Thứ sáu 28/08
Cuối hạ, Khí hậu của Cali hăy c̣n đang dùng dằng không chịu bước
sang thu. Tất cả số lượng nắng c̣n dự trữ trên bầu trời được dịp
trút xả láng xuống thành phố. Cái nóng thi nhau xỉa xói trên
từng vuông da thịt khó chịu giống như bà cô già ế chồng đang bắt
gặp quả tang đứa cháu gái của ḿnh căi lời răn dạy trốn học đi
chơi với bồ. Tôi bước xuống phi trường Ontario trong cái chói
chang đó .
Anh Phạm Tín An Ninh và anh Nguyễn Sinh
Cung đang đứng đợi. Chúng tôi nhào vô mừng rỡ, dù đây chỉ là lần
đầu tiên giáp mặt. Tôi quay lại giới thiệu với hai anh, người
đẹp Lê Thu Ba đang đứng sau lưng, bà xă cũng là người cùng tháp
tùng trong chuyến đi . Sự mừng hơi bị kéo dài, do đó tạm quên đi
cái oi bức. Suốt năm giờ bay từ New Orleans đến Cali hai vợ
chồng tôi chỉ được cầm hơi bằng ly nước cam do hăng hàng không
American Airlines khoản đăi cho nên bụng đói cồn cào. Tôi ước
thầm trong bụng giá chi lúc này có ǵ ăn th́ hay biết mấy. Như
đọc được lời ước, anh Nguyễn Sinh Cung chẳng nói chẳng rằng chở
thẳng vô một quán phở bên đường. Món ăn đầu tiên của nam Cali
đi thẳng vô bụng là tô hủ tiếu Nam Vang và cảm t́nh dành cho
anh Nguyễn Sinh Cung bỗng chốc tràn đầy theo tô hủ tiếu đó . Với
tôi hành động cứu bồ của anh Cung trong cơn cần ăn là một hành
vi dũng cảm. V́ mới gặp nhau thi không thể ôm anh vào ḷng biểu
tỏ sự cám ơn nhưng tôi bết cái nóng của Cali cuối mùa trở chứng
sẽ không là ǵ cả so với sự mát dịu vô h́nh anh đă đem đến trong
phút giây gặp gỡ ban đầu. Tô hủ tiếu của restaurant Phương đối
với tôi chắc có lẽ sẽ là tô hủ tiếu ngon nhất Cali . Anh Nguyễn
Sinh Cung, ngày xưa khi tôi c̣n nhỏ xíu tên tuổi của anh vang
lừng trong trí tưởng tượng. Ngày xưa trong cùng lứa học có một
chị bạn mà tôi chỉ dám đứng nh́n từ xa, vậy mà anh Cung dám nhào
vô, tôi phục anh muốn lé mắt. Tôi ước ǵ được một lần gặp mặt,
vậy mà phải đợi đến hơn ba chục năm sau. Gặp anh tôi có cảm
tưởng anh lẫm liệt hơn xưa. Nh́n cách anh lái xe chạy ào ào
trong các ngơ ngách trong cái thành phố rộng lớn xô bồ này th́
cũng đủ biết.
Anh Phạm Tín An Ninh người lính viết văn
với đôi hia bảy dậm đi thật nhanh vào ḷng độc giả đối với tôi
có nhiều mối ân t́nh nặng nợ. Ngoài việc anh là ông xă của
Trương Thu Thức cô bạn học cùng lớp cùng trường với tôi thời
trung học, anh c̣n là niên trưởng trong nghiệp binh đao và đặc
biệt giữa anh và tôi c̣n có sợi dây văn thơ trói chặt. Tôi từng
được gặp anh một lần cách đây 37 năm, nhưng có lẽ v́ hồi đó tôi
đang ham mê bám đuổi theo những bóng hồng nên lần gặp đó giống
như làn gió thoảng. Chiến tranh ném chúng tôi vào chiến trường
mỗi người mỗi ngă. Nên lần gặp này xem như lần đầu diện kiến,
vậy mà chúng tôi mừng vui giống như hai anh em cùng sống chung
một nhà một người bỏ đi xa nay quay về trở lại.
