Khi mới sáng tạo ra thế gian, thượng đế đă quên ban tuổi thọ cho các
loài, v́ thế chỉ sau một thời gian, trái đất bị chật chội v́ quá đông
đúc. Ngài đă điều chỉnh sự thiếu sót này bằng cách gọi các loài lên gặp
ngài để nhận tuổi thọ. Ngài qui định là mỗi ngày sẽ ban 100 tuổi thọ cho
ba loài khác nhau. Theo thời khóa biểu, hôm đó loài người, khỉ và lừa cử
đại diện đi nhận tuổi thọ. Khỉ nhanh nhẹn nên mới sáng sớm đă tới nơi,
được ban 40 nămtuổi, lừa chậm chạp hơn nhưng v́ siêng năng, thức dậy từ
sớm và đi không nghỉ nên đến sau khỉ không bao lâu và cũng nhận được 40
năm tuổi. Đại diện loài người v́ hôm trước liên hoan khuya nên dậy trễ,
trên đường đi hay dừng lại ngắm cảnh nên đến chiều mới tới nơi, dù muốn
dù không chỉ nhận được 20 năm tuổi thọ. Từ đó loài người chỉ sống được
đến tuổi hai mươi, cuộc đời đang tươi đẹp lại phải chấm dứt đột ngột.
Cho nên loài người kéo nhau lên gặp thượng đế để xin thêm tuổi thọ.
Thượng đế bảo:
- Qui định đă rơ ràng rồi, mỗi ngày ta chỉ ban 100 năm tuổi thọ, bây giờ
các ngươi muốn thêm th́ hai loài kia phải giảm lại, nếu như loài khỉ và
lừa đồng ư th́ mới được.
Ngài cho triệu tập đại diện của khỉ và lừa, khi nghe xong câu chuyện,
lừa đáp ngay không do dự:
- Chúng tôi suốt đời mang vác nặng nề, cuộc sống chẳng có ǵ vui, sống
đến 40 năm là quá nhiều, xin tặng loài người một nửa.
Khỉ cũng nói:
- Chúng tôi ngồi bốn mươi năm chỉ để nhăn mặt nhíu mày làm tṛ khỉ th́
quá lâu, hai mươi năm quá đủ cho chúng tôi rồi, xin tặng cho loài người
hai mươi năm.
Loài người nhận được thêm 20 năm tuổi thọ của loài lừa và 20 năm tuổi
thọ của loài khỉ tặng nên tuổi thọ loài người được tăng thành 60. Do đó
hễ ai chết từ sáu mươi trở lên trên bia mộ mới ghi là hưởng thọ, chết
trước sáu mươi chỉ ghi là hưởng dương. Mà thật ra, tuổi thọ thực sự của
loài người chỉ có hai mươi do thượng đế ban cho, nên sau khi sống hết 20
năm tươi đẹp của kiếp con người, ta sống tiếp hai mươi năm của kiếp con
lừa, phải mang vác trên vai nhiều trách nhiệm nặng nề. Rồi sau bốn mươi
tuổi ta tiếp tục sống cái kiếp 20 năm của con khỉ. Lúc đó sức khỏe giảm
sút, người đau nhức khó chịu, bịnh hoạn phát sinh, ngồi đâu cũng nhăn
như khỉ.
Tôi tưởng đó chỉ là một câu chuyện vui, hóa ra là có nhiều điều đúng với
ḿnh. Măi mê cái kiếp con lừa đến nỗi có một lúc rảnh rang ngồi bấm đốt
ngón tay mới hay ḿnh đă sống được 4 năm cái kiếp con khỉ. Cho tới thời
điểm đó, tôi vẫn là một con lừa siêng năng và khỏe mạnh, việc nặng nhọc
ǵ mà các con lừa khác làm được là tôi cũng làm được. Bác sĩ và bịnh
viện chỉ là nơi tôi ghé qua để chích ngừa, thử nước tiểu mỗi khi xin
được việc mới hay để kiểm tra sức khỏe mà thôi. Tôi gáy thầm:
- Ta sẽ chẳng bao giờ mang cái bộ mặt khỉ của ḿnh tŕnh diễn cho bác sĩ
coi đâu.
***
Người tính đâu bằng trời tính. Chỉ vài tháng sau là tôi hết gáy và hết
tính chuyện căi mệnh trời. Đó là vào một ngày mùa đông lạnh lẽo, tuyết
rơi dày đặt. Tuyết vừa ngưng, tôi ra xúc cho sạch đường vào nhà xe để dễ
đi lại. B́nh thường sau khi làm việc người phải vă mồ hôi nhưng hôm nay
lại lạnh run, một ly rượu mạnh chỉ làm ấm từ cổ tới bụng và người vẫn
lạnh. Cái điệu này chắc phải xài tới phương thuốc bí truyền chữa bịnh
rét rất công hiệu từ hai chục năm nay. May quá hôm đó là ngày thứ bảy,
Má sắp nhỏ cũng vừa lau chùi dọn dẹp nhà cửa xong, đang ngồi đọc báo ở
pḥng khách. Tôi bước vào, nói bâng quơ:
- Lạnh quá, có ai rảnh sưởi dùm một tí không hè!
