Trang nhà www.ninh-hoa.com   |   Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thanh Ty


Nguyễn Thanh Ty

       Người Ḥn Khói
    B́nh Tây, Ninh Ḥa.
  Hiện cư ngụ tại Hoa Kỳ.

 

 Văn/Truyện/Tùy Bút


 
  Mắm Ruột Cá Ngừ 
 
Bữa Cơm T́nh Nghĩa
        Của Người Dân
     B́nh Tây - Ḥn Khói

 
Nhân Đọc:
  " Phương Ngữ Ninh Ḥa"
  của Nguyễn Văn Thành
.

 
.....Bánh Căn ! 
  Cái Cặp Táp Lạ Đời
  Con Đường Rợp Bóng
     Là Muồng Tây
 
 
Nàng "Xụi" 
       Kỳ 1   
|   Kỳ 2  

  Về Một Quăng Đời
     Trịnh Công Sơn


    Kỳ 1 
Kỳ 2  |  Kỳ 3 |

    Kỳ 4  Kỳ 5  Kỳ 6  |

    Kỳ 7  |  Kỳ 8  | Kỳ 9 |

    Kỳ 10  Kỳ 11 



                             

 


T



  Đinh Ninh Trong Dạ

 

 

 
 

 


 



Nguyễn Thanh Ty  

  

Kỳ 7:


Chưa Có Lần Nào Hát Hay Như Thế !

Trong những ngày chủ nhật mưa dầm gió bấc, đất nhăo, đường trơn, chúng tôi quây quần, có khi nhậu rượu đế với khô sặc của Trần văn Nghị đem từ quê miền Nam lên, có khi nhâm nhi cà phê làm một màn văn nghệ bỏ túi. Nhân vật chính vẫn là Trịnh Công Sơn. Anh đánh đàn, hát. Thỉnh thoảng có bài nào hợp với sáo th́ tôi mang sáo ra phụ họa. Anh em cũng luân phiên mỗi người làm vài ba câu, một bản. Tuy nhiên, Sơn vẫn luôn được yêu cầu anh hát chính các nhạc phẩm của anh. Giọng Sơn không trong, không trầm. Một giọng đặc biệt, nhẹ, quyến rũ, truyền cảm, không hay nhưng cảm được người nghe. Anh hát những bài mới làm tại đây như "Chiều một ḿnh qua phố", "Lời buồn thánh", "Vết lăn trầm", "Tiếng hát Dạ Lan" tức "Dấu chân địa đàng" Chúng tôi lặng người ngồi nghe. Không gian yên tĩnh. Thời gian ngừng lại. Ngoài trời mưa vẫn ŕ rào từng cơn. Không một tiếng vỗ tay, khi Sơn ngừng hát. Chúng tôi sợ tiếng động làm tan biến cái không khí đang quánh đặc lại bởi tiếng hát của Sơn và hồn chúng tôi thành một. Sơn nhẹ nhàng buông đàn. Đôi mắt mơ màng sau đôi kính cận.

Nhưng có một lần Sơn hát hay nhất, xuất thần nhất, tôi không thể nào có dịp nghe lại lần thứ hai. Đó là đêm ở quán cà phê bi da Ngọc Trang. Chiều thứ bảy, sau chầu đăi cơm chiều mà phe Bạch Tín thua tơi bời hoa lá, hai chàng nhất định phục thù cho sáng mai một chầu ăn sáng, có cả phở lẫn cà phê. Tôi vẫn cứ chức trọng tài, hưởng sái. Măi mê chơi, chúng tôi quên cả thời gian. Chín giờ điện cúp, mà vẫn chưa kết thúc trận final 50 điểm. Nài nỉ chủ quán thắp đèn cầy chơi tiếp. Hai chị em chủ quán đều tên Trang, nể v́ mấy ông giáo nên cũng chiều ḷng, đốt lên mấy ngọn đèn sáp. Xong, để mặc chúng tôi, hai chị em ôm đàn ngồi hát nho nhỏ trong một góc tối.

