KHOẢNG THẬT... :  "Cali Họp Mặt" - 1
Phi Ṛm

 

       Tôi dậy sớm lắm để ra phi-trường, phi-trường cách nhà tôi khoảng một giờ chạy xe, Thạch đưa tôi vừa kịp tới sáu giờ ba mươi (6h30) máy bay chờ… Tôi hôn nhẹ vào má Thạch để giă-từ sau khi Thạch đă đặt hành lư của tôi vào máy tự động chuyển. NhưngThạch xin giấy phép để đưa tôi hẳn vào phía trong pḥng cách-ly, tôi đưa tay vẫy biệt Thạch trước khi bóng tôi khuất khỏi tầm mắt anh.. 

      Tiếng động-cơ bắt đầu chuyển động, cũng là lúc tôi cảm thấy cơn “Stress” tạm lắng xuống..

 

          Sau một giờ bay, máy bay hạ cánh xuống phi- trường Đan-Mạch (København), mọi người lần lượt theo chân nhau đi vào bên trong cửa phi- trường, khách trong chuyến bay loại nhỏ này thường là những thương–gia hay những người có việc làm ở Đan-Mạch nên tất cả như tuần-tự,vội-vă đi đến chủ-đích riêng của ḿnh, c̣n tôi thôi, với chiếc vé đường dài trên tay và phải mau t́m quầy để “check in”..

          Tay kéo chiếc vali nhỏ, nách cặp chặt lấy bức tranh “Dấu vết xưa”, tay c̣n lại sẵn- sàng tấm lịch-tŕnh in ra từ computer để t́m cho ra đúng chỗ đổi vé..

 

          Trong lịch tŕnh th́ tôi sẽ có thời gian một giờ đồng hồ để ổn-định vé và linh-tinh, cứ nghĩ như thông thường.. giống như mọi chuyến đi khác trước đây của tôi như đi về Việt-Nam hay đi qua những vùng khác thuộc Châu-Âu..

          Đi ṿng qua..rồi lại ṿng lại măi tôi vẫn không t́m thấy quầy hay máy đổi vé giống như đă ghi trong vé. Nhiều lần tôi đạ đến phi-trường này tôi không lạ ǵ cho lắm, nhưng lần này là lần đầu tiên tôi mua tuyến đường qua Mỹ tại phi-trường này (København-New York Newark), nhất là lối sử dụng mỗi nơi mỗi khác (?!) làm tôi đâm lo…

 

          T́m măi vẫn chưa t́m ra được, đôi ba bận tôi đă bạo dạn chận bước chân những cô tiếp viên đang trên đường đến với công-việc để hỏi, nhưng tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu không biết. Tôi quưnh lên,vội vă t́m đến ngay pḥng thông tin để hỏi và họ chỉ tôi nên trực tiếp đến pḥng đợi của chuyến bay tôi có, tại nơi đó sẽ giúp tôi lấy vé trực tiếp để lên máy bay, tôi nghĩ có hơi lạ nhưng tôi vẫn theo lời chỉ dẫn của họ..

“Vé này cô mua ở Internet?” ”Vâng!”

”Cô cư-ngụ ở đâu?” ”Norway!”

” Địa-chỉ cô là ǵ?” “Hellebergveien 36 stathell 3960!”

“Cô đi qua Mỹ làm ǵ?” “Họp bạn và thăm người nhà ở California!”

“Nghề nghiệp cô là ǵ?” “Gây giống cây trồng và vẽ!”

“Cô đến từ phi-trường nào?” “Topp I Sanderjord!”

”Cô hoặc ai đă đóng gói hành-lí cho cô trước khi cô ra sân bay?” Tôi chợt nhíu mày trước câu hỏi lạ của anh ta ”Tôi tự đóng gói lấy!”.

 

          Tôi thấy môi anh ta như mỉm tí môi cười, cười cái nhíu mày của tôi chăng ( ?) Hay ư-nhị (?) hay gian- manh nghề-nghiệp(?).., Rồi anh ta rút nhanh chiếc điện thoại cầm tay nhấn số.. chân bước nhanh như chạy ra phía ngoài hành lang trước mặt.

