Trang nhà www.ninh-hoa.com   |   Trang Thơ và Truyện của Nguyễn Thanh Ty


Nguyễn Thanh Ty

       Người Ḥn Khói
    B́nh Tây, Ninh Ḥa.
  Hiện cư ngụ tại Hoa Kỳ.

 

 Văn/Truyện/Tùy Bút


 
  Mắm Ruột Cá Ngừ 
 
Bữa Cơm T́nh Nghĩa
        Của Người Dân
     B́nh Tây - Ḥn Khói

 
Nhân Đọc:
  " Phương Ngữ Ninh Ḥa"
  của Nguyễn Văn Thành
.

 
.....Bánh Căn ! 
  Cái Cặp Táp Lạ Đời
  Con Đường Rợp Bóng
     Là Muồng Tây
 
 
Nàng "Xụi" 
       Kỳ 1   
|   Kỳ 2  

  Về Một Quăng Đời
     Trịnh Công Sơn


    Kỳ 1 
Kỳ 2  |  Kỳ 3 |

    Kỳ 4  Kỳ 5  Kỳ 6  |

    Kỳ 7  |  Kỳ 8  | Kỳ 9 |

    Kỳ 10  Kỳ 11 

                             

 


T



  Đinh Ninh Trong Dạ

 

 

 
 

 


 



Nguyễn Thanh Ty  

  

Kỳ 11:

Ruộng Dâu Hóa Thành Biển Xanh, Tháng Tư, Bảy Lăm....

Những lời hứa hẹn đinh ninh trong ḷng chúng tôi tưởng chừng thực hiện không có ǵ khó khăn. Một vé xe đ̣, một vé máy bay hay cà rịch, cà tang một chuyến xe lửa là chúng tôi có thể gặp nhau, tha hồ mà bù khú ít ngày. Ấy vậy mà lời hẹn ước đó đă không bao giờ có cơ hội thực hiện được.

Tháng tư năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm, thống nhất hai miền Nam Bắc. Ḥa b́nh đă lập lại sau hơn ba mươi năm trả giá bằng núi xương, sông máu. Ḥa b́nh đă trở về với dân tộc Việt Nam.

Dân chúng Miền Nam cùng nhau đổ ra đường vẫy cờ, reo mừng đón chào đoàn quân chiến thắng đang dương oai, diệu vơ trên đường. Họ hát vang những bài ca "Giải phóng Miền Nam" và nhất là bài "Nối ṿng tay lớn" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Bài hát mà anh đă đem hết tâm huyết viết nên để chờ cái ngày vinh quang hôm nay. Và cũng là cái ngày anh hồ hởi, phấn khởi được hát vang lồng ngực, rộng mở hết các mạch máu con tim để ca ngợi thành quả cách mạng trên các đài phát thanh Sài G̣n-Huế, khi "Tổng thống ba ngày" Dương văn Minh tuyên bố buông súng đầu hàng. Anh đă toại nguyện.

Lời nhạc trong bài Nối Ṿng Tay Lớn được nhà cầm quyền Hà Nội minh họa bằng một bức tranh ḥa b́nh trong đó vẽ con chim bồ câu trắng, mỏ ngậm cành nguyệt quế, dang thẳng đôi cánh bay lượn tự do giữa trời xanh, mắt liếc nh́n xuống một đám người, gần một triệu quân, cán, chính đang "Nối ṿng tay lớn, tay nọ nối tay kia bằng một sợi dây dù cột chặt, đi vào trại Cải Tạo. Trong đó có tôi.

Để trở nên một công dân hữu ích cho xă hội mới, một xă hội văn minh, tiến bộ, người không bóc lột người, một xă hội b́nh đẳng, không có giàu nghèo, ai ai cũng được lao động như nhau, v́ lao động là vinh quang, tôi đă được đảng Cộng Sản giáo dục gần năm năm rưỡi, gột rửa sạch mọi tư tưởng ăn bám xă hội trong tôi bấy lâu nay. Tháng sáu năm một ngàn chín trăm tám mươi mốt (6/1981), tôi tốt nghiệp ra trường với một chứng chỉ chứng nhận, in ronéo ba chữ to tướng: GIẤY RA TRẠI phía dưới có chữ kư và khuôn dấu Bộ Công An nhà nước Xă hội Chủ Nghĩa hẳn hoi.