Đang đắc ư với điểm vừa thắng quá dễ dàng trong vị thế hai trái bi mắt kính, Tín chợt dừng lại, chống cơ, đột ngột lên tiếng:

- Ôi giời! Rơ là múa ŕu qua mắt thợ! Đánh trống trước cửa nhà sấm. Hai em ơi! ông nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đang đứng lù lù một đống đây này, mà hai em lại hát "Diễm Xưa" với Diễm nay th́ có chết không cơ chứ!

Hai chị em như chạm phải điện, bật đứng dậy, hấp tấp đua nhau nói:

- Thật hả? Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thật hả? Sao lâu nay chúng em không biết ?

Cũng Tín, cướp lời trước khi Sơn đáp:

- Ấy! Tại các em vô t́nh thôi! Ngày nào ông chẳng có mặt ở đây.

Cô chị phân bua:

- Mấy em chỉ nghe các bạn hát nhạc của ông Sơn, thấy hay th́ bắt chước chớ có bao giờ biết mặt đâu. Không ngờ lại được hân hạnh gặp ở đây!

Tín gạ gẫm:

- Bây giờ các em có muốn nghe chính nhạc sĩ hát không nào?

- Dạ rất muốn, nhưng chỉ sợ ông Sơn không chịu!

Bạch đề nghị:

- Nếu muốn th́ hai cô phải chịu hai điều kiện.

- Xin anh cho biết hai điều kiện ǵ? Một cô hỏi.

Bạch tiếp tục đưa đề nghị:

- Thứ nhất không tính tiền ván bi da này. Thứ hai đăi một chầu cà phê đặc biệt. Chịu không?

Hai cô cười rất tươi:

- Vâng được ạ! Tưởng ǵ khó khăn chứ hai điều ấy đối với chúng em rất dễ dàng.

 


Từ trái sang phải:  Nguyễn Đức Tín, Nguyễn Văn Ba,
Nguyễn Thanh Ty, Đỗ Danh Đạo, và Trịnh Công Sơn.
Ảnh chụp tại CLB Lâm Đồng năm 1964

 

Thế là chúng tôi đi rửa tay, vào bàn ngồi chờ cà phê. Tâm mập cứ tủm tỉm cười một ḿnh. Hai chị em cô Trang h́nh như xuưt xoát tuổi nhau. Dáng người dong dơng, chân dài. Không đẹp nhưng rất có duyên, ưa nh́n. Khi hai cô chuẩn bị ly, tách để pha cà phê chúng tôi mới có dịp ngắm kỹ hơn. Cô chị có mái tóc dài óng ả, buông lơi xuống tận lưng. Hai bàn tay trắng mịn màng. Những ngón tay búp măng thuôn dài. Cô em kiểu tóc ngắn Demi Garçon, dáng trẻ trung, khỏe mạnh. Khi những giọt cà phê bắt đầu rơi xuống, hai chị em vào bàn chung với chúng tôi. Bạch hối:

- Đem đàn ra cho nhạc sĩ chớ!

Hai chị em mới sực nhớ ra cây đàn vẫn c̣n dựng trong góc quầy. Cô em nhanh nhẹn vào lấy đàn đưa cho Sơn và nói:

- Mời nhạc sĩ!

Bây giờ Tâm mới mở miệng:

- Đừng gọi nhạc sĩ! Anh ấy mắc cỡ. Các em hăy gọi là anh Sơn cho thân.

Quay sang chúng tôi, anh nháy mắt:

- Phải không các ông ?

- Phải! Phải! Đúng vậy! Chúng tôi nhao nhao biểu đồng t́nh.

Sơn lặng lẽ so dây dàn. Tín gây không khí:

- Ông Sơn nói với các em gái vài tiếng chứ! Các em đang chờ đấy!

- Vâng! Phải đấy ạ! Chúng em đang chờ! Nhưng mời các anh dùng cà phê trước đă.

Sơn nói nhỏ nhẹ:

- Cám ơn các cô! Cám ơn thịnh t́nh các cô dành cho tôi!

