KHOẢNG THẬT... :  "Cali Ngày Đại Hội" - 2
Phi Ṛm

 

   “Ê..ngủ đi, ngày mai c̣n nhiều mục lắm để lo đấy nhá!” Hoa vẫn cố nói thêm: “Hồng chắc về tới nhà rồi.. nó cũng nôn lắm mới chạy qua đây để hỏi han bọn ḿnh về đại-hội ngày mai đấy!..Nó chẳng bao giờ chịu bỏ làm mà đi chơi bao giờ đâu, kỳ này có đại-hội Ninh-Ḥa - Dục-Mỹ nên nó hí-hửng như vậy đó.. xin nghỉ cho bằng được mới nghe..” Tôi xen vào “Ừ ..lại c̣n khoe với bọn ḿnh cả đống áo quần đẹp nữa chứ!..Rồi không biết mai “hắn” sẽ chọn bộ nào nhỉ..?” Tôi vừa nói xong câu là cả hai đứa đều rít lên cười với nhau v́ có dịp để chọc phá Hồng..

 

          “Chưa chịu dậy nữa hở?..” Hoa ré giọng lên gọi tôi “Ừ.. dậy..th́ dậy !..” Vừa nói tôi vừa trườn người tôi khỏi gường, đêm qua “tán phét” khuya quá nên tôi chỉ muốn “nướng” thêm tí nữa nhưng Hoa đă không cho tôi cơ hội..

          Vừa tiến về phía pḥng tắm, tôi vừa hỏi “Bà tắm xong rồi kia á?..” Hoa vừa xoa xoa tóc cho ráo trong chiếc khăn to vừa nói vói theo tôi “ Tắm lẹ lẹ đi.. rồi c̣n ăn sáng, ăn xong là phải lo đi trang điểm ngay đấy, chứ không kịp đâu nhá!.. ngủ nướng nữa đi…” ..

 

          Xuống tới đường đă tám giờ (8 sáng), vừa vào tới nơi tôi thấy tiệm tấp nập những người là người, tôi lo ngại họ sẽ không có giờ cho chúng tôi “Chết rồi Hoa ơi..không biết họ có giờ cho ḿnh không?..” Hoa không trả lời câu hỏi của tôi nhưng cao giọng lên hỏi “Có giờ cho chúng tôi chứ?..” “Có..có cô đă đặt hôm qua th́ hôm nay có chứ ạ..”.

          Cô bé từ ngày hôm qua đă trang- điểm cho tôi, chạy lại bên tôi mời tôi vào chỗ “Cô sẽ có màu áo ǵ hôm nay ạ?..” “Màu cam điểm hoa trắng..” “vâng vâng..” “Hôm nay phải cho tóc thật tự-nhiên nhé..v́ áo có hoa..” “Vâng ..vâng..” “Hôm qua em trang-điểm cho tôi đẹp quá.. nên trông trẻ ra !..” “Thế có ai “bị” chết không ạ!” “À.. à ..th́ chắc có chứ!.. mấy “cha” sồn sồn.. !” Cả tiệm phá lên cười vui như ngày đại-hội..

 

          Không như chúng tôi dự-định, đồng hồ đă chỉ quá mười giờ chúng tôi mới trang-điểm xong, rời khỏi tiệm chúng tôi chạy như “chạy giặc” về nhà để chuyển những bức tranh của tôi vào xe, v́ chiếc váy dài không tiện cho việc di-chuyển nên tôi quyết định mang theo và sẽ thay ở “rest room” của nhà hàng..

 

          “Xong chưa..?” Hoa hỏi tôi “Xong ..xong đây..!” “Không thay quần áo sao?” “Đến nhà hàng vô rest-room thay v́ váy dài vướng lắm..” “Ok.. lái nghe? Tất cả tranh đă đầy đủ chứ?” “Ừ..hử.. đủ cả rồi!”..

          Hoa lái thật mau..chỉ thoáng thôi đă đến nơi..Tôi hấp tấp mở cửa xe khi Hoa vừa lẩm-bẩm.. “Thấy chưa..thế mà ḿnh cũng bị trễ..” Tôi cầm vội tấm tranh “Dấu vết xưa” vào trước cùng với giỏ quần áo tôi mang theo..Vào đến cửa.. tôi lại càng cuống hơn lên, mọi người gần như tề-tựu cả rồi, Chị Giỏi vợ anh Nguyễn-văn-Thành ngồi bàn tổ-chức đă lên tiếng chào và trao cho tôi chiếc bảng tên có ghi tên tôi “Phi-ṛm”.

