|
|

Nguyễn
Thanh
Ty


Kỳ 5:
Nhạc
Phẩm
Đầu
Tiên
Được
Ấn
Hành:
M ấy ngày
sau Sơn về, mặt mày bơ phờ, hốc hác. Tôi kể chuyện ông già Thống đi t́m.
Sơn nói sẽ xin lỗi sau. Xong, Sơn ngủ vùi suốt ngày hôm đó.
Hôm sau, Sơn vui vẻ kể cho tôi nghe đầu đuôi câu chuyện
về nhạc phẩm "Chiều Một
Ḿnh Qua Phố".
Sơn kể:
- Ḿnh bán cho cha Duy Khánh. Chả trả có ba ngàn đồng bạc. Ḿnh nài thêm,
chả nói: "Nhạc Phạm Duy là
đắt nhứt mà cũng chỉ tới năm ngàn là cùng, ông là nhạc sĩ mới, giá vậy là
cao lắm rồi". Sơn tặc lưỡi nói tiếp:
- Thôi cũng được, nhưng tiếc một điều là chả làm hư bản nhạc của ḿnh.
Ḿnh bán đứt bản quyền rồi đâu c̣n ư kiến chi được!
T ôi thắc mắc:
- Hư là hư làm sao?
- Nhạc của ḿnh thuộc loại êm, nhẹ, diễn tả nỗi buồn của những ngày lang
thang trên phố vắng, đ́u hiu, quạnh quẽ, mà chả cứ rống lên như ḅ rống!
Sơn giả điệu bộ và giọng Duy Khánh, lấy tay nắm lấy da
cổ họng giựt giựt miệng rống lên "Chiều một ḿnh qua phố... ố...ố...ố..."
Tôi không sao nín cười được. Nhân đó, Sơn giải nghĩa cho tôi nghe về việc
in ấn, tác quyền, phát hành, gom tiền... rất nhiều giai đoạn nhiêu khê.
Tác giả một nhạc phẩm hay một tiểu thuyết không thể nào tự ḿnh làm được
các việc đó, nên bị các nhà xuất bản bắt chẹt, đành phải bán bản quyền cho
họ. Bấy giờ tôi mới vỡ ra. Lâu nay tôi cứ ngỡ các ông văn sĩ, nhạc sĩ có
sách, có nhạc được in ra, đem bán khắp nơi, chắc hẳn là giàu lắm. Này nhé,
cứ tính nhẩm th́ thấy ngay: một bản nhạc giá 7$ x một triệu bản = 7 triệu
đồng. Triệu phú rồi c̣n ǵ! Té ra, sự thật, ông nhạc sĩ nhà ḿnh ôm có ba
ngàn đồng bạc đi ăn nhậu, nhảy đầm với đám bạn mấy ngày hết sạch! C̣n phía
nhà xuất bản th́ sao? Ông Duy Khánh của ta đem in ra chỉ có 1.500 bản, gởi
các đại lư khắp nước bán dùm, họ ăn hoa hồng 35%. Gần cả nửa năm sau chưa
gom hết tiền về.
Dịp này, Sơn cũng kể cho tôi nghe về hai người bạn ở
Sài G̣n mà Sơn thường về ở chung, đi ăn, đi nhảy với nhau.
Đó là Trịnh Cung và Đinh
Cường.
Đ ến giờ phút này
tôi vẫn chưa có dịp gặp và biết Đinh Cường. (Trừ những tấm h́nh trên Net).