Sơn gốc Huế, nhưng ít khi nói "mô, tê, răng, rứa" với chúng tôi. Nhất là không bao giờ "tau, mi" như những anh "trọ trẹ" khác. Sơn nói tiếng Bắc chuẩn, nhẹ, không nặng trịch như những ông Bắc xưng là dân "Hà Lội" chính cống.

Cô Trang chị náo nức:

- Anh Sơn bắt đầu đi! Cho chúng em thưởng thức đi!

Bạch đế thêm:

- Phải! Ông cho các em thưởng thức đi!

Cô Trang em, nguưt một cái dài đuôi con mắt, ngụ ư hiểu câu nói hai nghĩa của Bạch. Sơn hắng giọng. Bắt đầu dạo đàn. Tiếng đàn theo giai điệu Blue, nhẹ nhàng, rơi từng tiếng một. Sơn hát bản "Ướt mi" đầu tiên. Vừa dứt, tiếng vỗ tay nho nhỏ của hai cô (đêm khuya không dám vỗ lớn) vang lên ṛn ră kèm theo những tiếng xuưt xoa:

- Hay quá! Hay quá! Hát thêm bài nữa đi anh Sơn!

Sơn hát tiếp bài "Thương một người". Rồi trong lúc cao hứng, anh hát luôn hai bài nữa là "Dấu chân địa đàng" và "Diễm xưa". Trong lúc say sưa hát, mắt Sơn nh́n vào khoảng không, thả hồn vào lời ca tiếng nhạc. Chúng tôi cũng say sưa lắng nghe. Trong lúc xuất thần, h́nh như Sơn quên hết sự vật quanh ḿnh, chỉ c̣n có âm thanh. Trong cái tĩnh mịch về khuya, dưới ánh sáng lung linh của những ngọn bạch lạp, bóng người chập chờn trên vách, tiếng hát Sơn vang lên, lúc bổng cao, lúc chùng xuống, lúc kể lể, thở than, khiến chúng tôi lịm đi trong ngất ngây cảm xúc. Chúng tôi đă từng nghe Sơn hát nhiều lần, nhưng đây là lần Sơn hát hay nhất. Phải chăng là do cái không khí huyền ảo đêm đó cộng với sự có mặt của hai giai nhân đă làm cho tiếng hát Sơn trở nên tuyệt vời?

Trên đường về, Tín xóa bàn:
- Hôm nay ông Sơn sướng nhé! Được một lúc hai em chiều chuộng, bốc lên tận mây xanh. Sướng nhé! Này, hai ván bi hồi chiều kể như huề nhé!
Tâm phản đối :
- Ư! Đâu được. Tốn cả lít mồ hôi mới thắng được mấy cha, bây giờ xóa bàn đâu có được!
Bạch chen vào căi:
- Th́ lúc năy ông uống cà phê chùa rồi. Công tôi với ông Tín gạ hai em, ông đâu có góp tiếng nào. Ông cứ ngồi cười t́nh, thấy ngứa mắt chết mẹ!
Quay sang tôi, Bạch kiếm đồng minh:
- Phải không ông trọng tài?

Phải!!! Lần này tôi được quyền phân xử một cách công minh, chính trực, không phải hổ thẹn với lương tâm. Bởi tôi cũng đă uống ké cà phê chùa và nghe hát miễn phí. Tôi dơng dạc tuyên bố:

- Ông Tín, ông Bạch đúng. Trên nguyên tắc, phe Tâm Sơn thắng. Trên thực tế, phe Tín Bạch đă trả nợ xong. Đêm nay huề. Ngày mai bắt đầu lại từ đầu.

Sơn không tranh căi, vừa đi vừa huưt sáo. Sơn đang vui.

Uy Vũ Bất Năng Khuất !

Cứ mỗi đầu tháng, sáng thứ hai tuần lễ đầu tiên, toàn thể quân, cán, chính trong Tỉnh đều tề tựu đông đủ tại Hội trường Nông-Lâm-Súc để họp hội nghị, gọi là "Hội thuyết giáo khoa" (?). Mục đích là để nhân viên, cán bộ các ban, ngành có dịp gặp gỡ, trao đổi và học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau, dưới quyền chủ tọa của Đại tá Bách, Tỉnh trưởng kiêm Tiểu khu trưởng Lâm Đồng.

