|
|

Nguyễn
Thanh
Ty


Kỳ
10:
T háng sáu năm
1966, Tâm nhập ngũ. Sơn chuyển qua pḥng Tâm. Hai chúng tôi ở hai pḥng
riêng biệt. Trừ những lúc đi ăn cơm, uống cà phê, chơi bi da chung với
nhau, Sơn ở ĺ trong pḥng. Sơn không c̣n thú ngồi trước hiên nhà, chờ
ngắm cô Ngà đi lễ mỗi buổi chiều với chiếc áo dài lụa màu mỡ gà sáng lóa
trong ánh nắng xiên khoai sắp tắt. Bây giờ chỉ c̣n tiếng chuông nhà thờ
quyện bước chân đi và gió chiều nhẹ đuổi theo, khẽ rung tà áo. Hai bên
đường, đám lau trắng đă nở hết bông chỉ c̣n lại những thân xương khô quắt
chỉa lên trời.
G iáng sinh năm đó
tôi cưới vợ và thuê căn lầu của nhà may Tân Việt để ở. Sơn vẫn ở một ḿnh
trong căn nhà bà Phi. Mỗi buổi sáng đi dạy, đi ngang nhà chúng tôi, thỉnh
thoảng Sơn tạt vào xin vợ tôi ly sữa dằn bụng. Nhất là những ngày cuối
tháng. Bây giờ Sơn không c̣n tươi vui như xưa. Sơn mệt nhọc trong dáng đi
và nhiều suy tư, âu lo hằn trên vầng trán.
Chia
Tay:
H è 1967. Chúng tôi
đang mỗi người mỗi nơi nghỉ hè, bỗng đồng loạt nhận được điện khẩn của Ty,
nhắn lên gấp để nhận lệnh nhập ngũ. Phía dưới bức điện chua thêm hàng chữ:
"Nếu tŕnh diện trễ hạn sẽ bị đưa ra trường Hạ Sĩ quan Đồng Đế". Thế là
không hẹn mà chúng tôi gặp nhau một ngày tại Ty. Tay trái nhận lệnh tổng
động viên, tay phải nhận phong b́ lương, Ty ứng trước một tháng để ăn đi
đường. Không thấy Sơn đâu. Hỏi anh Thành, phát ngân viên, anh cho biết:
- Sơn đă đến đây hôm qua nhận lệnh và lương đi rồi.
Tối hôm đó, chúng tôi gồm: Đạo, Hinh, Sang, Nghị, Bạch,
Tâm lùn, Ngọc (Lăng sốt rét và Thao què được miễn dịch) tụ tại nhà Nghị
uống một bữa thật say để chia tay. Ai cũng ví ḿnh như Kinh Kha đang ở bờ
sông Dịch, một đi không trở lại. Chỉ tiếc không có ai là Cao Tiệm Ly thổi
đưa khúc sáo lên đường. Chúng tôi đang lúc ngà ngà, ôm nhau hát bài " Những
ngày xưa thân ái" của Phạm thế Mỹ.
Cứ lặp đi, lặp lại điệp khúc..."Chỉ
c̣n tay súng nhỏ, giữa rừng sâu giết thù. Những ngày xưa thân ái xin gửi
lại cho nhau..." Hát xong rồi
cùng nhau khóc. Khóc như trẻ thơ. Khóc tự nhiên không một chút xấu hổ.
S áng
hôm sau tỉnh dậy, chỉ c̣n lại vài mạng, say quá chưa tỉnh nổi. C̣n bao
nhiêu th́ đă đi rồi. Tôi ra bến xe. Nh́n lại quang cảnh vẫn y như cũ.
Không có ǵ thay đổi. Nhưng hôm nay sao thấy buồn quá đổi. Cái ǵ cũng có
vẻ xa vắng, bơ thờ. Khi xe chạy ngang bờ hồ, tôi th́ thầm:
- Giă từ Bảo Lộc mến yêu! Biết bao giờ mới gặp lại nhau!
