|
|

(Về
một mùa Tết đă qua lâu)
|
N gày
c̣n nhỏ, những năm đi học buổi chiều, buổi sáng tôi có thêm nhiệm vụ ra
chợ coi hàng cho Má. Chợ Dục Mỹ hồi đó nằm sâu trong khu Xóm Chợ, đi vào
bằng Đường số 1 hoặc Đường Chùa. Đối với một đứa trẻ, đoạn đường từ nhà
xuống chợ chừng 500 mét xem chừng cũng xa đáng kể. Nhưng những người
buôn bán ở chợ th́ tôi biết tên không sót một ai.
Không
nhớ từ năm nào, chợ dời lên ngay khu Nguyễn Thành Nguyên. Chợ mới có
phần khang trang hơn, tên chợ được vẽ khá lớn, nh́n từ xa cũng đọc ra.
Nhưng
cái kiểu “tranh thủ” giăng biển quảng cáo đến mức sắp che mất tên chợ
như thế này th́ trông không đẹp mắt cho lắm.
M ỗi dịp
về thăm quê, tôi đều đi chợ. Cái thú ra chợ ăn tô bún cá, lượn một ṿng
xem dân t́nh buôn bán ra sao, gặp lại những người từng “ṃn đũng quần” ở
chợ cũ, rồi chen vào hàng cá chọn vài mớ cá mực tươi ngon… muôn đời
không khác được.

Đi chợ
ngày Tết lại càng vui, người đông đúc hơn, hàng họ nhiều hơn, trẻ con
cũng ra chợ.
Đ ây là
bác Chiểu, ở gần nhà tôi, tuổi chắc đă trên dưới thất thập. Bao nhiêu
năm rồi người phụ nữ góa chồng này gánh hàng ra chợ mỗi ngày. Không biết
từ sáng đến chiều, bà bán được bao nhiêu, kiếm được mấy đồng lời. Tôi
tin là chả được bao nhiêu. Và bao nhiêu cũng chả quan trọng v́ nhà bác
ấy có dư của để dành. Tôi đoán bác đi bán cho đỡ buồn thôi! Má tôi cũng
vậy, từ khi nghỉ bán, ngày nào Bà cũng đi chợ, cốt để gặp những người
bạn cũ.

N ắng
nôi, gió bụi là thế, nhưng bao giờ gặp ở chợ tôi cũng thấy bác Chiểu
cười. Lúc nào bác cũng hỏi: “Chứ dạo này con làm việc ở đâu?”, rồi khoe
với mấy người không biết tôi: “Con của chị Sỹ đó!”
C ̣n đây
là hàng trái cây của chị Đọt. Tôi đoán là chị Đọt (áo kẻ ô) có thâm niên
bán trái cây ở chợ Dục Mỹ nhiều năm hơn số tuổi của tôi. Hàng trái cây
của chị là nơi mà tôi và chị gái tôi không bao giờ quên ghé, lúc th́ mua
đơm bàn thờ, khi th́ để phục vụ khách hát Karaoke.

H àng
légumes. Mùa giáp Tết, hàng légumes bao giờ cũng tươi ngon, phong phú,
giá rẻ. Ai cũng mua để dành ăn trong vài ngày. Nhưng gần đây, chợ bắt
đầu họp lại từ ngày Mồng 2, nên cũng không cần dự trữ nhiều.

H àng
thịt. Cái nhà chị Hồng này cũng có kinh nghiệm bán thịt tính bằng thập
niên chứ chả chơi.
A i không có điều kiện tự gói bánh tét, bánh chưng th́ cũng có thể mua ở chợ.
C ó cả
hàng bán băng đĩa nhạc, giá rất rẻ. Ở đây không có khái niệm bản quyền
hay sở hữu trí tuệ ǵ đâu. Chất lượng th́ cũng… may rủi!!

H àng
bún cá chợ chiều có phần ế ẩm. Chủ yếu phục vụ những người bán hàng hơn
là người đi chợ.

X a hơn
một chút, hàng bánh căn đông khách, dẫu món ăn này vô cùng thanh đạm.
Chỉ có chút bột gạo cho vào khuôn đất nung đặt trên ḷ than hồng và chút
nước nắm pha. 500 đồng cho một cặp gồm hai cái bánh nóng kẹp lại. Ai
sang hơn th́ trả gấp đôi cho một cái trứng cút đập vào mỗi cái bánh.

C ái góc
này ngày xưa nổi tiếng lắm. Nó khởi đầu con Đường Chùa đi vào chợ cũ.
Nơi đó ngày xưa có quán hớt tóc của ông Minh sam-bô (do ông chuyên đi
dép sam-bô), đặt mấy bàn cờ tướng. “Cao thủ” làng trên xóm dưới thường
về đây tranh tài. Ba tôi là một trong số đó. Đặc biệt, quán chè bà Đối
được xem là một nơi cao cấp. Những năm thập niên 1980, có 1-2 đồng xuống
“quán bà Đối” kêu một ly chè thập cẩm th́ oách lắm!
B ây giờ,
cả bà Đối và ông Minh sam-bô đều “nghỉ hưu” lâu rồi. Kế thừa là quán
nước Hoa, một hàng bún cá, và một hàng nem chả ǵ đó. Xem ra cũng có
khách.

N hưng
thôi, dẹp cái vụ ăn uống ra khỏi kế hoạch ngày Tết, trở lại với những
chậu hoa trang trí mấy ngày xuân.

C uối
năm Mậu Tư, trời làm một trận lụt không quá khủng khiếp, nhưng đủ để gây
thiệt hại đáng kể cho người làm vườn. Hoa chưng Tết v́ thế cũng hiếm
hoi. Mỗi chậu hoa như thế này nhà vườn “hét” giá 250,000 đồng không li
một cắc.
M ùa
màng thất bát, kiếm tiền khó khăn, phần lớn người đi mua cho là quá đắt,
nên mấy ngày liền chủ hoa không bán được chậu nào. Tội cả người bán lẫn
người mua!
C uối
cùng, họ bán “mở hàng” cho chị em tôi 2 chậu giá 450,000 đồng. Có hoa,
nhà cửa vui ra! Năm Kỷ Sửu cũng đă đến (và đi qua gần được một nửa rồi!)…
|
q
Thục
Minh
q
(Đêm
Singapore ngồi nhớ chuyện Dục Mỹ)
|