Lần nào cũng như lần nào. Buổi hội thảo cứ đều đặn, lập đi lập lại một cách máy móc. Các trưởng ty lần lượt lên bục đọc báo cáo thành quả của Ty ḿnh. Vỗ tay. Nêu ư kiến thắc mắc, giải đáp. Không ư kiến. Thông qua. Cứ như vậy, hết Ty này đến Ty khác. Trong lúc các ông Trưởng ty áo vest, cà vạt lên sân khấu trịnh trọng đọc báo cáo, th́ cái đám nhân viên ngồi dưới đâu có để tâm lắng tai nghe những lời vàng ngọc mà vận dụng hết nhăn quan để liếc dọc, nh́n xuôi kiếm t́m người đẹp. Bên phía giáo dục rọi đèn pha qua đám nữ thư kư hành chánh. Ngược lại đám nhân viên ṭa Tỉnh chiếu hồ quang qua đám mỹ nhân giáo chức. Người ta không thể nghe được những ǵ các ông thầm th́ với nhau. Nhưng cứ nh́n cái cung cách những cái đầu của các ông chụm lại, rồi ngước lên, miệng cười nham nhở, người ta cũng đoán biết được 99% những ǵ trong đầu các ông vừa trao đổi. C̣n các bà, các cô th́ sao? Đây là cơ hội cho quí bà, quí cô tha hồ dùng th́ giờ hành chánh đan áo len thoải mái. Bà nào cũng lôi trong giỏ xách ra một cuộn len và đôi que đan. Mắt th́ nh́n lên sân khấu ra vẻ rất chăm chú theo dơi lời vàng, tiếng ngọc của thuyết tŕnh viên. Nhưng hai tay th́ đan lia lịa. Hai que đan lên xuống nhanh như cái máy. Nhờ vậy thời gian mới trôi qua mau.

Nghỉ giải lao. Họp tiếp. Tỉnh trưởng ban chỉ thị. Ban tổ chức ngỏ lời cảm tạ. Buổi hội thuyết thành công mỹ măn. Tiếng vỗ tay rần rần. Ai nấy đều cố tạo vẻ hả hê, tỏ ra ḿnh vừa mới được học hỏi thêm nhiều điều mới lạ, hữu ích. Hân hoan ra về.

Có điều bên cánh giáo dục rất bực bội cho là luôn bị chèn ép, ăn hiếp. Chẳng là, cứ nửa buổi nghỉ giải lao, lại có màn văn nghệ giúp vui. Thành phần giúp vui luôn "ưu ái" cho Ty giáo dục. Tội nghiệp cho các cô cứ phải lên hát, múa làm tṛ...

Cái này thành lệ lâu lắm rồi, từ thời ông Trương Cảnh Ngôn làm Ty trưởng. Lư do được nêu ra để đùn việc là bên giáo dục đông nhân viên, nhất là nữ. Nhân tài nhiều gồm đủ cả thơ, nhạc, văn nghệ, văn gừng... Đến đời ông Lê Cao Lợi phải è cổ ra gánh tiếp, đâu có lư do ǵ từ chối. Mà đó là chuyện nhỏ nhặt, căi lại, mích ḷng ông Tỉnh trưởng có mà dại! Cái đám giáo học bổ túc chúng tôi nhất định không tham gia ba cái vụ đó. Mặc dầu ông Lợi có kêu gọi tăng cường nhân sự cho chương tŕnh thêm mới lạ và hấp dẫn. Mấy tháng sau khi chúng tôi được đổi tới, bữa "Hội thuyết giáo khoa", gần đến giờ văn nghệ giải lao, ông Tỉnh trưởng gọi ông Lợi đến kề tai nói nhỏ điều ǵ, thấy ông Lợi gật đầu lia liạ. Ông Lợi đi thẳng đến đám chúng tôi, đến trước mặt Trịnh công Sơn. Sơn đang ph́ phà ống vố. Ông Lợi có vẻ hân hoan:

- Này anh Sơn! Ông Tỉnh trưởng nghe tiếng anh, ông rất hâm mộ. Ông nhờ tôi yêu cầu anh lên giúp vui vài tiết mục. Tôi nhận lời rồi. Hân hạnh lắm nhé!