 

          Miệng tôi chào chị, tay tôi nhận bảng tên tôi nhưng đầu tôi th́ đang làm việc khác..nghĩ cách đến cách mở hộp tranh cho mau và t́m cách treo tranh cho đúng..

 

                                                                              Ảnh: Website b́nhhoa-ninhhoa.org

 

          Cài vội cái bảng tên vào ve áo tôi thoáng trông thấy anh Thành,anh Thành có hỏi tôi câu ǵ đó nhưng chỉ tôi gật đầu chào anh cả anh Lai và nhiều nhiều nữa tôi không quen mặt chào tôi, tôi chào lại nhưng chiếc đầu tôi th́ không “Nhập thần”, tôi đang dáo dác để t́m một người, người nào nhỉ (?!) Chỉ cần là người “nam” có bàn tay mạnh-mẽ, có th́ giờ để giúp tôi mở hộp tranh.. Đông lắm người là người và bên tai tôi nghe những âm vang Phi-ṛm..Phi-ṛm, nhưng tôi chỉ láo liên thôi.. vâng tôi t́m .. Nhưng ḱa như là Nhật đang đứng ngay lối đi trước mặt tôi.. Đúng..Nhật mà!..Tôi chạy lại ngay sau lưng Nhật.. nắm ngay cánh tay anh ta kéo đi.. Nhật đang dang dở câu chuyện ǵ với một người phụ-nữ, cố ngoái lại nói vài câu hẹn ḥ ǵ đó tôi không biết, tôi chỉ biết là tôi lôi Nhật ra bên ngoài lối ra ngoài (hall-entrance) nơi hộp tranh đang chờ bàn tay Nhật..

 

          Nhật đối với tôi như đôi bạn (gái) thân vậy, vẫn giống như ngày nào chúng tôi c̣n nhỏ, chúng tôi c̣n học chung trường, chúng tôi c̣n chung lối về..Và vẫn giống như ngày nào mỗi lần đi ngang qua nhà dù rằng Nhật rất “Gán” ông bà già tôi, nhưng Nhật đă dùng tiếng “Hú hù..” trong ḷng hai bàn tay chụm lại để gọi tôi đi cho đúng cùng giờ kẻo trễ xe đưa đón..

          Dù bây giờ rằng cuộc đời nhiều thay đổi theo thời gian đi..dù bây giờ rằng Nhật và tôi sắp đến tuổi phải “chống gậy” rồi, dù bây giờ rằng Nhật đă là đại-thương gia, dù bây giờ rằng tôi và Nhật trăm chuyện phải lo-toan..Nhưng Nhật vẫn là Nhật bạn của tôi, như tôi vẫn là “Phi-ṛm” ngày nào của Dục-Mỹ..

 

           Cám-ơn t́nh bạn tuyệt-vời của tôi và Nhật, cám-ơn thật nhiều bạn đă giữ đúng lời từ Việt-nam bạn “bay” qua Cali để tham dự đại-hội như bạn đă hứa với tôi..Xin nguyện đến khi nao ḿnh không c̣n đi được nữa (già khụm) ḿnh có phải ngồi xe lăn, bọn ḿnh cũng hứa sẽ “Hú..Hù..” nhau giữ măi những kỉ-niệm hôm nay..

           “Làm ǵ?” “Mở dùm hộp tranh ra để Phi treo!” Thoăn-thoắc Nhật giúp tôi mở những hộp tranh, chỉ đôi ba phút những bức tranh được tôi t́m đúng vị-trí..

          “Có cô là Phi-ṛm?” tôi gật đầu, người đàn ông tôi chưa lần quen mặt đưa cho tôi tấm bảng tên mà chỉ mấy phút trước đây thôi, tôi vội và có lẽ cài trật nên rơi trên đường tôi kéo Nhật đi, viết đến đây tôi chỉ ước gặp lại người lượm dùm tôi cái bảng tên để “Thank you”.

