|
|
|
|
MẸ TÔI
Nguyễn
Thị Cẩm Vân
|

Cứ
đến mùa lễ Vu Lan, tôi lại nhớ đến mẹ khôn tả. Ngày tôi c̣n nhỏ
không hiểu trong ngày lễ này có người cài hoa trắng trước ngực,
có người lại cài hoa màu đỏ. Đến khi lớn khôn mới hiểu ra những
người cài hoa đỏ được diễm phúc c̣n mẹ.

Mẹ tôi, bà cháu trong những năm tôi c̣n ở Ninh Ḥa
Những
năm tháng c̣n mẹ khi nghe bài hát “ Bông hồng cài áo” tôi chẳng
biết rung động. Nhưng hôm nay cũng bài hát ấy nghe sao thấm thía
tận tâm can. Tôi nhớ mẹ quá không cầm được nước mắt. Nhớ ṿng
tay yêu thương ấm áp ngày nào mẹ tắm cho tôi. Lúc ấy ḿnh mẫy
tôi đầy ghẻ, mẹ nấu nước với lá ổi tắm cho tôi, mặc cho tôi la
khóc bà cứ chà rửa cho những cái ghẻ ấy bốc ra. Máu mủ chảy ra
nhưng mẹ tôi không thấy gớm, tắm xong bà lại bôi thuốc đỏ lên
ḿnh tôi. Thân h́nh tôi lúc này trông như cây nở hoa. Nếu không
có mẹ th́ tôi làm sao được như bây giờ. Nhớ những buổi trưa bà
không ngủ ngồi bắt từng con chí trên đầu tôi, được cái trứng nào
là mẹ lại cho vào miệng cắn kêu cái cóc nghe cũng vui tai. Bà
th́ say sưa bắt, tôi th́ say sưa ngủ. Hồi c̣n nhỏ tôi sợ ngủ
trưa lắm, chờ mẹ ngủ tôi trốn theo đám bạn ra sông Dinh tắm,
người ta nói” Đi đêm cũng có ngày gặp ma”, đúng vậy, có một lần
không thấy tôi ngủ bà cằm cái roi mây chờ sẵn trước nhà, tôi và
đám bạn vừa về, áo quần, đầu cổ ướt nhem, không c̣n chối căi đâu
được, thế là hôm ấy tôi được ăn 1 trận lươn um đă đời. Ở sông
Dinh năm nào cũng có người chết đuối v́ thế mẹ sợ lắm. Cũng nhờ
trốn đi tắm nên tôi đă biết bơi.
Có
một lần mẹ tôi đi đỡ đẻ cho người ta, gặp một ông thầy bói nói:
“ Cô con cái đông nhưng sau này
cô mất sẽ không có đứa nào bên cạnh”. Lúc ấy tôi mới
17 tuổi, vẫn c̣n ở nhà với mẹ và anh chị em tôi cũng vậy nhưng
tại sao ông thầy bói lại nói như thế. Câu nói ấy đă ám ảnh và
theo tôi măi đến khi tôi lập gia đ́nh, rồi tôi lại rời bỏ nơi
chôn nhau cắt rốn đi xa lập nghiệp. Tôi lên Đà Lạt, nơi mà ngày
mẹ tôi c̣n minh mẫn bà ao ước được một lần lên đó cho biết. Thời
ấy nói đến Đà Lạt cũng như bây giờ người ta nói giống như đi du
lịch nước ngoài vậy. Chưa được đi Đà Lạt nhưng mẹ đă ngày càng
già yếu, lẩn không c̣n biết ǵ. Mỗi lần về thăm nhà, thấy mẹ tôi
buồn và trách ḿnh tại sao ra đi để mẹ già thương nhớ hai cháu
ngày ngày cứ ra trước ngóng trông. Thương mẹ quá tôi muốn quay
về để chăm sóc mẹ trong lúc này, nhưng thương cho phận gái phải
theo chồng.
Mùa
hè năm 2000, tôi dẫn hai cháu về thăm bà không ngờ lần ấy là lần
cuối cùng mẹ con, bà cháu gặp nhau. Mẹ tôi đă ra đi thật rồi. Bà
đă ra đi trong nhẹ nhàng và thanh thản. Thế là lời nói của ông
thầy không linh ứng v́ mẹ tôi lúc ra đi con cháu đă có mặt đầy
đủ. Chỉ thiếu có một người chị kế tôi đang ở Canada không về kịp.

Mẹ tôi
Vậy
là tôi đă mất mẹ vĩnh viễn, tôi chưa làm được ǵ để báo hiếu cho
mẹ cả, thật đau buồn. Những ai c̣n diễm phúc có mẹ trên đời này
hăy cố gắng báo hiếu cho mẹ đừng để như tôi hối hận thỉ đă muộn
rồi...

Kỷ niệm ngày 8/2/2008
    
N guyễn
Thị
Cẩm
Vân
|
|