Người thứ ba tôi gặp là Thu Phương. Đúng
là đi một ngày đàng học một sàng khôn. Tôi đi từ ngạc nhiên này
đến ngạc nhiên khác. Trái với suy nghĩ của ḿnh là tôi sẽ gặp
một mệnh phụ đầy tính xă giao, tôi đă gặp một phụ nữ hiền và
xinh đẹp thân thiết ngay từ lần đầu gặp gỡ theo đúng phong cách
Ninh Ḥa . Thu Phương đă book sẳn cho tôi và Thu Ba một căn
pḥng nhỏ ở tại một motel nằm trên đường Palms street. Từ motel
này đến nhà Thu Phương vừa đúng 7 phút lái xe. Trong suốt những
ngày hai vợ chồng tôi ở Cali anh Cung là tài xế đưa đón. Bất cứ
một sinh vật nào hiện hữu trên trái đất này đang trong mùa yêu
đương thảy đều bận bịu cho nhau, anh Nguyễn Sinh Cung và Thu
Phương cũng không thể tránh ra khỏi qui luật đó . Thế nhưng thay
v́ lo cho nhau, hai anh chị gần như đă bỏ ra rất nhiều thời giờ
để lo cho hai vợ chồng tôi. Sự lo không nằm trong cung cách nghi
thức mà nằm trong tính cách thân t́nh. Điều này khiến tôi vô
cùng cảm động. Vẫn biết cho dẫu không có anh Cung và Thu Phương
tôi vẫn có thể tự ḿnh xoay xở, nhưng h́nh như được người khác
lo lắng mà ḿnh không phải làm ǵ điều đó có lẽ sướng hơn. Tôi
là người thực dụng, thành ra trong những ngày ở Cali tôi ngoài
việc làm biếng ra tôi không phải làm chuyện ǵ cả.

Thu Phương, Lê Thu Ba, Trương Thu Thức
Tôi sống
ở một tiểu bang nhỏ tận miền Nam nước Mỹ đến Cali không khác nào
một nông dân gốc Ḥn Khói vô Sá G̣n. Quán xá với những tấm biển
tên Việt nam nằm gần như dày đặc dọc đường Brookhurst lạ lẫm
khác hẳn với New Orleans là nơi tôi đang sinh sống chỉ vài ba
quán nằm rời rạc trên những con đường cổ. Chiều thứ sáu Anh Ninh
chị Thức cùng hai cháu Mỹ Linh, Thục Trinh đăi hai vợ chồng tôi
tại Dalat Bistro. Gặp lại Trương Thu Thức người bạn học của mấy
chục năm về trước giờ đă thành bà nội bà ngoại của nhiều đứa
cháu, tôi thật bất ngờ. Thời gian có thể xóa nḥa đi nhiều thứ
nhưng h́nh như không thể xoá đi được nét vô tư trên khuôn của
bạn ḿnh. Chúng tôi gặp nhau mừng rỡ xém chút nữa phun ra những
tiếng mày tao giống như ngày xưa, cũng may nh́n lại kịp hai cháu
Mỹ Linh, Thục Trinh đang trố mắt. Nh́n các cháu lớn khôn, chững
chạc, chúng tôi không chịu già cũng không được. Tôi vốn có ác
cảm với chữ già. Với tôi chỉ có người nhiều tuổi hơn và người ít
tuổi hơn chứ không có chuyện ai già hơn hay ai trẻ hơn. Tôi đem
bày tỏ điều này với mọi người, người đẹp Thu Ba đi kề bên cho
tôi là vẽ vời nhiều chuyện.

