Mẹ
nằm vật vă trên giường
Những
cơn đau buốt tận xương tủy người
Mẹ
đau vắng lặng nụ cười
Kim đâm da thịt
máu tươi rỉ tràn
Mẹ
đau không tiếng kêu than
Hai ḍng nước
mắt tuôn tràn bờ mi
Đôi môi nhấp
nháy thầm th́
Con
ơi! Mẹ
sắp ra đi xa
rồi
Mẹ
đi ! Cha sống đơn côi
Các con sắp
mất Mẹ rồi phải không?
Trời
cao mây trắng như bông
Cuộc
đời có có không không : được ǵ?
Giờ
đây trước lúc ra đi
Những
lời Mẹ dạy khắc ghi trong ḷng
Nh́n Mẹ
đau đớn cầu mong
Ơn trên
tịnh độ lành trong kín ngoài
Để
rồi chờ đợi ngày mai
Thiên bồng
một cơi khoan thai đi về
và bài viết sau khi Mẹ tôi mất:
Mẹ
đi Bố sống đơn côi
Các con đă mất
Mẹ rồi phải không?
Trời
cao mây trắng như bông
Mẹ
đi về chốn thiên bồng văng sanh
Công
ơn
dưỡng dục sinh thành
Con chưa
báo
đáp sao đành đi xa
Cho con bao nỗi
xót xa
Nh́n di
ảnh Mẹ
ngày qua đêm về
Lời
kinh tiếng mơ năo nề
Thắp
nhang lạy Mẹ mà tê tái ḷng