Trịnh Cung th́ tôi thấy mặt một lần khi ông ta ghé thăm Sơn tại Bảo Lộc,
nơi pḥng chúng tôi đang ở. Khoảng đầu năm 1965 th́ phải! H́nh ảnh của 2
ông Trịnh thật là tương phản. Ông Trịnh nhạc sĩ th́ xuề x̣a, giản dị trong
bộ đồ, áo kaki vàng bỏ vô quần tergal, với đôi giầy Ba-Ta màu nâu muôn
thuở. (Sau này có may thêm hai áo sơ mi, một nâu, một trắng bằng vải Nil
France) Dạo ấy Sơn có biệt danh do chúng tôi đặt là "Chàng
nghệ sĩ nhứt y nhứt quởn". Có lẽ một năm Sơn mới đi hớt tóc một lần,
tôi nghĩ vậy, v́ không bao giờ thấy Sơn có đầu tóc mới. Vẫn mái tóc thưa,
mềm chạy dài xuống gáy. Hàng râu mép hung hung nâu. Không phải râu, cũng
không phải lông. Khi dài th́ Sơn lấy kéo cắt bớt. Hàng râu cằm lại càng
khiêm nhường. Từ sợi nọ sang sợi kia có thể mắc vơng được. Tôi thường đùa
với Sơn như vậy.
C ̣n ông Trịnh họa sĩ th́ rất đỏm dáng trong bộ âu phục
thời trang. Áo veston xẻ hông, cà vạt, giầy da bóng láng. Ông có bộ râu
quai nón rất rậm, che kín gần hết khuôn mặt, chỉ chừa một khoảng nhỏ từ
trán xuống mũi.
L ần thứ hai
tôi gặp lại ông là tháng 6 năm 1967. Tổng động viên, tôi vào Thủ Đức. Lúc
ấy ông đang mang lon Thiếu Úy, làm huấn luyện viên. Lần thứ ba, giữa năm
1970, tôi gặp lại cả hai ông Trịnh tại pḥng triễn lăm tranh được tổ chức
trong ngôi biệt thự Văn Hóa Pháp, đường Yersin Nha Trang. Lần ấy, Sơn
không nh́n thấy tôi hay không c̣n nhận ra tôi, tôi không biết. Nhưng lúc
ấy Sơn đang bận rộn bắt tay người này, cười nói với người kia. Cả một đám
đông đang quây xung quanh. Tôi không tiện và cũng không thể len vào để nói
mấy câu nh́n bạn. Sơn vẫn xuề x̣a trong bộ âu phục thường. Ông họa sĩ vẫn
đóng khung c̣m lê, cà vạt. Tối hôm đó nằm mơ, tôi thấy Sơn đến thăm tôi
tại căn pḥng có cửa sổ ngó ra con đường đất đỏ, trong ngôi nhà của bà
Trần Thị Phi và hai chúng tôi đến Câu Lạc Bộ Lâm Đồng uống cà phê. Nhưng
sương chiều cứ là là bay, che khuất khuôn mặt Sơn. Tôi cố nh́n nhưng vẫn
không thấy rơ nét.
T rở lại câu chuyện
"Chiều Một Ḿnh Qua Phố".
Sơn hỏi tôi:
- Có nghe ông Lợi nói ǵ về tôi không?
- Không biết! Nhưng ông đi lâu quá, tôi e cũng đă đến tai ông ta rồi.
- Làm sao bây giờ? Sơn có vẻ hơi lo. Tôi trấn an:
- Không sao đâu! Chiều nay ông lên Ty, cười cầu tài một phát. Nói vài lời
xin lỗi rồi tặng ổng bản nhạc là xong ngay.
Sơn thở phào nhẹ nhỏm. Sơn rút trong cặp ra hai bản
nhạc, kư tặng ông Lợi một bản, tôi một bản. Bản đặc biệt in trên giấy láng,
hai lớp. H́nh b́a màu nâu, vẽ chàng nghệ sĩ tay trái xách đàn, tay phải
vắt áo khoác trên vai, đang lầm lũi xuống con đường dốc. H́nh b́a này chắc
không phải do ông Cường hoặc ông Cung vẽ. Nét vẽ chân phương không lập dị
như thường thấy của hai ông. Sơn kư cả họ lẫn tên và chữ lót dài từ đầu
này đến đầu kia của bản nhạc theo chiều đứng. Cái gạch ngang chữ T trên
đầu kéo dài che hết ba chữ Trịnh Công Sơn. Không có h́nh con cá như ông
Cường nói. Tôi làm thầy bói nói ṃ:
- Chữ kư ông đẹp. Tiếc thay cái gạch dài quá, che hết cuộc đời của ông, e
rằng không được tốt!