Nhờ thời gian trong trại, tôi đă thắm nhuần lư thuyết chủ nghĩa Cộng Sản và thông thạo lao động thực tiễn, tôi đă trở thành con người mới. Tôi thực sự trở thành con người mới. Tôi đă học được rất nhiều điều từ một nền văn hóa, văn minh của Xă hội Chủ Nghĩa mà trước đây chế độ Giáo Dục miền Nam rập khuôn theo đế quốc không dạy cho tôi. Nền giáo dục đồi trụy ấy chỉ dạy cho tôi trở thành một thầy giáo cả đời chỉ biết cầm phấn. Hôm nay tôi hănh diện mà khoe rằng, tôi đă biết chăn trâu, chăn ḅ, chăn heo (từ cơ bản này tôi có thể trở thành nhà lănh đạo đất nước trong tương lai). Biết thế nào là cuốc lật những đám đất cằn cỗi bỏ hoang hơn ba mươi năm. Biết giá trị những củ lang, củ ḿ. Bài học giá trị này đích thân Trung tá Hạnh, Trưởng trại A 30, truyền dạy cho tôi với khẩu quyết:

Làm ăn no đủ, nhờ củ với khoai,
Làm ăn lai rai nhờ khoai với củ.

Cái ích lợi c̣n nhiều lắm, kể ra không xuể. Nền văn hóa văn minh của Xă hội Chủ nghĩa thật tuyệt vời. Tiếc cho những ai bỏ chạy quá sớm ra nước ngoài, không được hưởng ơn mưa móc của đảng Cộng Sản và Nhà nước và nhất là không hưởng được chút sái của nền văn hóa đó. Tiếc thay!

Về nhà, với chứng chỉ tốt nghiệp trên tay, tôi được Hợp tác xă Xây dựng thu dụng ngay với chức năng đạp xe ba gác chở xà bần đi đổ. Tôi không bị bóc lột như trước kia làm thầy giáo. Tôi được trả lương xứng đáng với công việc: sáu đồng một ngày. Mỗi tuần được hưởng một ngày nghỉ ngơi, không lương. Tôi vô cùng sung sướng. Trên đường về tôi hân hoan trong ḷng: Từ nay ta thực sự đă thành một công dân trong một xă hội hết sức tốt đẹp mà ít nước nào trên thế giới có được. Đó là "NƯỚC CÔNG H̉A XĂ HÔI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM". Và tôi cũng tính nhẩm một cách "lô-gic" trong đầu cách chi tiêu với số lương ấy: Sáu đồng = Ly cà phê đen quốc doanh 2$ + Gói thuốc lá đen Hoa Mai 4$. Cơm ngày hai bữa có má lo. Từ đó tôi an tâm hăng say, miệt mài lao động cho đến ngày được phép rời đất nước thân yêu, để lên đường đi định cư ở nước thứ ba.

Giă Từ :

Tháng 11 năm 1991, tôi đem hết gia đ́nh vào Sài G̣n để chờ máy bay. Thời gian này, tôi gặp lại Lăng, Hinh, Tâm lùn và Sang. Lăng vẫn tiếp tục dạy học v́ anh không có "nợ máu; với nhân dân. Anh được chuyển sang dạy cấp hai. Nay anh đă có vợ và hai con. Tâm cùng vợ bán sữa đậu nành sống lây lất qua ngày. Tối h́ hục xay đậu. Sáng h́ hục đẩy xe ba gác ra chợ Bà Chiểu bán. Sang cũng tốt nghiệp từ một trại Cải Tạo miền Nam, về vớ được một bà lỡ th́, bán chuối ở chợ Ông Tạ. Ngày ngày phụ với vợ vác những quầy chuối bán từ đầu chợ đến cuối chợ. Hinh cũng đă có vợ và một con. Phụ một chân sai vặt cho "ông bà bô" bán hàng trong một quán cóc ở G̣ Vấp, kiếm cơm ngày hai bữa.