 

          Chỉ c̣n mười phút nữa là đại-hội sẽ bắt đầu, tôi t́m mau “rest room” để thay chiếc váy. Đẩy cửa bước vào pḥng vệ-sinh, nơi đây tôi gặp một người phụ-nữ rất đẹp người lên tiếng chào tôi rồi nói rằng tóc tôi hôm nay trông đẹp.. Trước khi ra khỏi pḥng cô ấy c̣n nói thêm với tôi rằng tôi sẽ ngồi chung chỗ với cô ấy nữa, v́ vội nên tôi chỉ vâng vâng gật gật chứ không nhận-định ra là ai tôi đă nói chuyện cùng hay hỏi cho ra chỗ tôi ngồi chung với cô sẽ là chỗ nào..Hay quí danh cô là ǵ..

 

          Mau chóng tôi trở ra ngoài t́m chỗ của ḿnh và lần này th́ tôi không ngần-ngại v́ đă sắp đến giờ khai-mạc đaị-hội.. “Anh ơi! xin hỏi “Phi-ṛm” sẽ ngồi chỗ nào?” “Phi-ṛm hả? đây đây”..Và anh Lê anh Dũng đă chỉ dẫn tôi đến chỗ ngồi. “Đó.. đó” Anh vừa nói vừa xoay cái bảng nhỏ trên bàn có cái tên Phi-ṛm và nói: “Đó!..có cái tên của Phi-ṛm đó.. vừa ư không?” Tôi khẽ cúi đầu cám-ơn anh Lê anh Dũng.. Cùng th́ Phú vĩnh Sơn giơ máy ảnh.. Phi-ṛm tôi tính hay tếu giỡn nên ngoẹo cổ nghiêng ḿnh làm kiểu trong những tiếng cười vui.. Tôi hân-hạnh được các bạn cùng bàn đón tiếp bằng những nụ cười. Tôi là người đến sau nhất nên tôi chào từng bạn từng bạn một và các bạn đă rất vui vẻ giới-thiệu cho tôi biết tên và gia-đ́nh nữa, khi tôi định-thần nh́n lại người ngồi cạnh tôi là người tôi gặp ở “rest room” vợ đẹp của PvS mà tôi đă quên mất rằng tôi đă hai lần được chào (một lần ở nhà thờ vào ngày đám cưới và ở rest room). Chị Thủy vợ anh Vương Văn, vợ chồng chị Nghệ..Cùng khi đó tôi được một người mà tôi chưa bao giờ gặp đến bên tôi, chào hỏi chuyện tṛ, người thật xinh.. Lương lệ Tuư-Phượng.

 

          Chị Chất từ chỗ đứng xa, đưa tay vẫy chào “Hi Phi..”.viết đến đây tôi chợt nghĩ đến chị thật nhiều, sau kỳ đại hội chẳng bao lâu tôi đọc tin buồn chị đă mất một người con rể mà chị thương mến..Chia sẻ cùng chị thật nhiều.

 

          Bản quốc-ca được cất lên bằng tất cả nỗi ḷng của những người tham-dự là màn mở đầu của đại-hội đồng hương Ninh-Hoà - Dục-Mỹ, dù rằng có trong “nghịch cảnh” nhưng ôm đầy chí huyết của chúng tôi, những người yêu mến tự-do, nuối tiếc mảnh đất miền-Nam mà một thời chúng tôi được no-ấm cùng với chữ tự-do, đă lâu lắm rồi tôi không có dịp hát lại bài hát này nhưng khi tôi hát và tôi nghe mọi người hát, tôi cảm thấy như tất cả cùng đồng ḷng nhớ và như đồng ḷng mong muốn làm cho nước Nam luôn vững bền như bài ca vậy..

          Bài quốc-ca của nước Mỹ cũng được chúng tôi cung nghiêm theo điệu nhạc, như tôn-trọng, như cám-ơn quê-hương người đă cưu mang những người Việt của chúng tôi v́ hai chữ Tự-Do..

          Đồng hồ chỉ đúng mười một giờ trưa của Nauy (11 giờ trưa) Giờ đưa tin tức quyết-định quan-trọng nhất trong năm cùa Nauy, chủ-tịch nhóm trao giải Nobel, Thorbjørn Jagland đưa tin rằng giải Nobel hoà-b́nh sẽ trao cho Tổng-thống Mỹ, Barack Obama (11h ngày 09-10-09). Tôi xin chúc mừng..