Một điều hiếm thấy nữa lại xảy ra trong ngày là được vợ sưởi hoài mà
người tôi vẫn lạnh run. Thấy vậy bà xă mới sử dụng bài thuốc thứ hai là
đi lấy cho tôi hai viên tylenol.
- Chắc anh bị cảm rồi, uống hai viên thuốc rồi trùm mền ngủ một giấc.
Ngủ dậy làm một tô phở nóng hổi là khỏe ngay. Bây giờ em đi nấu phở
nghen.
Ngủ dậy tôi thấy có khỏe ra một chút thật, nhưng lại khát nước kinh
khủng, uống hết một lon nước ngọt vẫn không thấy đă. Cả ngày hôm đó hết
uống lại đi tiểu, hết đi tiểu lại uống. Ngày hôm sau cũng vậy. Tối chủ
nhật, bà xă cố sưởi ấm cho tôi một chút, bắt đầu sáng mai kẻ ca sáng
người ca đêm mấy khi có dịp sưởi nhau cho mùa đông đỡ lạnh lẽo. Đến khi
đạn dược được phóng đi tôi lại cảm thấy đau buốt chớ không có cái khoái
cảm như thường lệ. Hai đứa tôi đều mang một thắc mắc trong đầu là không
biết tôi đang bị cái bịnh quái quỉ ǵ từ hôm qua tới nay.
Cả tuần lễ đó người tôi cứ x́u x́u và bị những cơn khát nước đến cháy cổ
hành hạ. Bây giờ trong tủ riêng ở hăng và cả tủ lạnh ở nhà chất đầy các
loại nước giải khát. Hệ quả của những lon nước ngọt là những lần đi tiểu
liên tục, và mỗi lần gần bà xă lại bị cái cảm giác đau buốt hôm trước.
Tôi nghĩ ḿnh bị cảm cúm như mọi khi, nghỉ vài bữa là hết nên không đi
bệnh viện. Vậy mà kéo dài gần tháng không bớt tí nào. Cho đến khi bà xă
nói:
- Em mới đọc một bài báo nói đàn ông trên 40 dễ bị ung thư tiền liệt
tuyến lắm. Anh đang có những triệu chứng bất b́nh thường, hay là đi khám
bác sĩ để rủi mà có bịnh, chữa sớm chừng nào tốt chừng đó!
Cả hai đứa tôi đều không biết tiền liệt tuyến là cái quỉ quái ǵ nhưng
nghe đến ung thư th́ cũng quăi, thêm nữa thấy ḿnh có vẻ như sắp bị “liệt”,
không chừng có dính dáng ǵ tới cái tuyến tiền liệt này chăng? Vậy là
tôi gọi hẹn bác sĩ.
Tại bịnh viện, tôi gặp một nữ bác sĩ người Việt c̣n rất trẻ và nói tiếng
Việt rất sơi. Bác sĩ mở cửa vào pḥng khám sau khi y tá đo nhiệt độ,
huyết áp, cân, đo cho tôi xong, cô nói rành rọt bằng tiếng mẹ đẻ:
- Cháu là bác sĩ thực tập ở đây, hôm nay chú có ǵ cần giúp đỡ nào?
Gặp được người ḿnh đỡ phải ấp a ấp úng, tôi khai một mạch các triệu
chứng của ḿnh kể cả việc đau buốt khi nằm với...thím, rồi thêm:
- Chú có nghe nói đàn ông trên 40 dễ bị ung thư tiền liệt tuyến, không
biết những triệu chứng trên có dính dáng ǵ tới bịnh ung thư đó hay
không nhưng hôm nay chú cũng muốn khám thêm tiền liệt tuyến.
Cô bác sĩ...cháu đọc ǵ đó trong tập hồ sơ của tôi, suy nghĩ một hồi,
cuối cùng bảo:
- Chú nằm xuống bàn khám này rồi cháu sẽ khám tuyến tiền liệt cho chú.
Khi đó tôi chỉ mặc trên người cái áo bịnh viện, dài tới đầu gối, bên
trong độc cái quần lót. Bác sĩ đeo găng vào xong, kéo luôn cái quần lót
xuống tận gối rồi nắn nắn, bóp bóp, ấn ấn vào cái bộ phận chỉ có của đàn
ông trên người tôi. Trời đất ơi, tôi quê hết biết, cái mặt tôi lúc đó
chắc là chẳng khác củ khoai sượng là mấy. Tôi mà biết trước cái tuyến
tiền liệt nó nằm ở cái chỗ oái ăm như vậy th́ đâu có khai ra làm chi với
một cô bác sĩ trẻ lại là người ḿnh nữa chớ! Biết trước như vầy chắc tôi
phải coi h́nh mấy vị bác sĩ trong khoa trước rồi làm cái hẹn với một ông
bác sĩ ngoại quốc tuổi sắp về hưu cho đỡ quê!
Khám xong, bác sĩ bảo:
- Sẽ có thêm một bác sĩ khác khám lại cho chú, chú ngồi chờ một chút.
