Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com


 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 

 
 

Vết cũ thời huy hoàng...  (Kỳ 2)


         Uể oải măi chưa muốn rời khỏi gường, đêm qua tôi đă không được ngủ giấc trọn vẹn như tôi mong muốn v́ những tiếng ồn ào trên phố kéo dài măi đến hết đêm, có lẽ tôi chỉ chợp mắt được độ hai tiếng trước khi trời rạng sáng..


         ”Pḥng tắm đang chờ!!..” Thạch không cho tôi cơ-hội lưu-luyến với giấc ngủ bù anh thúc giục tôi mau làm vệ-sinh buổi sáng để c̣n ra phố sớm như đă thoả-thuận với nhau từ ngày hôm qua, ra phố sớm để nh́n phố thức dậy trong nắng sớm sẽ lưu được nhiều nét đẹp hơn vào trong ống kính..


         Xuống khỏi gần những bực thang cuối của dẫy thang cao, dài thoai thoải bắt từ sân khách-sạn xuống tận lối bằng phẳng dẫn ra đường tráng nhựa,Thạch nhanh chân như nhảy qua khỏi bực thanh cuối đưa tay ra dấu cho tôi dừng bước và anh đưa cao máy nhắm vào tôi để ghi nét đầu của chuyến đi.


         Vui chân tôi đi như đổ nhanh xuống những bực thang cuối, buổi sáng vẫn c̣n tinh mơ lắm các cửa hàng chưa mở cửa nên tôi đi thong dong giữa lộ mà ngắm những nét lạ lẫm của thành-phố dày nịch những kiến trúc mang đặc tính của Italy như đang chờ đôi mắt tôi chiêm ngưỡng, thành-phố không sơn màu xanh đỏ tím vàng mà chỉ ấm áp màu gạch nung đă luống tuổi già nhưng không ṃn mỏi vẫn giữ ấm cho thành phố những ngh́n năm..


         ”T.. đi về hướng này này..” triền miên ngắm nh́n một ḿnh nên tôi lạc hướng, đưa mắt tôi dơi t́m theo tiếng Thạch vừa gọi, anh đă đứng ở bên kia đường hưóng về phía đầu một khu thang dài nhiều bực như đổ sâu xuống đường phố chính. Một nhóm sinh-viên trường mỹ-thuật đang ngồi chụm lại với nhau trên những bực thang, họ chăm-chú theo dơi những động-tác của cô giáo, họ không màng đến những tiếng xe lướt nhanh trên đường sau lưng họ chỗ họ đang ngồi hay những người ṭ ṃ như tôi và Thạch. Cô giáo tay cầm chiếc máy h́nh giơ cao giảng dạy những cách lấy khoảng cách, cách ngắm lấy h́nh. Tôi đoán vậy..qua cách cầm và nhịp điệu của những ngón tay cô ta di động trên ống ngắm..


         Tôi và Thạch như cùng dơi theo khung nhắm tới của nhóm sinh-viên trẻ qua lời chỉ dẫn của cô giáo, chiều ánh sáng thật tuyệt để nhóm sinh-viên lấy cho ḿnh bức ảnh đẹp, tôi cũng đưa máy để ghi h́nh kỉ-niệm, Thạch như cũng cùng ư-niệm, anh đứng khoảng cách chếch chiều hơn tôi để lấy h́nh cả khung trời cả nhóm sinh-viên trẻ đang mải mê..


         Đi xuống khỏi những bực thang cao bỏ lại sau chúng tôi nhóm sinh-viên mỹ-thuật, tôi và Thạch  đi qua dăy hành lang xây dựng bên trên khu dinh thự cổ, trên hàng lang này du khách có thể ngắm nh́n xuống khu dinh thự cổ của bảy trăm năm (700 năm) năm trước thiên chúa giáng-sinh nằm bên dưới.


         Nh́n những dấu đổ nát rêu phong trong tôi như thoảng buồn.. buồn thật vô cớ nhưng bạn thử nghĩ coi bạn có buồn không khi chạnh nghĩ đến một kiếp làm con người..rồi cũng chỉ là tro bụi?..


