Văn/Thơ/Tùy
Bút
Phan
Nho
:
Buổi
Họp
Mặt
Khó
Quên

Nguyễn
Thị
Thí
:
Ghi
Ân
Thầy
Cũ
Vơ
Sự
:
Kư
Ức
Tuổi
Thơ
- Tản
Mạn
Ngày
Khai
Trường
Phan
Nho
:
Thế
Giới
Của
Chúng
Tôi
Phan
Nho
:
Buổi
Họp
Mặt
Khó
Quên

Phan
Nho
Sinh năm :1942
Nguyên nhân viên học vụ Ty Giáo Dục Thị Xă Cam Ranh
Nguyên Giáo Sư Trường Trung Học Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa
(1973-1975)
Địa chỉ hiện nay:
221/3 Trần Quư Cáp Thị Trấn Ninh Ḥa

Buổi
Họp
Mặt
Khó Quên

Ghi nhận của Phan Nho
 
Trường
Tiểu học Ninh Ḥa có một bề dày lịch sử gần một trăm năm, được thành lập
từ năm
Khải Định thứ 7 (1922), trải qua nhiều thế hệ học sinh
mà vị lănh đạo tiền bối đầu tiên là cụ
Cung Quang Bào, giữ chức vụ Đốc Học.
Biết
bao thế hệ thầy và cô giáo đă dạy dỗ học sinh ḿnh dưới mái trường này.
Lớp lớp học sinh từ đây đă tung cánh bay khắp bốn phương trời, có nhiều
ngựi đă làm nên sự nghiệp đem danh dự cho trường cũ, cho gia đ́nh, cũng
như cho quê hương.
Nhà
trường gắn liền với lịch sử, qua bao nhiêu thăng trầm của đất nước, nên
cũng đă trải qua bấy nhiêu lần thay đổi cách gọi tên :Từ "École
Élémentaire Franco-Indigène", rồi tiếp đến là École
Primaire de Ninh Ḥa "
kế
tiếp là Trường Tiểu học Ninh Ḥa " rồi đến "Trường
Tiểu học Cộng đồng Ninh Ḥa "(trước 1975). Sau năm 1975
lại mang tên mới là "Trường
Tiểu học cấp I Ninh Hiệp", rồi "Trường cấp I, II Ninh Hiệp".Nhưng
dân chúng tại địa phương vẫn tŕu mến gọi là
Trường Pháp Việt Ninh Ḥa. Trớ trêu thay hiện nay khuôn
viên của trựng bị chia thành nhiều khu vực, có chức năng khác nhau như:
Nhà truyền thống huyện Ninh Ḥa,
Trung tâm
bồi dưỡng chính trị huyện Ninh Ḥa, Câu lạc bộ hưu trí, Câu lạc bộ cờ
tướng cờ vua....
Thật
may quả đất tṛn nên có ngày gặp lại. Tất cả các cựu học sinh của trường
từ thế hệ đầu tiên đến thế hệ bây giờ, đa số là những người có tâm huyết,
đứng ra tổ chức buổi họp mặt học sinh cũ của trường Tiểu học Pháp Việt
Ninh Ḥa, ngôi trường mà trước đây các anh chị đă từng theo học. Đủ cả
ba thế hệ học sinh từ 1922 đến 1945 từ 1946 đến 1954 và 1955 đến 1975
đều có mặt để thảo luận, góp ư kiến về việc phát hành tập Hồi Kư cũng
như có nguyện vọng muốn cho ngôi trường này được nguyên vẹn trở về vị
trí ban đầu là cơ sở giáo dục, là di tích lịch sử của nó cho nên vào lúc
8h sáng ngày 20/2/2005 tức ngày 12 tháng giêng năm Ất Dậu, để dự cuộc
họp mặt.
Đại
diện cho lớp cao niên nhất cho học sinh khóa đầu tiên là cụ
Lê Khải 95 tuổi hiện đang c̣n sống ở làng Nghi Phụng, Xă
Ninh Phụng, Huyện Ninh Ḥa, Khánh Ḥa. Ngoài ra c̣n có anh
Nguyễn Duy Cang, anh
Nguyễn Nổi (Luật sư Nổi), anh