Mỹ Linh,
Phạm Tín An Ninh, Quan Dương, Thu Thức, Thu Phương, Thục Trinh,
Phan Đông Thức
Thứ bảy 29/08
Hôm sau, thứ bảy. Buổi sáng thức dậy tôi đă nghe những
cơn gió nhẹ của thu đang rón rén về. Lúc này tôi mới cảm thấy
được không khí d́u dịu của Cali giống như tin đồn trên sách báo.
Anh Cung chở hai vợ chồng tôi đi uống cà phê ngay cái quán được
tọa lạc dưới cây bơ tổ chảng đặt sau vườn nhà của Thu Phương.
Những tàn lá trên cao có thể che mát cả khu vườn nho nhỏ xinh
xắn vừa đủ chỗ nói chuyện phải trái với nhau giữa một cặp vợ
chồng son. Cây bơ có một nhánh cây sà xuống thấp nhưng cong
khuỷu lại trong tư thế sẵn sàng choàng vai bất cứ ai bước vào.
Nắng buổi sớm chui qua kẽ lá thả xuống mặt bàn lốm đốm màu da
trăn, cái phin cà phê loang loáng nh́n thật bắt mắt. Sống trong
môt khung cảnh trữ mộng như vậy anh Cung và Thu Phương không trở
thành nhà thơ mới là chuyện lạ.

Trương Thu Thức, Phạm Tín An Ninh, Quan Dương Phan Đông Thức,
Thu Phương

Văn Hùng Đốc, Lê Thu Ba, Quan Dương, Trương Thu Thức,
Thu Phương, Nguyễn Ngọc Hoa, Cao Điền
Buổi chiều giờ khắc của một ngày trọng đại giữa hai gia
đ́nh Nguyễn Văn Thành và Lê Lai đang tiến tới gần. Đó là tổ chức
đám cưới cho hai con của ḿnh. Anh Thành ai cũng biết là người
có công rất lớn trong việc thành lập trên mạng lưới toàn cầu một
website có tên là Ninh Ḥa, để từ đó những người con cùng tắm
nước sông Dinh v́ thời cuộc lưu lạc khắp năm châu bốn bể có nơi
chốn t́m về. Và cũng từ chiếc cầu bắc qua không gian đó, Lê Lai
bước qua gặp Nguyễn Văn Thành. Điều huyền nhiệm đă xảy ra, hai
anh trở thành thông gia. Đám cướ́ của hai cháu Thế Đăng và Kim
Loan, con trai và con gái của anh Nguyễn Văn Thành và Lê Lai,
người Ninh Ḥa giống như đang bước vào ngày hội mở.
Như có một thông lệ bất thành văn tất cả những đám cưới
của người Việt Nam trên đất Mỹ đều có bổn phận là phải khai mạc
trễ từ khoảng một tiếng đến hai tiếng đồng hồ so với giờ ghi
trên thiệp. Đám cưới của hai cháu Thế Đăng và Kim Loan ngược lại.
Khách được mời náo nức đến sớm. Ai nấy cũng rộn ràng v́ ngoài
việc chung vui cùng gia đ́nh hai họ, bạn bè mấy mươi năm ai nấy
cũng mong sớm được gặp nhau. Tôi gặp lại anh chị Thành Giỏi sau
16 năm. Chị Giỏi không có ǵ thay đổi, duy chỉ anh Thành trông
bệ vệ hơn xưa. 16 năm trước, năm 1993 khi gia đ́nh tôi buớc
chân xuống New Orleans từ Việt Nam qua, c̣n đang tá túc tại căn
chung cư chật hẹp của chị Trần thị Ngọc Liên, anh Thành có lái
xe đi từ Minnesota xuống thăm một lần. C̣n Lê Lai th́ giữa chúng
tôi có một kỷ niệm nhỏ mà không ai biết. Hồi c̣n thơ bé hai đứa
tôi có lần đi hái trộm mít, hái trúng phải trái mít non không
biết làm ǵ, cuối cùng đem đi luộc, vậy mà cũng ăn ngon lành.