Lại một nữ bác sĩ, lần này da trắng tóc nâu, dù sao cũng đỡ quê hơn.
Nhưng tôi chợt hết hồn khi nhận ra không biết có phải ḿnh dính ung thư
thiệt rồi hay không mà phải có thêm một bác sĩ nữa khám lại cho chắc
trước khi...tuyên án. Suy nghĩ vẩn vơ đến khi cô bác sĩ nhắc lại lần thứ
hai lệnh bắt tôi phải nằm úp sấp trên bàn tôi mới nghe được. Lại một
màng kéo quần lót xuống, tôi chợt thấy khó chịu khi hai ngón tay của bác
sĩ nhấn sâu vào hậu môn. Nhưng cảm giác đó qua rất nhanh khi cái đầu đa
sự của tôi nghĩ: “Thôi rồi, đă ung thư tuyến tiền liệt và chắc bây giờ
lây luôn qua hậu liệt tuyến đây, cho nên mới đè ra mà khám cả phía hậu
nữa!”
Hai cô bác sĩ đi ra ngoài thảo luận ǵ đó với nhau, tôi ngồi một ḿnh
trong pḥng chờ tuyên án với bộ mặt rất...khỉ.
Cô bác sĩ người Việt trở vào, tuyên bố ngắn gọn:
- Tuyến tiền liệt của chú tốt, không có bịnh hoạn ǵ hết.
Người tôi nhẹ nhàng, bộ mặt khỉ rớt đâu mất! Cô lại nói thêm:
- Căn cứ vào những triệu chứng của chú, có thể chú bị tiểu đường loại
hai. Nhưng phải thử máu mới biết chắc được. Để thử máu chú phải nhịn đói
ít nhất 14 tiếng đồng hồ. Cháu sẽ viết phiếu yêu cầu xét nghiệm, ngày
mai chú quay lại pḥng thí nghiệm để thử và làm cái hẹn ba ngày sau trở
lại gặp cháu để biết kết quả.
Dạo này tôi nghe nhiều tin tức về những người quen biết, tự nhiên đi
khám mới ḷi ra bịnh ung thư, chỉ vài tháng sau là đi đong nên thấy
những dấu hiệu lạ tôi cũng ngại. Giờ nghe bác sĩ bảo tôi không bị dính
vô cái bịnh ung thư nên thấy người nhẹ nhơm hẳn ra. C̣n cái tên bịnh
tiểu đường mà bác sĩ nghi tôi mắc phải th́ tôi đă nghe qua nhưng xem
chừng chẳng nguy hiểm và làm bệnh nhân chết sớm như ung thư. Bác sĩ c̣n
bảo là tiểu đường loại hai nữa chớ. Xưa nay cái ǵ thuộc loại hai, loại
ba đều là thứ tầm thường cả mà, chắc bệnh tiểu đường loại hai cũng chẳng
đáng kể. Tôi như một gă tội phạm chuẩn bị nghe một bản án nặng bỗng ṭa
chỉ tuyên phạt vi cảnh v́ tội đái bậy ở bờ tường nên thấy ḷng nhẹ nhơm
hẳn ra. Tôi yêu cầu:
- Nhưng trước tiên bác sĩ cho thuốc ǵ uống để chữa cái bịnh khát nước
và đi tiểu liên tục, khó chịu quá!
Cô bác sĩ viết toa thuốc đưa cho tôi và dặn:
- Trước tiên chú đừng uống nước ngọt mà nên uống nước lọc thôi; không ăn
những loại thực phẩm có nhiều đường như bánh kẹo; giảm lượng cơm và ăn
thêm rau quả bù vào. Nếu thấy đói, đừng ăn nhiều một lần mà chia ra
thành nhiều bữa, cách nhau vài giờ; nếu như thấy vẫn c̣n đi tiểu và khác
nước th́ mới sử dụng toa thuốc này.
Tôi thắc mắc:
-Tiểu đường loại hai có nguy hiểm không hở bác sĩ?
- Lượng đường trong máu của ḿnh luôn luôn được điều chỉnh ở một mức cố
định nhờ có insulin. Bệnh tiểu đường là một nhóm bệnh có triệu chứng là
đường trong máu tăng cao, bệnh nhân không tự có đủ insulin để hạ đường
máu xuống và do vậy cơ thể không tự điều chỉnh được nồng độ đường trong
máu. Loại một thường khởi phát ở trẻ em và người trẻ tuổi, tế bào sản
sinh ra insulin bị hủy hoại dần làm cho bệnh nhân thiếu insulin ngày
càng nặng. Loại 2 thường khởi phát sau 30 tuổi.
Cơ thể vẫn sản xuất insulin nhưng nó không được sử dụng một cách thích
đáng.
- Bịnh có dễ chữa không vậy, bác sĩ?
- Bịnh này chưa chữa được hoàn toàn, chỉ có thể theo dơi lượng đường
trong máu thường xuyên để điều chỉnh cho thích hợp nhờ thuốc men, ăn
uống, tập thể dục hay chích insulin vào cơ thể để hổ trợ thêm.
