|
|

Nguyễn
Thanh
Ty


Kỳ 8:
Sơn
rít một hơi dài ống vố, ngửa mặt lên trần nhà từ từ nhả khói, chấm dứt câu
chuyện. Tôi nghe tiếng ống vố gơ nhè nhẹ xuống mặt bàn cọc...cọc...cọc...đều
đều, buồn như tiếng thạch sùng tắc lưỡi trong đêm.

Địa điểm ngôi
trường Bảo An ngày xưa,
nơi Trịnh Công Sơn từng dạy học, nay là sân vận động.
C a
Sĩ
Kim
Vui
- Người Mẫu Có Hàm Răng Đẹp Quảng Cáo Hăng Kem Đánh Răng Leyna Kem Trắng
Chỉ Hồng:
Sơn không chịu kể ǵ về mối liên hệ giữa ḿnh với cô ca
sĩ Kim Vui. Gặng hỏi, cũng chỉ cười và nói - Bạn thôi- Tôi không tin. Tôi
nghĩ là Sơn không muốn tiết lộ v́ một lư do nào đó.
Trước Giáng Sinh năm 1964 mấy ngày, Sơn nhận được một
gói quà khá lớn từ Sài G̣n gửi lên qua đường bưu điện. T́nh cờ hôm đó
chúng tôi có mặt đông đủ để bàn về các tiết mục vui chơi trong những ngày
Noel sắp tới. Khi Sơn ôm gói quà về, nét mặt vui vẻ lắm. Chúng tôi ṭ ṃ
muốn coi thử cái ǵ bên trong và do ai gửi nên hối Sơn mau mau mở ra xem.
G ói quà được bao
bọc cẩn thận nhiều lớp giấy bên ngoài. Lớp trong cùng là một hộp bằng "cạc
tông" bọc giấy hoa. Ở chéo góc phải có thắt một cái nơ màu đỏ. Trên mặt
hộp viết hàng chữ "Thân
gửi anh Sơn" phía dưới là hai chữ "Kim
Vui".
Chúng tôi ồ lên một lượt: Kim Vui! Có phải Kim Vui
là cô ca sĩ có hàm răng trắng, đẹp làm mẫu quảng cáo cho hăng kem đánh
răng "Leyna" kem trắng, chỉ hồng đó không? Sơn gật đầu xác nhận. Sơn
bắt đầu lấy dao rọc giấy, cẩn thận rọc tờ giấy hoa, bên trong lộ ra một
hộp màu nhủ vàng, to cỡ cuốn vở học tṛ, dày hơn hai lóng tay. Sơn dừng
lại, ngắm nghía. Xoay dọc, xoay ngang, ư chừng đang đoán thử cái ǵ bên
trong. Tín sốt ruột, dục:
- Mở mẹ nó ra xem th́ biết ngay nó là cái ǵ! Oản tù t́ ra cái ǵ ra cái
này cho xong! Ỡm ờ măi! Gớm!
Đ ạo cản lại:
- Ơ! Hay nhỉ! Cái ông Tín nhà này hay nhỉ! Của người ta mà ông làm như của
ông không bằng!
Tín trả đũa tức khắc:
- Lại cái ông Đạo Sữa rồi! Sao ông cứ hay lái xe rác vào mồm em thế!
N ói xong, Tín cười
hăng hắc. Cuối cùng th́ cái hộp cũng được mở ra. Đó là một hộp "sô cô la".
Từng thỏi, từng thỏi màu nâu đậm, thơm ngát nằm ngay ngắn trên lớp xốp mềm,
trắng tinh, khêu gợi và kích thích. Tín vỗ tay, giả giọng Bắc ngọng:
- Hay quá! Thế nà "Lô En" lày chúng em có "Sô cô na" ăn dzồi!!!
Bạch góp ư đề nghị:
- Ông Sơn! Chia mỗi người một miếng, ăn và uống với nước trà Đỗ Hữu ướp
sói là số dzách!
Sơn gạt phăng:
- Thôi mấy cha! Không có ăn uống ǵ hết. Tôi cất làm kỷ niệm! Cha nào đụng
vô là tôi quyết bảo vệ như bảo vệ Phật pháp đó nghe!
N ghe Sơn nói, anh
nào cũng tiu nghĩu, cụt hứng. Sơn đă nói thật và làm thật. Anh nâng niu
chiếc hộp một cách tŕu mến và đem nó cất vào chiếc vali da. Mỗi tối anh
lại đem nó ra ngắm nghía. Ngoài hộp bánh ra, không một phong thư, không
một ḍng chữ nào thêm, ngoài mấy chữ "Thân
gửi anh Sơn". Nh́n cách anh trân
trọng nó, chắc chắn nó phải chứa đựng một tâm t́nh sâu đậm, thắm thiết lắm
mà cô ca sĩ Kim Vui đă kín đáo gói trong đó.