X e khuất dần, tôi
cố ngoái đầu lại lần chót. Chỉ c̣n thấy ngọn cây khô chết giữa hồ. Nước
mắt tôi lại ứa ra.
C uộc
Tái
Ngộ
Không
Ngờ:
N ăm một ngàn chín
trăm bảy mươi, quân lực Việt Nam Cộng Ḥa, với kế hoạch
"B́nh Định và Xây dựng nông
thôn" lấy nông thôn bao vây rừng núi,
Việt Cộng bị triệt đường tiếp tế. Cán binh đói, đành lui về thế thủ. Cuộc
chiến lắng dịu. Bộ Giáo Dục cùng các bộ khác như Y tế, Công Chánh, Kinh Tế...
đồng thanh kêu gào thiếu nhân viên và xin Bộ Quốc Pḥng trả lại người cho
ḿnh. Phó Tổng thống Trần văn Hương phải can thiệp với chính phủ để trả
lại nhân viên cho các Bộ. Nhưng bộ Quốc pḥng chỉ đồng ư với điều kiện tạm
thời "biệt phái". Hễ quân đội cần là "lôi" đầu trở lại cầm súng. (V́
hai chữ "biệt phái", sau tháng tư, bảy lăm chúng tôi bị đày đi lao cải mút
mùa lệ thủy. Có lẽ trong từ điển của Hà Nội hai chữ "biệt phái" định nghĩa
là làm mật vụ cho Mỹ chăng? Chúng tôi đều bị khép tội làm C.I.A.).
S au sự can thiệp,
chúng tôi lần lượt trở về nhiệm sở cũ với áo mũ, cân đai. Anh nào bây giờ
cũng có trên cổ áo một bông mai vàng thắm. Đi đứng chững chạc kiểu nhà
binh, trông oai ra phết. Chúng tôi không ngờ lại có ngày gặp được nhau
đông đủ thế này. Từ khắp bốn vùng chiến thuật, hằng ngày đùa với tử thần
và súng đạn, chúng tôi vẫn c̣n nguyên vẹn, không một ai sứt mẻ. Vậy mà năm
xưa ra đi, ai cũng khẳng khái ngâm câu:
Túy ngoạ sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi.
N hững cuộc vui lại
nối tiếp. Đậm đà hơn xưa. Chỉ thiếu mỗi một Trịnh Công Sơn. Anh Thành cho
biết:
- Mấy tuần sau ngày hạn tŕnh diện, Nha Động viên có điện lên Ty hỏi mấy
lần về Sơn. Ty có điện trả lời cho Nha là Sơn đă kư nhận lệnh nhập ngũ và
chính thức rời nhiệm sở ngày...tháng...Như
vậy Sơn đă thật sự trốn lính.
Ông Thống đă về hưu. Ngôi trường Bảo An trên đồi ngày
xưa, giờ đây có một giáo viên Thượng tên K’Brí làm trưởng giáo.
T rong Ty Tiểu Học
chỉ có một thay đổi nhỏ. Nhỏ mà lớn. C̣n lại mọi việc vẫn như cũ. Ông Lợi
vẫn Ty trưởng. Ông Lương vẫn thanh tra. Ông vẫn ngồi xếp hồ sơ ngay ngắn,
từng tờ, từng tờ cho hết giờ hành chánh. Anh Thành vẫn cùng ông Đạt phát
lương. Cô Lan, "người vợ không bao giờ cưới" của Nguyễn Văn Ba, buồn, chịu
không nổi với những kỷ niệm t́nh đầu ngày nào cũng chạm mặt, nên đă xin
thuyên chuyển về Sài G̣n.