          Riêng tôi sau khi trả lời xong câu hỏi cuối của anh ta, tôi bỗng chợt hiểu ra chấn-vấn cặn-kẽ có lẽ v́ sợ mấy vụ khủng-bố đây chăng!.. Nhanh tay tôi rút tờ đơn có ghi –chú số mật-mă visa của tôi mà tôi đă xin qua Internet đưa nhanh và cao tay vẫy ra hiệu cho anh ta.. Nhưng trể rồi anh ta đă nói quá nhiều, hay quá nhanh với ṭa đại-sứ ở Na-Uy chăng nên anh ta có lẽ đă xác-minh được lí-lịch của tôi, anh ta đưa tay ra dấu rằng anh ta không cần nữa..

 

          Đưa tay mời tôi đi ṿng qua bên bàn bên cạnh để nhận vé lên máy bay.. Nhưng thế cũng chưa xong, hướng dẫn viên chỉ tôi qua pḥng rà người và hành-lí trước khi được lên máy bay..

 

          Vừa bước hẳn vào bên trong ḷng máy bay, chợt có tiếng nói hướng về phía tôi ”Không cô không thể mang bức tranh dài như thế lên máy bay được, cản trở lắm!”.

          Mà thật tôi đă vội vàng quá mà quên dựng đứng bức tranh theo chiều cao (40-80) nên chiều tám mươi làm cản trở đến ”khủng khiếp”..”sorry!”. Đổi chiều cao bức tranh tôi ôm sát vào người, không trả lời người hướng-dẫn viên.. Đi nhanh t́m số ghế..

 

          32D.. ôi mừng quá, đặt bức tranh lên ghế, xách cao chiếc vali nhỏ đặt vào kệ cao phía trên đầu, bức tranh cũng được đặt rất gọn vào chỗ..Thư thả tôi định đặt người xuống ghế, một ông khách có số ghế trước mặt tôi, ông ta cũng vừa tới và đặt hành lí của ông ta chồng lên bức tranh của tôi, tôi bật dậy thật nhanh kéo bức tranh lên và đặt lại lên bên trên trốc hành-lí của ông ta vừa nói: ”Sorry! It’s only a picture”.. Ông khách có máu Mỹ “đại gia” muốn “sân si” với tôi.. đúng lúc ấy một người nhân-viên da màu đi ngang qua, ông khách quay qua nh́n người nhân-viên da màu phân bua bâng-quơ ”Cô ta nói, đó chỉ là một bức tranh!” cho thoải-mái tự-ái vừa thả người ông ta xuống ghế, người hướng dẫn viên da màu lẳng-lặng nh́n phớt nhanh đi về phía trước ..

 

          Sau mười hai tiếng bay, tôi đến Newark, New York, nơi đây đă vào chiều của ngày hai mươi năm tháng chín (25-09-09). Nhưng tôi vẫn c̣n một chuyến bay nữa mới đến Santa Ana. T́m ngay số Gate đă ghi sẵn trong vé bay, tôi có hai giờ để ngồi chờ chuyến bay..

 

          Loay hoay thế thôi mà th́-giờ đi thật nhanh..Chỉ c̣n nửa giờ nữa là tôi sẽ ngồi trên chuyến bay cuối để về đến đích rồi (Santa Ana), thoải mái quá.. Tôi lại có tí giờ để đi hoang.. Tôi đi vào vùng mắt trố lên nh́n của chị Nữ, hay là những cái ngạc- nhiên, bỡ-ngỡ, cẩn-thận.. rụt-rè ?!! V́ đă sau hơn ba mươi năm chúng tôi chưa lần gặp lại.

 

          Tư-tưởng có đi hoang nhưng cặp mắt tôi vẫn cứ luôn bám chặt vào bảng báo hiệu chuyến bay để theo dơi.. thời gian tôi thấy như đă gần kề rồi nhưng tôi vẫn chẳng thấy dấu hiệu nào của chuyến bay tôi sẽ đáp hiện lên bảng cả, bảng vẫn tối một màu đen, quầy soát vé vẫn vắng thinh không bóng nhân viên lai văng, hàng ghế khách chờ vẫn chờ, tôi đâm ư ghi ngờ vội chạy t́m nơi để t́m hiểu, đúng như tôi nghĩ, vị trí chuyến bay bị đổi nhưng đă không có một thông báo hay dấu hiệu nào cho khách hàng hay biết cả, tôi chợt nghĩ thầm “Có đâu mà tệ!”.

