Thật
sửng sốt bàng hoàng khi nghe tin chị Ái Khanh đă ra đi vĩnh viễn !
Tuổi 59.
Với
những tác phẩm đă xuất bản; với những bài văn giàu t́nh cảm phản ảnh
cuộc sống xă hội; với đôi kính mát; với nụ cười mím chi bên cành hoa;
với cái cười măn nguyện khi đứng bên anh vào giai phẩm Xuân...đă làm
nên một Ái Khanh tươi vui, trẻ đẹp, đa tài, đậm đà chất
Huế.
Tất cả đă hết thật rồi sao ?
Đă về cơi vĩnh hằng rồi sao ?
Có những sự thật mà ta
không tin đó là sự thật !!!
Ngày
xưa....Đi
học.....Đi
làm...
Gia
đ́nh nghèo nhưng tôi được cha mẹ cưng v́ ông bà lớn tuổi mới có con.
T́nh yêu sau bao thăng trầm được đúc kết bằng một cô con gái rượu mà
ông bà, ai cũng mong có đứa con trai nối dơi tông đường họ Nguyễn.
Điều đó in đậm trong tâm trí tôi; ông già buồn buồn cứ nói : Già rồi
ḅ ra gị uống nước; để rồi lớn lên một anh chàng xóm Hạ, chàng công
tử Bạc Liêu nhưng không dứt dây thiều; chàng Sàig̣n " năm chăm kư
thịch '.....tôi đều đè nén con tim, đến một anh chàng xứ Huế hào hoa "
mô tê răng rứa " gơ cửa cầu hôn với lời hứa của ông nội : Cho cháu ở
lại nhà...
Cuộc
sống cứ trôi. Bổn phận. Gia đ́nh. Sự nghiệp. Lợi danh. bao đau khổ
ngoài đời rồi về nhà với đôi mắt đượm đầy t́nh thương của cha, nặng
ḷng của má lúc nào cũng coi ḿnh bé bỏng, ṿng tay nồng ấm của chồng,
ṿi vĩnh thương yêu của con...là khổ đau tan biến. Hơn nhau thua thiệt,
vinh bả phù hoa, cởi hết trả lại ngoài đường, về dưới mái nhà, ḿnh là
ḿnh, sống trong t́nh thương chan hoà t́nh cảm nồng nàn. Có lúc tôi
cũng buồn phiền : Sao ḿnh nghèo thế, trong khi các bạn ai cũng giàu
sang sung sướng....nhưng rồi, gạt bỏ tất cả phiền muộn lo âu, vui với
cuộc sống hiện tại. Tôi an vui, hạnh phúc là tự bằng ḷng với những ǵ
ḿnh có.
Nhưng đến
khi những người thân ra đi. Sự mất mát về con người là nỗi hằn đau tất
cả. Tôi càng nghiệm ra : Tiền tài, danh vọng, địa vị...có thể mua được,
nhưng người thân mất mát làm sao t́m lại được bóng h́nh, làm sao nghe
được giọng nói, làm sao nh́n thấy dáng đi...dù chỉ một phút giây rồi
biến tan cũng được, nhưng nào có được đâu. Bá thiên vạn kiếp nan tao
ngộ. Mỗi lần đọc kinh đến câu này tôi đều khóc. H́nh như có lần tôi
nghe có người nói là ngàn năm vạn kiếp khó gặp lời kinh này. Nhưng với
tôi, mọi thứ tôi đều liên hệ đến sự mất mát thương đau. Ông ngoại Nhạc
Bảy nhạc trưởng ra đi, người nằm đó râu tóc bạc phơ trắng xóa trống
kèn đánh vang mà nào thúc giục người dậy được; bà nội sáng ngời khuôn
mặt đẹp như Út Bạch Lan khi mất, cha tôi gọi tôi về thấy cha ngồi thảm
sầu tay rờ đầu nội khóc huhu như trẻ thơ, tôi quỳ dưới chân nội tạ tội
bận chuyện trường sở về chỉ kịp nắm lấy bàn tay lạnh ngắt; cha tôi
phút cuối ĺa đời gầy ốm xương xẩu, tôi ôm cha trong nước mắt, ông xua
tay đuổi ra v́ sợ người chết lây bệnh cho con mà c̣n lấy áo veston mũ
đẹp cho chú tôi...và đến con tôi...Trời ơi con tôi...Tôi không được ôm
con, không được nh́n con, mọi người giữ chặt lấy tôi, níu lấy tôi
trong nước mắt, tôi sụp đỗ dưới chân Đất Trời. Tôi càng thấm thía cuộc
tử biệt, mất người thân là đau khổ thế nào !!!
Bây
giờ đến chị, chị Ái Khanh ơi !