Qua Tết Nguyên Đán, hộp sô cô la đă lên mốc xanh. Sơn
xuưt xoa, tiếc lắm. Lấy giấy bổi lau hết mốc rồi đem cất lại. Một tuần nữa,
mốc tràn ra cả ngoài hộp. Sơn sợ lây lan sang quần áo nên đành đem bỏ.
M ăi về sau, nhiều
lần tôi cố gạ gẫm Sơn để biết thêm đôi chút chuyện t́nh bí ẩn, nhưng Sơn
vẫn không hé nửa lời.
D iễm
của Diễm
Xưa:
Hai chị em, Dao Ánh và Bích Diễm .
Sơn
bắt đầu câu chuyện. Hai chị em đều đẹp và quí phái. Tôi theo cô Diễm. Mối
t́nh học tṛ, có lẽ đơn phương, kéo dài từ khi tôi c̣n ở Huế cho đến lúc
vào Sài G̣n trọ học. Cha mẹ Diễm khó và không thích tôi. Nhưng tôi vẫn cứ
đeo đuổi h́nh bóng của Diễm, bởi Diễm cũng chưa có biểu hiện nào xa lánh
tôi và cũng không có lời lẽ cự tuyệt. Năm đó tôi thi trượt Bac II. Diễm
đậu và vào Sài G̣n để vào đại học Văn Khoa. C̣n tôi th́ về lại Huế, bỏ
ngang việc học v́ gia đ́nh đang lâm cảnh sa sút. Phần buồn, phần tự ái,
tôi không c̣n t́m cách liên lạc với Diễm nữa. Có lẽ v́ vậy mà Diễm cũng lơ
luôn.
D iễm đâu biết rằng
trong thời gian này tôi đau khổ nhất. Tôi đă cố nén mọi khổ đau trong im
lặng. Sự khổ đau và nhớ nhung dày ṿ tôi từng đêm, tôi đă phải viết nên
bài "Diễm Xưa"
để trút bớt nỗi khổ đau trong ḷng. Nhưng có điều lạ là khi tôi viết xong
bản nhạc này, tôi lại thấy ḷng ḿnh thanh thản, nhẹ nhàng. Tôi cảm thấy
vơi đi rất nhiều nỗi nhớ và t́nh yêu. Trong ḷng tôi bấy giờ chỉ c̣n một
chút t́nh mong manh như sương, như khói. Nó không c̣n nồng nàn, mănh liệt
như trước kia. Một dịp tôi vào Sài G̣n, t́m đến cư xá nơi Diễm đang nội
trú với ư định tặng nàng bản nhạc để làm kỷ niệm một thời tuổi trẻ, rồi
thôi. Nhưng không gặp được Diễm. Tôi nhờ mấy cô bạn gái đang đứng ngoài
cổng trao lại dùm. Khi tôi quay lưng đi được một quăng th́ nghe tiếng Diễm
từ trên "ban công" gọi theo:
- Anh Sơn! Anh Sơn! Anh Sơn ơi!
N hưng tôi không
ngoái lại. Tôi cắm đầu đi thẳng. Tiếng gọi tên tôi vẫn c̣n văng vẳng sau
lưng. Từ ấy đến nay, tôi tự nhủ ḷng, sẽ không bao giờ t́m gặp lại Diễm
nữa.
* Những chuyện nầy do Sơn kể lại, tôi không rơ sự thực
mấy mươi phần trăm. Hy vọng những nhân vật c̣n sống sẽ bổ túc thêm.
T ôn
Nữ
Bích
Khê
và Biển
Nhớ:
N hóm học sinh Nha
Trang khăn gói ra Qui Nhơn học Sư phạm vào khoảng mười mấy người. Trong đó
có cô Tôn nữ Bích Khê. Bích Khê c̣n hai người em gái nữa: Thuần Khê và Cẩm
Khê. Bích Khê người dáng người nhỏ, tṛn lẵn, nước da ngăm ngăm như màu da
của Sơn. Khê thường đánh tóc rối, búi thành một búi ngược ra sau đỉnh đầu.
Mang guốc cao gót hiệu Dakao, đi chân sáo. Đứng xa nh́n dáng Bích Khê đi
trông giống như con sáo nhỏ đang nhảy nhót trong sân. Cái búi tóc nhảy
tưng tưng theo nhịp bước nhún nhảy, người ta có cảm tưởng một lúc nào đó
nó sẽ kéo người chủ té ngửa ra sau. Bích Khê không đẹp. Nhưng có duyên.