Vơ Thành Đặng, anh
Lê
Đào (nguyên phó Trưởng Ga Nha Trang),.... đều thuộc thế
hệ đầu tiên, nay tuổi cũng đă trên 80. Thế hệ tiếp theo đă hơn 70 tuổi,
đa số là ngoài 60.
Trong
buổi họp có người đă xuất thân từ ngôi trường này, nhưng măi đến bây giờ,
mới có dịp gặp lại bạn học cùng lớp cùng trường. nếu không nhắc lại kỷ
niệm thuở xưa như; đánh bi, đánh đáo, u mọi, đá ḅ... trong lúc nô đùa
th́ khó mà nhận biết nhau. V́ bây giờ, ai nấy cũng đền bạc phơ mái tóc.
Họ chuyện tṛ huyên thuyên. Họ nhắc lại cây phượng ở dăy lớp nh́ nay
không c̣n, hai cây bàng phía sau dăy lầu giờ đây đă thành cổ thụ. C̣n
đâu là cây sung mà họ đă hái trái chấm muối ớt ăn một cách ngon lành.
C̣n đâu là nhà bác Cai trường gần khu làm vườn. Riêng cái bia đá gắn
chặt trên tường phía ngoài gần cửa ra vào của lớp Nhất A, họ nhớ rất rơ
lời tri ân được khắc trên tấm bia đá và đọc lại vanh vánh:"
Cũng nhờ cái ḷng rộng răi của mấy người nầy mà cái nhà trường nầy được
thành lập ra như vầy" (tác giả ghi lại nguyên văn lời
tri ân này trên bia đá của trường Pháp Việt Ninh Ḥa).
Họ kể
lại bao kỷ niệm về thầy cũ từ:
Đốc
Bào,
Đốc
Hy, thầy
Tăng, thầy
Lợi....cho đến
Đốc
Hóa,
Đốc
Vỵ,
thầy Tỷ,
thầy Xuân.... sau này.
Đến
giờ thảo luận góp ư kiến viết bài, phát hành tập Hồi kư, vẻ mặt mọi
người lại háo hức hẳn lên. Nào bài vở viết thể loại ǵ? tài liệu cũ về
trường sưu tập ở đâu? h́nh ảnh thầy cô ai c̣n ai mất?.....
Trong
buổi họp, một bạn đứng lên tŕnh tấm ảnh cụ
Cung Quang Bào (thân sinh của cụ
Cung Giũ Nguyên, hiệu trưởng trường Trung học Bán công Đệ Nhị Cấp Lê
Quư Đôn
Nha Trang). Mọi người xúm xít lại xem tấm ảnh chân dung
của người thầy cũ và tất cả đèu tỏ ra hết sức xúc động.
Một
học tṛ cũ của trường, anh
Nguyễn Lực (USA) cũng lăng xăng quay phim chớp ảnh để
cung cấp thêm một số h́nh ảnh cho tập Hồi kư trở nên sống động hơn. Một
ban biên tập được h́nh thành sau đó. và cũng để làm cầu nối liên hệ với
các học sinh cũ, đồng thời vận động đóng góp tiền làm kinh phí phát hành
sách. cuộc họp đă chọn ra bốn người là anh
Nguyễn Hùng (Hùng Phương Thảo), anh
Nguyễn Thanh An, Chị
Trần Thị Như Nở (GV) và cô
Nguyễn Thị Thu (GV).
Ra
về, vẻ mặt mọi người đều tươi hẳn lên. Họ hy vọng tập Hồi kư sẽ được
phát hành sớm. Ngôi trường không bị chia cắt, nguyên vẹn trở về vị trí
ban đầu. Trong tâm trí họ, h́nh ảnh ngôi trường xưa cùng thầy cô, bạn bè
của thời niên thiếu sẽ sống lại qua những trang sách tràn đầy kí ức tuổi
thơ dưói mái trường
Tiểu học Pháp Việt Ninh Ḥa,
nơi đă chấp cánh cho họ bay vào đời.
Phan
Nho
Nguyễn
Thị
Thí
:
Ghi
Ân
Thầy
Cũ