H́nh ảnh bé thơ cùng trái mít non nớt ngày nào chắc chắn sẽ ch́m
vào lăng quên, nếu không có Ninh Hoa dot com bắc nhịp. Tôi vốn
thích Lê Lai qua cách thức làm việc không quản khó nhọc, nhất là
không v́ mục tiêu tư riêng, ḷng chỉ những mong có một ngày ngồi
xuống cụng với nhau, chỉ tiếc rằng chưa thực hiện được.
Trong tiệc cưới tôi gặp lại Trần thị Nết cô hoa khôi của
lớp học ngày xưa. Nết vẫn nhỏ nhắn như ngày nào. Từ ngoài cửa
bước vào tôi đă nhận ra ngay dù sau 41 năm chúng tôi không c̣n
chung một lớp. H́nh như Nết không nhận ra tôi trong đám đông,
bởi v́ tôi tiến tới gần Nết hăy c̣n đang ngơ ngác, cho đến khi
tôi đưa tay gơ lên đầu Nết mới nhận ra. Gặp lại bạn cũ tôi quên
lửng đứng cạnh Nết c̣n có anh Nguyễn Phước Sơn, ông xă của Nết
cũng là người hùng đáng nể. Không đáng nể sao được, trong khi
hơn bốn mươi năm trước, đă có biết bao người yêu thầm nhớ trộm
Nết mà không làm ǵ được th́ đùng một cái anh Sơn ở đâu xuất
hiện để rồi lặng lẽ dẫn cô hoa khôi một dạo đi mất tiêu, bỏ lại
Ninh Ḥa với nhiều con tim hụt hẫng. Tôi quay lại chào anh, lần
đầu tiên chúng tôi gặp nhau kể từ sau ngày anh có vợ. Hôm qua
lúc gặp Thức tôi ngạc nhiên vô kể là thời gian không hủy diệt
được nét vô tư trên khuôn mặt, hôm nay tôi càng ngạc nhiên hơn
nữa khi gặp anh Sơn. Càng đi nhiều càng mới biết con nước sông
Dinh của thị trấn Ninh Ḥa nhỏ bé kia có một tác dụng giúp những
người nhiều tuổi che dấu được sự nhiều tuổi của ḿnh. Bí kíp giữ
măi sự vô tư trên khuôn mặt chắc có lẽ tiềm ẩn đâu dưới chân cầu
sắt mà trong một dịp hạnh ngộ nào đó anh Sơn đă luyện được. Đây
cũng là điều bí mật của riêng anh.
Trong đời tôi đi dự nhiều đám cưới, thường th́ đợi cho
đến lúc cô dâu chú rể đi chào bàn làm thủ tục xong th́ xin phép
ra về. Nhưng dự đám cưới con cái của hai anh Thành và Lai lần
này, vợ chồng tôi ngồi chơi cho đến cuối tiệc, lư do vừa vui vừa
thân thiểt.
Chủ nhật 30/08

Trương Thu Thức, Lê Thu Ba, Nguyễn Ngọc Hoa Quan Dương,
Cao Điền, Chị Lư, (?) Anh Trưng,
Lấy hai quả trứng gà giống nhau cùng đặt trên một mặt bàn.
Bạn có thể nào phân biệt được quả nào c̣n sống và quả nào đă
luộc chín hay không? Làm sao bạn có thể phân biệt được nếu bạn
dành cho nó bằng một cái nh́n phiến diện. Nhưng nếu bạn chịu
khó động tâm một chút, bằng cách dùng tay cùng xoay hai quả
trứng đó, xong dùng ngón tay chận lại, bạn có thể phân biệt được.