Lạ thiệt, tim người ta c̣n thay được, óc cũng mổ được, vậy mà chỉ có
chút đường trong máu lại chịu thua. Về đến nhà tôi báo cáo cho bà xă
ngay:
- Anh
khai mấy triệu chứng khát nước, tiểu liên tục và xuống cân đột ngột là
bác sĩ phán ngay anh có triệu chứng của bịnh tiểu đường.
Bà xă tôi ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, sao kỳ vậy? Anh mập ù mà xuống cân hồi nào?
- Ờ, cân tại bệnh viện giờ c̣n 138
lbs thôi đó. Hèn chi dạo này mặc quần thấy lưng quần hơi rộng.
Cái mặt
bà xă tôi trông chưng hửng khi nh́n kỹ lại ông chồng của ḿnh! Cô nàng
đâu có ngờ đấng phu quân bị giảm cân dữ vậy mà lại không nhận ra. Tôi
cũng vậy, soi gương nh́n kỹ lại ḿnh thấy quả thật có ốm đi nhiều. Mặt
tôi không c̣n tṛn trịa nữa, cái bụng múp múp cũng biến mất từ hồi nào
và 2 cánh tay nh́n cũng khẳng khiu. Hèn chi giảm cân đến gần hai chục
pounds. Chời quơi, vợ chồng ở với nhau ngày nào cũng gặp mặt mà lại
không nhận ra điều này thật kỳ. Làm như nh́n nhau mà không thấy vậy đó.
Mà ngay chính tôi bị ốm đi cũng không tự biết nữa th́ trách ǵ bà xă.
Nàng hỏi thêm cho biết chắc:
- Nhưng bộ ai bị những triệu chứng như anh cũng là bị tiểu đường sao?
Phải kiểm tra ǵ thêm để biết chắc là bị bịnh này chứ. C̣n cái bịnh tiền
liệt tuyến ǵ đó anh có bị không?
- Ờ! Cho nên bác sĩ đă làm hẹn cho anh ngày mai đi thử máu. C̣n cái bịnh
tiền liệt tuyến th́ không bị, đỡ quá.
- Em nghe nói bị tiểu đường phải ăn uống kiêng cử dữ lắm, có ǵ ḿnh lên
mạng t́m hiểu về bịnh này thử xem.
Đúng là
thời đại thông tin, trên mạng thứ ǵ cũng có. Tôi dễ dàng có được đầy đủ
tài liệu bằng tiếng Việt để hiểu thêm về căn bịnh mà ḿnh có thể sẽ mắc
phải.
Hóa ra bịnh này đă được phát hiện cả ngàn năm rồi chớ chẳng phải mới mẻ
ǵ như si đa, ung thư… nhưng v́ là một căn bịnh giết người chậm chạp
trong yên lặng và không lây lan nên những người b́nh thường như tôi coi
thường cũng phải! Điều đáng buồn là bịnh không thể chữa dứt hoàn toàn
được như cô bác sĩ đă nói với tôi.
Chỉ nội một cái bịnh đái đường không thôi cũng đă có nhiều loại, càng
đọc tài liệu càng rối tinh rối mù, thế mới biết tại sao để trở thành bác
sĩ phải học lâu như vậy. Cuối cùng tôi chỉ đọc những ǵ có liên quan tới
bịnh tiểu đường loại hai mà ḿnh có thể bị, bịnh của những người đang
khỏe mạnh b́nh thường bỗng khơi khơi lăn ra bịnh mà không hiểu tại làm
sao! Chính các nhà khoa học cũng không biết hết những nguyên nhân gây ra
bịnh, họ chỉ liệt kê một số những nguy cơ có thể đưa tới bịnh. Những
liệt kê này tôi đọc mà không phục chút nào, nhiều cái không đúng với
trường hợp của tôi nếu như tôi bị bịnh, có cái họ nói nghe không thông,
này nhé:
-
Người
dư kí quá dễ bị đái đường, nhất là loại có thân h́nh trái bí. Cái này
ít đúng cho tôi v́ tôi không dư kí lắm. Thân h́nh tôi chỉ cỡ trái...dưa
gang thôi.
-
Ít
hoạt động. Cái này cũng không đúng cho tôi luôn v́ công việc làm của
tôi tuy không nặng nhọc nhưng thuộc loại hoạt động nhiều. Ở nhà tôi
lại thường dợt bóng bàn với cậu em, cũng vă mồ hôi chớ chơi đâu.
Điều mà tôi không phục nữa là họ nói, người ăn nhiều và thích ăn vặt dễ
bị đái đường. Họ lư luận ăn nhiều là do stress mà stress lại sinh ra
cortisol, cortisol làm giảm tác dụng của insulin vậy là sinh ra tiểu
đường. Tôi không phục là không phục cái kết luận đầu tiên. Ăn nhiều mà
sao lại gọi là do stress? Người ta vẫn xếp ăn là đệ nhất khoái mà. Người
có khỏe mạnh và yêu đời th́ mới ăn nhiều chứ! Ca dao tục ngữ đă chẳng
nói:
Ăn
được ngủ được là tiên
Không ăn không ngủ, mất tiền thêm lo
Tôi vẫn nghe mấy ông bà già than thở như vậy. Nhưng nếu chuyện ăn nhiều
dễ bị tiểu đường th́ tôi không chạy thoát đi đâu hết v́ tôi thuộc loại
“Nhân chi sơ tay sờ cơm nguội, tính bổn thiện cái miệng thích ăn”. Tôi
ăn nhiều và ăn ngon miệng lắm.