S ơn cười:
- Thôi cha! Bày đặt coi tướng số, tử vi hả?
Chiều hôm đó, từ Ty về, Sơn hớn hở khoe với tôi:
- Lúc mới vô Ty, mấy nhân viên văn pḥng ái ngại nh́n tôi, chắc thế nào
cũng bị ông Lợi quạt một trận tơi bời v́ tội bỏ nhiệm sở. Tôi cũng hơi lo.
Nhưng lúc gặp ổng trong văn pḥng riêng, tôi x́a bản nhạc ra trước và nói
mấy câu phân bua lư do vắng mặt cùng lời xin lỗi. Ổng cầm bản nhạc, chăm
chú xem, không nói ǵ. Lúc đó tôi hơi yên tâm. Cuối cùng ông ta nói:
- Cám ơn anh bản nhạc. Nhưng từ rày về sau đừng bỏ trường nữa. Tôi nghiệp
cho ông Thống. Và tôi cũng khó đối xử với các nhân viên khác. Về lănh vực
âm nhạc, mong anh thành công nhiều hơn.
Cô
Nữ
Sinh
Tên
Ngà,
Tiếng
Kèn
Đồng
và
Lời
Buồn
Thánh:
K hoảng đầu tháng
tư năm 1965, chúng tôi đau buồn tiễn biệt người bạn trẻ Nguyễn Văn Ba về
bên kia thế giới. Căn nhà chỉ c̣n ba người. Nguyễn Hảo Tâm ở một ḿnh để
được yên tĩnh học, mong lấy nốt chứng chỉ Văn khoa cuối cùng.
Ba là người ngoan đạo. Mỗi buổi sáng, đúng năm giờ, dứt
hồi chuông đầu là anh đă ra khỏi nhà để đến nhà thờ dự lễ nhứt. Trong khi
chúng tôi c̣n quấn kỹ trong chăn. Rất chăm chỉ, rất đều đặn, anh không bỏ
sót một ngày, dù mưa hay băo.
H ôm anh về Sài G̣n
để thăm gia đ́nh, Việt Cộng đắp mô ở đoạn đường đèo Madagui. Trên chiếc xe
đ̣ Minh Tâm, tám chỗ ngồi, có một cha xứ ở Tân Phát cùng đi. Không một ai
dám xuống xe để gỡ mô. Cha xứ nóng ḷng về Sài G̣n gấp, không thể chờ quân
đội đến phá mô như mọi bận, nên Cha tự tay xuống gỡ. Mô chỉ là một đống
đất hoặc vài tảng đá. Có khi là một thân cây chắn giữa đường, trên phủ
cành lá um tùm. Bên dưới gài lựu đạn hoặc ḿn. Có khi chỉ là nghi trang,
mục đích làm trở ngại giao thông, gây khó khăn cho dân chúng đi lại làm ăn
mà thôi. Lần này mô rất sơ sài, chỉ dăm ba cục đá, một ít đất, vài nhánh
cây phủ lên trên. Trông không có vẻ ǵ ghê rợn như mọi lần. Chừng năm,
mười phút dọn dẹp là xe có thể lưu thông được. Thấy Cha Xứ xuống xe gỡ mô,
Ba cản lại:
- Cha cứ ngồi trong xe. Ḿnh con xuống gỡ là được rồi!
B a kéo gần hết các
nhánh cây ra khỏi mô. Thấy không động tịnh ǵ. Mọi người thở phào nhẹ nhơm.
Năy giờ cứ lên ruột. Tài xế nổ máy xe, chuẩn bị lăn bánh. Ầm! một quả lựu
đạn nội hóa phát nổ. Ba vật ngửa ra, chết liền tại chỗ. Cả xe bàng hoàng,
khủng khiếp. Không một ai nhúc nhích. Mấy phút sau, cha xứ và vài hành
khách rụt rè xuống xe, lại gần Ba, khiêng anh về. Xe chạy ngược lại Bảo
Lộc.