Bất ngờ Sơn lắc đầu:

- Xin ông vui ḷng nói lại với ông Tỉnh trưởng, tôi rất cám ơn nhă ư của ông ấy, nhưng tôi không thể làm được.

Ông Lợi chưng hửng. Khựng lại vài giây, ông nài nỉ:

- Anh Sơn, anh ráng giúp tôi lần này thôi. Tôi lỡ hứa rồi, nếu không, tôi mất mặt với ông ấy.

Sơn vẫn nhũn nhặn từ chối. Bất đắc dĩ, ông Lợi phải tới trả lời cho ngài Tỉnh trưởng sự từ chối của Sơn. Một thoáng cau mày, ông cho gọi ông Trần Thiện Hải, trưởng pḥng hành chánh (thân phụ nhạc sĩ Trần thiện Thanh) chỉ thị đi mời lẫn nữa. Hai ông cùng đến chỗ Sơn ngồi, khẩn khoản hết lời nhưng Sơn vẫn nhất quyết từ chối. Không khí Hội trường đột nhiên căng thẳng. Mọi con mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi, hiện rơ nét chờ đợi và lo âu. Chúng tôi đâm ra chột dạ lo ngại cho Sơn. Ở một tỉnh lẻ, Tỉnh trưởng là vua một cơi. Ai dám trái ư, trái lệnh? Có mà từ chết đến bị thương! Hồi lâu, hai ông không thuyết phục được Sơn, đành phải đến tŕnh lại với Tỉnh trưởng. Đại tá Bách khoát tay ra lệnh cho buổi hội thảo tiếp tục. Từ lúc đó, không khí hội trường trở nên nặng nề cho đến lúc kết thúc.

Buổi trưa, tiếp theo buổi chiều, chúng tôi đặc biệt chiêu đăi Sơn "ê hề, linh đ́nh". Tại nhà hàng Ngọc Hương, bia Tây cà lồ ngă nghiêng, lăn lóc. Thịt ḅ lúc lắc, tái chanh, dĩa nào bưng ra cũng hết sạch. Chúng tôi sung sướng, cười nói hả hê. Chúng tôi tung hê Sơn như một kẻ thắng trận anh dũng. Sơn đă gột bỏ dùm chúng tôi mặc cảm bị ăn hiếp chất chứa bấy lâu trong ḷng.

Bạch phát biểu:
- Ông Sơn ngon! Tôi phục ông! "Dô" với tôi một cái "chăm phần chăm" đi ông!
Tín cười hềnh hệch khoe khoang:
- Đă bảo mà! Tín này mà lăng xê ai th́ phải biết! Mấy cụ chưa biết cái vụ hai em bé cà phê Ngọc Trang mê tít tḥ ḷ ông Sơn nhà ḿnh đâu nhá. Cũng một tay Tín này đấy! Nào chúng ta cùng với ông Sơn "vít đê" (*) cối này nhé !

Mọi người đồng hưởng ứng:
- Dô...dô... Tín ngửa cổ, tu một hơi hết sạch ly cối bia đầy tràn. Sơn cũng rất vui vẻ. Hết ly này đến ly khác. Lúc cụng người này, lúc cụng người kia. Ly nào cũng trăm phần trăm. Anh càng uống mặt càng tái, càng tỉnh. Ông trùm Lăng cẩn thận, cảnh giác, vẫn giọng hơi cà:
- Này! này! Tôi lưu ư mấy ông nhé! Đặc... đặc biệt là ông Sơn! Nó sẽ t́m cách trả thù ḿnh đấy!
Nghị, tính cộc, nóng nảy:
- Sợ đếch ǵ! Nó làm chó ǵ ḿnh? Không dạy chỗ này th́ dạy chỗ khác! Nó sa thải ḿnh được à?
Lăng vẫn dè chừng:
- Ừ! Rồi mấy ông chờ xem! Tớ ở đây đă bảy năm rồi. Hồi đó, tớ đâu có mang theo cái tủ lạnh này (sốt rét). Tại tớ bướng, nó đày tớ vào vào trong núi năm năm đấy.