Những dấu hiệu để nhận biết bệnh tôi đọc tới đâu toát mồ hôi tới đó, quả
là đúng gần hết. Này nhé - Khát nước; tiểu nhiều; mất ngủ; hay cảm thấy
đói, thèm ăn; giảm cân; mệt mỏi; nh́n không rơ, mờ mắt; các vết đứt, vết
thương, lở loét không lành miệng; đau nhói dây thần kinh ở tay và chân.
Cái cách ăn uống mà bác sĩ dặn tôi chính là tóm tắt sơ lược cách ăn uống
của người bị tiểu đường, chỉ với mục đích làm sao cho lượng đường trong
máu đừng tăng nhanh đột ngột khiến cho cơ thể phải bài tiết ra bằng
đường tiểu tiện. Tôi làm theo lời dặn và vài hôm sau không c̣n thấy khát
nước và đi tiểu nữa, cảm giác đau buốt khi gần vợ cũng không c̣n. Vậy là
chưa gặp bác sĩ, đọc tài liệu xong tôi nhận thấy ḿnh bị bịnh tiểu đường
là cái chắc rồi.
Một tuần sau tôi mới đi thử nghiệm máu và căn cứ kết quả thử nghiệm, bác
sĩ xác nhận tôi bị tiểu đường. Cô bác sĩ viết toa thuốc, căn dặn cách
thức ăn uống và tăng cường các hoạt động thể dục để giúp cơ thể tiêu thụ
bớt lượng đường trong máu. Cái bịnh của tôi chỉ tóm gọn một câu là cơ
thể đă mất khả năng tự động điều chỉnh lượng đường trong máu, bây giờ
phải tự điều chỉnh lấy. Cái kiểu này chắc là y như diễn viên làm xiếc đi
trên dây nghiêng bên nào cũng bị té, đường trong máu cao quá hay thấp
quá đều nguy hiểm. Đường thấp quá sẽ bị xỉu, có khi c̣n đi luôn. Khi bác
sĩ giải thích những hậu quả sẽ có thể xảy ra thấy cũng ớn lạnh. So sánh
này có vẻ hơi khập khiễn nhưng tôi h́nh dung nó giống như cái cầu ch́
chính của đồng hồ điện trong nhà bị hư, ta không cẩn thận mà cứ xài điện
thả cửa, khi cường độ ḍng điện quá lớn, bị chập mạch th́ nhẹ là cháy
vài thứ đồ điện trong nhà, nặng là cháy nhà vậy. Lượng đường trong máu
mà không kiểm soát được có thể gây ra nhiều hậu quả cũng ghê lắm như:
-
Tổn
thương thần kinh do tiểu đường thường thấy ở bàn chân và cẳng chân.
Khi bị tổn thương này, dường như ta không có cảm giác của một vết
thương, vết trầy sướt ở các vùng đó. Vết thương này có thể nhiễm trùng
và gây ra một biến chứng nghiêm trọng. Chân có vết thương thậm chí có
thể phải cắt bỏ để bảo vệ tánh mạng.
Vậy là
bác sĩ làm cho tôi một cái thời khóa biểu để khám định kỳ những khoa có
liên quan! Tôi c̣n được hai cái hẹn trong tuần – một là để đi nhận máy
đo đường huyết và học cách sử dụng máy; và hai là gặp các chuyên viên lo
việc ăn uống cho người tiểu đường. Cái hẹn thứ hai này cần đưa vợ theo
để hiểu cách thức mà đi chợ và nấu ăn.
Mỗi
ngày tôi phải đo đường huyết hai lần vào buổi sáng và buổi tối, ghi lại
kết quả để giao cho bác sĩ khi đi khám và nếu đường cao quá hay thấp quá
th́ tự động điều chỉnh cách ăn uống cho phù hợp.
Tại
cuộc hẹn chỉ dẫn cách ăn uống, nghe đến khẩu phần ăn mà phát rầu! Lâu
nay mỗi bữa cơm tôi thường ăn cỡ 6,7 chén; phở hoặc bún ḅ dứt đẹp 2 tô
bự; chè th́ phải nấu thật ngọt mới đă cái miệng. Bây giờ mỗi lần ăn cơm
chỉ cho phép ăn một chén cơm th́ làm sao mà chịu nổi. Ăn cái kiểu hạn
chế này tôi thường xuyên đói meo và thèm ăn.
