Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com


 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 

 
 

Vết cũ thời huy hoàng...  (Kỳ 3)
 

         Cảm giác đầu tiên của tôi khi đứng nơi đây (Vatican), tôi không thể định-nghĩa được..Tôi chỉ biết tôi ngơ-ngác giữa cái vĩ-đại của công tŕnh nghệ-thuật được qui tụ về đây, từ những cái đầu trơn trọi khi thân h́nh bị soi ṃn mất hút trong bụi thời gian, hay những thân h́nh như hoang dă không đầu..Tay hay chân thiếu vắng tất cả đều được vào bào tàng của thành Vatican giữ ǵn, thật là kho tàng vô giá có nơi nào ở thế giới có cái thứ hai..


         Mắt tôi nh́n ngắm nhưng trong tôi thật không muốn rời qua đi nên tay tôi luôn tác động trên máy để ghi lại bằng h́nh, đi dần theo đường một chiều dẫn tôi đến khu tranh vẽ của đại danh hào hoạ-sĩ Michelangelo mà tôi đă hằng mong mỏi được chiêm ngưỡng tận mắt tranh của ông vẽ, và nay tôi đứng đây trước những bức tranh vĩ-đại của ông, ông đă vẽ nó vào niên kỷ 15 thời ông sống..Những điều tôi không thể tưởng tượng nổi tôi nhỏ bé như thế nào dưới sa-mạc nghệ thuật của ông.. Bạn cũng biết đấy nghệ thuật cổ Hy-lạp rất nhiều luật và rất nghiêm khắc về phác hoạ cũng như dùng màu, tôi cũng đă qua một khoá về nghệ thuật vẽ tranh tượng thánh, cách pha chế rất điều lệ và qui tắc, màu lấy từ các loại trái cây hay hoa củ hay hạt có màu, người chế tạo phải hong những thứ mà họ muốn lấy màu trong nắng tốt hay xấy khô rồi bào chế ra mầu rất là công phu nên rất ư là mắc (Tôi cũng đă mua dùng), dùng rượu để pha chế trong màu thay v́ nước, chất dẻo làm bám màu là trứng gà, bạn tưởng tượng đi những bức tranh thánh vừa dài vừa rộng vẽ trực tiếp trên những trần nhà, tường nhà kéo dài nhiều căn pḥng rộng như ở thành Vatican này th́ những hoạ-sĩ thế hệ chúng ta bây giờ chưa phải là hạt bụi của nghê-thuật (!?)..Có những tranh tượng thánh viền vàng 24 carat, ngày nay dùng vàng dát mỏng mang như tơ rất là khó sử dụng nến bạn không học kỹ thuật dát, c̣n ngày xưa..xưa như thời Michelangelo th́ ông làm thế nào để nên sự hoàn hảo to lớn cho thế sự hôm nay nhỉ?.. Luôn luôn vẫn là câu hỏi của tôi trong sự kính nể.

 

 

         Ngửa mặt lên trần nhà để say mê nghệ-thuật th́ thật là tội cho cái cổ c̣ của tôi, mỏi đến đau tưởng như muốn gẫy vậy ”T. ơi hay là ḿnh ra ngoài t́m ǵ ăn uống ngồi nghỉ rồi đi xem tiếp có được không?” ”T, đau cái cần của cổ lắm rồi, nhưng chưa t́m đến pḥng trưng bày của Da Vinci th́ chưa muốn ra ngoài nghỉ đâu!..” ”Thế là phải hứa với tôi là xem lẹ lẹ rồi ra ngoài nhá? Tôi đói và mệt rồi..” ” Ừm.. th́ đi với T. t́m cho ra tranh của Da Vinci đă nghe..” Tôi năn nỉ Thạch cùng đi xem chung với tôi v́ tôi sợ lạc, bạn biết đó Vatican rộng tổng thể (440.000 m2) rất dễ dàng lạc nhau giữa hằng trăm ngàn người du khách, nhưng lạc rồi cũng t́m gặp lại thôi khỏi phải chạy t́m cảnh-sát v́ tôi kinh nghiệm chính ở tôi.