Bạn bè một thuở nay vừa gặp lại
Từ trái sang phải:  Nguyễn Văn Tâm, Nguyễn Tiến Lăng,
Nguyễn Đức Hinh và Đỗ Danh Đạo.
Ảnh chụp năm
2003

Trong một bữa nhậu chia tay cuối cùng gần cổng xe lửa số 6 (ḅ bảy món Ánh Hồng xưa) thăm hỏi những bạn bè cũ c̣n lại được những ai, th́ được biết Đỗ Danh Đạo vượt biên, nay đang ở Tây Đức. C̣n bao nhiêu thất tán trong trận cuồng phong thổi vào Sài G̣n tháng tư, bảy lăm. Bấy lâu không gặp lại một ai. Bữa ăn thật buồn. Tâm lùn cố pha tṛ nhưng vẫn không đánh tan nỗi u sầu nặng trĩu trong ḷng mọi người.


Đỗ Danh Đạo, Trần Văn Ngọc - H́nh chụp năm 2003

Lăng vẫn c̣n nói lắp:
- Thế... thế, trước khi rời khỏi Việt Nam, ông có định đến thăm Trịnh Công Sơn lần chót không?

Mọi người lúc ấy mới chợt nhớ ra là ḿnh c̣n một người bạn tên là Trịnh công Sơn. Tôi hơi e ngại chuyện đến thăm. Sợ bị hiểu lầm dựa hơi, nhờ cậy. Tôi kể lại chuyện gặp hai ông Trịnh ở Nha Trang năm 1970, Sơn không thấy tôi hay không nhận tôi. Sang chép miệng:

- Đọc báo thấy nói ổng quen toàn những văn nghệ sĩ từ cái thời Nhân văn Giai phẩm ngoài Bắc như Văn Cao, Phùng Quán, Hoàng Cầm... không hà!

Sang lại chửi đổng:

- Mẹ! Thấy sang bắt quàng làm họ!

Hinh tiếp lời:

- Tôi có lần đến cà phê của anh ta. Chung quanh anh ta lúc nào cũng có một đống bu quanh.

Tâm hỏi:

- Thế anh ta có nh́n thấy ông không?

Hinh tặc lưỡi:

- Anh ta lúc nào cũng bận tíu tít với cái đám bung xung th́ làm ǵ có th́ giờ nh́n thấy tôi!

Tâm phấn khích quay sang tôi:

- Ngày mốt ông lên máy bay hả? Được rồi, trưa mai 12giờ, dẹp hàng xong, tôi chở ông lên chỗ ông Sơn ở, ông vào xem thử ra sao! Bây giờ Nhà nước cấp cho ông ta một cái vi-la to lắm không biết của ai chạy bỏ lại. Mẹ! Không biết làm đến chức ǵ mà ngon thế? Tâm lại chửi đời. Các bạn xúm nhau mỗi người một câu, xúi tôi đi thử:

- Ông cứ đi thử cho biết t́nh đời! Chết thằng tây đen nào mà sợ!

Trưa hôm sau, Tâm chạy chiếc xe Honda cà tàng, xành xạch chở tôi đến vi-la của Sơn đang ở. Tâm dừng xe bên kia đường chói chang nắng gắt giữa trưa, bảo tôi qua bấm chuông. Căn biệt thự có tường vây cao quá đầu bao bọc. Dọc bên trong có trồng trúc kiểng cao quá tường. Tôi bấm chuông. Cánh cửa sắt hé mở. Dưới tàn một khóm trúc ngay cổng, hai thanh niên vạm vỡ đang ngồi nhâm nhi. Chai Whisky vơi quá nửa. Một người hỏi tôi:

- Ông hỏi ai? Có việc ǵ?

- Tôi là bạn của ông Sơn lâu lắm rồi. Đến thăm thôi, không có việc ǵ cả!

- A! Anh Sơn đang nghỉ trên lầu! Ông đứng đây chờ một chút. Tôi lên thông báo rồi cho ông hay.

Anh ta bỏ ly rượu xuống bàn, bước vào nhà. Độ hai phút trở ra nói:

- Anh Sơn đang mệt cần nghỉ ngơi, sáng giờ uống hơi nhiều. Nếu ông cần ǵ, xin viết giấy để lại, chúng tôi sẽ tŕnh với anh Sơn.