         Tôi để hồn tôi đi loanh quanh vào lịch-sử thủa nào huy-hoàng, của Đại-đế Julius Caesar ngổn ngang mối t́nh với nàng Cléopatra xinh đẹp của xứ Egypt rồi nhớ lại cái thời c̣n vướng đũng quần bên góc trường đại-học, tôi lao xao cả người lên khi nghe tin phim Cléopatra về tới rạp Rex với màn bạc đại vĩ-tuyến mà lần đầu tiên xuất hiện tại Việtnam (người thủ vai Cléopatra là nữ tài-tử  Liz Taylor). Tôi nhớ tôi ngưỡng phục lắm sắc đẹp của nàng Cléopatra và hồi hộp  với mối t́nh tay ba Julius Caesar, Cléopatra và Matius Antino..Màn bạc muốn nổ tung khi Julius Caesar bị ám-sát trong cung-hoàng rồi thời gian không lâu sau đó Matius Antoni tử trận, nàng Cléopatra cho rắn độc cắn ḿnh để tự vẫn..

 


         ” Đi chưa..? Ḿnh phải đi cho kịp giờ vào cổng đă ghi trên vé” Tiếng Thạch hối thúc làm cắt ngang những miên man đang về trong trí tôi ”Vâng, ḿnh đi thôi.. nhưng ḿnh sẽ đón Taxi hay chỉ đi bộ thôi?”  ”Theo như  thoả thuận th́ ḿnh chỉ đi bộ đến đó thôi như T. đă hứa với tôi, cộng vào tụi ḿnh cũng muốn có thật nhiều h́nh để về lại nhà c̣n có mà coi chứ phải không?” ” Đúng rồi, T. chỉ hỏi vậy thôi mà..v́ anh nói là phải đi mau mới kịp!..”.


         Vừa định băng qua bên kia đường để hướng thẳng đường tới Vatican trước mặt, nhưng một chàng ” lính gác hoàng cung” đứng bên đường lôi kéo tôi chụp chung một tấm h́nh, đây là sự việc không hoàn toàn miễn phí nhưng rất vui khi những anh bận sắc phục hoàng cung xưa vui vẻ và đầy ngộ nghĩnh với cái xưa làm vui cho cái nay, du khách gần như chẳng ai từ chối riêng tôi và Thạch được một dịp cười teo toét khi đứng chung h́nh với anh ta..


         ” Đi mau T.. ơi kẻo không kịp giờ!” Vội vă tôi bước nhanh theo bước Thạch..Nhưng chỉ vượt qua được hai ngă tư thôi đường phố bắt đầu đông những người và xe, khó mà đi nhanh.. Thạch quay lại nói với tôi rằng chắc chắn là chúng tôi sẽ không đến kịp giờ như đă ghi trong vé.Thạch chưa nói hết những lo lắng cho tôi nghe anh đă mau tay ngoắc một chiếc taxi đang chạy cùng hướng với chúng tôi.


         Chúng tôi chọn Roma cho kỳ nghỉ Đông này chủ-ư vào dịp lễ phục-sinh để tôi được xem cận kề những ǵ mà từ ngày sinh ra đến giờ tôi chỉ được nghe, được nh́n qua h́nh ảnh hay tivi về huyền thoại khởi khai của đạo công giáo, hay sự kư ghi ở sách thánh rằng ông thánh Phê-rô được chúa chọn là viên đá để gây dựng đạo công giáo, tôi không rơ lắm thánh Phê-rô người có quê quán xuất xứ ở đâu (phần này xin để nhượng lại cho các vị nghiên cứu về lí-lịch của kinh thánh) Những năm gần đây thế giới và nhất là Nauy đă truy ra nhiều sự việc của con người đă làm sai thiên chức của ḿnh để  tai tiếng cho đạo công-giáo không ít và nhất là làm gần như mất hết đi những niềm tin giữa người và người giữ đạo ngày hôm nay ở trong tôi.. Chuyến nghỉ Đông này cũng là bài thử nghiệm lại trong tôi ” Tôi với niềm tin và đạo với tôi..”


         Thạch đă đặt chỗ vào cửa Vatican qua internet, trong giấy báo gởi về cho chúng tôi ghi rằng chúng tôi sẽ đến trước cổng Vatican để gặp hướng dẫn viên đợi sẵn và sẽ trao vé cho chúng tôi.