         Sau khi giao hẹn với tôi là chỉ xem tranh của Da Vinci là ra ngoài nghỉ nhưng khi đến nơi rồi mọi sự mỏi mệt dường như bay biến hết..tôi đam mê xem hết bức này qua bức khác, xem tỉ mỉ, đọc lịch-sử của tranh rồi lưu h́nh những bức tranh chưa bao giờ trông thấy để về nhà xem tiếp ..Mải mê rồi mê mải quên bẵng lời hứa với Thạch..Xoay người khắp phía để t́m Thạch ..Nhưng chỉ người là người..càng lần về phía trước càng không thấy bóng Thạch đâu, chân bắt đầu mỏi và bụng th́ ồn ột tiếng đ̣i ăn, cái cổ th́ vừa rát v́ thiếu nước cộng vào ”lợi dụng” quá nên đau..


         Tôi quay lại định tâm đi lại lối cũ để may ra Thạch có trở lại t́m tôi chăng nhưng khi tôi ṿng ngược trở về đường cũ tôi mới nhận ra rằng tôi đang đi trong ṿng tṛn chỉ có một hướng ra khác nhau chi ở khung cửa vào và khung cửa ra, tôi đă không nhận ra điều này từ trước v́ tôi quá mải mê nên tôi đă không để ư.


         Tôi định rằng Thạch không theo nổi tôi nên đă ra ngoài nghỉ rồi..Và tôi tự nhiên giận, giận Thạch không chờ tôi làm tôi ”hoảng”, tôi định t́m một góc để ngồi nghỉ mệt th́ ḱa đàng xa bóng Thạch cũng đang ráo rác t́m tôi trong đám đông người đang chen chúc ,Thạch cao hơn mọi người cả cái đầu nên tôi dễ dàng nhận ra anh, tôi tiến về phía anh và đưa cao tay vẫy làm hiệu. Thạch mừng khi trông thấy tôi. ”Sao anh lại bỏ tôi đi lạc..?” ” Không có đâu ..tôi mải lấy một vài bô h́nh khi quay ra T, đă đâu mất tiêu rồi..Tôi đi hết nguyên cả ṿng của trung tâm này để t́m T. đó chứ!..”


         Là thế đó bạn nếu tôi chỉ đi đúng một ṿng và dừng lại chờ bạn ở hướng mà lúc ban đầu bạn vào th́ tôi sẽ không mất nhiều sức lực.
” Ḿnh t́m ǵ ăn rồi sẽ đi xem tiếp nhá?” Tôi đồng-ư ngay với Thạch. Bên ngoài nắng đă cao trên đỉnh đầu, người người ngồi trên sân nắng để nghỉ ngơi, để ăn uống hay phơi nắng.Tôi t́nh nguyện xếp hàng chờ trong cantin để mua thức ăn và nước uống,Thạch có bổn phận t́m bàn ghế trống là ”xí” ngay.


         Thức ăn thức uống ở đây rẻ hơn hết nơi đâu trong Roma, giống như bạn ăn ở trong cantin của sinh-viên vậy, chủ đích nơi đây bán chỉ lấy đủ lệ phí để trang trải (tôi nghĩ vậy) chứ không chém ” đẹp” như ở ngoài thành.


         Tôi mang thức ăn ra tới th́ cũng vừa có một đôi du khách rời chỗ, Thạch mau chân lắm đặt người vào chỗ và ”xí” ghế cho tôi.


         Khi ăn uống đă xong, thời gian cũng vào chiều ” Ḿnh sẽ đi xem những ǵ ḿnh chưa xem tới, sau đó ḿnh ra ngoài để viếng nhà thờ Thánh Phê-rô Peter Chuch( người Việt quen gọi là đền Thánh Phê-rô) Tiên có nhớ hôm nay thứ năm tuần thánh ngày Chúa rửa chân cho các tông-đồ lần cuối?..” ”Nhớ chứ..Và đức Giáo-Hoàng sẽ làm ghi thức này ở trước đền thánh Phê-rô, ḿnh sẽ xem và mua sắm tranh ảnh ở đây cho xong và ḿnh sẽ đến đó sơm sớm một tí để c̣n dành chỗ đứng cho tốt?..” và Thạch đồng-ư ngay với tôi.

 

             

Xem  Kỳ 4

 

     Phi Ṛm
 Na-Uy, 3-08-2010

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com