Chúng tôi nghe nói cũng giật ḿnh lo cho Sơn trong những ngày sắp tới. Nhưng Đại tá Bách đă không làm điều đó. Sơn vẫn vô sự. Cả ông Lê Cao Lợi cũng không làm điều đó, mặc dù Sơn đă làm ông mất mặt ḷng tự ái của ông bị tổn thương nặng. Sau này, Sơn c̣n lạm dụng ḷng tốt của ông, bỏ mặc trường lớp, học tṛ cho ông già Thống, lên Đà Lạt ở cả tháng trời. Sẽ kể ở đoạn sau. Riêng tôi, với thái độ Sơn làm sáng nay, tôi cho đó là một hành động can đảm, khí tiết của một nhà giáo, ít ai làm được hoặc dám làm, kể cả tôi, nếu lâm vào trường hợp đó.

Tôi thật sự khâm phục Sơn và hiểu được thế nào là ư nghĩa của câu "uy vũ bất năng khuất.

(*) Vider: Tiếng Pháp, làm cạn

Xuất Xứ Vài Nhạc Phẩm; Những Mối T́nh; Một Thoáng Mây Bay:

Ngoài những nhạc phẩm như Biển Nhớ; Nh́n Những Mùa Thu Đi;Dă Tràng Ca... Sơn sáng tác ở Qui Nhơn năm 62-64;Chiều Một Ḿnh Qua Phố; Lời Buồn Thánh; Vết Lăn Trầm... Sơn sáng tác tại Bảo Lộc, tôi biết rơ thời gian và hoàn cảnh tạo nên, tôi c̣n được biết thêm xuất xứ một vài nhạc phẩm khá hay liên quan đến những mối t́nh mà anh gọi là Một Thoáng Mây Bay do anh kể lại. Những chuyện này được kể nay một ít, mai một ít, trong những ngày mưa gió ủ ê, sụt sùi, dai dẳng. Hai anh em chúng tôi đem đàn sáo ra ḥa điệu. Rồi cũng chán. Lại cà phê thuốc lá. Khói thuốc mù trời, mờ khung cửa sổ. Thường tôi khơi mào:
- Buồn qua! Kể chuyện nghe chơi ông Sơn!

Tôi thích nghe Sơn kể chuyện. Anh kể chuyện có duyên và hấp dẫn. Bất cứ chuyện ǵ qua Sơn kể đều trở nên hay và dí dơm. Anh vừa nói vừa ra điệu bộ làm cho câu chuyện sống động và lôi cuốn người nghe từ đầu đến cuối. Như chuyện anh Tây già bụng bự chẳng hạn. Tôi mà kể chắc vô duyên và lạt nhách. Nhưng nh́n Sơn vụt đứng dậy, lui một bước, hai tay đấm vào nhau, miệng nói "Hay...x́" rồi trở về chỗ ngồi cũ, mặt tỉnh bơ, không một nhếch mép, chúng tôi cười ḅ lăn. Khi mọi người dứt cười, anh mới cười.
 

