|

|
|
Phạm Thanh Khâm
- Sinh trưởng ở Ninh Ḥa.
Học tại các trường Mỹ Lệ,
Đức Trí, Nam Thông,
Vơ Tánh, Chu Văn An,
Cao Đẳng Nông Lâm Súc.
- Làm việc tại Bộ Nông Nghiệp
Sài G̣n với chức vụ sau cùng
là Giám Đốc Nha Canh Nông
đến tháng 2, 1974 được gởi
đi du học Hoa Kỳ về ngành
Kinh-Tế Nông-Nghiệp.
- Định cư cùng gia đ́nh ở Hoa
Kỳ và được tuyển dụng làm
chuyên gia cho nhiều dự án
phát triển nông nghiệp tại
20 quốc gia ở Phi Châu và Á
Châu với các cơ quan phát
triển quốc tế IFDC, ISNAR,
USAID, UNDP, IFAD, FAO.
Hiện tại là thành viên của
toán chuyên gia tổ chức toàn
bộ guồng máy hành chánh
của các Phủ Bộ thuộc nội
các chính phủ A-Phú-Hăn
(Second Emergency Public
Administration Program
SEPAP) do Ngân Hàng Thế
Giới tài trợ.
|
| |
|
|
Truyện/Biên Khảo |
|
|
Tản Mạn Về A-Phú-Hăn
Phần 1 |
Phần 2
Những Khó
Khăn Của Nước
Vùng SAHEL Nam Sa Mạc
SAHARA
Đời Sống Ở Hai Tỉnh Lỵ
Và Thôn Quê Miền Bắc
A-Phú-Hăn
Đi Thăm Xứ
LÀO
Đi Thăm Xứ
Dominican
Republic
Kabul C̣n
Khói Mù
Ăn Đám
Cưới Theo Tục
Lệ A-Phú-Hăn
Chiếc
Ḷ Trấu Việt Nam
Du Nhập Vào Phi Châu
Sự An
Toàn ở CONGO
Kim
Cương Nhuộm Đỏ
Sự Túng Thiếu Của Nông
Dân A-Phú-Hăn
Đi Xem
Bầu Cử Tại
Thủ Đô Kabul A-Phú-Hăn
 |
|
| |
|
|
| |
|
|
|
| |
| |
|
SỰ
TÚNG
THIẾU
CỦA
NÔNG
DÂN
A-PHÚ-HĂN
Chuyên Gia Phạm Thanh Khâm


T rong một
bài viết trước đây tôi có nói về sự khánh kiệt của nông dân A-Phú-Hăn (80%
của dân số 29 triệu người) do hậu quả 23 năm chiến tranh và 6 năm hạn hán
đă đưa họ tham dự vào việc sản xuất á phiện. Bài viết ngắn sau đây tóm
lượt những xáo trộn kinh tế xă hội tại nông thôn của xứ này, và sự chuẩn
bị của cộng đồng thế giới giúp họ giải thoát sự túng thiếu.
Nhu Cầu
T heo cuộc
điều tra trong năm 2004 của GTZ (Cơ quan Hợp Tác Kỹ Thuật Đức), khoảng từ
50%-80% nông dân A-Phú-Hăn cần mượn tiền để xử dụng vào các nhu cầu sau
đây:
Thực phẩm
32%
Quần
áo
20%
Chi phí vật tư nông nghiệp 17%
Chi tiêu cho cưới hỏi
8%
Thuê thêm nhân công
8%
Chi
phí y tế và ma chay
10%
Nông dân là tá canh hoặc tự
canh tác trên đất của ḿnh đều cần vay mượn tiền: 80% số tá canh đi vay
mượn, 50% số chủ đất đi vay mượn.
S ố tiền vay
mượn mỗi mùa từng gia đ́nh nông dân thay đổi tùy theo vùng: trung b́nh mỗi
nông dân miền Bắc (tỉnh Badakhshan) mượn nợ 428 đô la, mỗi nông dân miền
Nam (tỉnh Helmand) vay mượn 3010 đô la.
Đường Cùng
T rồng
lúa ḿ, trồng bông vải, trồng cây ăn trái và các hoa màu khác không có lợi
v́ vật tư nông nghiệp vừa thiếu vừa mắc, giống lại xấu và giá bán nông sản
phẩm thu hoạch quá thấp. Ngành chăn nuôi thiếu vốn, thiếu giống (90-100%
đàn súc bị tiêu hủy v́ chiến tranh và hạn hán). Sản phẩm của rừng không
c̣n đáng kể. Không t́m được việc làm khác.