Ăn uống
theo hướng dẫn, đo đường huyết mỗi ngày trước và sau khi ăn thấy tốt,
sau 2 tuần tôi tăng khẩu phần lên dần dần với một nguyên tắc là giữ mức
đường không vượt quá mức cho phép. Mà đâu phải chỉ có giữ mức đường
trong máu mà c̣n phải tránh cả những thực phẩm làm tăng Cholesterol. Vậy
là những món khoái khẩu xưa nay như cháo ḷng, bún ḅ gị heo cũng vắng
bóng trong các bữa ăn từ đó. Chè được thay thế bằng chuối, táo v́ trái
cây không có cholesterol, có nhiều chất xơ và sau khi ăn, các loại đường
trong trái cây chuyển vào máu từ từ nên không gây ra cao đường huyết đột
ngột. Nhưng cũng không được ăn một lần mấy trái chuối hoặc cam, xoài mà
cũng phải ăn ít ít mỗi lúc thôi. Tốt hơn là cứ ăn cách khoảng một vài
tiếng cho cơ thể có thời gian tiêu thụ từ từ các loại đường này. Vợ tôi
c̣n mua về các loại chocolate và bánh kẹo đặc biệt “free sugar” nên
tương đối tôi đỡ thèm ngọt. V́ chất đạm và xơ được khuyến khích nên bây
giờ sau khi ăn uống theo khẩu phần mà vẫn c̣n thấy đói tôi có thêm một
món ăn dằn bụng là món bánh tráng cuốn rau sống - chỉ là rau sống và dưa
leo chứ không tôm thịt ǵ cả. Nghĩ thật ức! Ngày nào cực khổ không có đủ
đồ ăn để dằn bụng, ngày nay thức ăn thừa mứa ra đó lại không được ăn.
Ông trời chơi ngẳng tôi quá.
Nghe họ
dặn ḍ vợ tôi cách thức chọn thực phẩm thấy cũng hơi phiền cho nàng, mua
thứ ǵ cũng phải để ư tới lượng đường, lượng mỡ, lượng cholesterol,
lượng calori… May mà chợ búa ở đây thứ nào cũng có ghi rơ cả.
Ngoài
thực phẩm họ c̣n dặn ḍ cả cách thức chăm sóc bản thân: Sợ hệ thống thần
kinh không c̣n đủ nhạy cảm, họ dặn là trước khi vào bồn tắm phải đo
nhiệt độ nước, phải mang vớ 24/24 để bảo vệ chân. Hằng ngày phải xoa bóp
chân cho máu được lưu thông đều đặn. Mục này là mục tôi thấy đă v́ bây
giờ mỗi lúc rảnh ngồi coi phim bộ hay coi truyền h́nh, được bà nhà xoa
bóp chân cẳng thấy cũng “an ủi tuổi già” lắm.
Cái
bịnh này làm ta tốn nhiều công phu thật nên tốt hơn hết là đề pḥng.
Cách hiệu quả nhất theo nghiên cứu của Mỹ là tăng cường thể dục và có
chế độ ăn kiêng đúng cách.
**
Có bịnh
hoạn mới thấy cái t́nh của bạn bè thật là quí, ai cũng gọi đến thăm hỏi,
an ủi, khuyến khích. Rồi ai cũng có một phương thuốc trị bịnh tiểu đường
nghe được ở đâu đó để bày vẽ. Nhiều khi tôi nghe mà rối như mớ ḅng bong
v́ thấy chẳng có chút lư lẽ nào cả. Nếu ta cứ tin và làm theo các phương
thuốc “nghe nói là hay lắm” đó không biết sẽ đi đến đâu mà chắc chắn sẽ
bị tẩu hỏa nhập ma. Tôi th́ cái nào phù hợp với nguyên tắc của bác sĩ
mới làm theo.
Một anh
bạn gọi thăm, sau khi nghe qua sự t́nh bèn kết luận:
- Thôi,
từ nay chắc tui cũng hết dám ăn đường
- Trời
đất ơi, đường đâu phải là chất độc! Anh không ăn đường th́ cơ bắp lấy
năng lượng đâu ra mà hoạt động. Vả lại anh đâu có bịnh, cơ thể sẽ tự
động điều chỉnh cho anh thôi mà. Chẳng lẽ anh thấy hàng xóm bị cướp rồi
bỏ việc không đi làm v́ sợ bị bọn cướp để ư là nhà có của. Vậy th́ anh
cũng tiêu tùng như bị cướp mà thôi.
Không
biết anh chàng nghe có lọt lỗ nhĩ hay không, chỉ cười h́ h́! Tuần lễ sau
vợ ảnh gọi phone méc vợ tôi:
- Ông
xă tui nghe nói chồng bà bị bịnh tiểu đường, ổng bắt tui phải nấu nuôi
cho cả nhà ăn v́ nói là cơm gạo tạo nên chất đường glucose không tốt.
Ổng muốn đề pḥng trước cho khỏi bị bịnh.
Úi giời
ơi, người ta thường nói “mất ḅ mới lo làm chuồng”. C̣n ông bạn của tôi
th́ chưa mua ḅ đă lo làm chuồng rồi. Thật là tội cái tội lo xa của hắn.