Nguyễn
Thị Thí
Quê quán: Phước Sơn, Ninh Đa
Cựu học sinh Tiểu học Ninh
Ḥa
Cựu Giáo sư Trung học Vạn
Ninh
trước 1975
Hiện sinh sống tại California, Mỹ Quốc.

Ghi
Ân
Thầy
Cũ
Trường Tiểu học Ninh Ḥa

|
Nhớ Thầy Đ́nh Tố thuở xưa,
Nhắn tin t́m kiếm nhưng chưa gặp Thầy.
Kính mong Thầy đọc trang nầy,
Cho tṛ liên lạc với Thầy lời thăm...!
Thuở bé mái trường yêu quí nhất
Sáu tuổi đầu thật rất thơ ngây
Ninh Ḥa Tiểu học đắp xây,
Từ thời Pháp thuộc lúc Tây trị v́.
Bảy tám chín tuổi th́ c̣n ngố
Trong tôi c̣n chỉ nhớ tí ti
Nữ công dạy bởi Cô Thi
Thầy Đào giảng dạy lớp Nh́ năm xưa.
Đặc biệt vị Thầy chưa lần gặp
Thầy dạy tôi lớp Nhất cuối cùng
Bao năm xa cách trùng phùng,
Bây giờ Thầy ở nơi vùng nào đây?
Nguyễn đ́nh Tố, vị Thầy khả kính
Học tṛ luôn nể kính quí thương
Riêng tôi một mực t́m phương,
Mong sao thăm chốn quê hương của Thầy.
Thừa Thiên Huế, nơi Thầy sinh trưởng
Với cơ duyên về hướng Ninh Ḥa
Thầy trao kiến thức tinh hoa,
Cho đàn tṛ nhỏ chan ḥa t́nh thương!
Kỷ niệm đẹp tôi thường nhắc đến
Ngày thật vui tới bến đến bờ
May thay kết quả nào ngờ,
Mừng reo trúng tuyển đợi chờ năm nao!
Năm xa ấy đậu vào Đệ Thất
Đánh dấu thời gian thật khó lường
Xa Cha Mẹ phải đến trường
Miệt mài đèn sách lo phương giúp đời.
Nha Trang phố thành mời chắp cánh
Niềm tự hào Vơ Tánh nữ sinh
Tỉnh đường kiến thức văn minh,
Tuổi thơ lưu luyến cầu Dinh t́nh sầu!
Mười một tuổi ơn sâu Thầy cũ
Hiểu ǵ đâu với lũ dại khờ
Bây giờ tṛ ở bên bờ,
Đại dương xa thẳm mong chờ viếng thăm.
Kính cầu chúc lời thăm sức khỏe
Đến vị Thầy Đ́nh Tố khó quên
Nghĩa ơn tṛ sẽ đáp đền,
Công Thầy tựa núi lâu bền măi ghi.
Riêng cầu nguyện Thầy Cô quá văng
Nén hương ḷng thắp sáng kính dâng
Chân thành kính gởi ân nhân,
Thầy Cô là bậc tri ân suốt đời!
Nguyễn Thị Thí
CA May 2008
Vườn Hoa Văn Học Nghệ Thuật
|
Vơ
Sự
:
Kư
Ức
Tuổi
Thơ
- Tản
Mạn
Ngày
Khai
Trường

Vơ
Sự
Người xóm Rượu.
Cựu học sinh trườngTiểu học Pháp Việt.
Hiện sinh sống tại Thị Trấn Ninh Ḥa.