Khi hay tin, chúng tôi sững sốt, nghẹn ngào. Vội vă đến
thăm anh tại nhà thương Bảo Lộc. Anh nằm trong nhà xác. Thần thái như đang
ngủ. Thi thể không một vết thương. Nhân viên y tế cho biết chỉ có một mảnh
duy nhất trúng ngay tim. Năm ấy anh mới có hai mươi bốn tuổi, tuổi vừa mới
biết yêu. T́nh yêu mới chớm nở với người đẹp Bùi Thị Lan, nữ thư kư trong
Ty. Một cái chết tức tửi, oan uổng, phi lư.
S au cái chết của
Nguyễn Văn Ba, Sơn đâm rét, không dám về Sài G̣n hàng tuần nữa. Trước đó,
cứ trưa thứ sáu, sau khi tan trường, Sơn đi thẳng ra bến xe, lấy vé về Sài
G̣n. Xe nhỏ Minh Tâm, chỉ bốn tiếng đồng hồ là Sơn đă "tiếu ngạo" ở thành
phố hoa lệ. Mười hai giờ trưa Chúa Nhật, Sơn lại lên xe đ̣, đánh một giấc.
Năm giờ chiều đă có mặt tại quán cà phê Ngọc Trang.
Những ngày bó gối nằm nhà, Sơn thường ngồi tư lự trước
bàn viết duy nhất dành cho cả hai soạn bài, nh́n đăm đắm ra con đường đất
đỏ. Mùa này bông lau nở trắng khắp nơi. Lau trắng dọc theo con đường dốc
chạy dài từ trong buôn ra tới quốc lộ, băng ngang trước nhà chúng tôi.
Buổi chiều, gió nồm thổi nhẹ từng cơn, lướt qua rừng lau, xô chúng ngă
nghiêng xuống, rồi chúng bật dậy, tạo thành những âm thanh xào xạc nhè nhẹ,
đều đều, buồn buồn. Chiều xuống dần. Những vạt nắng cuối cùng chiếu xiên
trên những ngọn bông lau, lấp lánh sáng ngời. Gió lắng dần. Không gian trở
nên im ắng, tĩnh mịch. Chợt tiếng kèn đồng xa xa vẳng lại, lúc nghe, lúc
mất. Thật hắt hiu buồn. Đó là lúc cô nữ sinh hàng xóm, cô Ngà, đúng giờ đi
lễ chiều. Chuông nhà thờ đang vang vang, dồn dập từng hồi, thúc dục con
chiên đến giáo đường.
T hật
đúng như tên đặt, da cô trắng ngà. Người mănh mai với mái tóc thề chấm
ngang vai, với khuôn mặt phảng phất nhiều nét như Đức mẹ Maria. Rất dịu
dàng trong dáng đi. Mỗi buổi chiều cô đi lễ, đều đi ngang nhà chúng tôi.
Hai tay ấp quyển Thánh Kinh trước ngực, đầu hơi cuối xuống, lặng lẽ, khoan
thai bước. Đă bao lâu rồi? Cái h́nh ảnh rất đẹp ấy, cái màu áo dài trắng
nổi bật trên nền đất đỏ, thấp thoáng ẩn hiện trong đám lau trắng, đă đi
ngang nhà chúng tôi bao nhiêu chiều rồi mà chúng tôi không hề hay biết.
Thật uổng phí! Chẳng là, cứ ba giờ chiều, chúng tôi đă túc trực quanh mấy
cái bàn bi da để dành chỗ rồi chơi cho đến khi tắt điện mới ṃ về, th́ làm
sao có th́ giờ để biết bên hàng xóm có người đẹp. Cái tên Ngà, măi về sau,
theo dơi, lắng nghe mấy đứa em cô gọi, mới biết.
T ừ ngày Nguyễn Văn Ba chết, chúng tôi buồn v́ thiếu
vắng một người bạn, nên không c̣n hứng thú trong những buổi lang thang nữa.
Ngồi nhà suốt một tuần nên mới phát hiện ra bên hàng dậu có người ngọc.