Nói xong anh ta xé trong tập sổ tay một tờ giấy con đưa cho tôi và cây viết Bic. Tôi lưỡng lự không biết phải viết cái ǵ. Nh́n qua bên kia đường thấy Tâm đang đưa tay quẹt mồ hôi trán, ḷng tôi bất nhẫn. Tôi lia ngay một hàng không nghĩ ngợi: "Anh Sơn! Từ năm 1967 đến nay mới có dịp vào Sài G̣n. Ngày mai tôi sẽ lên máy bay đi Hoa Kỳ, nên ghé thăm anh tí chút, nhưng không được gặp. Thôi, xin hẹn lại kiếp sau". Đưa trả lại tờ giấy cho người bảo vệ, tôi quay lưng đi thẳng.

Trên đường về, Tâm hỏi:

- Sao? Không có Sơn à?

- Có! Nhưng tên bảo vệ nói là Sơn sáng nay uống rượu hơi nhiều nên mệt, cần nghỉ ngơi. Hắn bảo tôi cần ǵ th́ viết giấy để lại.

- Ông có viết không?

- Ban đầu tôi định không viết. Nhưng nh́n thấy ông đứng ngoài nắng nhễ nhại mồ hôi, tôi đâm bực, viết đại một câu cho bỏ ghét. Bây giờ nghĩ lại thấy cải lương quá!

- Câu ǵ mà cải lương?

- Xin hẹn lại kiếp sau!

Tâm cười ha hả:

- Th́ đúng boong! Ông qua Mỹ rồi, làm ǵ có ngày về lại Việt Nam để gặp lại nhau? Không là kiếp sau à!

Tâm lại hỏi:

- Ông có nghĩ rằng họ sẽ đưa tờ giấy đó cho ông Sơn không?

- Không! Tôi nghĩ là không! Lúc tôi viết mấy chữ đó, liếc mắt thấy nó nhếch mép cười. Tôi chắc rằng khi quay lưng đi, chúng nó sẽ vất vào giỏ rác ngay. Vả lại, với chức quyền như Sơn hiện giờ th́ ngày nào lại chẳng có khối thằng đến xưng là bạn để cầu cạnh, lợi dụng. Họ bận tâm làm ǵ!

Tâm vẫn ức:

- Ông Sơn làm nhạc th́ ăn cái dải ǵ mà cầu cạnh?

Tôi ph́ cười v́ cái ư nghĩ đơn giản của Tâm:

- Bán sữa đậu nành như ông, bán chuối lề đường như ông Sang th́ không cần. Nhưng ông viết văn, làm nhạc th́ phải khom lưng cười cầu tài đó!

- Sao ông biết?

- Tôi không biết ông Sơn đang nắm giữ chức vụ ǵ, nhưng cứ suy đoán th́ thấy ngay. Này nhé! Cứ đem so sánh với những tay một đời theo đảng, mấy ai đă được ân sũng như thế? Vi-la này! Những hai bảo vệ này! C̣n vô khối bổng lộc ngơ trước, ngơ sau th́ đủ biết Sơn đang giữ chức vụ lớn và quan trọng lắm.

- Mới tới đây có mấy phút mà nghe ông nói như thánh nói!

- Cần ǵ phải thánh mới biết! Cứ nh́n đầy tớ gác cổng mà uống whisky th́ biết ngay đời sống của thầy!

Sáng hôm sau, một ngày cuối tháng 11 năm 1991, tôi bước chân lên máy bay, gạt nước mắt giă từ quê hương yêu dấu để đến một đất nước xa lạ, nhưng có tự do. Ở đó con người mới có cuộc sống thực sự của con người.

Mấy Lời Kết:

Trịnh Công Sơn giờ đă xuôi tay, giă từ cuộc đời, sau hơn bốn mươi năm ngụp lặn trong danh lợi như tất cả những ai sống trên cơi đời này. Chết là hết. Ngẫm câu "Thế sự du du nại lăo hà" mà ngao ngán.

Cũng may, trong thời gian tôi bị cải tạo, gia đ́nh tôi c̣n cất dấu được tập hồ sơ công vụ của tôi và một ít h́nh ảnh kỷ niệm ở Bảo Lộc, tôi mới ghi lại được những tài liệu chính xác về ngày, tháng, năm về một quăng đời có dính dáng đến Trịnh công Sơn dạy học ở đây. Nếu không th́ chắc chắn, khi mới đọc qua tiêu đề "Về một quăng đời...." sẽ có người kêu lên ngay rằng- "Lại thêm một thằng nữa nhảy ra xưng là bạn của Trịnh Công Sơn. Cái loại này bây giờ ở đâu ḷi ra nhiều quá. Xúc đổ đi không hết! Đời chó thật!".

