www.ninh-hoa.com



 

Buổi Ra Mt Đu Tiên

 

TRẦN NHƯ PHƯƠNG
Cựu học sinh trường Bán Công và Đức Linh
Nguyên giáo sư Anh văn trường Tiến Đức Dục Mỹ (73-75)
Nguyên giáo sư Anh văn trường TBT Ninh Ḥa (1973-1975)
Nguyên giáo sư Triết học trường Đức Linh Ninh Ḥa (73-75)

 

         
 

           Mệt mỏi sau chuyến đi dài từ Tiền Giang trở về. Trong một tuần tổ chức một đám cưới ở ba nơi (Ninh Ḥa-Sài G̣n-Tiền Giang) cho đứa con gái cưng, quả thật đối với tôi, đó là một tuần lễ vất vả và khó quên nhất trong đời. Chưa kịp nghỉ ngơi th́ tôi nhận được cuộc gọi của Hồng báo tin : mời anh lên tham gia buổi ra mắt của Hội Thân Hữu Dục Mỹ được tổ chức vào ngày Quốc Tế Lao Động 01-05. Lúc đầu tôi từ chối v́ ngày đó, mấy đứa con, dâu, rể ở Tiền Giang, Sài G̣n đều kéo về thăm bố mẹ và kết hợp đám giỗ của ông nội. Lần đầu gia đ́nh tôi mới có buổi họp mặt đông đủ như thế. Tôi bày tỏ ư định đó với các bạn. Các bạn nói: Anh có thể lên dự chút xíu rồi về. Nói thế chứ đă lên là phải tham dự tới giờ phút cuối, chứ sao bỏ về ngang xương được ! Các bạn nói măi hết Hồng, Thắng, Nho rồi Nam, bảo tôi cố gắng lên. Biết không thể từ chối được, tôi đành nhận lời.

 

           Buổi họp được tổ chức tại nhà Thắng (bên này đầu cầu Trung Tâm). Một tấm bảng thật to, trên đó có gịng chữ nổi bật :HỌP MẶT HỘI THÂN HỮU DỤC MỸ LẦN THỨ I. NGÀY 01-05-2010. Các bạn đang ngồi uống nước, cắn hạt dưa, tṛ chuyện vui vẻ. Tôi đoán có khoảng trên hai mươi anh chị. Trong đó có vài anh chị tôi không biết tên.

 

           Đúng 18g Thắng đứng lên tuyên bố lư do của buổi họp mặt. Sau khi đă điểm danh số người tham dự là 25/40. Quả thật lúc đó tôi hơi thất vọng v́ số người tham dự chỉ chiếm quá bán. Nhưng sau đó tôi được biết có một số bạn, tới giờ phút cuối, v́ những lư do cần giải quyết nên không thể về kịp để tham dự. Thật tiếc quá! Nếu mọi người đi dự đông đủ, chắc chắn buổi họp sẽ vui vẻ và sôi nổi hơn nhiều.

 

           Sau khi mọi người ổn định, Nho mở lời : Trước hết chúng ta nên tự giới thiệu về ḿnh (ngắn gọn thôi). Bởi hôm nay có một số bạn lần đầu tham dự, nên có thể có một số bạn chưa biết tên nhau. Thế là chúng tôi lần lượt tự giới thiệu về ḿnh. Sau phần tự giới thiệu, buổi họp bắt đầu đi vào các chi tiết chính.

 

- Chúng ta có nên thành lập Hội Thân Hữu Dục Mỹ hay không? Nếu thành lập, chúng ta dùng danh xưng nào? Hội Đồng Hương Dục Mỹ? Hội Ái Hữu Dục Mỹ? Hay Hội Thân Hữu Dục Mỹ? và mục đích,yêu cầu của Hội là ǵ?- Nho tiếp lời.

Các thành viên sau khi mạn đàm, trao đổi, đều nhất trí : nên thành lập Hội. C̣n tên gọi th́ có người chọn tên Hội Đồng Hương Dục Mỹ. Người khác th́ chọn tên Hội Ái Hữu Dục Mỹ. Cuối cùng tất cả đều thống nhất lấy tên Hội là HỘI THÂN HỮU DỤC MỸ. Xác định trước tiên, Hội Thân Hữu Dục Mỹ là một tổ chức phi chính trị.Yêu cầu của Hội là thắt chặt tinh thần đoàn kết, tương thân, tương ái giữa những người con của đất Dục Mỹ. Cũng như có một lịch làm việc cụ thể (ví dụ như đón tiếp các bạn từ Sài G̣n ra thăm).Và nhất là cố gắng phát huy và bảo tồn những nét đẹp về con người, cảnh vật của quê hương Dục Mỹ.

 

           Mọi người ai cũng đưa ra những ư kiến riêng của ḿnh. Có anh chị phát biểu: đến với Hội, đó là những dịp để chúng ta gặp nhau, thăm hỏi, trao đổi đời sống t́nh cảm, tâm tư đời thường của từng hội viên. Để những hội viên cảm thấy gần gũi, thân quen mỗi khi nói về Dục Mỹ. Dù những người con đó ở Dục Mỹ hay ở một nơi xa xôi nào đó.