Cả ba: Sơn,
Tâm và tôi bắt đầu theo đuổi. Nhưng cả ba đều không thành công. Chúng tôi
đều bỏ cuộc nửa chừng. Lư
do: Tuổi trẻ ham chơi không để phí nhiều th́ giờ để đeo đuổi.
Thứ nữa là sĩ diện, quan trên trông xuống, người ta trông vào. Thầy giáo
mà đi chọc gái th́ ê càng quá.
T uy nhiên, với tâm
hồn nhạy cảm của người nghệ sĩ, Sơn đă thành công khi đưa tất cả những âm
thanh mơ hồ của ngàn lau, của tiếng kèn đồng, tiếng chuông nhà thờ cùng
dáng yểu điệu của cô Ngà, ḥa nhập với gió chiều nhè nhẹ, để cấu thành
chất liệu tuyệt vời tạo nên nhạc phẩm
Lời Buồn Thánh.

Từ trái sang phải:
Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đức Tín,
Nguyễn Văn Ba, Nguyễn Hảo Tâm, Đỗ
Danh Đạo.
Ảnh chụp tại CLB Lâm Đồng năm 1964
Đôi
Nét
Về
Trịnh
Công
Sơn:
T rịnh
Công
Sơn
có vẻ người nghệ sĩ tự nhiên với mái tóc thưa, bồng bềnh, không chải chuốt
hoặc cố làm dáng như các bạn văn nghệ của anh. Anh không bao giờ cạo mặt.
Nếu ai nh́n kỹ khuôn mặt anh, sẽ thấy đầy những lông măng. Có lần tôi ṭ
ṃ hỏi anh về chuyện hớt tóc, cạo râu, anh cho biết: Mỗi khi thấy lưỡi dao
cạo bén ngót của ông thợ cạo là bắt rùng ḿnh. Nghĩ ngay đến cảnh đang nằm
ngửa cổ chờ cạo râu th́ ông thợ cạo đưa một đường ngọt xớt, đứt ĺa cuống
họng. Sơn không nói v́ sao lại có cái ám ảnh ghê rợn đó.
Sơn rất gầy, thường xuyên ở mức bốn mươi kư lô, mặc dù
anh cao hơn tôi. Nhất là mỗi năm sắp đến kỳ nghỉ hè, đám giáo viên lại
nhận được giấy gọi nhập ngũ, Sơn nhịn đói, thức khuya, uống cà phê đen,
đậm, hút thuốc lá liên tục để xuống cân. Sau một tháng, Sơn rạc hẳn, trông
rất tiều tụy. Thảm năo đến tội nghiệp. Sơn chỉ c̣n ba mươi hai kư lô, dưới
"pi nhê" để đi lính. Ngược lại với Sơn, chúng tôi ăn nhậu thả dàn cho thỏa
những ngày c̣n ung dung tự tại. Sợ chó ǵ! Đi lính th́ đi! Thiên hạ đi
lính chết cả à? Sống chết phải có số chứ! Mới vừa đây thôi. Việt Cộng pháo
kích vào quận, một trái hỏa tiển rơi nhằm nhà một cô giáo, trúng ngay
chiếc giường, ba mẹ con đang ngủ, chết tan xác. Ông chồng nằm pḥng bên
cạnh lại không hề hấn ǵ. Chúng tôi cứ lập luận như vậy để tự an ủi chứ ai
cũng thừa biết rằng "Xưa nay
chinh chiến mấy ai về".
Ấy vậy mà gần đến ngày tựu trường, chúng tôi lại nhận
được giấy hoăn dịch thêm được một năm. Lại có cớ để ăn mừng lớn. Nhậu một
bữa quắc chỉ cần câu. Lần này Sơn mới dám mạnh dạn nhập cuộc. Lần lữa,
chúng tôi thoát được hai niên khóa. Đến niên khóa thứ ba, năm 1967, t́nh
h́nh chiến sự ngày càng ác liệt, tổn thất nhân mạng trầm trọng, Bộ Quốc
Pḥng vét một mẻ lớn. Đui, què, mẻ, sứt phải nhập ngũ ráo. Bộ Giáo Dục bó
tay, không can thiệp được nữa. Đến nước này, biện pháp nhịn ăn để xuống
cân, tăng độ cận thị không c̣n hiệu quả nữa. Sơn trốn lính. (Ông Liễu nói
Sơn uống dấm là không đúng).