Càng nh́n lâu càng quyến rũ.
B ích Khê cũng là
một trong ba mươi người trong ban hợp xướng. Trong thời gian tập văn nghệ,
Sơn đều vui vẻ, thân ái với mọi người. Mặc dù học chung hai năm, nhưng tôi
không biết rơ chuyện t́nh cảm giữa Sơn và Khê bằng ông Đinh Cường. Hầu như
ngày nào cũng có rất nhiều cô đến nhà trọ của Sơn. Sau khi bài "Biển
Nhớ" được sáng tác và đưa vào chương
tŕnh tập dượt th́ giáo sinh mới để ư tới Bích Khê v́ câu "trời
cao níu bước sơn khê". Bàn tán là v́
không biết Sơn vô t́nh hay dụng ư ghép hai tên Sơn và Khê vào trong để nói
lên t́nh cảm của ḿnh?
B ản "Nh́n
Những Mùa Thu Đi" cũng trong trường
hợp tương tự. Trong lớp tôi đă có ba Thu rồi. Các lớp khác chí ít cũng có
một hay hai Thu nữa. Nếu cứ suy luận kiểu của ông Đinh Cường th́ không
biết Thu nào đă yêu Sơn và ngược lại.
M ăn khóa, chia tay.
Bận rộn, không ai có th́ giờ để ư đến ai. Chăm chú, hồi hộp đợi danh sách
bổ nhiệm, xem cuộc đời đưa đẩy số phận ḿnh tới phương trời nào. Lúc chung
sống với Sơn, có lần tôi hỏi Sơn về chuyện Bích Khê như anh em đă đồn đoán.
Sơn cười và cho biết giữa Sơn và Khê cũng như các bạn gái khác chỉ là t́nh
bạn học và văn nghệ. Chữ sơn khê chỉ là sự ngẫu nhiên trùng hợp.
K hánh
Ly
với T́nh
Ca
Trịnh
Công
Sơn:
Đ ầu năm 1965, Việt
Cộng gia tăng áp lực quân sự, quyết cắt đứt trục lộ giao thông Sài G̣n Đà
Lạt. Đoạn đường từ Định Quán đến đèo Madagui thường xuyên bị đắp mô. Việt
Cộng làm chủ đoạn đường đó từ 5 giờ chiều đến 8 giờ sáng hôm sau. Khi
sương mù tan dần, đoàn xe Command-Car của Tiểu khu Lâm Đồng chầm chậm đi
mở đường và phá mô th́ đoàn xe khách cũng từ từ nối đuôi theo. Đoạn đường
ngắn chừng vài chục cây số mà muốn vượt qua phải mất hơn bốn tiếng đồng hồ.
S ở dĩ Việt Cộng
chọn khúc đường này để quấy phá liên tục là v́ địa thế hiểm trở của nó.
Đường lên đèo, xuống dốc, quanh co rất ngặt, nằm theo triền núi, một bên
là vách đá dựng, một bên là vực sâu. Chung quanh là rừng nứa, tre, lồ ồ
bạt ngàn, che phủ mịt mùng. Sương mù từng đám dầy đặc là là sát mặt đất
suốt ngày, nắng cũng như mưa. Cách nhau một trăm thước, xe sau không thể
nh́n thấy xe trước. Máy bay thám sát L19 quần đảo trên đầu cũng không tài
nào phát hiện được địa điểm Việt Cộng đang lùa dân vào rừng "học tập" bên
dưới.
M ột lần từ Sài G̣n
về, Trịnh công Sơn được Giải phóng quân "mời" vào "ổ" cùng hàng trăm hành
khách khác để học tập chính sách và đường lối của mặt trận Giải Phóng Miền
Nam. Đến tối mịt, hú vía, mấy "ổng" thả cho về. Sơn kể lại:
- Sợ muốn "teo bu gi" luôn! Đang lúc hàng chục chiếc xe nối đuôi nhau lên
đèo, qua khỏi cái đèo này là coi như đă đến nhà, th́nh ĺnh mấy "ổng" xuất
hiện, ngoắc tay, ra hiệu cho xe ngừng lại.
M ọi người trong xe
đều kêu lên nho nhỏ:- Chết rồi! Việt Cộng chận đường rồi! Làm sao bây giờ?
Người nọ hỏi người kia. Không có câu trả lời. Việt Cộng chỉ có sáu người.