 

          Nách lại cặp chặt bức tranh, tay kéo chiếc vali tôi vội vă đi t́m thông tin từ quầy này chỉ đến quầy kia, cho măi đến góc cuối của đường ṿng xa (sân bay rất rộng) tôi mừng vui hẳn lên khi trông thấy hàng chữ trên bảng báo hiệu “yellow country” open! đang nổi sáng điện lên..

 

          Máy bay đáp xuống Santa Ana th́ trời đă vào tám giờ tối (20h), sân bay Santa Ana nhỏ nên tôi dễ dàng t́m nơi nhận lại hành-lí gởi.

 

          ...Chờ và tôi chờ măi, đến khi ṿng thang ṿng dừng lại hẳn không c̣n chạy nữa, mà hộp tranh lớn của tôi kí gởi đă không đến (!?)..

          Đi nhanh vào pḥng khai báo tôi làm thủ tục khai báo mất hành–lí. Họ hẹn tôi sáng ngày sau sẽ giao lại địa-chỉ nơi tôi lưu-trú..

 

          Đẩy hành-lí ra cổng, tôi t́m điện thoại để gọi cho chị tôi..Nhưng tôi thật là ngố đă không mang theo ḿnh một đồng đô (lẻ) nào cả.. Đang lúng túng, thấy một cô gái trẻ lắm, cô ta cũng có nét mặt rất hiền-hoà đang điện-đàm rúi rít với người thân, rón rén tôi đến bên cạnh cô, tay cầm sẵn sổ tay ghi số của chị tôi..chỉ đứng đấy thôi..chỉ định bụng sẽ hỏi nhờ điện-thoại nếu có cơ-hội.

          Nhưng khi thấy tôi đến bên cạnh, cô ta chừng như hiểu ư (?) dừng nói chuyện và hỏi tôi: “Chị cần gọi điện sao?” “Vâng..cô có thể giúp tôi?”

“Được..tôi nói với người nhà tôi chờ rồi tôi sẽ giúp chị!”

          Cô ta ghé điện thoại giải-thích với người thân rồi nh́n vào cuốn sổ trên tay tôi và bấm số “Hello..có người muốn nói chuyện với chị ..” Cô ta đưa nhanh điện thoại cho tôi khi nghe tiếng chị tôi nói.. Chị tôi đang trên đường tiến vào khu vực đón tôi.

 

          Từ xa tôi đă trông thấy chị ngồi trong xe, tôi đưa tay ngoắc ngoắc làm hiệu mà ḷng vui-mừng hẳn lên, xe dừng lại trước mặt tôi..tôi rối rít chào chị..

 

          Người chị chồng sau hơn ba mươi năm gặp lại, chị là nữ -tu nên vóc dáng và khuôn mặt chị không thay đổi cho lắm, chỉ ốm đi và có lẽ như sụm người xuống một tí v́ tuổi chị nay đă cao..

          Chị và tôi ḍng đời làm ngăn cách hơn ba mươi năm, một “lịch-sử” ngăn cách vô tội ..

          Miệng chị nở nụ cười hiền và âm giọng đơn giản một chữ “Ờ em!..” vẫn giống như ngày nào, vâng chị vẫn thế, vẫn phải dấu cảm-xúc lặng của ḿnh ch́m trong chiếc áo chùng đen..

“Hên ghê đi! may mà chị ngoắc chứ không, tôi không biết ai mà đón nữa!..”

“Sao vậy?..”

“Chị Nữ nói chị Nữ có biết mặt chị đâu..hơn ba mươi năm rồi không gặp chị, chỉ nói là chỉ không c̣n nhớ mặt chị nữa..”

 

          Vừa giúp chú tài-xế bỏ hành-lí của tôi vào trong ḷng xe tôi vừa giải-thích với chú tài-xế “Vâng chị em tôi xa nhau từ lúc tôi mới vào tuổi hai mươi nên có lẽ tôi thay đổi rất nhiều, c̣n chị tôi lúc ấy cũng đă vào tuổi đứng người rồi nên ít thay đổi hơn tôi chăng, nhưng buổi gặp hôm nay là do lỗi tôi không muốn cho chị tôi h́nh của tôi để “thử sức” chị xem chị có c̣n t́m ra tôi không thôi ấy mà..C̣n tôi th́ nh́n ra chị ấy ngay, chị chỉ ốm và nhỏ người lại hơn xưa..”