Cái thay đổi nhỏ mà lớn là chuyện một giáo viên người
Thượng, hiệu trưởng trường Cộng Đồng Thượng Bảo Lộc, bỗng chốc nhảy lên
chức Phó Tỉnh Trưởng. Số là, để chiêu dụ người Thượng Tây nguyên chống lại
bọn FULRO đang quấy phá miền cao nguyên, chính phủ lúc bấy giờ đặt thêm
một bộ nữa chuyên trách về vấn đề này gọi là Bộ Sắc Tộc. Mỗi tỉnh thuộc
vùng cao phải có thêm một ông Phó tỉnh người Sắc Tộc. Nhưng đào đâu ra
người Thượng biết chút ít chữ nghĩa? Nếu không là một trong những giáo
viên Thượng? Thế là anh giáo viên K"Breo nghiễm nhiên trở thành nhân vật
quan trọng. Ngày xưa, mỗi lần đến Ty để lănh lương hay tiếp nhận công văn,
khúm na, khúm núm. Ông Lợi th́ cứ réo:
- Này K"Breo! Vào đây bảo!
B ây giờ th́ K"Breo
lúc nào cũng áo vest, cà vạt, đi xe Jeep có tài xế lái. Bây giờ mỗi lần
K"Breo đến Ty th́ ông Lợi phải một điều: - Dạ vâng! Hai điều: - Dạ vâng!
Thưa ông Phó phải ạ!
Khi K"Breo vừa ra khỏi cửa Ty, anh Thành rít một hơi
dài thuốc lào, móp sâu hai má, ngữa mặt nhả khói lên trần nhà xong, buông
một câu gọn lơn:
- Đéo mẹ đời!
Ông Lợi ngồi trong văn pḥng cười nhếch mép, tay gơ gơ
ống vố vào gạt tàn.
Trịnh
Công
Sơn
và T́nh
Bè Bạn....
S au
một tuần, anh em lục tục lên đủ mặt.
Bữa tiệc tẩy
trần thật tưng bừng. Chúng tôi thầu hết tầng lầu trên của Câu Lạc bộ. Bây
giờ th́ ăn nói thoải mái, không c̣n phải e dè mấy tên du đăng tép riu. Sau
vài ly máy nóng, chúng tôi tha hồ kể "chuyện nhà binh". Chuyện khói lửa
bốn vùng chiến thuật nguội dần. Có anh sực nhớ tới Trịnh công Sơn, hỏi
trống không:
- Có ai biết
anh chàng Sơn nhà ḿnh bây giờ ở đâu, làm ǵ không hè?
Hiện đáp:
- Tôi biết. Sơn
bây giờ nổi tiếng lắm. Không những trong nước mà cả thế giới cũng biết.
Bạch không tin:
- Thôi cha! Xạo
vừa vừa thôi! Thằng chả trốn lính, làm ăn ǵ được mà nổi tiếng!
Hiện vẫn bằng
cái giọng rề rà bỡn cợt, nửa đùa nửa thật:
- Tôi làm việc
ở cơ quan ninh quân đội, địa bàn Sài G̣n - Chợ Lớn, nên biết một ít về ông
Sơn nhà ḿnh. Đầu tiên ông ta được một tay có cở trong không quân che chở,
cấp cho một cái thẻ "Chứng chỉ tại ngũ" chức vụ binh nh́ lèo.
Có tiếng lao
nhao:
- Ai vậy? Ai
vậy? Ông biết không?
- Sao lại không!
Đại Tá Lưu Kim Cương chớ ai vào đây nữa! Cảnh
sát biết thừa đi chứ. Nhưng không dám đụng vào ổ kiến lửa.
Hiện cười cười,
tợp thêm một ngụm bia rồi tiếp:
- Sau tay này
tịch. Cụ Sơn nhà ḿnh bèn làm một bản nhạc để tạ ơn người che chở ḿnh.
Bản nhạc có tên là
"Cho một người nằm xuống".
T ín
nhảy vô ṿng chiến:
- Ông rề rà bỏ
mẹ! Thế th́ tôi hỏi ông nhé! Bao nhiêu năm ông già Thống c̣ng lưng dạy thế
cho ông ấy, để ông ấy lo việc công danh của ḿnh, ông ấy có làm bản nhạc
nào tên là "Cho một người dạy thế" để tạ ơn ông Thống không?