Từ Ướt Mi đến Thương Một Người và Ca Sĩ Thanh Thúy:

Thuở c̣n trọ học ở Sài G̣n, năm đó tôi mười bảy tuổi -Sơn kể- đêm nào tôi cũng ḷ ḍ đến pḥng trà ca nhạc để nghe Thanh Thúy hát. Dần dần h́nh bóng Thanh Thúy đă ăn sâu vào trong tôi lúc nào không biết. Nói yêu Thanh Thúy th́ cũng chưa hẳn. V́ tôi nhỏ tuổi hơn, lại nhiều mặc cảm nghèo và vô danh. Trong khi đó Thanh Thúy là một ca sĩ đang lên, kẻ đón người đưa tấp nập. Biết vậy, nhưng tôi không thể không đêm nào thiếu h́nh ảnh và tiếng hát của nàng. Có đêm tôi chỉ đủ tiền để mua một ly nước chanh. Đêm đêm tôi thao thức với những khát khao, mơ ước là phải làm một cái ǵ đó để tỏ cho Thanh Thúy biết là tôi đang rất ngưỡng mộ nàng. Cái khát vọng đó đă giúp tôi viết nên bản nhạc "Ướt Mi" đầu tiên trong đời.

Khi hoàn thành, tôi nắn nót chép lại thật kỹ càng và luôn mang theo bên ḿnh chờ có dịp tặng nàng. Với sự nhút nhát của tuổi trẻ, tôi không dám đưa tặng ngay mà phải chờ khá lâu mới có cơ hội. Một hôm tôi đánh bạo, t́m một chỗ sát bục sân khấu, dự định khi nàng vừa dứt tiếng hát là tôi sẽ đứng lên đưa luôn. Đă mấy lần định làm vẫn không kịp. Nàng vừa cúi đầu chào khán thính giả là đă có người chực sẵn rước đi ngay. Cái đêm định mệnh mà tôi quyết tâm an bài đă thành công. Khi cầm bản nhạc trong tay, nghe mấy lời lí nhí của tôi, nàng chỉ thoáng nh́n tôi một chút rồi quay gót về hậu trường. Đêm đó tôi nôn nao không ngủ được. Trong ḷng nổi dậy biết bao là mộng mơ, thắc mắc. Những câu hỏi cứ hiện ra trong đầu, nhưng tôi không dám trả lời dễ dàng cho ḿnh thỏa măn. Nhưng câu hỏi cứ trở đi, trở lại trong tôi là: - Liệu nàng có để ư ǵ đến bản nhạc mà tôi đă thao thức bao đêm để làm nên v́ nàng không? Hay nàng chỉ khách sáo cầm hờ rồi vứt bỏ nó ở đâu đó! Vứt đi! Tim tôi đau nhói khi nghĩ đến hai chữ ấy.

Suốt gần một tuần, tôi hồi hộp theo dơi nàng mỗi đêm, đón từng ánh mắt nàng nh́n xuống khán giả thử xem nàng có dừng lại nơi tôi không, để tôi hy vọng. Nhưng không, vẫn như mọi lần. Một cái nh́n chung để gây cảm t́nh chung. Măi đến hai tuần sau, khi tôi sắp tuyệt vọng v́ mỏi ṃn chờ đợi th́ một đêm kia, khi bước lên bục diễn, dàn nhạc dạo khúc mở đầu th́ nàng ra dấu cho ban nhạc tạm im tiếng cho nàng nói vài lời.

- Thưa quí vị! - Nàng bắt đầu nói và tôi hồi hộp chờ đợi.- Đêm nay Thúy sẽ tŕnh bày một tác phẩm mới của một nhạc sĩ rất lạ, tặng cho Thúy. Đó là nhạc phẩm "Ướt Mi" của tác giả Trịnh Công Sơn. Hy vọng rằng đêm nay sẽ có sự hiện diện của tác giả để Thúy được nói vài lời cám ơn.

Nói xong, nàng quay sang ban nhạc, đưa bản nhạc của tôi cho họ dạo nhạc bắt đầu. Nàng cất tiếng hát. Tôi run lên trong ḷng v́ sung sướng và xúc động. Khi dứt tiếng hát, nàng dừng lại khá lâu, có ư chờ người tặng nhạc. Tôi thu hết can đảm, bước tới bục, ngước lên và nói:
- Xin cám ơn Thanh Thúy đă hát bài nhạc của tôi.
Nàng a lên một tiếng ra vẻ bất ngờ rồi nói tiếp:
- Thúy rất cám ơn anh đă tặng cho bản nhạc. Thúy muốn nói chuyện riêng với anh được không?