Trứng gà nào đứng hẳn là trứng hột gà chín, c̣n trứng nào c̣n
lúc lắc là trứng gà sống. Đó là theo qui tắc quán tính trong
toán học. Trứng gà chín, v́ nó đă chín thành một khối nên khi
chận lại th́ nó ngừng yên một chỗ. Trứng gà sống th́ trái lại,
bởi v́ trong đó chất lỏng hăy c̣n nên khi chận ngón tay lại thả
ra chất lỏng c̣n nên trứng gà c̣n chuyển động. Cuộc sống và
những chuyện cơm áo hàng ngày trên xứ người nó sẽ yên b́nh lặng
lẽ đi qua giống như trứng gà luộc chín nằm yên trên mặt bàn sau
khi dùng ngón tay chận lại. Nhưng hồi ức th́ ngược lại, nó giống
như một trứng gà c̣n sống, nó sẽ không nằm yên lặng lẽ nếu có ai
đó dùng bàn tay xoay ṿng tṛn trên mặt bàn. Nó sẽ chuyển động
khó mà ngừng lại, nếu không nói là không thể ngừng hẳn được ...
Sáng chủ nhật trời Cali d́u dịu, không mát lắm nhưng
không nóng giống như cách đây hai hôm khi tôi vừa đặt chân xuống
phi trường. Chương tŕnh đại hội dự trù khai mạc lúc 11 giờ,
nhưng chưa đầy 10 giờ mọi người đă tề tựu về gần đông đủ. Tôi
gặp lại vợ chồng Cao Điền, Nguyễn Quăng ( con dân biểu Nguyễn Tố,
bạn cùng tù A .30 ) Mai Dương, Phan Thị Én, anh chị Năm Hưng,
anh chị Chín B́nh, cô Liễu ( những người cùng xóm đường luồng
cây thị ) Chung, Trúc ( những đứa em cùng chia nhau khốn khó
khi c̣n ở Ninh Ḥa ) ... Cứ mỗi một người là một hồi ức chuyển
động . Con người có thể quyết định ḿnh sẽ làm ǵ nhưng không có
thể quyết định được là ḿnh sẽ phải suy nghĩ ǵ. Tôi đang giống
như một trứng gà sống đang xoay tṛn trên mặt bàn mà không ngón
tay nào chận ngừng hẳn lại. Tôi cũng đă gặp được thầy Văn Hùng
Thận. Thầy Văn Hùng Thận dạy tôi học trong suốt những năm tôi
c̣n thơ ấu đang chập chững bước vào đời. Mới đó mà tôi xa thầy
đă 43 năm với biết bao thăng trầm trong cuộc sống. Gặp lại thầy
thật cảm động, thầy vẫn c̣n nhớ năm thằng : Quan, Nhớ, Gần, Ḱa,
Sanh ngồi bàn đầu của những năm đệ thất 2 Trường Trung học Trần
B́nh Trọng niên khóa 62 - 63 nghịch như quỉ sứ. Thầy hỏi Lê Minh
Sanh hiện giờ ở đâu. Sau khi biết được Sanh đă tử trận trong
cuộc chiến tranh vừa qua thầy thoáng lặng buồn. Không hiểu sao
trong tôi vẫn luôn gắn bó h́nh dáng của thầy Văn Hùng Thận, mặc
dù suốt quăng thời gian c̣n đi học tôi cũng đă từng được dạy dỗ
bởi nhiều thầy. Có lẽ ngay ngày đầu tiên bước vào ngưỡng cửa
trung học, thầy Thận là vị thầy đầu tiên mà tôi được dạy. Ngày
đầu tiên cũng là lần đầu tiên tôi đến trường với chiếc áo trắng
quần xanh được tém thùng trong tư thế hứa hẹn sẽ được lớn lên .
Thường th́ tất cả những ấn tượng được đánh dấu của mỗi một ngă
rẽ trong chặng đều lưu lại dấu tích. H́nh ảnh thầy Văn Hùng
Thận đối với đời tôi nằm trong phạm trù đó.

