|
Trở Về
Ḍng Sông Tuổi Thơ...
Nguyễn
Thị
Thục
Bút hiệu:
Thục Minh
Sinh năm 1976 tại Dục Mỹ. Học Tiểu học và Trung học Cơ sở tại Dục Mỹ, và
Trung học Phổ thông tại Trường Nguyễn Trăi, thị trấn Ninh Ḥa, tốt nghiệp
năm 1994.
Cựu
sinh viên trường đại học tại ĐH Khoa Học Tự Nhiên Sài G̣n (trước năm 1995
là Đại Học Tổng Hợp), tốt nghiệp năm 1998.
Du học
tại Vương Quốc Bỉ, tốt nghiệp Thạc Sĩ.
Hiện làm việc tại Singapore.
|
Ảnh
bên dưới chụp ở Suối nước nóng Dục Mỹ
mùa Xuân Đinh Hợi 2007.
N ói là sông nhưng thật ra chỉ là một con suối. Quê tôi nằm giáp ranh
giữa hai tỉnh Khánh Ḥa và Đắk Lắk, trông ra bốn phía thấy núi đồi thật
gần.
 Nh́n
từ trên cao, quê tôi, vùng đất Dục Mỹ nổi tiếng nắng gió khô cằn, lọt
thỏm giữa một thung lũng. Ḍng suối quê tôi bắt nguồn từ chân đèo Phượng
Hoàng, tỉnh Đắk Lắk, chảy qua bao gập ghềnh thác đá. Về đến gần thị trấn
Ninh Ḥa th́ được gọi là "sông" bởi những thay đổi về địa chất, địa mạo,
từ nền đáy là đá chuyển sang cát mịn, trở thành nguồn nước mặt duy nhất
cung cấp nước sinh hoạt cho cả xă. Sáng sớm, những thanh niên, thiếu nữ
khỏe mạnh quảy đôi thùng ra suối, gánh về làn nước trong lành sau một
đêm gột rửa làm nước ăn uống cho cả ngày. Nắng lên, người ta đem chăn
chiếu, áo quần ra suối giặt. Nhà có lễ lạt cúng bái, người ta mang đậu
xanh ra suối đăi vỏ; gà vịt cắt tiết xong cũng được đem ra suối nhổ lông
và làm sạch bộ ḷng. Chiều đến, già trẻ gái trai ra suối tắm. Những
người nông dân đi làm đồng về, qua con suối nước xâm xấp đến bẹn, quẳng
chiếc cuốc lên bờ, lội tùm xuống.
Hồi c̣n bé, không ngày nào tôi không tắm suối. Nhà tôi ở cách ḍng suối
bởi một lũy tre. Suốt những năm học cấp hai, vào mùa khô, cứ được nghỉ
tiết học nào tôi lại kéo các bạn về nhà tắm và ăn mía, me, xoài, mít.
Vào mùa, vườn nhà tôi và nhà vài bạn khác có rất nhiều thứ trái cây. Lạ
lắm, hồi đó chúng tôi chẳng biết mắc cỡ đâu, cả con gái con trai cùng
tắm. Nhưng lũ con trai thật quá quắt, lúc nào cũng giành tắm ở đoạn suối
phía trên. Tắm xong, cả đám mặc nguyên bộ đồ ướt trở về lớp học.
Có một "sự cố" mà mỗi khi gặp nhau chúng tôi đều nhắc lại và cười vui
thỏa thích. Đó là vào năm học lớp 9. Khi ấy, chúng tôi bắt đầu trở thành
"con gái" nên phần thân thể đang nở nang được "che chắn" cẩn thận và
chuyện tắm suối cũng có phần e dè hơn. Một lần nọ, lũ con gái âm thầm
kéo về nhà tôi và ra suối chơi. Buổi chiều, suối vắng, lại ngoài "tầm
quan sát" của lũ con trai nên chúng tôi quyết định tắm... không mặc áo!
Ai không tắm th́ ngồi trên bờ... giữ áo. Bờ suối trắng xóa những tấm áo
trắng phủ tṛn trên cỏ để khỏi bị nhăn.
Đang đùa nghịch trong nước, bỗng dưng lũ con trai th́nh ĺnh xuất hiện.
Lũ con gái tái mặt không biết xoay xở như thế nào, đành d́m ḿnh sâu
xuống nước. Đợi đến lúc lũ con trai hiểu chuyện bỏ đi về trước chúng tôi
mới dám ḅ lên bờ mặc áo. Da thịt đứa nào cũng xám ngoét v́ ngâm nước
quá lâu!
Có một buổi chiều ở Brussels, tôi thiếp đi trên giường sau nhiều giờ
viết luận văn. Trong mơ tôi đă thấy một điều chưa bao giờ tôi nghĩ đến:
các bạn học học chung đại học với tôi đă về chơi ở ḍng suối nhà tôi.
Một bạn mang theo cả cây đàn tỳ bà ra suối. Không may, hôm ấy ḍng suối
vừa trải qua những ngày mưa lũ dữ dội. Ḍng nước từ trên núi đổ về mang
theo bao nhiêu đất đá, thảm cây mục. Ḍng suối mùa mưa khác xa chính nó
trong những ngày nắng đẹp. Nước đục ngầu tràn lên bờ, phủ kín những mảng
cỏ xanh và các mỏm đá mà thường ngày chúng tôi ngồi trên đó giặt áo quần.
Bụng bảo dạ "các bạn xui thật"! Giấc mơ đẹp qua đi như một cơn lũ bất
thường. Tôi ngẩn ngơ khi tỉnh giấc và nhớ ra rằng ḿnh đang ở một nơi
quá xa. Bần thần một lúc, tôi ngồi vào máy tính gơ nhanh một bức e-mail
gửi đến tất cả những người bạn đại học, lớp SH94 Đại học KHTN
Sàig̣n
ngày trước. Vừa nhận được mail, nhiều bạn đă nảy ra ư kiến rằng, đợi khi
tôi trở về Việt Nam, một ngày đẹp trời lớp chúng tôi sẽ tổ chức một
chuyến đi Sài G̣n - Nha Trang và ghé thăm ḍng suối quê tôi. Nhưng hôm
nay tôi trở về, con suối đang trong mùa mưa lũ. Nước mênh mông phủ kín
cành cây băi cỏ. Từ chuyện này tôi nghĩ, đôi khi những điều ngỡ đă qua
đi song thực ra nó vẫn sống trong tàng thức. Như con suối mà tôi đă và
sẽ trở về thăm có lẽ măi dào dạt trong tôi dù ở phương trời nào. Tôi
viết những ḍng này trên nhàn đàm để mong gặp lại không chỉ ḍng suối
con sông "của tôi" mà nhiều ḍng thời gian khác "của chúng ta", măi tuôn
chảy mỗi người một cách, phải không?
* Tặng người dân quê tôi và các bạn học cũ của tôi

Thục Minh
|