Kư
Ức
Tuổi
Thơ -
Tản
Mạn
Ngày
Khai
Trường


M ùa
thu năm 1957, lúc Vũ vừa tṛn 10 tuổi, được lên lớp nh́ (lớp 4) tại
trường Tiểu Học Ninh Ḥa (thường gọi là
trường Pháp Việt)
– Vũ đang chuẩn bị chu đáo cho ngày khai giảng – ngày mai. Chỉ c̣n một
đêm nữa, Vũ đi học lại sau ba tháng hè vui chơi, ngơi nghỉ.
Đêm nay, Vũ thao thức măi, không sao ngủ được, ḷng
rộn ràng, lo âu. Ngoài trời màn đêm qua dần, sự ấm áp và mát mẻ của đêm
thu làm Vũ thiếp đi lúc nào không hay biết. Lúc này, mẹ Vũ đang chuyển
bụng, sắp sanh mụn con thứ sáu, mà Vũ là đứa con đầu ḷng. Cứ cách hai
năm mẹ Vũ lại sanh. Cha Vũ tất bật tới lui, rộn ràng trong căn nhà tranh
chật ních, hôi mùi ẩm mốc. Nghe tiếng cha gọi một cách khẩn trương, Vũ
bật dậy thật nhanh, gương mặt vẫn c̣n ngái ngủ. Nghe lời dặn ḍ của cha:
- Vũ, con trông nhà, xem mẹ cần ǵ, giúp đỡ mẹ.
- …Dạ.
Rồi ông tiếp lời:
- Cha phải đi đây.
M ặc
dù ông không nói với Vũ là ông đi đâu, nhưng Vũ vẫn biết cha ḿnh phải
đi đâu. Vào giữa đêm, cha Vũ tay xách cây "đèn băo",
vội vă và khập khểnh với đôi chân đất, mất hút trong màn đêm.
Lúc ba Vũ đưa cô Mụ về nhà để đỡ cho mẹ. Nh́n gương
mặt đầy lo âu của cha, hiện rơ mồm một nét già nua trước cái tuổi 40 của
người nông dân nghèo lam lũ. Vũ càng thương cha nhiều hơn. Lúc này Vũ
cũng bận rộn không ít, vừa giúp đỡ cha ḿnh các việc lặt vặt trong nhà:
quét nhà, rửa bát vừa phải ru em… Tuy mới tṛn mười tuổi nhưng Vũ đă
quen với lối sống cơ cực, nghèo khó của gia đ́nh ḿnh: các em nheo nhóc,
nhà dột, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, việc học hành cũng thiếu trước
hụt sau …Khi cha Vũ tiễn cô mụ về, cũng là lúc Vũ bị cuốn hút vào công
việc khó nhọc, quá sức đối với một đứa trẻ con thơ ngây như Vũ. Lẽ ra,
Vũ phải được nuông ch́u, sung sướng như bao đứa trẻ thơ khác con nhà khá
giả.
Bên ngoài cơn mưa đầu mùa bay lất phất, tiếng mưa rơi
ḥa nhịp cùng giọng côn trùng nghe như ai oán, như khóc than, rồi tan
dần qua đêm đen.
S áng
nay mưa đă tạnh, chẳng mấy chốc đến giờ Vũ phải đi học. Sau ba tháng hè,
hôm nay là một trong những ngày quan trọng nhất của đời học sinh: ngày
khai giảng – Vũ đă chuẩn bị xong quần áo, sách vở và xin phép cha mẹ đi
học, mặc cho sau lưng là những bận rộn, khốn khổ, cùng cực của cha ḿnh.
Trên đường đến trường, Vũ phải đi bộ qua cầu Dinh,