Nết, Quan, thầy Văn Hùng Thận và Thức
Tôi cũng đă gặp lại trong dịp này bốn người bạn
cùng lớp năm xưa. Đó là Trần thị Nết, Anh thị Ngọc Chiếu, Hồ thị
Ngọc Bích, Trương thị Thu Thức. Đă hơn 40 năm rồi c̣n ǵ những
người thơ trẻ năm xưa giờ tóc ai nấy cũng đều sương điểm. Đành
rằng thời gian tàn bạo không bao giờ biết buông tha cho bất cứ
sinh vật nào trên trái đất này nhưng gặp lại nh́n dấu tích trên
từng khuôn mặt nhau ḷng tôi không thể nào cản ngăn được thoáng
ngùi ngùi cứ len lách muốn chui ra khỏi làn da. Thầy tṛ đứng
chụp chung tấm h́nh làm kỷ niệm. Kỷ
niệm giống như một chiếc bánh tráng nướng cho dù đặt ở đâu, đặt
ở vị thế nào cũng cảm thấy chao nghiêng. Năm 1962 khi đó 50 đứa
học tṛ ngồi chật chung trong lớp ở tại một thị trấn nhỏ bé có
tên gọi là Ninh Ḥa xa xôi không từng được nhắc trên bản đồ, đâu
có ai ngờ được 47 năm sau, c̣n sót lại năm người lưu lạc ở tận
phương này. Bốn mươi bảy năm thầy tṛ và bạn bè cùng lớp gặp
lại, nhưng đâu đă chắc là sẽ c̣n lần sau? Ninh Ḥa là một mảnh
phố nhỏ bé mà chúng tôi là những ḍng sông chảy đi t́m lối thoát.
Từ những ngơ ngách trong vùng quê hương chật chội, chúng tôi len
qua chảy tràn về phố thị để rồi những cơn mưa băo của cuộc sống
đổ xối xả lên ḿnh đẩy chúng tôi qua vùng biển rộng. Những ḍng
sông ra biển bỏ phố Ninh Ḥa lạc lơng. Bốn mươi mấy năm những
ḍng sông lạc gặp nhau, trong mỗi ḷng sông đều chứa đầy những
vết cắt của đá sỏi cuộc đời bỏ lại.

Lê Thu Ba, Dương
Thị Thanh Vui ( tiệm nem Thái Thị Trực )
Người gặp khiến tôi bất ngờ nhất là Dương thị Thanh Vui.
Vui và tôi là anh em con chú bác ruột. Tôi con ông bác, Vui con
ông chú. Trước 75 tôi là lính đi đây đi đó ít khi có mặt tại
Ninh Ḥa, lúc đó em tôi hăy c̣n bé xíu. Năm 75 tôi đi ở tù ở
Trại A.30, những kẻ chiến thắng chưa kịp thả tôi về th́ nghe đâu
em tôi đă xuất cảnh theo diện bán chính thức vào năm 1979 và
định cư tại Đức. Tôi chỉ biết có vậy và đinh ninh là vậy là em
tôi hiện đang ở Đức, nhưng đâu ngờ trong buổi đại hội đồng hương
Ninh Ḥa Dục Mỹ vừa qua khi tôi và Thu Ba đang ngồi theo dơi
chương tŕnh th́ có một cô gái t́m đến hỏi tôi " Anh có nhận ra
em không " Tôi c̣n đang ngơ ngác th́ Vui nói " em là em của anh
đây " Tôi ngớ người một lúc rồi mới nhớ ra. Hai anh em chúng
tôi ôm nhau ngậm ngùi. Lưu lạc tha phương ḍng họ bà con đâu c̣n
ai, anh em chú bác có khác nào anh em ruột vậy mà sống cùng
chung một đất nước không biết tin tức ǵ về nhau. Biết trách ai
đây? Trách tôi hay trách cuộc sống quá ư bận rộn lăn thân này?
Hoàn cảnh anh em gặp lại giống như trong phim t́nh cảm Đại Hàn.
Tôi vô cùng cám ơn Ban tổ chức hội ngộ đồng hương Ninh Hoà Dục
Mỹ đă bỏ công sức tâm trí ra tổ chức một buổi họp mặt tràn đầy ư
nghĩa đă giúp tôi gặp lại được bạn bè và quyến thuộc của ḿnh.