Hiện vẫn đũng
đỉnh:
- Ấy! Cái này
th́ tôi không biết. Nhưng ông Thống chưa tịch th́ làm ǵ có nhạc để tặng?
C̣n ông Sơn sẽ làm hay không th́ có dịp gặp mặt tôi sẽ hỏi lại rồi cho ông
biết sau.
Tín thở hắt ra:
- Nói như ông
chán bỏ mẹ!
Đạo sốt ruột:
- Sau khi Lưu
Kim Cương chết rồi th́ ai là cái ô dù của ông Sơn?
- Cái ô dù hăy
c̣n bé lắm. Phải nói là cây đa cổ thụ mới đúng.
N ói
tới đây, Hiện dừng lại, thong thả rót bia vào ly ḿnh một cách chậm răi để
bọt khỏi tràn miệng ly rồi nâng ly lên làm mấy tợp, mặc cho bao nhiêu con
mắt đang hau háu chờ đợi.
Nghị nóng nảy
văng tục:
- Mẹ! Cứ vờ vịt!
Ông đấm buồi vào!
Hiện khà một
tiếng sảng khoái, đưa tay chùi mép rồi mới tiếp:
- Cây đa cổ thụ
là tướng Nguyễn Cao Kỳ, Chủ tịch Ủy ban Hành pháp
Trung ương đấy.
- À ra thế đấy!
Nhiều tiếng x́ xào.
Lăng từ đầu đến
giờ vẫn ngồi im lặng nhâm nhi ly bia lắng nghe anh em kể chuyện "đường xa
xứ lạ" thích lắm v́ không được cái "hân hạnh", "Ṭng quân giết giặc" để
"Dong vó ngựa trên đường chinh chiến", bây giờ mới lên tiếng:
- Moa...moa th́
"mo phú" tay nào che chở cho ông Sơn. Việc bắt ông Sơn là việc của mấy ông
"cớm". Moa... moa th́ moa bực cái ông Sơn nhà ḿnh. Bực lắm cơ. Moa có mua
mấy tập nhạc của ông ấy khi mới xuất bản. Tập nào cũng ghi tiểu sử có đủ
thứ trên đời mà không thấy tập nào ghi lấy một ḍng như "dạy học tại Bảo
Lộc từ năm 1964 đến 1967" họặc "Học Sư phạm Qui Nhơn" chẳng hạn.
Moa bực là nghĩ:
Chẳng lẽ ông ta có mặc cảm xấu hổ với nghề dạy học chăng?
V ơ
Đôn Thao cười hề hề, rút cây Paker trong túi áo ra, lấy một tờ giấy lau
tay, tính toán một lúc rồi nói:
- Nè! Mấy ông
nín hết đi. Nghe tôi công bố một con số kinh khủng về ông Sơn.
Mọi người nghe
Thao nói, lấy làm ṭ ṃ. Tất cả đều im lặng chờ. Thao hắng giọng:
- Này nhé! Cứ
lấy đổ đồng lương ổng là 5.200 đồng một tháng, nhân lên ba năm. Tức là ba
mươi sáu tháng. Vị chi là 187.200 đồng. Gạo ba đồng một kư. Ổng đă ăn hết
62.400 kư lô gạo Quốc Gia trong ba năm. Ghê chưa!
Nghị cà khịa:
- Ăn gạo được
rồi! Bày đặt văn vẻ thêm hai chữ Quốc Gia sau đuôi! Khéo vẽ!
Thao phản đối:
- Tôi chưa nói
hết ư, sao ông lại kê tủ đứng trong họng tôi?
Nghị cười há há:
- Chứ không
phải sao?
- Phải làm sao
được! Thao cương quyết.