Không cần hỏi bác sĩ tôi cũng suy ra được là gạo hay nuôi cũng đều là
tinh bột th́ có ǵ khác nhau đâu. Số lượng đường sinh ra đều giống nhau
khi ḿnh ăn một gram nuôi hay một gram cơm. Có lẽ là một tô nuôi bự cân
nặng xấp xỉ một chén cơm v́ nuôi rỗng ruột. V́ vậy ăn một tô nuôi ta sẽ
cảm thấy no hơn v́ nó nhiều hơn, con mắt bị đánh lừa mà thôi.
Một
người bạn khác của tôi mách nước:
- Tui
nghe nói gạo lức muối mè hay lắm v́ trị được bá bịnh, hay là anh thử xem
sao.
Tôi cám
ơn rối rít v́ cái t́nh của anh bạn rồi quên luôn cái phương thuốc này.
Cái bịnh của tôi rơ ràng là nhạy cảm với thực phẩm, cái ǵ bỏ vào miệng
sau hai tiếng đồng hồ là hấp thụ vào máu. Biểu tôi chỉ ăn toàn tinh bột,
hai tiếng sau trong máu sẽ toàn là đường, cơ thể nào có biết là đường
này sinh ra do gạo lức để chữa bịnh. Có thể món này trị bá bịnh nhưng
không chắc trị được cái bịnh của tôi, nghe không có lư chút nào.
Rồi lại
nghe được có một thứ rong biển bên xứ ḿnh cũng trị được bá bịnh đến nỗi
người Nhật qua tận nơi để săn lùng. Người ḿnh nghe nói họ mua để làm
thuốc trị bịnh, vậy là nhiều người cũng mua uống để trị bá bịnh và quả
thật anh bạn đă dẫn chứng cho tôi một danh sách dài những người quen với
anh hay quen với người quen của anh đă trị dứt nhiều thứ bịnh, kể cả ung
thư, đái đường. Nghe th́ nghe vậy chớ đọc báo thấy có thứ thuốc ǵ đó đă
qua bao nhiêu là thử nghiệm, kiểm tra rồi mới sản xuất, vậy mà tung ra
thị trường hàng chục năm mới phát hiện ra nhũng tác dụng phụ nguy hiểm
của nó và phải thu hồi. Trăm nghe không bằng một thấy, thôi th́ cho qua.
Cái
chuyện nghe nói rồi bày lại th́ nhiều lắm, nhưng thứ nào nghe dễ dàng,
thích hợp như ăn khổ qua, uống cà phê tốt cho bịnh tiểu đường th́ tôi
theo liền. Ǵ th́ khổ qua là món khoái khẩu của tôi mà. Canh khổ qua
nhồi thịt, khổ qua xào trứng, khổ qua sống chấm mắm ruốc từ nay tôi được
bà xă cho ăn mỗi ngày. C̣n cà phê th́ ngày nào cũng uống không bỏ. Món
này tôi cũng khoái lắm v́ cà phê này là cà phê ôm đó nhé. Dĩ nhiên là ôm
bà xă chứ đâu có được ôm ai khác nhưng cà phê tự nhiên thấy ngon hết ư.
Một
người quen bày tôi tập thể dục theo phương pháp “suối nguồn tươi trẻ”
của các nhà tu hành đâu bên Ấn Độ, chính Ba tôi cũng tập theo mấy năm
nay và khoe với tôi là mấy vết nám trên da đă lặn mất. Cái này tốt đây,
v́ mọi cử động cơ bắp đều tiêu hao năng lượng và đốt đi một lượng đường
mà. Tôi tập theo đều đặn, hơn một năm sau, không biết có trẻ ra hơn chút
nào không, chỉ thấy khi tiếp xúc với vài vị cũng không trẻ lắm vẫn lễ
phép kêu ḿnh bằng anh và một điều dạ hai điều thưa. Tôi cảm thấy hơi
nhột trong ḿnh nên thú thiệt:
- Tui
được 46, chắc cũng xấp xỉ anh thôi. Xin đừng dạ, thưa nghe ái ngại quá.
Người
ta ngạc nhiên hết sức:
- Trời
đất, tưởng anh cũng 60 rồi chớ, vậy là nhỏ tuổi hơn tui mà.
Có lẽ
tôi chỉ mới tập được có nửa đường chăng nên mới chỉ tươi chớ chưa trẻ!
**
Tiểu
đường đúng là một căn bịnh chơi ngẵng người ta hết sức. Những thứ bịnh
khác làm người bịnh bị yếu x́u, chẳng thiết ăn uống ǵ hết. Khi thấy
thèm ăn và ăn được là một dấu hiệu đáng mừng v́ đang hồi phục. Ngược lại,
người bị tiểu đường chẳng những ăn được mà lại c̣n thèm ăn nữa là khác.
Vậy mà ăn nhiều vô là sinh chuyện liền! Ăn uống là cái đệ nhất khoái
trên đời của người ta, nhưng ăn cái ǵ cũng phải để ư để tứ xem bao
nhiêu calori, bao nhiêu đường, bao nhiêu mỡ th́ quả là cuộc đời mất vui!
