Thứ ba 8 tháng 11 2005
Hôm nay tới phiên tôi ở bên cạnh mẹ trong một căn pḥng ở khoa chỉnh h́nh
tận lầu 4 , bệnh viện Tỉnh Khánh Hoà. Cách đây một tuần bà bước trật chân bị
té găy xương đùi và đang nằm chờ mổ sắp xương.
2g30 chiều 8 tháng 11 2005
Căn pḥng bệnh viện hôm nay vắng vẻ. Anh bệnh nhân cùng pḥng bị thương ở
chân đă được đi bó bột. Tôi ngồi bên cạnh giường mẹ và đọc tờ Tuổi Trẻ. Tin
tức về cơn địa chấn vào lúc 0g15 phút sáng nay ở Sài G̣n làm tôi lo lắng.
Tôi có ba người em trai và hai đứa con đang sinh sống ở Sài G̣n !!
2g55':
Tôi có cảm giác cả ṭa nhà bảy tầng bệnh viện bỗng sàng qua, sàng lại như
một gon xe lửa. Tôi nghĩ ḿnh bị chóng mặt hoa mắt và không tin việc ǵ đang
xảy ra.
Chạy ra hành lang tôi bỗng nghe nhiều tiếng la hét va một t́nh trạng hỗn
loạn chưa từng có đă xảy ra trong bệnh viện. Tất cả các hành lang và cầu
thang đầy những bệnh nhân và thân nhân chạy tới chạy lui. Tôi có cảm giác
bệnh viên giống như một tổ mối. Khoảng ba phút sau hầu như tất cả mọi người
đều đă rút xuống tầng trệt và chạy ra ngoài sân bệnh viện.
Lúc này cả ṭa nhà vắng ngắt. Có lẽ chỉ c̣n mẹ tôi và tôi ở tầng 4. Hoàn
cảnh của mẹ tôi lúc này như đang ở trên một con tàu đang ch́m dần. Mọi người
đều hoảng loạn thoát thân trong khi bà lại bị xiềng vào thân tàu. Để chờ
ngày mổ chân của bà bị treo lên cao trong thế "xiêng đinh, rút tạ", một quả
tạ bằng sắt nặng khoảng 3 kilo đă được cột dây và níu chặt chân của bà vào
đuôi giường.
3giờ:
Chúng tôi hoàn toàn bị cô lập trong ṭa nhà bệnh viện. Tôi không dám bỏ
mẹ để xuống tầng trệt gọi điên thoại.
Đứng ở ban-công nh́n xuống, tôi thấy bệnh nhân đứng chật cả sân và người
dân đi đường cũng dừng xe chật cả các con đường bao quanh bệnh viện.
4g30':
Có tiếng loa bệnh viện thông báo cơn địa chấn không có ǵ nguy hiểm và
yêu cầu bệnh nhân yên tâm trở về pḥng. Chỉ có một số ít các bệnh nhân ở xa
vào lại pḥng ḿnh. Các bệnh nhân có nhà ở Nha Trang hầu như đều về nhà tạm
trú. Anh bệnh nhân cùng pḥng của chúng tôi cũng đă biến mất.
5giờ:
Các em gái Túy Phượng, Phương Thảo đă vào với chúng tôi. Đêm, Túy Phượng
ngủ lại với mẹ và chị. Chúng tôi tṛ chuyên tới khuya như lâu ngày gặp lại.
6giờ sáng ngày 9 tháng 11 2005
Ngồi ở ga Nha Trang chờ tàu về Ninh HOà tôi đọc tít lớn trên báo Tuổi Trẻ:
ĐỘNG ĐẤT:
Hai trận Động đất lúc 0g15' và 2g55' nặng 5,1 và 5,5 độ richter xảy ra ở
Nam Trung bộ và Nam bộ. Sải G̣n nhốn nháo các cao ốc, hoảng loạn các chung
cư. Vũng Tàu các giàn khoan chao nghiêng...
Vậy th́ cơn địa chấn ở Nha Trang rất nhẹ so với Sài G̣n.
7 giờ:
Ngồi trên toa tàu tôi lặng lẽ nh́n ra ngoài cửa sổ. Những con c̣ trắng
vẫn đang thanh thản kiếm ăn trên những cánh đồng ngập nước và nắng vẫn đang
rất ấm. Đất trời hứa hẹn một mùa Xuân không có ǵ khác với những muà Xuân
năm cũ.
Ninh Ḥa, 9 g10' sáng 9 tháng 11 năm 2005