Vết cũ thời huy hoàng... (Kỳ 8)
Ngày thứ bảy là ngày cuối cho cuộc du-lịch Roma nên chúng tôi dành
trọn ngày này cho cuộc đi dạo quanh thành-phố. Thạch muốn ăn thức
ăn Việt, nên tôi cố t́m tên của một vài tiệm ăn người Việt trong
vi-tính, tôi chọn một cái tên hiệu đẹp và thật là Việt-Nam, nhưng
sau khi t́m đến nơi (muốn bong cái gị) th́ mới biết ra tiệm không
c̣n mở cửa..Đổi-ư tôi quyết-định t́m ra chợ Ư, một loại chợ họp
giống như Việt-Nam ta vậy, mặc dù không có hàng ăn ngồi la ngồi
lết như Việt-Nam ḿnh nhưng cũng vui lắm, v́ những bạn nào sống ở
Châu-Âu thuộc nhóm Scandinavia như nơi tôi đang ở th́ sẽ trở nên
vui lắm khi trông thấy chợ nhóm như vậy, v́ được hưởng lại cái
cảm-nhận ti tí "Sao giống nhà ḿnh" giữa vùng trời Âu..
Nắng hôm nay đột nhiên thật cao, làm tôi nóng cả người lên v́
chiếc áo khoác, tôi được dịp cởi phang chiếc áo khoác để hưởng tí
nắng ấm.
Chợ lao xao những tiếng người xen lẫn tiếng đờn của anh nhạc-sĩ
lang thang bên lề phố, như làm rộn-ră thêm hơn trong tôi, những
quán cà-phê bên đường đầy ắp những khách không chừa một chiếc ghế
nào cho tôi, tôi quay ra hàng bán sinh-tố xếp hàng mua hai ly trái
cây tươi thật to rồi rủ Thạch đứng ăn bên lề chợ..
Bỏ xa chợ chúng tôi t́m được quán pizza ngay trước một
quăng-trường thật đẹp nơi đây du-khách tụ tập rất đông để mua và
xem tranh triển-lăm, tôi t́m được ngay một bàn nhỏ trong dăy hàng
trước mà hai người khách vừa rời gót, cô gái người Ư tuổi độ đôi
mươi với mái tóc vàng nâu buông xơa, ngồi trên chiếc ghế xếp nho
nhỏ say mê kéo Trekkspill (tôi không rơ đờn này qua tiếng Anh)
những bài cổ-điển Ư lâu lâu xen kẽ dập-d́u điệu tango của
Tây-ban-nha hay những bản t́nh ca Pháp thật mê-ly..
Làm tôi quên cả mùi vị quến-rũ của pizza..
Cảnh-binh trục đuổi những người bán hàng kỉ-niệm rong bên đường,
cô gái hát dạo cũng không được phép ngồi bên đường lâu say mê với
chiếc đờn nữa, nên tôi và Thạch cũng rời quán pizza đi t́m thêm
nét đẹp khác của Roma.
Roma là thành-phố nổi tiếng về những bậc thang dài cao nhiều bậc,
bậc thang dài có tên Spanish nằm trong trung-tâm một vùng nhiều
cửa hàng sầm uất nơi du-khách gần như ai cũng muốn đến để ngồi
"hong nắng"hay người tây gọi là tắm nắng, và tôi cũng muốn vội đến
đó để cùng ngồi "hong nắng" ấm với mọi người, một anh người Ấn ôm
trên tay bó hồng nhung thật đẹp, đến vội bên tôi trao cho tôi một
cánh hồng, tôi rất ngạc-nhiên, nhưng anh ta cứ như dí vào tay tôi
và bảo "Chỉ là kỉ-niệm", tôi cầm cánh hồng trong tay nhưng không
yên tâm, Thạch vừa đến bên tôi, Thạch nh́n và hỏi anh ta "Tại
sao?" Anh ta trả lời Thạch rằng: anh ta cũng muốn nhận lại của
Thạch tuỳ theo Thạch trả, tôi trả vội cánh hồng lại cho anh ta v́
tôi không chấp-nhận lối bắt buộc mua của anh ta dù chỉ là một cánh
hồng..

Nắng vẫn cao mặc dù trời đă về chiều gió cũng bắt đầu thổi
mạnh..Bỗng tôi bị dặm mắt thật nhiều, nước mắt chảy rào như khóc,
và tôi biết tôi đă bị bụi phấn hoa vương vào mắt (mùa xuân phấn
hoa bay trong gió) Thạch đưa tôi t́m đến cửa hàng thuốc, và tôi kể
triệu chứng bất ngờ đến với tôi..Cô bán hiệu thuốc hiểu ngay tôi
bị dị-ứng phấn hoa, cô ta c̣n cho tôi biết ở đây có loại hoa mà
nhiều người cũng bị dị-ứng như tôi.
Chúng tôi quay trở về khách-sạn sau khi cô bán thuốc bán cho tôi
chai thuốc cứ như thuốc "thần" nhỏ vào hết xốn ngay.
Năm ngày loanh-quanh trong thành-phố Roma xa lạ đầy quyến rũ, sáng
nay là ngày chủ-nhật chúng tôi ăn sáng xong, trở về pḥng chuẩn bị
hành-trang "giă-từ"..
Thạch xuống quày trao trả ch́a khoá và thanh-toán tiền, chiếc taxi
của khách-sạn đang đợi đưa chúng tôi ra sân bay..
10giờ 30 máy bay cất cánh đưa chúng tôi trở về Nauy, tôi chợt hát
khẽ bài ca sinh-nhật tặng cho Thạch. Thạch mỉn cười miệng nói" cám
ơn" nhưng tôi cảm nhận được cái mỉn-cười buồn v́ lần kỉ-niệm này
anh không c̣n nghe được tiếng chúc của mẹ anh..