Nay, nhân đọc mấy bài báo nói về họ Trịnh, gọi là tưởng niệm, thấy hai phe khen và chê có những điểm không đúng về con người đời thường của Trịnh Công Sơn và cũng do sự thúc đẩy của bạn bè, lần đầu tiên tôi tập cầm bút viết lên những lời thô thiển, nhớ sao viết vậy, không văn vẻ. Mong được lượng thứ.

Nh́n lại những tấm h́nh chụp bốn chúng tôi khi ở chung với nhau trong ngôi nhà của bà Trần Thị Phi năm 1964, tôi không khỏi ngậm ngùi. Nguyễn Văn Ba, Trịnh Công Sơn đă về với cát bụi. Nguyễn Hảo Tâm không biết giờ này đă từ Ấn Độ về chưa? C̣n tôi, làm thân lưu lạc xứ người, không biết bao giờ mới trở lại quê hương.


Từ trái sang phải: Nguyễn Văn Ba, Nguyễn Thanh Ty (Tác giả viết bài này), Đỗ Danh Đạo, và Trịnh Công Sơn.   
Ảnh chụp tại nhà bà Phi - chủ nhà cho thuê - năm 1964.

Nh́n nét mặt bốn người thuở hai bốn, hai sáu, trẻ trung, hồn nhiên, vô tư thật dễ thương. Cái miệng Sơn cười rộng thoải mái, cái vầng trán cao, đôi mắt hiền lúc nào cũng mơ màng, tạo nên khuôn mặt có nét dễ thương, ưa nh́n. Có lần tôi đă nhận xét, Sơn hiền lành đến độ nhu nhược, nếu không nói là hèn. Cái hiền đó bị người ta lợi dụng. Cái "thiên tài" của Sơn như con dao sắc, tự nó không làm hại ai. Ai lợi dụng được Sơn th́ xử dụng được con dao đó.

Khi ở Bảo Lộc, Sơn đă bị Hoàng Phủ Ngọc Tường lợi dụng Sơn vào mưu đồ chính trị của ḿnh để lập công với Cộng Sản tàn sát dân Huế Tết Mậu Thân mà Sơn không hay biết cứ tưởng đó là ḷng yêu nước. Sau về Sài G̣n, trong thời gian trốn lính, Sơn bị hai người bạn "chí cốt" là Trịnh Cung và Đinh Cường lợi dụng sự nổi tiếng của Sơn để ké chút hào quang. Chắc chắn hơn ai hết, hai ông Cung và Cường đều biết Sơn đang đi vào con đường nào mà vẫn cứ bao che, biện hộ để hưởng sái. Sái của cái danh hăo!

Sau 75, Sơn càng bị nhà cầm quyền khai thác triệt để, như một trái chanh, "thiên tài" của anh để phục vụ cho mưu lược chính trị. Có lúc Sơn phải than thở riêng với vài bạn thân về hai chữ nên hay không "thỏa hiệp". Cuối cùng không dám có dũng khí bứt ra khỏi ṿng "kim cô" danh lợi.

Từ đó Sơn lún măi vào "một cơi thiên đàng" hay "một cơi đi về?" để hưởng thụ những xa hoa đă một đời mơ ước. Người trần mắt thịt mà! Đừng bắt Sơn phải làm thần thánh! Và Sơn đă toại nguyện cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay.

Tôi và các bạn tôi, một thời ở Bảo Lộc, đối với Sơn, chỉ là bạn đồng nghiệp trong một thời gian ngắn ba năm, nên là những kẻ vô danh. Nhưng trong ḷng chúng tôi luôn luôn vẫn dành cho anh một khoảng lớn chứa h́nh ảnh và những tiếng hát của anh về những bản t́nh ca. Chúng tôi yêu mến anh và bây giờ t́nh cảm đó vẫn c̣n nguyên vẹn.

Tôi tha thiết kêu gọi những ai đă từng lợi dụng Sơn, xin hăy ngừng lại đi thôi. Hăy để Sơn yên nghỉ. Bởi v́ Sơn không có ai là bạn cả. Sơn đă có lần tự thán "rồi một hôm chợt thấy hoang vu quanh ḿnh".