Họ đi dép râu, mũ tai bèo, mặc bà ba đen. Vai mang súng CKC hoặc Garant
M1. Quanh thắt lưng đeo lủng lẳng mấy trái lựu đạn trông giống cái chày
đâm tiêu. Người nào cũng ốm đói, nước da vàng ủng. Họ dẫn đám người đi
quanh co dưới rừng nứa dầy bịt, âm u. Ánh mặt trời thỉnh thoảng loé vài
tia, xoi thủng cái không gian đặc sệt im lặng và lạnh lẽo. Hơn nửa cây số,
Sơn đoán chừng, tất cả dừng lại dưới một ṿm cây đă được phát dọn hết các
gốc tre nứa. Tất cả ngồi bệt xuống đất để nghe một người trong bọn họ
giảng giải về chủ trương, chính sách MTGPMN.
Đ ang thao thao nửa
chừng, bỗng tên nọ dừng lại và săm săm đi thẳng đến tôi, đưa tay giật
phăng cái mắt kiếng. Tôi điếng hồn nghĩ thầm, chắc ḿnh có ǵ đặc biệt nên
nó chú ư chăng! Nhưng sau đó, thấy ai mang kính cũng đều bị giật xuống hết,
tôi mới hoàn hồn.
T ên giảng bài nói
- Khi đang học tập, các "đồng chí" không được phép đeo kiếng. Đeo kiếng là
tỏ thái độ không nghiêm túc, coi thường các tài liệu và các nghị quyết
trên đưa xuống, nhất là coi thường chính trị viên! - Không một ai dám ho
he. -Thế là các "đồng chí" đă mau chóng tiếp thu các chính sách, đường lối
cách mạng. Thế là tốt. Vẫn một ḿnh hắn nói. Vừa hỏi, vừa trả lời. Tiếp
tục, không cần cầm tài liệu, tên chính trị viên nói liên tục, thao thao
như nước chảy, không ngưng nghỉ. Đám chúng tôi phần sợ, phần lạnh và đói
run, lại c̣n lo âu v́ tiếng máy bay quần trên đầu, lúc gần lúc xa, không
biết nó dội bom lúc nào. Trong lúc tên này giảng thuyết th́ những tên khác
chia nhau đứng gác rải rác chung quanh, súng chĩa lên trời chực bắn. Suốt
hai tiếng đồng hồ lâu như hai năm, bài học mới chấm dứt. - Ta tạm nghỉ-
Tên chính trị viên tuyên bố- Hẹn sẽ gặp lại các đồng chí một ngày gần đây.
Thôi các đồng chí về nghỉ khỏe nhé!
R a được đến đường
lộ, leo lên xe, xe lăn bánh, cả tài xế lẫn hành khách mới hú hồn, thờ phào
nhẹ nhơm. Bây giờ mọi người mới cảm thấy mót tiểu. Bác tài xế lên tiếng: -
Tôi bị mấy lần rồi mà vẫn cứ muốn đái trong quần! Mấy ông, mấy bà lần đầu
chắc phải sợ lắm phải không?- Một ông khách đáp giọng chán chường: - Ối
thời buổi này, trâu ḅ húc nhau, ruồi muỗi chết. Ḿnh người dân, một cổ
hai tṛng. May mà mấy cha nội cho về chớ giữ chơi vài bữa, nữa tháng th́
ḿnh lại càng khổ với đám cảnh sát, an ninh quân đội phía quốc gia nữa.
Tôi nghe đến đó giật ḿnh. Sơn tiếp- Nếu tôi bị giữ trong đó th́ coi như "lúa"
rồi!
T ừ đó, Sơn đổi
tuyến đường Bảo Lộc - Sài G̣n thành Bảo Lộc - Đà Lạt.
Từ Đà Lạt, Sơn t́nh cờ biết
Khánh Ly. Và cũng từ Đà Lạt, Sơn dần
dần được nhiều người biết tiếng hơn. Liên tục ba năm, Khánh Ly đă lăng xê
nhạc Trịnh Công Sơn chùa trên Đài Phát Thanh Đà Lạt. Chồng Khánh Ly là
quản đốc đài. Nhưng nhạc Trịnh Công Sơn và tiếng hát Khánh Ly chỉ được
biết trong một môi trường nhỏ hẹp, đóng khung ở Đà Lạt mà thôi. Măi đến
năm 1967, nhờ thành phần sinh viên thiên tả ở Sài G̣n tổ chức đưa hai
người về hát tại đây mới gây được tiếng vang và ảnh hưởng sâu rộng trong
giới sinh viên, nhất là những tổ chức phản chiến do Huỳnh Tấn Mẫm cầm đầu.