Tôi luống cuống gật đầu. Lúc ấy tôi sung sướng quá, hạnh phúc quá nên không t́m ra được lời nào để đáp lại. Tôi cùng nàng đón taxi về nhà nàng. Nhà nàng ở sâu trong một ngơ hẽm. Căn nhà khang trang, đầy đủ tiện nghi: tủ lạnh, quạt máy. Mọi vật dụng trong nhà đều sang trọng, đắt tiền. Tối hôm ấy nàng cùng tôi nói đủ thứ chuyện. Tôi không c̣n nhớ chuyện ǵ ra chuyện ǵ. Tôi kể cho nàng nghe hoàn cảnh của tôi từ Huế vào trọ học. Nàng kể cho tôi nghe cuộc đời nàng từ Phan Thiết lớn lên... Sau cùng nàng đề nghị tôi dọn về ở chung, nàng sẽ giúp tôi ăn học. Tôi sung sướng nhận lời. Bắt đầu từ đó, tôi ở hẳn nhà nàng và chú tâm học hành không phải lo sinh kế nữa. (Sơn không kể trước đó đă làm nghề ǵ có tiền ăn học). Thời gian sau tôi sáng tác thêm một bản nữa để tặng nàng và kín đáo bày tỏ cảm t́nh của ḿnh. Đó là bản "Thương Một Người".

Đến đây tôi sốt ruột, dục:
- Theo ông kể năy giờ th́ tôi đoán nhanh rằng, ông với bà Thúy sẽ rất hạnh phúc với mối t́nh lăng mạn đầy thơ mộng với một bầy nhóc con, chớ đâu phải đêm đêm nằm đây với tôi nghe ếch, nhái, ễnh ương kêu!

Giọng Sơn vẫn trầm trầm, đều đều:
- Ông đừng sốt ruột đoán ṃ. Sắp đến đoạn chót rồi! Trong thời gian ở đó -Sơn tiếp- tôi nhận ra rằng Thúy đă ân cần giúp đỡ tôi chỉ bằng sự tốt bụng và thương hại mà thôi. Tôi muốn từ bỏ, ra đi nhưng chưa có dịp. Nàng bận rộn suốt ngày. Hết người này đến tập hát, người nọ mời đi nhà hàng. Toàn những ông tai to mặt lớn. Rất ít khi nàng ở nhà lâu vài tiếng đồng hồ. Một hôm, vừa về đến nhà, nàng rất vui vẻ nói với tôi:
- Sơn nè! Tuần tới có buổi dạ vũ lớn lắm do ông X tổ chức, sẽ có đầy đủ các ông các bà có thế lực lớn tham dự. Thúy có được một vé cho Sơn đây. Ngày đó đi với Thúy cho vui nhé!

Tôi phân vân, lo lắng cho Thúy biết là tôi không có bộ đồ nào coi được để mặc đi bên cạnh nàng. Thúy cười ngất và bảo tôi đừng lo. Nàng dẫn tôi ra hiệu may đặt cho tôi một bộ "Smoking". Đến ngày thử áo tôi suy nghĩ nhiều: Có nên dự hay không? Tôi có nên tiếp tục ở đây nữa hay không? Khi đem bộ Smoking về để trên giường, tôi ngắm nh́n nó và ḷng đă quyết định: Phải ra đi! Năm giờ chiều hôm đó, tôi viết một bức thư ngắn cám ơn Thúy đă dành cho tôi sự ưu ái, giúp đỡ trong thời gian qua. Cài bức thư trên bộ áo, tôi xách va li ra xích lô, giă từ căn nhà của Thúy, không bao giờ quay trở lại nữa.


(Đón đọc tiếp kỳ 8)

  

 

Nguyễn Thanh Ty
Tác phẩm đă được in thành sách năm 2004, bán với giá 17 đô-la Mỹ một cuốn kể luôn cước phí.  Xin liên lạc với tác giả tại :

Nguyễn Thanh Ty
69 Edwin St.
N. Quincy, MA. 02171 - USA
Phone: (617) 328- 9833