           -Làm thế nào để Hội Thân Hữu Dục Mỹ là nơi mà chúng ta mỗi khi nghĩ về, đều cảm thấy có một cái ǵ thân thương, ấm áp, đùm bọc. Không c̣n xa lạ, phân biệt, nghi ngại, rụt rè.

           Và các anh chị nào có khả năng, đam mê viết lách, có thể sáng tác thơ,văn, nhạc, họa hay làm những “ phó nháy” để giới thiệu về con người, cảnh vật Dục Mỹ cho bạn bè gần xa thưởng lăm.

           Có vài bạn lần đầu tham dự như các anh Thu, Hùng, Qui, Tạo hoặc như các chị Hạnh, Sâm cũng phát biểu một cách nhiệt t́nh và trách nhiệm.

           Nói chung ai cũng nuốn Hội mau được thành lập, để từ nay những người con Dục Mỹ có một mái nhà, một tổ ấm để những lúc khó khăn, cô đơn có thể t́m về như một chốn an dưỡng, tâm sự với những người bạn thân tự thuở nào.

 

           Tới phần bầu ban chấp hành,tất cả các thành viên có mặt đều nhất trí bầu anh Thắng làm Hội trưởng. Anh Qui và anh Nho làm Hội phó. Anh Hồng và tôi làm ủy viên. Chị Nhân làm thủ quĩ. Mọi người đều nhất trí ngày họp mặt định kỳ hàng năm của Hội sẽ được tổ chức vào ngày Chủ Nhật trong khoảng thời gian từ 20/12 đến 30/12 hàng năm. Hội sẽ lập ra một quỹ hội do sự đóng góp của các hội viên vào dịp tổ chức họp mặt hằng năm, và hội phí sẽ được tương trợ cho gia đ́nh  những hội viên có tang chế, đau bệnh …Sự đóng góp tuy không lớn, nhưng cũng đủ nói lên sự quan tâm, t́nh cảm đùm bọc, thân thương giữa những người con của Hội.

 

           Trong khi mọi người thảo luận sôi nổi th́ Hồng, vẫn như mọi lần, là một cameraman nhiệt t́nh, say sưa. Hồng muốn ghi lại tất cả những h́nh ảnh, lời nói của buổi họp mặt vào ống kính, để mai này làm tư liệu, và chắc chắn đó sẽ là những tư liệu rất quí.

           C̣n rất nhiều, rất nhiều ư kiến nữa muốn nêu lên. Nhưng thấm thoát đă hơn 21g. Ba tiếng đồng hồ không đủ để các anh chị nói lên t́nh cảm, tâm tư của ḿnh. Có vài bạn c̣n đề nghị, mỗi năm họp mặt một lần, liệu có quá ít chăng?

           Thôi, bước đầu tạm thời cứ như vậy. Và chắc chắn vạn sự khởi đầu nan. Các anh chị Thắng, Hồng, Nho, Qui, Nhân c̣n nhiều việc phải làm.

 

           Dắt xe ra về, ngoài đường trời tối đen. Đêm đen Dục Mỹ mang một nét rất Dục Mỹ: hoang vắng, lành lạnh. Cùng về với tôi có Nha. Hai anh em vừa chạy xe vừa nói chuyện. Hỏi thăm mới biết Nha đă đi gần bốn mươi cây số- từ Ninh Phước về Dục Mỹ, để kịp dự buổi ra mắt của Hội.-Em phải hoăn lại công việc vào Sài G̣n ngày hôm sau. Thật cảm động.

- Sao mỗi lần nhắc về Dục Mỹ, em thấy thân thương kỳ lạ. Những lúc rảnh, không làm ǵ, em đều xách xe về Dục Mỹ, thăm mấy thằng bạn thời nối khố, nằm bên nhau ôn lại chuyện xưa, thú vị lắm. Đến nỗi vợ em bảo: Mỗi lần vắng mặt, muốn t́m em, cứ về Dục Mỹ là thấy ngay. Với em, Dục Mỹ thiêng liêng lắm anh Ph ạ! Thật ấm ḷng khi tôi nghe một người con của DM nói như vậy.

 

           Gió đêm lồng lộng lạnh hơi sương. Nhưng ḷng tôi vẫn thấy ấm, bởi tôi biết xung quanh tôi c̣n có những người con mang trong ḷng trái tim rực lửa, luôn mong muốn DM sống măi trong kư ức của mỗi con người, dù những người con đó ở DM hay ở một nơi xa xôi nào đó…

 

Ninh Ḥa, khuya 05-05-2010

Trần N Phương 

 

***

 

MỘT VÀI H̀NH ẢNH HỘI NGỘ THÂN HỮU DỤC MỸ (Lần Thứ Nhất - 1/5/2010)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

TRẦN NHƯ PHƯƠNG
 


Vườn Hoa Văn Học Nghệ Thuật của Trần Như Phương

 


trở về Ninh-Hoa Dot Com
1