trong chiến tranh cầu này bị đánh sập nhiều lần. Hiện tại cầu cũng chỉ
c̣n hai phần ba chiều dài được đúc bằng xi-măng (ciment) cốt thép thời
Tây (Pháp); một phần ba c̣n lại cầu bị sập, người ta đem gỗ ván tạm để
tranh tắt nghẽn giao thông - Dọc đường đi học chỉ c̣n cách trường non
cây số, bỗng nghe tiếng trống trường dồn dập, báo hiệu giờ vào lớp của
học sinh, Vũ run lên trong nỗi lo sợ, lo sợ v́ bị trễ học, một buổi học
quan trọng nhất trong niên khóa mới. Vũ vừa đi vừa chạy trong nỗi phập
phồng lo âu. Khi chạy ngang qua nhà thương (Bệnh Viện) Ninh Ḥa, một tai
nạn tuổi thơ lại đến với Vũ. Chiếc dép ṃn như chuột gậm bị đứt quai, đă
trễ lại càng trễ thêm. Bồn chồn trong dạ, Vũ vội vàng xách đôi giép đứt
chạy một mạch đến cổng Trường. Lúc này sân trường trống trải
"bặt vô âm tín",
chẳng c̣n một học tṛ nào đùa giỡn hay chạy nhảy trước khi vào lớp học
như mọi khi. Vừa hồi hộp, vừa lo sợ, nhưng Vũ vẫn mạnh dạn vội vă chạy
vào dăy học sinh ba lớp Nh́ A, Nh́ B, Nh́ C (4A,4B,4C).
T rên
hiên trường, may thay Vũ gặp Thầy Tấn; Thầy có quen với cha ḿnh từ
trước. Vũ thường gặp Thầy vào những khi Thầy đến thăm cha. Thầy phụ
trách lớp nh́ A (4A), vóc dáng cao ráo, mảnh khảnh, gương mặt xương
xương. Thầy mặc áo dài đen có chạm kim tuyến, đầu đội khăn đóng đen,
chân đi dày săn-đan, giản dị, mộc mạc mà đạo mạo, nghiêm nghị chẳng khác
nào một nhà Nho thời trước. Lúc này, xă hội bị ảnh hưởng dân Tây (Pháp),
người ta hiếm thấy thầy giáo mặc áo dài. Hầu hết mọi người (công chức
nhà nước) đều ăn mặc theo phong cách Tây: áo Chemise, quần Pantalon,
giày Cuirse…
Thầy Tấn hỏi
Vũ trong lúc Vũ c̣n đang đứng run lập cập:
- Con học lớp
nào? Vũ vội vàng đáp:
- Dạ … thưa
Thầy …con…con đi trễ !!!
Với tấm ḷng
bao dung của người Thầy, trông giống như Đức Cha Cố nhơn từ, Thầy Tấn
bảo Vũ:
- Con cứ vào
lớp rồi điểm danh sau.
Vũ thở phào
nhẹ nhỏm, ḷng như trút được bao nỗi đau cùng tận. Rồi vội vàng bước vào
lớp học, bỗng Vũ hơi ngạc nhiên v́ trong lớp hầu hết là học sinh con gái,
chỉ một vài cậu con trai thấp thỏm ngồi cuối lớp, ngoái cổ nh́n Vũ. Thầy
Tấn đọc đi đọc lại “danh sách học sinh lớp Nh́ A (4A)", Vũ không nghe có
tên ḿnh, rụt rè bật dậy thưa Thầy :
- Dạ, thưa
Thầy, con chưa có tên. Thầy bảo:
- Con tên ǵ?
-Dạ, Vũ, Vơ
Văn Vũ sinh năm 1947.
Vốn với tấm ḷng rộng lương bao dung, với vẻ nhơn từ