Nhớ lại ngày Sơn đưa tôi tập bản thảo "Ca khúc da vàng" cho tôi xem. Tôi đă nói: - Loại nhạc này nó không hợp với con người của ông... Hôm nay tôi cũng sẽ nói:

- Ông Sơn à! Hơn sáu mươi năm qua, với nhạc sĩ Nguyễn Văn Tư, người ta vẫn thích và vẫn hát "Dư âm" chớ người ta không hát "Người đi xây hồ Kẻ Gỗ" hoặc "Em đi làm Tín dụng". Trường hợp ông cũng vậy. Ít nhất là có tôi. Đến nay đă bốn mươi năm qua, tuổi đời hơn sáu chục, có những buổi chiều mưa rả rích trên đất khách, quê người, tôi bỗng chợt lẩm nhẩm mấy câu "Chiều này c̣n mưa sao em không lại! Nhỡ mai trong cơn đau vùi làm sao có nhau. Hằn lên nỗi đau! Bước chân xin em về mau!..." với một nỗi xúc động nghẹn ngào. Chứ tôi không thể hát những lời trong "Em ra nông trường, Anh ra tiền tuyến". Cái loại nhạc đẻ non bằng thuốc kích dục để đáp ứng nhu cầu chính trị giai đoạn mà ông đă đẻ ra hằng loạt để trả nợ áo cơm nó sẽ chết yểu. Ông c̣n nhớ bài "Vui xây Ấp Chiến lược", ông sáng tác cấp tốc lúc học Sư phạm để chúng tôi đi dạy thực tập không? Chúng tôi đă chê. Và ông đă để nó chết ngay vừa mới lọt ḷng.

- Ông Sơn! Bây giờ ông đă về nơi ông muốn. Bây giờ người ta tha hồ tô son, vẽ phấn cuộc đời ông. Huyền thoại hóa cuộc đời ông. Mục đích để làm ǵ? Để vinh danh ông chăng? Ca tụng ông chăng? Một phần nào đó thôi.

Thực chất vẫn là lợi dụng ông, lại là cái chết của ông để quay phim, in nhạc, viết sách, làm thơ, làm băng về ông để... bán. Và hội thảo, hội thoại, tưởng niệm, đúc tượng, thành lập Câu Lạc bộ v.v... thậm chí lợi dụng tên ông trong các dịch vụ mua bán làm ăn như Cà phê Trịnh Công Sơn, Quán Trịnh Công Sơn...thật nhố nhăng. Chung qui cũng một chữ: trục lợi.

Trước ông, lịch sử Việt Nam đă có biết bao "vĩ nhân" về văn cũng như vơ đă dày công dựng nước và giữ nước. Hỏi mấy ai được nhà nước tổ chức rầm rộ, ồn ào như đám ma của ông không? Tôi nghĩ chẳng cần phải có câu trả lời. Bởi ông đă có công ǵ cho đất nước ngoài mấy bản nhạc xu thời mà mọi người c̣n đang tranh căi? Nếu thực sự nó có giá trị lâu dài th́ chỉ là cho cá nhân ông thôi. Lợi ǵ cho đất nước! Bây giờ thực sự ông đă đứng ngoài ṿng cương tỏa. Ông hăy nh́n lại xem. Có phải quanh ông chỉ là đám nhặng xanh đang lăng xăng làm tṛ múa rối?

Riêng tôi, tôi vẫn thích và thương ông với con người nghệ sĩ, b́nh dị, tự nhiên, hiền lành. Một thuở mà chúng tôi vẫn thường gọi ông một cách thân thương: "Chàng nghệ sĩ nhứt y nhứt quởn"*.

 

Ghi chú:

* Nhứt y nhứt quởn: Chỉ một bộ quần áo duy nhất.

 


HẾT

  

 

Nguyễn Thanh Ty
Quincy, mùa Đông năm 2001.

Tác phẩm đă được in thành sách năm 2004, bán với giá 17 đô-la Mỹ một cuốn kể luôn cước phí.  Xin liên lạc với tác giả tại :

Nguyễn Thanh Ty
69 Edwin St.
N. Quincy, MA. 02171 - USA
Phone: (617) 328- 9833