S ơn hút ống vố
(pipe) thuốc Mỹ, pha trộn hai loại Half & Half và No #79 thơm không chịu
được. Bên cạnh c̣n thêm Basto xanh. Thường trực trong nhà phải có mấy lố.
Sơn uống cà phê đen pha bằng "phin" Inox, từng giọt, từng giọt quánh như
keo, rất ít đường. Sơn chê chúng tôi uống cà phê như ăn chè. "Gần
mực th́ đen, gần đèn th́ sáng". Tôi
đang hút Pallmall. Thỉnh thoảng thay gu bằng Lucky Strike. Thấy Sơn hút
tẩu, tôi ghiền mùi No 79. Tôi cũng tập ṭ hút ống vố, nhất là bắt chước
cho giống nghệ sĩ. (Ông Liễu cũng ngậm ống vố) Một dịp về Sài G̣n du hí,
tôi ṃ vào Eden, mua đủ bộ lệ gồm một ví da ba ngăn, một ngăn đựng ống vố,
một ngăn đựng thuốc, một ngăn đựng que thông ṇng và con dao xếp đặc biệt
ba lưỡi. Dao này dùng nhồi thuốc, nạo tàn và xoi ṇng. Mấy ngày đầu ráng
tập ngậm, khổ sở vô cùng. Không biết nước miếng ở đâu mà cứ tuôn ra ào ào,
chảy ṛng ṛng hai bên mép. Vừa lau xong, lại lau. C̣n cái ống vố, có cảm
tưởng nặng chừng cả kư lô. Nó kéo tŕ cái môi và cái hàm dưới lệch một bên
làm khuôn mặt méo xẹo như người mắc phong. Thôi! Bỏ! Tiếp theo, tôi bắt
chước để tóc dài bồng bềnh như mây khói. Nhưng hởi ôi! Tóc râu tôi thuộc
loại rễ tre. Càng dài càng xỉa ra trông giống cái chổi xể. Soi gương, thấy
giống thằng ăn cướp. Bộ tịch thầy giáo như vậy làm sao mà dạy học tṛ. Tôi
đành từ bỏ cái mộng làm dáng nghệ sĩ.
B ản tính Sơn hiền
lành, điềm đạm, nói năng nhỏ nhẹ. Không giống bọn tôi. Lúc nào cũng ào ào,
cười nói toe toét. Nhất là khi đă có vài ve vào th́ khỏi nói. Trái lại,
Sơn trầm tĩnh, chỉ ngồi cười. Rơ ràng đồng trang lứa mà Sơn đă chững chạc
hơn chúng tôi nhiều. Nhưng Sơn hiền quá đến độ nhu nhược. Gần như hèn.
Nhớ lại hồi mới lên Bảo Lộc được vài ngày, Sơn, Trương
Khắc Nhượng và tôi kéo nhau đi uống cà phê ở một cái quán cuối con dốc,
cạnh bờ hồ (Quên tên quán). Quán có cô chủ rất xinh, nên mấy anh choai
choai túc trực rất đông. Trời mưa lâm râm. Mới hơn bảy giờ mà đă tối mịt.
Chúng tôi lựa một cái bàn trong góc tối để dễ ngắm nh́n cô chủ. Nhạc êm
nhè nhẹ, xập x́nh. Cà phê từng ngụm nóng hổi, thơm phức. Vừa cảnh, vừa
t́nh thật không ǵ thú cho bằng.
Đ ang khoan khoái
thưởng thức cái thú cà phê, thuốc lá, bỗng từ bàn phía bên kia, một cậu
choai choai độ 17 hay 18 tiến sang bàn chúng tôi, chỉ vào chàng thư sinh
Trương Khắc Nhượng, ra lệnh:
- Mời anh ra ngoài sân cho tôi nói chuyện.
Tôi đá vào chân Nhượng dưới gầm bàn, ra hiệu đừng đi.
