n và Thơ

Phút  Cuối
 Nguyễn Văn Thành


Nguyễn Văn Thành

Cựu học sinh 
Trung học Ninh Ḥa
(Trần B́nh Trọng) 
Niên khóa 1960-1964

 

 

Truyện/Tùy Bút:

  Trường TBT, Thầy Lê
     Văn Ngô và Tôi
  Nếu Là...Anh Sẽ Là...
 
Phút Cuối 
 
Tấm Thẻ Học Sinh
 
Ninh Ḥa, em lại đi xa
 
Thầy Cô

 

T:

  Tấm Thẻ Bài 
  Tương Tư
  Duyên Xưa 
  Ninh Ḥa Vẫn Chờ Em

  Bên Mương Cầu Trạm
 
Về Đâu T́nh Xưa 
  Trái Sầu Đau 
 
Áo Tím Tương Tư 
  Thu Cảm 
 
Thương Quá Màu Tím 
     Lục B́nh 

 
Dư Âm Xưa

 

                  

Trong một chuyến công tác do hăng gửi đi, tôi có mặt tại thành phố Austin, Texas ngày 3 tháng 2 năm 1987. Sau khi xong công việc, tôi trở về khách sạn và như một thói quen lúc đến chỗ lạ, tôi luôn luôn tra cứu những tiệm ăn Việt Nam trong khu vực thành phố, đồng thời t́m kiếm những người đồng hương Ninh Ḥa trong cuốn Niên Giám Điện Thoại mà người Mỹ thường gọi là "the Yellow and White Pages". Thử kiếm cầu may nhưng nào ngờ, tôi phát hiện hàng chữ Khâu Minh Khôi, cả họ và tên được in rơ ràng trong cuốn sách dày cộm. Tôi cẩn thận ghi số điện thoại, địa chỉ cất kỹ vào túi, ḷng vui mừng v́ sắp gặp lại đồng hương trong vài phút tới.

Khách sạn Holiday Inn, nơi tôi ngủ qua đêm tọa lạc tại số 8901 đường Business Park Drive, chỉ cách chỗ Khôi ở chừng vài dặm đường. Nghĩ bụng, nếu Khôi có thời giờ và nhận lời đi uống cà-phê, tôi sẽ đến đón Khôi đi ra tiệm phở ngồi hàn huyên chuyện quê nhà và trao đổi bạn bè quen biết, ai đi ai ở. Và thật không ǵ vui bằng gặp lại bạn cùng quê và cùng trường ở nơi xứ lạ quê người này !

Tôi liền gọi Khôi và được Khôi bắt máy.
- A lô, xin lỗi có phải Khôi đó không ?

Khôi có vẻ ngần ngừ, tôi tiếp:
- Khâu Minh Khôi phải không ? Nhớ Thành xóm Rượu không?

Như chợt nhớ ra, Khôi vồn vă trả lời:
À Thành hửng, Thành con chú sáu phải không ? Nhớ chớ !

Tôi vào đề:
- Gặp lại bạn tôi vui lắm, vậy tối này Khôi rảnh, tôi sẽ lái xe đến đón bạn đi uống cà-phê.

Khôi trả lời:
- Sáng ngày mai, Khôi có bài thi nên không thể đi được !

Tôi hơi mất hứng nói:
- Vậy chờ dịp khác, Khôi nhé.

Tôi gát máy điện thoại, và chẳng hề để tâm về chuyện này. Cuộc sống ở Mỹ, thời giờ là vàng bạc, cuộc sống tất bật, không bận học hành thi cử th́ bận đi làm, bạn bè nếu có duyên th́ không thiếu ǵ cơ hội để liên lạc với nhau.

Chuyện b́nh thường chỉ có vậy cho đến một buổi sáng sớm cuối tháng 3 năm 2005, tôi dụi mắt nhiều lần đọc E-mail của bạn Huỳnh Sanh thảy trong nhóm báo tin: bạn Khâu Minh Khôi đă qua đời ngày hôm qua. Được tin, tôi sửng sốt và thật xúc động, trầm ngâm giây lát rồi gọi điện thoại sang Gia Nă Đại gặp bạn Sanh để hỏi thêm chi tiết và được Sanh cho biết: Chị Bích có chuyển lời của Khôi trước khi Khôi mất là xin lỗi đă không tiện gặp tôi vào dịp đó v́….