hiện rơ trên gương mặt xương xương, không dấu được cái tuổi gần năm mươi
của thầy. Thầy Tấn bảo Vũ:
- Con đi theo Thầy
Tôi vội cầm mấy quyển vở xốc xếch trên tay, bước theo
Thầy – gia đ́nh Vũ quá nghèo nên việc học của Vũ thiếu trước hụt sau,
cặp-táp (cartable) không có, đôi dép mới cũng không – Vũ cũng không quên
ôm đôi dép đứt bên hông, chưa kịp sửa lại, bèn Vũ nghe rơ tiếng cười ̣a
lên của cả lớp. Vũ nghĩ: có lẽ các bạn cười v́ đôi dép đứt mà Vũ c̣n ôm
vào ḷng? Vũ vội vă bước khỏi lớp trong nỗi xót xa cùng tột.
T hế
rồi, Vũ được học lớp Nh́ C(4C). Cô giáo Liên nhận Vũ vào lớp. Lớp này
học sinh đều là con trai, rất ồn ào náo nhiệt. Cô giáo phải gơ thước kẻ
vào bàn nhiều lần mới ổn định được lớp học. Bỗng nhiên, Vũ phát hiện ở
cuối lớp, cô giáo đang dỗ dành một cậu học tṛ trông béo ph́, có gương
mặt hồng hào búng ra sữa, đang đứng khóc sướt mướt. Dần dà hỏi chuyện
các bạn trong lớp Vũ mới vỡ lẽ ra bạn ấy tên là Sơn, quê ở Phước Sơn con
nhà khá giả, là cháu của các cụ Tổng, Phủ ngày xưa, có quyền tước bổng
lộc, có đất đai ruộng vườn “c̣ bay thẳng cánh". Do vậy mà bạn Sơn quen
nếp sống sung sướng, thích được ch́u chuộng, vỗ về… Đến ngày khai trường
mà cậu Sơn vẫn ngủ dậy trễ, chưa kịp ăn sáng. Mẹ cậu đưa đi học trong
lúc bụng cậu đói meo. V́ vậy nên cậu nũng nịu, ấm ức khóc suốt từ nhà
đến trường, sưng cả đôi mắt, mũi chảy tḥng ḷng. Cô giáo phải dỗ ngon,
dỗ ngọt cho đến hết nửa buổi học mới thôi. So hai hoàn cảnh của hai đứa
trẻ thơ tuổi đầu đời th́ hoàn cảnh của Vũ quá ư phũ phàng. Mỗi lần Vũ
nghĩ đến là mỗi lần Vũ bàng hoàng và xót xa vô cùng.
Ngày khai trường hôm ấy đă trôi qua êm xuôi. Mọi sự
tốt đẹp cho năm học mới lại bắt đầu.
N gày
nay, tuổi thơ của Vũ đă đi qua gần nửa thể kỷ, biết bao lớp học thơ ngây
của trường cũ ngày ấy, nay đă trưởng thành trong và sau chiến tranh.
Nhân ngày khai giảng của năm học mới, nh́n rơ khuôn mặt của bao lứa tuổi
học tṛ ngày nay, Vũ cảm thấy những chuyện tản mạn hồn nhiên xa xưa ấy
là những kỷ niệm khắc măi trong tâm khảm ḿnh cũng như tấm ḷng của Thầy
Cô cao cả, rộng lượng, bao dung biết dường nào.
T uổi
thơ của Vũ đă đi qua, trường xưa nay chỉ c̣n là dấu tích kỷ niệm. Tuổi
thơ ngày càng chồng chất, nhưng sự vấn vương và lưu luyến vẫn măi trong
suốt đời ḿnh.
Ninh-Ḥa 5/9/2005
Vơ
Sự