Lăng chen vô
can:
- Th́... th́ để
ông Thao nói hết đă, hẳn hay.
- Ừ, th́ nói
hết đi xem nào! Nghị đấu dịu.
Bây giờ Thao
mới tủm tỉm cười:
- Sỡ dĩ tôi
phải nói ăn cơm Quốc Gia là v́ ông ấy thờ ma Cộng Sản. Ổng lănh lương Quốc
Gia, dùng th́ giờ dạy học để làm nhạc có lợi cho Việt Cộng.
L ăng
có vẽ không tán thành quan điểm đó:
- Cái đó th́
chưa có ǵ rơ rệt để kết luận ông Sơn theo Cộng Sản. Nhưng tôi cứ bực ông
Sơn. Bao nhiêu năm nhờ ông Lợi khoan dung mà không một lời ơn nghĩa.
Thao vẫn thẳng
thừng khẳng định:
- Mấy ông sống
ở Sài G̣n làm ǵ biết Cộng Sản ra sao mà nói! Gia đ́nh tôi nè! Nhiều đời
sống ở Phú Yên. Cái đất Phú Yên là cái ổ của Việt Cộng. Các ông đă từng
nghe bốn chữ Nam, Ngăi, B́nh, Phú chưa? Đó là bốn cái "nôi" của "cách mạng"
tức bốn cái ổ của Việt Cộng đó.
Đạo thơ ngây
hỏi lại:
- Ông nói bốn
chữ Nam, Ngăi, B́nh, Phú nó là nghĩa ǵ vậy?
Thao cười ngất:
- Ông là giáo
viên mà không biết bốn chữ đó làm sao dạy địa lư, sử kư cho học tṛ?
Đạo đỏ mặt ngồi
im. Được thể, Thao hăng lên:
- Đó là bốn
tỉnh miền trung gồm Quảng Nam, Quảng Ngăi, B́nh Định và Phú Yên. Dân ở đó,
phải nói là nhà nào cũng có chồng hoặc con đi tập kết tức là theo Cộng Sản.
Trừ một ít ở thành phố mới không. Nên dân tụi tôi rành sáu câu. Anh nào mở
miệng ra có mùi Cộng Sản là biết liền.

Đỗ Danh Đạo từ Đức về thăm lại
bạn bè.
Nguyễn Tiến Lăng và Đỗ Danh Đạo
- Ảnh chụp năm 2003
T âm
mập bây giờ mới lên tiếng:
- Tôi dạy ở
trường Chiến tranh Chính trị Đà Lạt cũng có lúc đem vấn đề này ra tranh
căi, chưa ngă ngũ đâu vào đâu. Nhưng các đài phát thanh cứ phát nhạc của
họ Trịnh, nhất là đài quân đội mới chết chứ.
Thấy không khí
càng lúc càng căng, Bạch chuyển đề tài:
- Thôi! Dẹp ba
cái vụ cộng, trừ đó đi. Dô một cái "chăm phần chăm" đi. Nào dô!
Mọi người đồng
loạt giơ cao ly: Dô! Dô!
T iếng
cười nói lại xôn xao, náo nhiệt. Sực nhớ ra điều ǵ, Tín vùng nói lớn giữa
tiếng ồn ào:
- Này các cụ!
C̣n em bé Đỗ thị Nghiên "cúng" cây đàn ghi ta cho ông Sơn ba năm có được
xơ múi ǵ không?
Đạo là người
rời Bảo Lộc sau cùng nên biết chuyện này, đáp ngay:
- Em Nghiên
trước khi theo chồng về Huế có đến đ̣i lại cây đàn. Cũng c̣n may! Nếu
không th́ ông Sơn cũng đă quên.
Tín quay sang
tôi móc ḷ:
- C̣n ông mănh
này! Ăn cùng mâm, nằm cùng chiếu ba năm trời có được xơ múi ǵ không?