Hậu quả:
nghèo túng.
Lối thoát duy nhứt: trồng cây thẩu.
Đi Vay Mượn
T heo
Ngân Hàng Thế Giới, khoảng 90 % nhu cầu tín dụng của nông dân A Phú Hăn
được đáp ứng qua 4 h́nh thức vay mượn sau đây:
1/ Bà con quyến thuộc khá giả. Thường chỉ dùng cho việc
cưới hỏi, không phải trả tiền lời, thời hạn trả nợ co giăn.
2/ Tiền mặt hoặc hiện vật á phiện từ những chủ tiệm hay
những lái buôn (traders). Tiền lời nông dân phải trả từ 80% (nếu số tiền
mượn từ 200 đô-la trở lên) đến 100% (từ 40 đô-la đến 200 đô-la). Ở vùng
trồng cây á phiện, một nông dân muốn mượn 300 đô-la chẳng hạn, người cho
vay đưa cho nông dân này 2.5 kí á-phiện với thời giá 120 đô-la một kí (120
$US x 2.5 = 300 đô-la). Vào ngày trả nợ, người nông dân này có thể trả
bằng tiền mặt 300 đô-la cộng tiền lời, hoặc trả bằng số kí á phiện tính
theo thời giá lúc trả nợ cọng với tiền lời. Giá trung b́nh 1 kí á-phiện
trong năm 2001 là 500 đô-la.
3/ Nhận số tiền ứng trước cho số nông sản phẩm sẽ được
thu hoạch cuối vụ mùa từ các chủ tiệm và lái buôn. Tương tự như cách nông
dân nghèo Việt nam ngày xưa bán lúa non để lấy tiền trước. Ở đây nông dân,
bán “á phiện non" cho
chủ tiệm và lái buôn.
4/ Một loại h́nh thức bán hàng hóa để nhận số tiền vay
mượn bằng tiền mặt c̣n gọi là
anawat (short-selling
of commodities for cash loans). Chẳng hạn một nông dân có nhu cầu đi vay
300 đô-la. Ông không t́m được người cho vay viết ở đoạn (2). Ông ta thương
lượng với một loại chủ nợ khác, nhận mượn 5 kí á-phiện bán với thời giá
120 đô-la một kí. Chủ nợ theo h́nh thức
anawat bán 5 kí
á-phiện này thu được 600 đô-la. Nông dân mang về 300 đô-la, chủ nợ thu lợi
300 đô-la. Có nghĩa ông nông dân túng tiền này phải trả giá gấp đôi so với
giá thị trường của sản phẩm. Luật Hồi Giáo đang cấm h́nh thức cho vay cắt
cổ anawat.
N goài việc
trả số tiền đi vay nợ, người tá canh không làm chủ đất canh tác phải chia
1/3 số thu được vào cuối vụ cho chủ đất.
Chính Phủ Trung Ương Chưa Đủ Khả Năng
C ó khoảng
500 Tổ Chức Phi Chính Phủ (NGOs) giúp A-Phú-Hăn. Trong số này chỉ có 20-25
NGOs cung cấp dịch vụ tín dụng rất hạn hẹp. Từ năm 2003, Bộ Tái Thiết Nông
Thôn nhận số viện trợ 25 triệu đô-la để bắt đầu cho nông dân túng thiếu
vay mượn qua chương tŕnh thí điểm MISFA (Microfinance Investment Support
Facility Afghanistan) cho 75 Quận trong tổng số 326. Đang chờ số ngân
khoản bổ túc cho số Quận c̣n lại.