 

          Xe dừng lại băi đậu ngay trước mặt nhà, chị tôi chỉ cho tôi đi về phía cầu thang của căn hộ chung-cư. Căn hộ rất xinh và thoáng mát, nhưng cũng chỉ đủ chỗ cho sách vở và cây đàn piano của chị, tôi thích nhất khi biết chị vẫn yêu âm-nhạc thầm lặng một ḿnh, có lẽ âm-nhạc là nơi chị bộc bạch.. (?)

 “Em đi tắm đi cho khỏe, rồi ăn cơm tối với chị..”

“Vâng em cũng đang cần nước để dội cho hết cái mệt của hai mươi bốn giờ em phải lênh-đênh trong mây gió ..”

 

          Sau bữa cơm tối muộn, tôi có cơ-hội để nói với chị cái tâm tư của tôi đối với chị, rằng tôi không c̣n cái giận hờn hay oán-trách ǵ với cái dĩ-văng đă qua và đă chết. T́nh thương của chị đối với em trai của chị thời bấy giờ quá bao la đến như dung-túng, bây giờ nh́n lại chị cũng cảm nhận rằng chị bị điều khiển theo ư muốn của em chị, chị yếu đuối, chị vong thân cũng chỉ v́ t́nh thương, một t́nh thương chỉ biết thương dành cho đứa em sinh cận kề nhiều kỷ niệm nhiều gần gũi..

“ Em vào trong pḥng ngủ đi chị ngủ ở sofa !”

“Không chị ..em ngủ ở sofa chị phải ngủ ở gường của chị!” Vừa nói tôi vừa ngă người tôi dài ra sofa, chị Nữ vẫn c̣n ngần-ngừ chưa đồng-ư. “Chị tắt dùm em cái đèn, rồi chị nên đi ngủ để mai c̣n đi làm chị ạ..” Chị đến bấm tắt đèn và rù ŕ câu “Em ngủ ngon nghe..” “Chúc chị cũng ngủ ngon..”

 

          Tiếng điện thoại reo làm tôi tỉnh giấc, dáo dác t́m, và đây rồi..chiếc điện thoại nằm khuất sau chiếc đèn bàn..”Hello.. em dậy chưa? ngủ có ngon không? thức ăn sáng chị đă sẵn sàng trong tủ lạnh rồi đó lấy ra hâm lên cho nóng rồi hẵn ăn đó nghe..Bốn giờ chiều chị mới về tới..” “Dạ.. dạ dạ..”.Chị gọi từ sở về căn dặn...

 

          Cái mệt giảm đi rất nhiều sau một giấc ngủ thật say, nhưng tôi cũng chưa sắp đặt hay dự tính ǵ được cho ngày hôm nay, tôi phải chờ hai bức tranh của tôi được nhận lại đă tôi mới yên ḷng.

          Tiếng điện thoại lại reo lên..”Hello..” “Hi anh Lê Lai, vâng tôi vừa đến tới Santa Ana (nhà chị tôi) tối qua anh ạ vâng.. vâng..” Anh Lê Lai gọi lại hỏi thăm và thông báo cho tôi những thông tin về khung h́nh mà tôi có hỏi anh qua e-mail khi tôi c̣n ở nhà, anh cho tôi biết là anh rất bận lo việc đám cưới cho hai cháu Thế-Đăng Kim-Loan, tôi thật là ngố không nghĩ tới anh LêLai và anh Nguyễn văn Thành rất là bận trong những ngày này và tôi đă như vô t́nh làm mất thời gian của anh Lê Lai ..”Sorry!”

 

          Đă bảy năm tôi không đến Cali, lần này tôi trở lại Cali, tôi có cảm nhận Cali nóng hơn năm nao tôi đến rất nhiều. Lần thăm trước của (2001) Cali đang vào xuân khí hậu dịu mát như ĐàLạt ( của ngày xưa), lúc đấy tôi nhớ tôi rất thích ở lại Cali luôn để trốn cái giá lạnh của Nauy..Nhưng lần này, “nóng quá đi!” dù rằng bây giờ đă là những ngày cuối của tháng hè, tôi có cảm giác nắng cũng gắt như ở quê nhà (VN) vậy, chỉ khác ở nơi đây phố-xá im-ĺm hơn thứ tự hơn..