Nhượng ú ớ:
- Tôi... tôi đâu có quen anh?
Tên kia sẵn giọng:
- Không cần quen hay không! Anh có ra không th́ bảo?
C húng tôi tái mặt.
Rơ ràng chúng muốn gây sự đây mà. Rơ ràng ma cũ bắt nạt ma mới. Tôi đang
nghĩ kế thoát thân. Quán không có cửa hông. Cửa sau ăn ra bếp. Phải chạy
ṿng qua chỗ cát xê, cô chủ đang ngồi, xuống bếp cũng kẹt vào đường cùng.
Ngơ trước th́ bọn nó cả chục đứa đang án ngữ. Không chừng bọn nó có dao
nữa. Tiến thối lưỡng nan. Sơn bắt đầu run lập cập. Nhượng nói hết ra hơi.
Tôi cố kéo dài thời gian t́m kế:
- Anh à! Chúng tôi vừa mới lên đây có mấy ngày, có quen ai đâu, đâu có
chuyện ǵ để nói!
Hắn vẫn sấn sổ:
- Tôi không mời anh. Tôi muốn nói chuyện với thằng kia!
Nói xong, nó quay sang Nhượng, nắm lấy tay anh định lôi đi. Nhượng líu
lưỡi:
- Ơ! Không!... không!
H ai
bên đang dằng co, lôi kéo. Đột nhiên, như một cảnh trong phim cao bồi, từ
trong góc tối phía bên kia, một thanh niên dong dỏng cao, vẻ đẹp trai thư
sinh, áo sơ mi trắng dài tay, xăn lửng, bỏ trong quần, bước tới bàn chúng
tôi, với giọng rơ ràng, chắc nịch:
- Các anh đừng
sợ.
Quay sang tên
kia, anh gằn giọng:
- Bọn mầy muốn
ǵ th́ gặp tao đây!
Tên kia bất ngờ
hụt hẫng con mồi, bước nhanh ra cửa, tay ngoắc, miệng chửi thề:
- Đ. má! Mầy
ngon hả? Ngon th́ ra đây!
Vị cứu tinh chúng tôi săi ba bước tới cửa, hai tay bám
vào xà ngang, cùng lúc hai chân anh phóng một đạp như trời giáng vào ngực
tên kia nhanh như chớp. Trong lúc không ngờ, tên kia ngă huỵch xuống đất,
ôm ngực la bài hăi vừa chửi thề luôn miệng. Đồng bọn hơn chục đứa kéo ra
vây chung quanh anh, vừa vung tay, vừa ḥ hét:
- Đánh chết mẹ nó đi! Chém chết cha nó đi!
C húng tôi rụng rời
tay chân. Cứu tinh chúng tôi phen này chắc phải bỏ mạng với chúng. Đám
khách trong quán ngồi im thin thít. Không một ai dám hó hé. Cô chủ quán
đến bàn chúng tôi hỏi thăm và an ủi:
- Mấy anh có vẻ lạ, h́nh như mới tới đây phải không? Cái đám du đăng này ở
công trường Nông Sơn trốn ra mấy bữa nay. Đêm nào chúng cũng đến đây quậy
phá mà không ai dám làm ǵ.
Cô đưa
mắt nh́n ra cửa lo lắng:
- Đêm nay số xui tới phiên các anh và cả anh kia nữa.
T rong lúc ấy,
ngoài cửa tiếng ḥ hét, tiếng chửi thề, càng lúc càng hung hăn. Chúng vây
anh thanh niên vào giữa ṿng tṛn, nhưng không tên nào dám xông vô tấn
công.
Chợt cô chủ quán la lên khe khẽ:
- Trời! Chúng có dao!
(Đón đọc tiếp kỳ
6)


Nguyễn
Thanh
Ty
Tác phẩm đă được in thành
sách năm 2004, bán với giá 17 đô-la Mỹ một cuốn kể luôn cước phí. Xin
liên lạc với tác giả tại :
Nguyễn Thanh
Ty
69
Edwin St.
N.
Quincy, MA. 02171
- USA
Phone:
(617) 328- 9833
|