 

          Định là ngồi xuống, nhưng anh Lê Lai từ dẫy ghế xa đă ngoắc ngoắc tay về phía tôi và chỉ về hướng khán-đài, tôi hiểu-ư anh muốn tôi cùng hát chung với các bạn bài ca “Ninh-Ḥa họp mặt” của tác-giả Lê anh Dũng. Nhóm “ca-sĩ” có lên có xuống của chúng tôi cũng “ch́” lắm chứ…hát xong trọn bài.. !..

 

          Vui quá nên tôi quên ăn thật nhiều những món ngon hôm đó nghĩ măi đến nay hẳn c̣n thèm..Nhật đến bên tôi trong giữa buổi vui, hỏi tôi bao giờ về lại Na-uy, tôi trả lời bạn măi tới tuần kế, bạn lại hỏi tôi thế mai làm ǵ? Đi Texas rồi! Vé cô bạn đă book sẵn từ khi c̣n ở nhà..Nhật lặng lẳng quay về chỗ ngồi, hôm đó tôi loay-hoay thế nào mà không đủ giờ để cụng với bạn một ly.. nghĩ tới vẫn thấy uổng sao ấy.. V́ có bao giờ nữa nhỉ cuộc vui này có lần thứ hai (tôi tự trách tôi).

 

          Nội dung của đại hôi rất tuần-tự và khít khao, tôi thích nhất được thưởng thức tài nghệ của Kim-Loan, dầu rằng tôi chưa biết thưởng thức lắm về loại đàn t́-bà này nhưng tôi thấy dáng ngồi đánh đàn của Kim-Loan quá ư là “cool”, tôi đă lấy được vài tấm h́nh để làm “Motiv”..

 

          Cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn, khi anh Phạm Tín An-Ninh đến bên tôi đưa tay chào tạm-biệt lúc ấy tôi mới biết thêm rằng đàn anh đă hưu-trí và sống tại Cali, tôi ngỡ anh đă bỏ hẳn Na-uy, nhưng anh nói không, thỉnh-thoảng anh có về v́ anh c̣n hai người con trai sống ở Nauy, tôi ngỏ lời mong muốn anh ghé qua thăm nhà tôi nếu anh có dịp về.

          Rồi chị Nết nữa “Phi ơi! chị về nghe!..” Người con gái Ninh-Ḥa năm xưa như trong chuyện kể dân gian.. Có dáng tṛn tṛn, nho nhỏ thanh tao đó đă một thời làm “ rung cây cầu sắt trên sông Dinh..”(?!).

 

          Đang chơi vơi v́ bài nhạc “Hoa biển” do anh chủ nhà hàng hát tặng đại-hội, giọng ca của anh làm lời nhạc quyến-rũ hơn, giỏ hoa hồng vẫn c̣n những cánh hồng nhung ấm-áp, tôi lấy nhẹ một cành tặng anh, như cám-ơn anh đă đưa tâm hồn tôi lạc về biển..

          Tôi không có thời gian để ḿnh đi lạc lâu, tôi mau thôi đến chào anh Phạm Thanh Khâm, người tôi t́m thấy đầy đủ đức độ của một giống chim đầu đàn, tôi không quen anh, tôi cũng không chăm chú lắm để t́m đọc ấn-tín của anh, tôi mến mộ anh qua văn bút của anh “Từ tốn, khiêm nhường”..

 

          Tiếng hát vẫn vang lên trong xao-xuyến nhưng tôi phải “quên” đi thôi, mau ra cửa ngoài để trao tặng anh chị Thành bức tranh “Dấu vết Xưa” mà tôi đă hoàn thành xong trước ngày tôi lên máy bay sang Cali..Chị Thành suưt-xoa khen đẹp làm tôi vui hẳn lên, tôi nhớ lần đầu chị chào tôi và Hoa ở trong thánh-đường sau khi tan lễ, Hoa lắc tay tôi bảo: “Xem, Chị Thành trông giống cô ca-sĩ Hoàng-Oanh quá hén!” “Ừm, sao bà nh́n ra mau thế!” “Chị ấy cũng nhỏ nhẹ như cô Hoàng-Oanh vậy”..