Từ
lâu tôi đă coi trang web Ninh Ḥa như một mái ấm gia đ́nh, như ngôi
nhà thứ 2 của ḿnh cùng xẻ chia tâm sự. Đọc những bài văn, bài thơ của
các anh chị, tôi hiểu được quăng đời thơ ấu, những mối t́nh thơ dại
học tṛ trở thành khung trời kỷ niệm, những cảnh vật cỏ cây, góc phố,
mái trường, ḍng sông....đă đi vào thơ văn, những t́nh cảm gởi gắm cho
nhau, công tác từ thiện thiện nguyện trong khả năng của ḿnh, những
công việc làm qua các miền đất nước....Mỗi người một phong cách viết,
viết về công việc, t́nh cảm của ḿnh, hay, dở không thành vấn đề, miễn
là trăi ḷng là bạn hiểu được ḷng ta. Niềm vui của người này được
nhân đôi khi được các bạn cùng chung vui : con cái thành đạt, gặt hái
kết quả tốt trong làm ăn, thi cử, cùng chung vui họp mặt bạn bè, niềm
vui được lên chức ông bà sui, ông bà nội ngoại....Nỗi buồn được chia
vạn lần khi được chia xẻ : người thân mất, thất bại trong đường đời
tiền tài danh vọng....
Tôi
chưa hề biết chị, chỉ đọc bài và thấy h́nh qua trang web Ninh Hoà. Thế
mà sửng sốt bàng hoàng nỗi đau xé nát con tim. Và tôi nghĩ chắc các
anh chị khác cũng như tôi, cũng bàng hoàng không tin đó là sự thật.
Tôi đọc được sự đau đớn xé ḷng qua lời gởi email của Webmaster. Như
anh Phạm Duy Tân đă ra đi; anh Thành có cái hay là đă lập trang CÓ
NHỮNG MẢNH ĐỜI
(TƯỞNG NIỆM) viết về thành viên web Ninh đă ra đi như nỗi buồn cùng
chia xẻ, như một lời tri ân dịu dàng đầy t́nh người. Tôi hoan nghênh
việc làm của anh, và xin phép cho tôi được đề nghị thêm là : Xin anh
Webmaster hăy để tên anh Phạm Duy Tân, tên chị Ái Khanh, hay những
người có ra đi sau này nữa, vẫn để tên như thế kèm dăi băng đen hay
đoá hoa hồng đen bên ḍng tên.
Thế
là từ đây trang web mất một người.
Thế
là từ đây mỗi tuần không sáng đèn nhấp nháy.
Thế
là từ đây không đọc được những bài văn của chị, không nghe được giọng
văn giản dị, đượm sắc màu t́nh cảm của chị.
Chị
là nhà văn ở xứ Mỹ rực rỡ cờ hoa, văn minh đô thị; c̣n tôi, một cô
giáo yêu thích văn chương, viết cho vui trong quăng đời xế bóng " ngũ
thập tri thiên mệnh " ở xứ nghèo nắng gió. Chị là người nổi tiếng, c̣n
tôi, chả làm được việc ǵ chỉ có tấm ḷng thương yêu học tṛ thơ bé.
Chị Ái Khanh !
Chị Đỗ Lê Ann !
Xứ Huế mộng mơ vẫn nhớ đến chị.
Ngày
nào về Huế, Thanh Trí sẽ thay chị dạo bước cầu Trường Tiền sáu vài
mười hai nhịp, ngắm sông Hương trầm mặc khi hoàng hôn xuống, về thăm
thôn Vĩ để " lá trúc che ngang mặt chữ điền ", ngồi ghế đá dưới bóng
vờn đỏ thắm của hàng phượng vĩ trước trường Quốc Học Đồng Khánh mà
chắc ngày xưa chị đă áo dài cắp sách đến đây...Thanh Trí sẽ mặc áo dài
tím Huế v́ sợ " Áo em trắng quá nh́n không ra "...
Ái Khanh ơi !
Chị ra đi để lại bao mến thương nuối tiếc của mọi người.
Xin chia buồn đến gia đ́nh thân quyến.
Xin thắp nén nhang tưởng niệm.
Cơi vĩnh hằng chị thanh thản bay xa, hăy viết tiếp những trang văn
dang dở mà chị chưa viết hết.
Hồi
c̣n nhỏ và ngay bây giờ tôi rất thích tên Ái Khanh, nhưng ngán mấy ông
chạy theo kêu réo : Ái Khanh ơi ! Ái Khanh ơi ! Bây giờ th́ xin anh
nhà ( ông xă chị ) hăy nén buồn thương đau khổ, xin hăy nuốt nước mắt
vào ḷng, mỉm cười với chị và nói :
-
Trẫm rất thương nhớ ÁI KHANH !
NGUYỄN
THỊ
THANH
TRÍ