Thời Kỳ Chuyển Tiếp
C âu chuyện
sau đây trích trong phúc tŕnh số SASPR-9 "Rural Finance In Afghanistan
And The Challenge of The Opium Economy" tháng 7/2005 do Ngân Hàng Thế Giới
xuất bản, nơi trang 71, khung số 2:
M ột
tá canh ở Quận Marja, tỉnh Helmand cho biết Ông đă đi vay 600 đô-la, hứa
trả cho chủ nợ 10 kí lô á phiện vào cuối vụ thu hoạch năm 2003. Gần ngày
thu hoạch, đám cây thẩu trên đất canh tác của Ông bị cuộc hành quân hỗn
hợp 2002/2003 đốt bỏ. Chủ đất đ̣i lại đất đổ lỗi tại Ông không chịu hối lộ
cho toán hành quân 200 đô-la để họ không đốt phá đám cây á phiện này. Ông
cho biết không kiếm đủ số 200 đô-la để lo hối lộ vừa không thể trả món nợ
600 đô-la, nên trong mùa 2003/2004 Ông dàn xếp với một chủ đất thứ hai để
canh tác 5 jeribs (10,000 mét vuông) á-phiện. Nhưng chủ nợ số tiền 600 đô-la
đi thưa Ông với chính quyền Quận bắt nhốt Ông vào tù v́ tội quịt nợ. Chủ
đất thứ hai và thân mẫu của Ông đến khiếu nại với chính quyền Quận cho Ông
ra tù để lo cùng với những người đàn bà trong gia đ́nh Ông chăm sóc một
mẫu tây á-phiện với cơ may trả hết nợ nần. Hai mươi mốt ngày sau, Ông được
thả. Ba đứa con của Ông phải bỏ học ở nhà giúp Ông thu hoạch mẫu á phiện.
C âu chuyện
kế tiếp tại Nad e Ali cùng trong tài liệu kể trên cho biết người tá canh
70 tuổi không trả được nợ 1,800 đô-la khi 7 jeribs (14,000 mét vuông) cây
á phiện trồng bị đốt bỏ trong chiến dịch bài trừ ma túy. Ông phải bỏ trốn
qua xứ Pakistan, nhà cửa bị xiết, con kiến bị chủ nợ ám hại.
N hững cuộc
hành quân hỗn hợp đốt phá các cánh đồng á-phiện trong hai năm 2001/2002,
bịnh tật và thời tiết năm 2003/2004 làm giảm năng xuất cây á-phiện là hai
nguyên do chính đưa nông dân A-Phú-Hăn vào cảnh mang nợ nần chồng chất.
C ác hậu quả
đang xảy ra khi nông dân không trả được nợ đưa đến khủng hoảng kinh tế xă
hội tại nông thôn: bán đất, súc vật, con gái (selling marriages, paid
marriages, forced marriages), hoặc trốn qua Pakistan.
N gày
29/8/2005, Văn pḥng Bài Trừ Ma Túy và Tội ác của Liên Hiệp Quốc (UN
Office on Drugs & Crime) cho biết trong năm 2005 diện tích trồng cây
á-phiện giảm 21% nhưng sản lượng á-phiện chỉ giảm 100 tấn (sản lượng năm
2004 là 4,200 tấn, năm 2005 là 4,100 tấn) do năng xuất tăng tại các vùng
miền Nam và miền Đông c̣n dưới ảnh hưởng của nhóm Taliban và Al-Qaeda.
G iới thẩm
quyền A-Phú-Hăn trong lần họp báo đầu tháng 9/2005 đưa nhận định là phải
mất 20 năm nữa đất nước của họ mới đạt tới mức kiểm soát và bài trừ ma túy
hiện nay của Thái Lan.
Sinh Lộ Mới
C ác toán
chuyên gia sắp hoàn tất kế hoạch phát triển (Master Plan) với tài trợ quốc
tế giúp nông dân A-Phú-Hăn phục hồi phẩm giá, giải thoát ṿng kiềm tỏa của
lănh chúa, tàn dư Taliban và nhóm lái buôn á-phiện.

Thứ Trưởng Moseley của Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ và
tôi được mời tham dự buổi lễ nhận 40,000 tấn phân bón và 14,000 tấn hột
giống giúp nông dân A-Phú-Hăn trồng vào vụ
mùa Thu năm nay. Ảnh chụp ngày 3/9/2005.
N gày
3/9/2005, ba Ông Bộ Trưởng Bộ Nông Nghiệp, Bộ Tái Thiết Nông Thôn và Bộ
Bài Trừ Ma Túy làm lễ nhận 40,000 tấn phân bón, 14,000 tấn hột giống cho
đợt đầu của Viện trợ Mỹ và Viện trợ Anh để phân phát cho những nông dân có
cây á-phiện bị đốt bỏ, trồng các loại hoa màu khác vào vụ muà Thu năm nay.
C on đường
phát triển để đưa đất nước này thoát khỏi sự nghèo đói c̣n rất dài. Tổng
Thống Hamid Karzai dự tính nâng lợi tức đầu người từ 200 đô-la hiện nay
lên mức 500 đô-la/người vào năm 2010.


Phạm Thanh Khâm
Viết tại Kabul, ngày thứ sáu
9/9/2005
|