Phan
Nho
:
Thế
Giới
Của
Chúng
Tôi

Phan
Nho
Cư ngụ tại thôn 6, Thị trấn
Ninh Ḥa.
Cựu Giáo viên trường Đinh Tiên Hoàng
(Trường TH Trần B́nh Trọng xưa)
Cựu Giáo viên trường Ninh Ḥa 3.
Hiện nay hưu tŕ.

THẾ
GIỚI
CỦA
CHÚNG
TÔI
Vài ḍng cảm nghĩ của Phan Nho


T hế
giới của chúng tôi là thế giới của lứa tuổi 6 – 12, của những đứa trẻ
quần đùi áo bà ba, đi chân đất, của những cô cậu bé đánh bi, u mọi, đá
ḅ, nhảy dây..., tuổi của mặt mũi lem nhem chơi đùa nghịch ngợm.
Thế
giới của chúng tôi mà phần nhiều là những cô cậu bé làng quê xa xôi
như: Thuận Mỹ, Trường Châu, Phú Ḥa, Mỹ Lệ, Phước Sơn, Hội Phú, Phú
Thạnh, Phong Phú, Mỹ Trạch, B́nh Trị, Tân Hưng...về đây tụ họp tạo
thành thế giới riêng của chúng tôi:
Thế giới
Trường Pháp Việt Ninh Ḥa.
T hế
giới chúng tôi được bao bọc bởi hàng rào keo, trong là dăy nhà kiến
trúc theo kiểu Pháp: dăy lầu giữa là lớp Nhất A, Nhất B, Nhất C; dăy
pḥng bên phải là nh́ A, Nh́ B, Nh́ C; dăy pḥng bên trái là Ba A, Ba
B, Tư và Năm.
Thế giới chúng tôi được
che mát bởi những cây cổ thụ như phượng và những cây bàng mà gốc to
lớn đến ba người ôm không hết.
Thế
giới chúng tôi được khắc trên bảng gỗ trước cổng:
École Primaire
de Ninh Hoa
mà lớp sơn phủ bên ngoài đè lên trên với hàng
chữ:
Trường Tiểu Học Ninh Ḥa.
N gay
ở lầu chính giữa, trên vách phía ngoài cánh cửa ra vào pḥng Nhất A,
treo một tấm bảng đá khắc tên những nhà hảo tâm đóng góp xây dựng với
lời ghi ân như sau: "Cũng
nhờ tấm ḷng rộng răi của mấy người này mà cái trường này được thành
lên như vậy…”.
Tấm bia đă có từ thời Khải Định thứ 7 tức là năm
1922.
L ănh
đạo của thế hệ chúng tôi là những bậc thầy đáng kính từ thế hệ đầu
tiên như thầy Cung Quang Bào, Ngô Đức Diễn, Dương Chước … đến thế hệ
tiếp theo như thầy Trần Đ́nh Thọ, Bùi Dương, Phan Tăng, Đặng Văn Lợi…
Các thế hệ sau cùng là các thầy Đoàn Trọng Hóa, Phạm Đào, thầy Xuân,
thầy Tỷ, cô Thi … và c̣n nữa – c̣n nhiều nữa – mà h́nh ảnh của họ đă
in sâu vào ḷng của bao thế hệ học sinh.
Điểm
lại, thế giới chúng tôi bây giờ kẻ c̣n người mất, lớp người lớn nhất
c̣n sống đến nay đă gần trăm tuổi như ông Lê Khải (92 tuổi) ở Nghi
Phụng và nhỏ nhất cũng đă trên 40 tuổi đầu.
Thế
giới của chúng tôi đă chịu nhiều biến động của thời cuộc và cũng lắm
kẻ nổi danh: Giám đốc, Kỹ sư, Bác sĩ…thế giới chúng tôi là như vậy đó.
Ngày nào là những cô bé
tinh nghịch, bây giờ là những cụ ông, cụ bà, đầu tóc bạc phơ, đùm đề
với bầy cháu chắt.
T hế
giới chúng tôi -
Thế giới của ngôi trường Pháp Việt Ninh Ḥa thân yêu.
Ninh Ḥa, 17-2-2005
Phan
Nho

|