Nghe xong, tôi giật ḿnh!

Chuyện đă xảy ra hơn 18 năm rồi Khôi ạ mà bạn vẫn c̣n nhớ, c̣n vướng bận trong người trong khi tôi không nhớ. Trong những ngày cuối đời, bạn đă nhắc chuyện này với vợ con của bạn đă khiến tôi bàng hoàng và suy nghĩ nhiều, do đó tôi viết lời này về bạn:

Tôi biết Khôi ở trường Đức Trí trong thời niên thiếu. Khi vào trường Trung học Trần B́nh Trọng, Khôi học sau tôi hai lớp, cùng niên học với những người nổi tiếng trong đó có đội múa “Trăng Mường Luông” và các thi nhân văn sĩ xuất chúng, tiếng tăm lẫy lừng ở trong nước cũng như hải ngoại.

Con đường tắt từ xóm Rượu đến trường Trần B́nh Trọng phải đi qua Đàng Luồn Cây Thị, đi ngang nhà của bạn Khôi, rồi ngang qua đồn G.I hay nhà bác ba, tiệm nem Thái Thị Trực, trên đó trong suốt 4 năm học của tôi, đi đi về về. Tôi thường gặp Khôi đứng trước nhà và nhất là anh Bạo mỗi buổi sáng vận chuyển gạo lên chiếc xe ba gác, vất vả đạp ra chợ. Tôi c̣n nhớ rơ ba má của Khôi. Bác năm trai và bác năm gái và gia đ́nh cùng sống trong căn nhà nhỏ nhắn đối diện nhà của anh em Nhựt, Bổn, và anh Mi nữa, một thời anh Mi làm thợ may với ba tôi ngoài lồng chợ.

Đối với tôi, Khôi hiền hậu, cao ráo và dễ mến. V́ Khôi dễ làm bạn và ḥa đồng trong những cuộc chơi nên tôi lúc nào cũng thông cảm bạn thật nhiều, nhất là những lúc tôi mục kích bạn phải khó khăn lắm mới tranh căi được với bè bạn ở trường Đức Trí. Dù không đi chơi chung với bạn v́ hồi ấy sự rời rạc thân t́nh giữa bạn bè xóm Rượu và Đàng Luồn Cây Thị, hay các xóm khác cũng vậy có lẽ v́ cuộc sống cơ cực của bạn và tôi trong việc giúp đỡ ba má lam lũ với công việc hàng ngày, bởi thế không đủ thời giờ. Tuy vậy, bạn đă luôn cho tôi những ấn tượng đẹp của thời thơ ấu.

Chiến tranh đă khiến mỗi người mỗi nơi, mỗi người mỗi việc và tôi đă không có cơ hội nào gặp lại bạn kể từ năm 1964. Năm 1987 tưởng là gặp lại bạn nơi xứ lạ quê người nhưng cuối cùng vẫn không gặp được như ư muốn và cho đến ngày bạn mất (30/3/2005) tôi rưng rưng nước mắt nh́n h́nh bạn mà cũng không nhận ra bạn, thay đổi nhiều quá Khôi ạ !

Tôi đă không ngờ chính tôi đây đă đưa phần Cáo Phó của gia đ́nh bạn gửi đến và Phân Ưu của những người bạn cùng lớp lên trang mạng www.ninh-hoa.com. Thư này của tôi cầu mong giải tỏa được chuyện tí teo ấy trong ḷng bạn, hăy quên đi Khôi nhé !

Nguyện cầu linh hồn bạn thanh thản, b́nh an nơi cơi vĩnh hằng.

 

Một người bạn
 4/2005

Nguyễn Văn Thành
Cựu học sinh trường trung-học Trần-B́nh-Trọng Ninh-Ḥa
Niên khóa 1960 – 1964

 

  

  Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com