túi áo jakke, để định rằng đọc lại sau khi vào sở làm lúc giờ nghỉ.

Gom nhanh những miếng bánh ḿ đang trét giở những bơ bỏ vào hộp, nhét chiếc hộp gọn sâu vào trong ḷng túi xách, tôi đi nhanh ngay ra cửa để ra ga-ra xe..

Đường tuyết đổ đêm qua nên trơn- trợt, tôi lao-đao muốn trợt chân đôi lần v́ đi hấp-tấp..Thời ấy tôi c̣n ở khu cư-xá nên ga-ra nằm cách nhà hơn cả trăm mét.

Bầu trời vẫn một màu tối đen như của đêm mặc dù rằng đă hơn sáu giờ, NaUy mùa Đông là vậy.. Đêm th́ dài mà ngày th́ ngắn.

 Từ nhà tôi phải lái xe hết 30 phút để đến sở làm, sở tôi làm như nằm sâu trong thung-lũng nên con đường xa-lộ cũ là đường gần nhất để tôi lái xe đến sở. Nói đến con đường cũ, th́ ai cũng hiểu nó không sáng chưng được như xa-lộ mới bây giờ và có rất nhiều đường cua cong rất gắt (h́nh chữ z), dù đă rất quen đường nhưng nếu phút giây nào đó bạn thiếu chú-ư, tuyết trơn không nhượng-bộ bất ḱ ai..

 V́ vào sở trễ hơn mọi ngày nên tôi đă không nghỉ trong giờ nghỉ, mặc dù rằng chẳng ai để ư việc tôi vào sở trễ 15 phút, nhưng ḷng tôi không muốn tôi mặc-cảm với chính ḿnh nên tôi vẫn làm việc của tôi trong khi những người khác nghỉ.

Công việc của tôi cái thời đầu đến Nauy ấy, là làm cho một hăng bông (hoa). Có lẽ xem qua quá-tŕnh làm việc ở ViệtNam của tôi khi tôi c̣n ở nhà (ViệtNam) mà tôi có ghi rơ trong đơn xin việc rằng nghề cuối cùng tôi làm: Bán và thầu hoa tại Sàig̣n, nên khi tôi được nhận việc, họ phân tôi vào phân nhóm cắt hoa hồng.

 Và sau ba tháng thử việc ông giám-đốc hăng tuyên-bố trong buổi họp thường niên rằng: Tôi được nhận chính-thức làm việc cho hăng và ngoài ra tôi được lên mức lương bằng với những người đă làm ở đây 25 năm, cộng vào tôi sẽ phải làm chung phân xưởng với giám-đốc hăng về phân-định chất-lượng hoa và tham-sát kết màu cho bó hoa (Hăng phân phối hoa cho cả niềm Nam Nauy nên mỗi ngày phải thay đổi kiểu hoa, sắc hoa rồi đóng gói cho xe vận tải chở đi giao) Và tôi được như ”lên chức” Phụ-tá giám-đốc về chất-lượng và màu sắc.

Mười năm phút qua rất nhanh, nhưng Catten ( tên ông giám-đốc) vẫn thắc-mắc tại sao tôi không nghỉ để ăn trưa.Và tôi đă phải giải-thích vỏn-vẹn với ông rằng tôi đă vào sở trễ 15 phút hôm nay..

Và rồi mảnh giấy tôi ghi của buổi điện-đàm đă nằm rất im trong túi áo jakke của tôi treo trên giá mà tôi cũng như chẳng mảy may nhớ tới, cho măi đến khi tan buổi làm việc tôi trở về nhà, hai con trai cũng đă từ trường trở về sớm hơn tôi, chúng đă nấu xong bữa cơm tối cho gia-đ́nh. Chúng tôi cùng ăn cơm với nhau, trong bữa cơm tôi chỉ đề ư đến những món con tôi nấu để khen và dặn-ḍ. Thông thường chúng tôi hay kể cho nhau nghe những sự việc xảy ra trong ngày của riêng cá-nhân hay tin-tức xă-hội trong ngày, nhưng đặc-biệt ngày hôm ấy, tôi quên (?) hay điều ǵ khiến tôi quên hẳn đi mảnh điện-tín, cho măi đến khi con trai tôi bảo với tôi rằng ngày mai chúng có nhiều bài vở trong trường nên phải lên pḥng học đọc sớm để chuẩn bị cho ngày thi, tôi mới như chợt nhớ ra mảnh giấy ”điện-tín”..

_Bảo à, sáng nay.. Sớm lắm lúc má thức dậy sửa-soạn đi làm, có điện-thoại ở tổng- đài họ gọi cho Má, họ nói rằng má có điện-tín đánh qua từ ViệtNam, họ đọc tiếng Việt mà má không hiểu, nên má yêu cầu họ đánh vần cho má viết, má viết ra đây nè mà má không đọc được, má không biết thế nào nữa, đâu con coi rồi con có đọc được không nhé..

Tôi chạy lại bên giá treo lấy chiếc áo jakke, móc t́m mảnh giấy.

_Nè con đọc xem..

Tôi móc ra mảnh giấy mà tôi ghi lại sáng nay cho con tôi, vừa cầm tờ giấy Bảo đă đọc ngay.

_Mẹ đă qua đời..

Bảo tṛn mắt nh́n tôi..

_Má sao vậy?..Má viết rơ-ràng thế sao má lại đọc không được?

Tôi chết xững cả người, đưa tay lấy nhanh lại mảnh giấy ” điện-tín” trên tay con tôi. mà ḷng hối-hận, mà ḷng quặn đau..thất vọng cho chính ḿnh..

_Bây giờ bà Ngoại mới cho má đọc.. (Tôi trả lời con tôi trong nước mắt)

Ngập người tôi xuống v́ nỗi đau, cả đêm hôm đó tôi đau trọn-vẹn cả con tim, v́ mảnh tim chính là Mẹ đă ra đi..

 

                

            

 

     Phi Ṛm
 Nauy, 04092012

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com