 

          Tôi phải gọi cho Hoa, để hù hắn chơi mới được..”Hello..Hoa hả?..” “Hello..Hoa đây.. đến hồi nào vậy..? Ở đâu rồi..?” ” Ở Nauy...chứ đâu..!” ”Oh..! biết rồi nghe! Lê Lai nói cho nghe hết rồi nghe!” “Trời đất!.. ông Lê Lai làm “bể mánh” rồi nghe!..Cứ tưởng để hù bà tí chơi chứ!”

          “Sao bây giờ ở đâu? Ai đi đón vậy?” “Chị Nữ, đang ở nhà chị Nữ một ḿnh đây!” “Em chiều thứ sáu mới về nhà, em đi làm suốt tuần..” “Ừ thôi để cuối tuần này ḿnh gặp nhau nói chuyện nhiều nghe, ê..nhưng mà vụ Đại hội đồng hương bà tham dự chứ?” “Vâng, Đại hội th́ em đi chứ!.. Nhưng c̣n vụ đám cưới ǵ đó em không quen nên ngại quá!” “Ê..anh Lê Lai và anh Nguyễn văn Thành mời th́ ḿnh nên đi cho thêm phần quen biết và thứ hai là cũng làm lễ ở nhà thờ, lâu rồi bỏ lễ, lơ là đạo, kỳ này cả chị Nữ đi nữa mà.. để “chứng minh” cho chị ấy biết ḿnh vẫn c̣n ngoan-đạo lắm chứ!” “Ừ nếu chị đi th́ em đi..” “Thế nhá! tiếp tục làm việc đi không thôi bị “đuổi việc” th́ khốn!..hẹn gặp cuối tuần nghe! bye..”

 

          Tôi điện cho Hoa (Vũ Hoa) tuy chúng tôi không chỉ là chị em họ hàng với nhau mà c̣n là đôi bạn thân nhau từ tấm bé..Nhưng tôi và Hoa mỗi người chúng tôi chọn con đường đi riêng, Hoa dứt áo học tṛ lúc tuổi chưa tṛn mưới tám và sau đó Hoa biền biệt góc đời riêng..Hoa cũng có nhiều trăn-trở và Hoa cũng không may mắn với số-phận làm đàn bà như tôi.. 

          Ngó vào đồng hồ, cây kim dài đă chỉ đúng vào hai giờ trưa, tôi lại thấy lo lo làm sao ấy khi chưa có dấu hiệu ǵ báo rằng hộp tranh của tôi sẽ đến với tôi hôm nay..

          Tôi đi quanh rồi lại đi quanh trong căn pḥng chung-cư hẹp, cố t́m ǵ đó làm để có thể giết đi cái thời gian chờ đợi trống rỗng này. Tivi vẫn đầy ắp những chương-tŕnh mới lạ những nó chẳng có quyến-rũ ǵ đối với tôi lúc này..Tôi chỉ mong đợi được nhận lại hộp tranh của tôi thôi..

 

          Tiếng điện thoại vang rộn lên, đầu dây bên kia giọng người Mỹ và tôi vui mừng quá mở cửa pḥng ngó ra ngoài ngay khi người bên đầu dây bên kia yêu cầu tôi đi ra phía trước nhà để ra dấu cho anh ta..Anh ta cúp điên thoại khi thấy bóng tôi trên hành-lang, và tôi cũng trông thấy hộp tranh trên tay anh ta..

          Kư nhanh vào giấy nhận hàng, tôi ôm hộp tranh vào bên trong nhà mà ḷng cứ vui hẳn lên v́ được toại nguyện ..

 

          Hai ngày chờ đợi trôi qua thật là nhanh..Hôm nay là thứ sáu và tôi nôn nao đợi Hoa về, Chị Nữ và tôi chưa kịp sửa soạn cho buổi cơm chiều th́ tiếng điện thoại reo vang lên, bên kia đầu dây giọng của Hoa đă réo rắc lên rằng Hoa sẽ lên đón tôi về nhà Hoa ở Westminter, và Hoa nói khi nào gặp nhau hai đứa sẽ cùng hoạch định chương-tŕnh cho ngày thứ bảy, nhưng trước hết Hoa sẽ chở tôi đến nhà hàng mà anh Lê Lai và anh Thành đặt cho tổ chức Đại-Hội Đồng-Hương ở đấy để tôi xem xét t́nh h́nh vị trí cho những bức tranh triễn–lăm biểu tượng của tôi trong ngày đại-hội.