          Chị thật hiền và nhỏ nhẹ, lúc chị đến bàn tôi trong bữa tiệc, chị chỉ chào tôi rồi ngồi bên tôi thật im-lặng, tôi thầm nghĩ nếu như “cờ đỏ” đừng dở tṛ tiến chiếm niềm Nam ta, chắc chị đă là luật-sư đàn chị tôi rồi..

 

          Hoa kéo tôi ra cửa để chào bạn bè, tôi nhận ra Bích, Bích chẳng khác xưa, dáng vẫn “X́ trum” nhưng gương mặt hắn đă ngă nét phong trần, Nhật hỏi Bích nhớ tôi không? Bích bảo Bích chẳng nhớ ra tôi. Ôi buồn.. “năm phút”. Tôi và Bích chỉ học với nhau năm đệ tam, sau đó tôi không biết hơn, nhưng Bích cùng là người ở Dục-Mỹ và cùng một thời, có lẽ cũng cùng tuổi với bọn tôi chăng?..


Mái trường Đức Linh - Họa sĩ: Phi Ṛm

          Đúng lúc anh Thành phụ với Hoa mang tranh của tôi và sách anh tặng thêm cho tôi vài cuốn để tôi tặng bạn bè Texas và Na-uy để vào trong xe của Hoa, anh thấy bọn tôi đùa vui với nhau, anh hỏi tôi gặp bạn bè cũ vui quá phải không? ..

          Vâng, nhờ những nhiệt t́nh của anh và ban tổ-chức mà bọn tôi, ai cũng như cảm thấy ḿnh trẻ lại..Bỗng chốc quên đi cái hiện tại lo-toan, quên bẵng đi hết những vết đời trầy trụa, đua nhau nói đua nhau cười hệt như thời ngây dại ..

 

          “Cô ở đâu?..” “Tôi ở Na-uy anh ạ”.. “Cô có biết cha Chiếu?” “Vâng, biết ạ..” Ông ta nói tiếp: ”Cha Chiếu là bạn học của tôi thời trước, cùng băng với tôi..” Cho tới nay tôi cũng chưa hiểu rơ là ”Băng” ǵ (băng nhạc, băng quậy hay...(?!)).Ông chủ nhà hàng luyện-quyện măi mới ”dám” đến bên, chào và tṛ chuyện với tôi, anh lấy câu chuyện làm đầu bằng câu chuyện linh-mục Chiếu , vị linh-mục này được giới trẻ rất hâm mộ ( thanh-niên công-giáo khắp nơi) ông là linh-mục ca-sĩ, ông đi hát sân khấu pḥng trà, không phải v́ tiền mà v́ sứ-mệnh giảng-đạo của ông, ông giảng đạo trong lối giảng lôi cuốn ḷng người..Tôi có tham-gia trại hè sinh-hoạt chung tại niềm nam Nauy và tham-dự cả buổi triễn-lăm h́nh chụp nghệ thuật của ông.

Trai hè cùng với Linh-mục Nguyễn văn Chiếu

 

          Định từ cung cách hát của ông chủ nhà hàng này tôi hiểu ngầm rằng ông ta và linh-mục Chiếu cùng ”Băng” ca nhạc chăng (?). Ông ta có lúng túng khi tiếp chuyện với tôi, nên quên chưa nói rơ (?) Cám ơn thịnh t́nh ông chủ nhà hàng đă dành cho tôi..

 

          Về đến nhà, Hồng đă gọi điện cho chúng tôi: ” Ê, tối nay bọn ḿnh đi hát Karaoke...?” Hoa trả lời Ok. ngay. Tám giờ tối hôm đó chúng tôi ra tiệm hát Karaoke, trên đường đi Hồng kể cho tôi nghe cái nao nức của Hồng và Thanh (em gái Thê, bạn học xưa của tôi) Cả hai đă ḱ công ghi chép bài hát, nhưng thời giờ có giới hạn, nên Hồng và Thanh cũng như anh Tính đă không có cơ-hội đem tài-năng góp vui chung, đó cũng là điều đáng đáng tiếc..

 

Những điều c̣n tiếc đó..Hay là..chúng ta cố đợi ḱ sau?...

 

 

 

 

 

 

 

Phi Ṛm

Na-Uy, ngày 10 tháng 10 năm 2009

 


 

  Trở Về Trang Sinh Hoạt Đồng Hương