T uy Bảo Lộc - Đà
Lạt rất gần, 72 Km, tôi nhiều lần ghé Đà Lạt du hí ít hôm trước khi về Nha
Trang, tôi vẫn chưa một lần biết mặt Khánh Ly. Lư do là tôi không thích
chui vào mấy cái pḥng trà hoặc vũ trường. Mấy nơi đó không hợp với khẩu
vị của tôi. Uống cà phê nghe nhạc, tôi chỉ chọn có hai nơi là Cà phê Tùng
và Cà phê Thủy Tạ.
Nhưng tôi biết nhiều về Khánh Ly là nhờ mỗi lần từ Đà
Lạt về, Sơn vui vẻ kể cho tôi nghe những ngày vui chơi ở đó. Dĩ nhiên, chỉ
là những chuyện b́nh thường như đi ăn, đi nhảy, đi nghe nhạc uống cà phê
hoặc những buổi đi lang thang bàn chuyện văn nghệ... kỳ dư những chuyện
khác như nhiều người đồn đoán tôi không nghe Sơn kể.
M ột
lần, mới lên Đà Lạt có một hôm, Sơn hớt hăi chạy về, nét mặt c̣n hốt hoảng.
Tôi hỏi :
- Chuyện ǵ vậy ông? Việt Cộng giật ḿn sập cầu Đại Nga hả? (Cây cầu này
gần Tùng Nghĩa ranh giới Tuyên Đức-Lâm Đồng).
- Sập cầu th́ ai nói làm ǵ! Tôi suưt chết ông ạ!
- Ủa! Đoạn đường từ đây lên Đà Lạt có một tiểu đoàn Biệt Động Quân giữ an
ninh mà Việt Cộng c̣n dám ra đón đường nữa sao?
- Không! Không phải là Việt Cộng! Để từ từ tôi kể cho ông nghe!
S ơn châm một điếu
Bastos xanh, rít một hơi dài xong bắt đầu thong thả kể:
-Thường thường tôi lên trển, ở nhà người bạn (Có lẽ căn pḥng Đinh Cường
thuê để vẽ chăng? Không nghe Sơn nói đến). Đến tối mới cùng Khánh Ly, sau
khi hát ở pḥng trà ra, cùng nhau đi ăn, đi nhảy. Có lúc lang thang quanh
bờ hồ nói chuyện trên trời dưới đất đến khuya mới chịu về. Khánh Ly có nếp
sống phóng khoáng như Tây. Nhiều lần có những cử chỉ thân mật quá tôi cũng
đâm ngại. Tôi có lần tỏ ư ấy th́ Khánh Ly gạt ngang:
- Anh Sơn đừng ngại! Mai với chồng sống rất tự do, khoáng đạt. Anh ấy hiểu
Mai mà! Không có ǵ đâu! Nghe thế tôi cũng yên tâm. Lâu dần không c̣n để ư
nữa. Chồng Khánh Ly là Đại úy Quang, quản đốc đài phát thanh Đà Lạt. Nhờ
Khánh Ly nói giúp nên đă "lăng xê" nhạc của tôi lên đài. Lần này, trước
mặt chồng mà Khánh Ly quàng vai tôi, vừa kéo đi, vừa quay lại bảo chồng:
- Tối nay "moa" với Sơn đi chơi về nếu trễ, "toa" ở nhà trông con và đi
ngủ, đừng đợi nhé!
T ối hôm đó đang
nhảy, có người báo, chồng Khánh Ly xách súng t́m tôi. Hoảng quá, tôi vọt
ngơ sau, đến nhà một người bạn khác ngủ. Sáng sớm ra lấy vé xe về đây gấp.
Sau lần "Vertigo" toát mồ hôi lạnh đó, Sơn nằm ĺ ở Bảo
Lộc cả tháng không đi Sài G̣n và Đà Lạt nữa.
M ột hôm Sơn nhận
được thư của Khánh Ly nhắn lên. Đọc thư xong, Sơn rất mừng và cho tôi biết
mọi việc đă êm. Khánh Ly đă dàn xếp gia đ́nh. Chồng Khánh Ly hiểu lầm mà
thôi. Sơn lại tiếp tục lên Đà Lạt đóng đô dài dài. Nhưng dạo sau, mỗi lần
đi chơi đều có mặt Quang, chồng Khánh Ly đi cùng.
(Đón đọc tiếp kỳ
9)


Nguyễn
Thanh
Ty
Tác phẩm đă được in thành
sách năm 2004, bán với giá 17 đô-la Mỹ một cuốn kể luôn cước phí. Xin
liên lạc với tác giả tại :
Nguyễn Thanh
Ty
69
Edwin St.
N.
Quincy, MA. 02171
- USA
Phone:
(617) 328- 9833
|