|
|
N
h
â n
Đ
ọ
c
" P
h ư ơ n g
N
g ữ N
́ n h
H
̣ a "
Của Nguyễn
Văn
Thành
Nguyễn
Thanh
Ty


Sáng
nay, ngày 8 tháng 9, nhằm ngày lễ Lao Động của Hoa Kỳ, được nghỉ, tôi vừa
nhâm nhi nước trà buổi sáng vừa mở "I-meo" xem thư bạn bè. Rất ngạc nhiên,
thấy cái thông báo lạ mà nghe chừng rất quen: "Ninh Ḥa đót Com".
Ninh Ḥa – Ḥn Khói là quê nội tôi. Tuy tôi là kẻ lăng
du, suốt gần năm mươi năm cuộc đời lang bạt, rất ít khi nằm nóng lưng
chiếc chiếu ở quê nhà, nhưng mỗi khi có ai nhắc đến hai tiếng Ninh Ḥa –
Ḥn Khói là ḷng tôi lại chợt rung lên một nỗi xúc động bồi hồi như âm
thanh của tiếng chuông chùa trầm ấm ngân nga.
Hai tiếng Ninh Ḥa – Ḥn Khói sao bỗng nghe thân thương
quá chừng.
Thân thương như cái tên Xóm Cồn của tôi vậy.
V ào trang
nhà Ninh Ḥa, tôi bắt gặp bài " Phương ngữ Ninh Ḥa" của anh Nguyễn Văn
Thành, tôi đă đọc liền một mạch 28 tiểu đoạn cho đến hàng cuối cùng của
đoạn kết.
C ám ơn anh
Thành đă cho tôi sống lại một quăng đời thơ ấu, những kỷ niệm tuy thấp
thoáng như những nét chấm phá trong bức tranh thủy mạc cuộc đời tôi. Nhưng
những cái thấp thoáng đó đă là những dấu ấn sâu đậm trong tôi tự thuở bé
thơ, đă một thời bị lăng quên, một thời bị chối bỏ, giờ chợt sống dậy mănh
liệt trong tôi.
N hững con
đường đất, những hàng rào trồng bằng cây duối, những vườn rau xanh um,
những núi muối khổng lồ hai ven đường, ngôi lầu Ông Hoàng Thương Chánh đổ
nát, điêu tàn v.v… vụt hiển hiện trong tôi.
Nhưng thương nhất, nhớ nhất vẫn là cái giọng nói quê
ḿnh.
Ôi chao! Cái giọng nói sao mà quê mùa, thô lậu, chân
chất quá đổi! Cái giọng nói nghe sao mà vừa kỳ dị lạ lùng, vừa tŕu mến
thân thương, vừa ôm trọn bên trong cả cái t́nh làng, nghĩa xóm, giếng nước,
hàng cau, bóng dừa, hương khế,… Tất cả đều quyện chặt lấy nhau, quấn quít
lấy nhau bởi những cái mắc xích
" dị hửng… ăn rùi…thương em
lắm lựng…"
Những ḍng tôi viết này không có ư phê b́nh hay phân
tích " Phương Ngữ Ninh Ḥa" của anh Thành mà chỉ xin được đắm ḿnh trong "ḍng
nước mát sông Dinh Phương ngữ Ninh Ḥa" và bao nhiêu là kỷ niệm miên man
của tôi trôi theo ḍng nước ấy.
Thú thật, ngày xưa hồi c̣n bé tí, cái ngày c̣n mài đũng
quần ở trường Tiểu Học, tôi đă có nhiều tự ti mặc cảm về cái xóm Cồn của
tôi từ cái tên nó mang, đến cái giọng nó nói. Sao mà hủ lậu quê mùa quá
chừng.
Cái giọng nói xóm Cồn tôi vừa thô cứng, ngọng nghịu,
vừa pha tạp đủ bốn giọng Nam Ngăi B́nh Phú, cứ ngang phè phè, chẳng một
chút âm điệu du dương, nhẹ nhàng uyển chuyển.
Bạn bè đứa nào cũng chế diễu tôi:
- Xuống Cồn coi lửa! Con ké uốp nước đé! (Con
cá ướp nước đá)
Bởi dân xóm Cồn tôi nói năng chả chớt, ngọng nghịu, không phát âm được âm
“a”, âm “oe” ṭe loe thành tà la, vần " r " cái rổ thành cái giổ v.v…
Khi ra Ninh Ḥa – Ḥn Khói nghe các cô tôi, các em tôi
nói "ăn cơm rồi" thành "ăn
cuôm rùi", "vậy hả" thành "dị
hửng", uống rượu thành " uống riệu" tôi càng phát rầu và buồn bă vô
cùng.
S uốt cả
những năm Trung Học tôi càng bị ảnh hưởng mạnh mẻ và sâu đậm bởi hằng lô
tiểu thuyết Tự lực Văn đoàn. Cách hành văn, các đối thoại trong truyện đọc
sao mà hay ho, quí phái đến như thế. So với tiếng xóm tôi, quê tôi, không
thể nào sánh kịp. Tôi cứ h́nh dung, một bên như là phượng hoàng bay lên