          Hoa gọi điện liên lạc với anh Lê Lai nên Hoa dễ dàng lắm chở tôi thẳng đến để xem ..

 

          Hoa vẫn như ngày nào c̣n trẻ, rất nhiệt t́nh và hăng hái giúp-đỡ bạn bè hay người thân trong khả năng Hoa có và rất ít thích làm phiền ai nhiều khi những điều mà Hoa có thể làm được, v́ thế hai đứa tôi cái thời mà c̣n bé ấy rất hạp và thân với nhau.

          Dục-Mỹ một thị trấn nhỏ, tám mươi phần trăm là lính và gia-đ́nh của lính nên những cái “nghịch-ngượm”của cặp bài trùng Hoa Phi dễ bị phát hiện lắm, nên tôi chắc phần đông các bạn cùng thời với chúng tôi bấy giờ chắc ai cũng biết chúng một tí, tôi th́ không quậy ǵ cho “đáng kể” chỉ theo Hoa thôi mặc dù tôi là vai chị, Hoa chiếm phần “Thủ-lĩnh”..Hoa thích “Phá” người khác c̣n tôi th́ thích được mượn sách.. Hoa biết tính tôi hay đọc sách báo nên thường đón mua trước tôi và cho tôi mượn(why?), v́ có lẽ thế mà tôi luôn bị lụy v́ Hoa(?!)..

 

          Sau khi đi xem bối cảnh của nhà hàng, chúng tôi ghé nhà Hồng (em Hoa) ăn cơm tối theo lời mời của Hồng, bữa cơm tối thật là vui chúng tôi kể cho nhau nghe biết bao là điều và bàn bạc với nhau những dự định sẽ làm trong ngày Đại-Hội. Tôi cảm nhận niềm vui và sự hớn hở trên gương mặt Hoa và Hồng, Hồng mang ra từ những bộ quần áo đẹp nhất ướm vào người rồi hỏi tôi: “Mặc áo này có đẹp không? quần này th́ sao?..” và hết bộ này lại đến bộ khác làm ḷng tôi cũng thêm nao nao…

 

          Hoa vừa dừng xe lại trước sân đậu thuộc khu thánh-đường St. Bonaventure, tôi trông thấy ngay chiếc xe rất “híp” có màu vàng rực-rỡ chung quanh xe kết những chùm hoa đẹp, tôi chỉ cho Hoa.. “Cô dâu chú rể đă đến rồi, ḿnh mau mau đi vào trong cho kịp thánh-lễ”.

          Chúng tôi bước vào bên trong thánh đường với định tâm rằng t́m một chỗ nào đó có thể là khuất khuất để dự lễ thầm lặng thôi, nhưng trái với ư-nghĩ của chúng tôi anh Nguyễn văn Thành đă như đứng sẵn chờ chúng tôi, anh đưa tay bắt tay chúng tôi trong gương mặt sẵn nụ cười vui tươi và nói với tôi: “Người bên ngoài khác với người trong h́nh nhiều..” Anh Lê Lai và bà-xă anh cũng đă bước lại gần bắt tay chào chúng tôi, bất ngờ xuất hiện cả Phú-Vĩnh- Sơn và cả bà xă nữa, tôi có cảm nhận ḿnh nhận được sự trân-trọng thật nhiều và có cảm giác như được “cao hơn” một tí nữa (trừ đôi guốc cao ra)..Khi anh Thành hướng dẫn cho chúng tôi vào chỗ ngồi, anh Thành lại giới thiệu cho tôi biết thêm vợ chồng anh Xê ngồi ngay hàng ghế trước mặt chúng..Và một vị nữa như luôn muốn gợi chuyện ngay cạnh bên tôi, tôi chưa kịp tiếp chuyện anh cho thân thiện v́ lí do bên trong thánh đường, nhưng tuần qua khi đọc bài viết của anh tôi mới biết được quí danh Nguyễn-Quảng.