Tôi thật thà
trả lời:
- Có! Hồi đầu
tiên Sơn có tặng cho tôi và ông Lợi, mỗi người một bản "Chiều Một Ḿnh Qua
Phố".
Tín vặn:
- Bấy nhiêu
thôi à! Thế mấy tập T́nh ca-Ca khúc da vàng không tặng sao?
- Sơn nói nhà
xuất bản cho ít quá nên không đủ tặng.
Hiện tiếp lời:
- Mấy ông đừng
trách! Ông Sơn bây giờ bạn đông lắm, đếm không hết. Ông ấy bây giờ đi đâu
cũng có một đám bu quanh như nhặng xanh bu c. ngựa vậy.
Anh chàng Sang
ngồi im từ đầu đến cuối, bây giờ như cóc mở miệng :
- Mấy cha cứ
nói chuyện trên trời, dưới đất.
Hồi c̣n ở đây, ông Sơn đă
dự đoán sau hai mươi năm
nội chiến,
những người c̣n lại đều là một
"lũ bội t́nh".
Th́ ông ấy có chút bạc ơn với nghề dạy học và chút bạc nghĩa với những
người bạn ở cái xứ Thượng heo hút này cũng là chuyện nhỏ trong cuộc đời vĩ
đại của ông ấy mà thôi. Có đáng ǵ đâu mà nhắc tới !
C âu chuyện nhạt
dần, không khí cũng lắng dần. Có lẽ mọi người đă ngấm say. Lần đầu tiên
trở lại Bảo Lộc, sau ba năm, tôi thấy anh Lăng không c̣n đ̣i về trước để
trùm mền và xoa dầu Nhị Thiên đường như xưa. Có lẽ anh đă từ chức "ông
Trùm" rồi chăng? Mừng cho anh.
Lại
Chia
Tay:
C uối niên khóa
1970, chúng tôi đồng loạt nộp đơn lên Bộ Giáo Dục xin thuyên chuyển về
nguyên quán. Trừ những anh phải ḷng với ngướ đẹp xứ sương mù th́ ở lại
làm rễ như Nguyễn Văn Chất cưới cô học tṛ năm xưa của ḿnh, hoa khôi Di
Linh. Lâm Văn Rầm làm rễ hiệu trà Bạch Tượng, đối thủ của trà Đổ Hữu, nối
nghiệp ướp, sấy, chế biến trà lài, trà sói...
Đ ầu
niên học 1971, chúng tôi đều nhận được lệnh thuyên chuyển theo đơn xin. Đó
là nỗi vui mừng chung cho chúng tôi, nhưng cũng là nỗi buồn riêng cho ông
Ty Trưởng Lợi và bác Trạch, Hiệu trưởng trường Nam Bảo Lộc. Hai ông buồn
v́ mất một lúc cả đám chúng tôi. Một đám trẻ năng động, vui nhộn mà hai
ông đă có một thời gian dài gắn bó như anh em, cha con trong một gia đ́nh.
Hai ông sẽ không c̣n thời gian nữa để làm "một cuộc t́nh mới". Tóc hai ông
đă bạc nhiều lắm rồi.
N gày chia tay,
cũng lại một bữa linh đ́nh. Lần này không phải hát "Những ngày xưa thân ái"
mà là những cái xiết tay rất chặt, rất lâu.
N hững
ánh mắt long lanh, những nụ cười rạng rỡ, những lời hứa hẹn thắm thiết sẽ
gặp lại nhau tại Sài G̣n, Nha Trang, Long An và tận Phú Yên xa tít mù của
Vơ Đôn Thao.
(Đón đọc tiếp kỳ
11)


Nguyễn
Thanh
Ty
Tác phẩm đă được in thành
sách năm 2004, bán với giá 17 đô-la Mỹ một cuốn kể luôn cước phí. Xin
liên lạc với tác giả tại :
Nguyễn Thanh
Ty
69
Edwin St.
N.
Quincy, MA. 02171
- USA
Phone:
(617) 328- 9833
|