tận trời xanh. C̣n môt bên như là con gà, mà lại là gà què mới thảm hại
nữa chớ, chỉ quanh quẩn cối xay một cách đáng thương.
T ôi yêu các
nhân vật trong "Hồn bướm mơ tiên", trong "Gánh hàng hoa", trong "Đoạn
tuyệt"… và nhiều nhiều nữa trong hầu hết các tác phẩm của Tự lực Văn đoàn
thời bấy giờ . Cái thời của thập niên năm mươi. Cái thời lăng mạng của
tiểu thuyết trữ t́nh Tố Tâm Hoàng ngọc Phách. Tôi yêu cái yêu của họ, tôi
thích cái cách nói năng của họ sao mà quí phái, sang trọng đến thế.
Tôi mơ ước sau này sẽ có một người t́nh, một người yêu
như thế. Người yêu tôi sẽ nói với tôi những lời yêu đương tha thiết, dịu
dàng như:
- Vâng! Em yêu anh! Em yêu anh lắm cơ!
Tôi đă rất vô cùng dại khờ một thuở ở cái tuổi hai mươi
hai, khi lặng lẽ chối bỏ mối t́nh nồng nàn của cô gái Ninh Ḥa có cặp mắt
lá răm, nước da bánh mật, chỉ v́ nàng đă thật thà bộc bạch tấm ḷng chân
thật của cô với lời chân quê:
- Nói ra thiệt hổ ngư,
chớ em thương anh lắm lựng!
Những năm sau đó, tôi đi học ở Qui Nhơn, B́nh Định cũng
bị cái mặc cảm của giọng nói địa phương “ Nẫu - dẫy na - dẫy đấy” mà tạ từ
bao mối t́nh đắm say của các cô gái xứ Hàn Mặc Tử.
T ôi
nhất quyết phải lấy cho được một cô vợ “Bắc kỳ nho nhỏ” để được nghe giọng
oanh vàng thỏ thẻ đầy quí tộc cao sang:
" Vâng thưa anh! Em yêu
anh lắm cơ " của nàng.
Và tôi đă toại nguyện.
N ăm 1967
tôi đă cưới một cô Bắc kỳ làm vợ, sau hai năm thư qua từ lại, lăng mạn như
tiểu thuyết thứ thiệt. Và tôi đă trả giá thật đắt cho cái lăng mạn ngu ngơ
khờ dại của ḿnh.
N ăm
1976, nằm trong trại Cải Tạo Đá Bàn, tôi được tin người vợ “Bắc kỳ nho nhỏ”
đă từng mười năm đầu ấp tay gối, đă ra đi, bỏ lại bốn con thơ.
Trong nhiều lư do để ra đi, tôi chắc cũng có lư do " gà
và phượng " như tôi đă từng so sánh bên trên. Tôi chỉ là con gà xứ Nha
Trang- Ninh Ḥa quê mùa nói năng chả chớt th́ làm sao sánh với dân Bắc,
đất Thăng Long ngàn năm văn vật.
T ôi đă quá
dại dột khi không tự lượng sức ḿnh, "con
ếch muốn to bằng con ḅ” để rồi chê bai, ruồng bỏ giọng nói chân
quê làng ḿnh, xóm ḿnh mà quên đi cái hồn, cái t́nh đậm đà, chân thật,
nồng nàn trong đó, để vói xa hơn ngoài tầm tay cái bong bóng xà bông hạnh
phúc thăm thẳm xa vời.
D ân B́nh
Tây Ḥn Khói tôi hay nói:
Gối rơm giữ phận gối rơm!
Có đâu dưới đất lại chồm lên cao!
Thật là đúng cho cái số kiếp ngày nay của tôi.
Bây giờ tôi ngồi viết mấy ḍng này như một lời ăn năn
sám hối muộn màng cho một lỗi lầm tuổi trẻ, một lời tạ tội với quê hương
nói chung và đất quê nhà Ninh Ḥa – Ḥn Khói nói riêng.
Xin đất nước, ông bà, tổ tiên hăy niệm t́nh tha thứ cho
đứa con bất hiếu này.
V à
cũng xin cám ơn anh Nguyễn văn Thành môt lần nữa, đă cho tôi một phương
thuốc Nam, làm toàn bằng những cây lá quê ḿnh, tuy đơn giản nhưng rất
công hiệu, giúp tôi chữa lành vết thương ḷng từng làm tôi đau nhức suốt
nửa đời người c̣n lại trên đất khách quê người.

Ghi chú:
... Xin gửi đến anh coi như chút t́nh
lưu luyến quê nhà và đặc biệt cám ơn bài viết của anh đă bỏ nhiều công sức
sưu tầm tài liệu dân gian. Tôi tin rằng dù người ở Ninh Ḥa lâu đời
chưa chắc đă làm được. Rất hoan nghênh việc làm của anh.
Thanh Ty


Nguyễn
Thanh
Ty
Quincy, mùa tựu trường 2005.
|