Dương Thị Thanh Vui là con bà tiệm nem Thái thị Trực. Có thể
nhiều người không biết bà Thái thị Trực là ai, nhưng tiệm nem mà
bà dùng tên bà để đứng làm thương hiệu đă mặc nhiên lừng lững đi
sâu vào sự biết của tất cả cư dân Ninh Ḥa, nó gần như gắn liền
vào cuộc sống văn hóa và là một đặc thù địa phương.
Đêm cuối ở Cali

Nguyễn Sinh Cung, Thu Phương, Quan Dương, Lê Thu Ba,
Phạm Tín An Ninh, Trương Thu Thức, Ngô Trưởng Tiến và phu nhân
Ngày mai theo lịch tŕnh chuyến bay tôi và Thu Ba phải
trở về lại New Orleans. Thu Phương và anh Cung có mở một tiệc
nhỏ để khoản đăi. V́ khu vườn phía sau nhà Thu Phương vừa đủ chỗ
đặt hai cái bàn ráp lại cho nên chỉ họp mặt những người từ xa
đến. Có vợ chồng Ngô Trưởng Tiến, vợ chồng anh Vinh Hồ, Thủy
Tiên từ Florida, vợ chồng anh Phạm Tín An Ninh từ Na Uy cùng hai
cháu Mỹ Linh, Thục Trinh và vợ chồng tôi từ Louisiana. Tôi cũng
biết đêm sau đại hội đồng hương Ninh Ḥa Dục Mỹ cũng sẽ có nhiều
bạn bè khác chia từng nhóm nhỏ ngồi tụ lại ở đâu đó để hàn huyên
tâm sự. Ban đêm khí hậu Cali thật là dễ chịu, nhất là phía sau
khu vườn nhà Thu Phương ăn món nem nướng Ninh Ḥa. Chúng tôi
ngồi kể nhau nghe những câu chuyện không đâu vào đâu nhưng là
những câu chuyện đánh dấu trên mỗi đoạn thăng trầm theo ḍng
lịch sử của đất nước. Đêm h́nh như ngắn lại v́ thời giờ trôi qua
thật nhanh. Chúng tôi xa xí dành cho nhau toàn tiếng cười thật
vui. Tiếng cười đâu dễ ǵ có dịp t́m được sau cuộc đổi đời đầy
cay đắng vẫn măi bám rượt theo từ quá khứ. Ngày mai sẽ trả ngày
hôm nay về cho quá khứ và ít nhất ra trong suốt quăng đời dài bị
quá khứ đắng cay đuổi rượt, tôi vẫn c̣n có những kỷ niệm yên
b́nh bên những người đồng hương .
Tôi phải cám ơn tất cả những anh những chị trong group
Ninh Ḥa ai là người đầu tiên đưa ra sáng kiến tổ chức buổi đại
hội họp mặt. Cám ơn các anh trong ban tổ chức đă nhiều đêm thức
trắng sắp xếp chương tŕnh vận động để tôi có dịp gặp lại một số
đông bạn hữu như vầy. Trên thế giới này không có ai sống mà
không làm phiền giận người khác, do đó tôi không là ngoại lệ.
Trong những ngày rất vui vừa qua, bạn bè gặp lại cho dù có ráng
giữ ḿnh, tôi biết ḿnh không thế nào tránh khỏi một vài phiền
giận. V́ đó là qui luật nên ai có phiền giận ǵ tôi, th́ xin cứ
tự nhiên cho hả. Chỉ sợ quăng đời ngắn ngủi ít ỏi c̣n lại không
đủ thời gian để cho ḿnh được dịp phiền giận với nhau.
Ngày
mai tôi về. Khoảng thời gian tôi đến Cali cho đến lúc rời khỏi
vỏn vẹn có ba ngày. Vậy mà khi tôi đến Cali th́ trời đang là muà
hạ. Khi tôi rời Cali trời đang bước vào thu .

 
Quan
Dương
New Orleans 09/09
Trở Về Trang Sinh
Hoạt Đồng Hương |