         ”Tại sao anh lại chạy ṿng về phía sau thế?..Sao lại không dừng ở cổng trước?..”  ”Tôi biết anh sẽ vào Vatican bằng cửa nào v́ tôi chở khách hằng nhiều năm rồi..” Thạch và tôi lặng thinh khi nghe anh Taxi dẫn giải..Th́ ra không như chúng tôi nghĩ là chỉ đi thẳng là vô tới cửa..


         Hàng trăm ngàn người đứng chờ dài theo những cổng chặn của hai đường ṿng vào thành Vatican, màu sắc phục của cảnh-sát và bảo-vệ hằng trăm người như lúc nào cũng bận bụi với cái máy phát tín hiệu và thông tin truyền thông lẩn cho nhau, không ít những xe cứu thương cũng trong vị trí sẵn sàng nếu có ai cần, bạn tưởng tượng xem đi vào được thành Vatican không phải dễ nếu bạn không đặt chỗ lấy vé trước từ nhà và nếu bạn không có hướng dẫn viên tôi nghĩ không đơn giản để bạn biết bạn sẽ bắt đầu từ đâu..

 


         Thạch đọc kĩ lại những điều ghi trong giấy báo một lần nữa và anh nói với tôi:” Đúng rồi đây đúng là điểm hẹn ghi trong giấy! Tiên nh́n xem trên cánh cửa của cửa hiệu trước mặt ḿnh đứng có dấu hiệu vé đỏ.” Tôi nh́n theo hướng Thạch chỉ, đúng là chúng tôi không cần t́m kiếm chi cả chính anh taxi cố t́nh đổ chúng tôi xuống đúng điểm hẹn, cám-ơn anh taxi và cám-ơn thành-phố chu đáo với khách của ḿnh..


         Hai mươi phút đợi-chờ, một tiếng huưt c̣i nhè nhẹ quanh chỗ chúng tôi đứng đợi, anh hướng dẫn viên xuất hiện và anh đưa cao chiếc mũ đỏ lên và đội vào đầu ḿnh, anh nói lời chào đầu tiên đến với chúng tôi và anh tự giói thiệu tên họ sau đó anh giơ cao những chiếc vé màu đỏ cầm trong tay và yêu cầu chúng tôi lắng nghe tên của ḿnh theo tiếng anh đọc trong bản giấy anh cầm trong tay để tuần tự nhận vé.. Điều anh ghi-chú thêm rằng khi đi lẫn vào trong đám đông hằng trăm ngàn người th́ dễ lạc nhau lắm, anh yêu cầu chúng tôi luôn luôn giơ cao chiếc vé màu đỏ của ḿnh để anh dễ nhận ra người trong nhóm.


         Qua cổng rào vào được bên trong thành Vatican là bạn đă vào một thành riêng biệt (Vatican tự trị). Nơi đây bạn cũng phải qua kiểm soát đề pḥng chất nổ hay súng ống.v..v. Và việc kiểm tra rà soát bạn cũng giống như vào sân bay (đại loại là thế).

         Nếu người hướng dẫn không dặn giơ cao chiếc vé để t́m nhóm hay nhóm t́m ḿnh th́ có lẽ tôi và Thạch đă lạc họ mất tiêu giữa người đám bạt ngàn người ..

              
         Qua được cổng kiếm soát, chúng tôi qui được vào cùng chỗ với nhóm đỏ và đứng chờ anh hướng dẫn tŕnh giấy trách-nhiệm đoàn một lần nữa, trong pḥng chờ nếu là thoáng chỗ thoáng người có lẽ tôi sẽ đi một vóng để xem lối kiến trúc bằng đá thạch trắng làm mát khung cảnh pḥng chờ mặc dù hằng trăm ngàn người chen chen lấn lấn va-chạm phải nhau nhưng không làm tôi toát mồ hôi.


         Lên hai cầu thang cao chúng tôi đă chính thức được đứng nơi từng giữa của thành Vatican, anh hướng-dẫn hướng dẫn chúng tôi xem bản-đồ của Vatican trên những tấm bảng cao to, trên bảng ghi đầy đủ những chi tiết đường lối của Vatican, sau đó anh hỏi chúng tôi (cả đoàn) ai c̣n điều ǵ thắc mắc?. Tất cả như hài ḷng và anh xin phép cáo lui nhường ngày lại cho chúng tôi với Vatican.

 

 

             

Xem  Kỳ 3

 

     Phi Ṛm
 Na-Uy, 3-08-2010

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com