 

          Thánh-lễ đă bắt đầu tôi chợt quay người t́m chị Nữ, tôi chỉ lo chị sẽ trễ lễ, nhưng không, chị đă đến và ngồi cuối dăy phía tay trái tôi.

          Thánh -lễ diễn ra uy-nghiêm và đẹp (v́ cặp hôn-phối rất đẹp đôi). Bài giảng của vị-linh mục trẻ cởi mở và vui, kết hợp thêm cái đẹp giữa đời và đạo.

          Sau thánh lễ ba chị em tôi rủ nhau ra bên ngoài để chụp h́nh kỉ-niệm lẫn cho nhau, vô t́nh chúng tôi không biết rằng anh Thành và anh Lê Lai t́m chúng tôi để cùng chụp h́nh kỷ-niệm chung, vừa thấy chúng tôi ló mặt lại vào bên trong thánh đường anh Thành đă nói lớn lên: “Mấy chị đi đâu mà sau lễ rồi tui thấy mất tiêu vậy!.. Tôi đi t́m mấy chị để chụp h́nh kỉ-niệm với hai cháu và gia-đ́nh tôi”.. “Sorry!..v́ tụi tôi sợ gây phiền cho gia-đ́nh nên ra ngoài để chụp tí h́nh riêng thôi..”

 

Phi Ṛm, Soeur Nữ (chị chồng của Phi), Kim Loan & Thế Đăng,
chi Hoa Vũ (bạn Dục Mỹ của Phi)

 

          Sau khi chia tay với gia-đ́nh anh Thành và gia-đ́nh anh Lê Lai chúng tôi ra về giữa trưa nắng thật cao, thật gắt.. hẹn gặp lại họ ở buổi tiệc tối tại nhà hàng Seafood World.

 

          “Ê tôi trang điểm không đẹp đâu nha.. hay là chúng ḿnh đi đặt giờ đi để họ trang điểm cho ḿnh !” Tôi nói với Hoa.” Ừ đi th́ đi nhưng ḿnh phải tắm rửa thay đồ sẵn-sàng, trang điểm xong là chỉ đi đến điểm hẹn mà thôi..” Tôi đồng-ư ngay với Hoa.

 

          Chúng tôi đến nơi th́ khách khứa đă gần như đầy đủ, trước khi vào bên trong, chúng tôi nhận đựợc quà kỉ-niệm của cô dâu chú rể, và sau khi kư tên làm kỉ-niệm chúng tôi được yêu cầu chụp h́nh kỉ-niệm chung với cô dâu chú rể trước khi chúng tôi đi nhận bàn.

          Chúng tôi được ngồi cùng bàn với anh Xê và vợ chồng anh Tính, cùng một vài người chúng tôi không quen từ trước. Chỗ chúng tôi ngồi tương đối “yên tĩnh” nên tôi thả mắt quan sát “hiện trường” tôi thấy nhiều lắm những vị tôi đọc tên tuổi nhiều lần trên trang Web Ninh-Ḥa cũng đang hiện diện nơi đây..

 


Phi Ṛm và chị Hoa Vũ chụp h́nh lưu niệm với cô Dâu và chú Rể

 

          Một người rà người xuống chiếc ghế trống trước mặt tôi đưa tay bắt tay với tôi và nói chào chị “Phi-ṛm”! Tôi khẽ mỉm cười với anh nhưng vẫn c̣n “chưng hửng”. Anh lại tiếp tục hỏi tôi chị ở Dục-Mỹ? “Vâng” Bác chắc cũng trong quân-đội? “Vâng” Bác có cấp bậc ǵ? “Dạ, chỉ là một người lính b́nh thường!..” Và măi đến ngày hôm sau Đại-hội mở ra, tôi mới biết anh là Văn hùng Đốc người trong ban điều-hành tổ chức Đại-hội.

 

          Tiệc vui chúc mừng cô dâu chú rể kéo dài đến gần hết buổi tối, mọi người như cũng cùng chung tâm trạng với nhau chia tay nhau trong hẹn ḥ ngày mai vui đại-hội...

 

 

Xem tiếp Khoảng Thật - Kỳ 2

 

 

 

 

Phi Ṛm

Na-Uy, ngày 2 tháng 10 năm 2009

 


 

  Trở Về Trang Sinh Hoạt Đồng Hương