Chính cái hạn chế này lại làm cho ta có cái tâm lư thèm ăn nữa mới là
phiền. Đă bịnh rồi mà cứ nhắm mắt đớp bừa th́ chỉ có khoái cái miệng
chớ tai hại vô cùng. Không phải chỉ có số đường dư mà cả những thứ bổ
béo cần cho cơ thể cũng trôi theo ḍng nước tiểu mà đi luôn, người càng
ngày càng teo lại v́ thiếu dinh dưỡng. Thận, gan...làm việc overtime mà
lại chẳng được trả gấp rưỡi như ta làm ở hăng cho nên không biết đến một
ngày đẹp trời nào đó chúng gọi báo bịnh xin nghỉ bù vài hôm, khi đó th́
ta chỉ có mà leo lên bàn thờ ngồi hít hơi nhang!
Để thực
hiện được cái đệ nhất khoái này ta phải chơi gian một chút. Ai cũng biết
là hoạt động cơ bắp sẽ tiêu thụ một lượng đường đáng kể, v́ vậy tôi
siêng năng chạy bộ và tập thể dục hằng ngày. Chiều về tôi ngồi vào bàn
ăn có thể làm thêm một chén mà vẫn giữ được lượng đường ở mức cho phép.
Tôi
uống thuốc trị tiểu đường bác sĩ cho độ một tháng, một hôm đang làm việc
tôi cảm thấy tay chân bủn rủn, người mệt mỏi như không c̣n hơi sức. Nhớ
lại lời bác sĩ, tôi đoán đây là hiện tượng đường trong máu xuống quá
thấp nên uống nửa lon nước ngọt rồi nghỉ một lát th́ người b́nh thường
trở lại. Sau hôm đó, khi đi làm tôi mang theo dụng cụ đo đường huyết.
Hiện tượng bủn rủn này xảy ra vài lần nữa trong ṿng một tuần, tôi đo
đường huyết quả nhiên thấy xuống thấp. Tôi gọi cho bác sĩ biết nên bác
sĩ cho ngưng thuốc không uống nữa. Tôi tiếp tục theo dơi đường huyết sau
đó thấy vẫn b́nh thường.
Đến lần
thử máu ba tháng sau ở bệnh viện, bác sĩ cho tôi ngưng luôn thuốc trị
cholesterol. Vậy là cách ăn uống và hoạt động thể dục của tôi cũng có
được kết quả. Đúng là gần đây tôi thấy có khá hơn lúc mới phát bịnh là
làm việc được lâu hơn mà chưa thấy mệt mỏi; vết đứt ở tay cũng mau lành
hơn chớ không phải cả tuần lễ mà chưa liền miệng như trước.
Mỗi lần
đi khám bác sĩ thấy đường huyết tốt, làm xét nghiệm ở bịnh viện cũng vậy
cho nên sau mỗi lần khám bác sĩ lại giảm số lần thử đường máu từ ngày
hai lần xuống tuần hai lần rồi một tháng vài lần. Lần lần tôi thấy ḿnh
khỏe mạnh b́nh thường lắm, nhưng nghe nói bịnh này là bịnh không chữa
được nên ăn uống vẫn phải kiêng cữ và thể dục điều đặn. Có lần tôi nằm
mơ thấy về Việt nam tới nhà cô bạn gái cũ chơi. Nàng nấu chè đăi tôi.
Mùi chè và mùi ngọt của đường bốc lên thơm phức làm nước miếng cứ dâng
lên trong miệng. Nhưng trong mơ tôi vẫn cứ nhớ tới bịnh tiểu đường của
ḿnh mà lắc đầu ngoày ngoạy. Nàng kéo tay tôi, ấn tôi ngồi xuống cạnh
nàng và âu yếm cầm muỗng múc chè đút cho tôi ăn. Tôi lúc đó chẳng những
chỉ nghĩ đến việc ḿnh đang cấm kỵ với đường mà c̣n lo ngại vợ ḿnh sẽ
bắt gặp cái cảnh âu yếm này nên lấy hết can đảm xô người đẹp ra và vùng
chạy ra ngoài. Nàng chạy theo, chụp vai tôi lay mạnh làm tôi giật ḿnh
tỉnh dậy. Hóa ra bà xă đang lay vai tôi và hỏi:
- Anh
nằm mơ thấy ǵ mà xô em gần rớt xuống đất vậy? Lại c̣n ứa nước miếng đầy
ra ḱa!
Tôi kể
cho nàng nghe giấc mơ của ḿnh và bị nàng thương hại bảo:
- Anh
này nằm mơ mà dại quá cỡ. Tranh thủ ăn cho đă thèm đi chớ. Và em cho
phép anh ôm người đẹp trong mơ đó.
Tôi
đúng là bị ám ảnh nặng. Bịnh tiểu đường cứ như một cái án treo lơ lửng
ngự trị trong tâm trí tôi cả ngày lẫn đêm. Thức không dám ăn đă đành mà
ngủ mơ cũng phải nhịn thấy có tội tôi không? Thành thử thân h́nh tôi cứ
mảnh khảnh và chỉ cân nặng 140 lbs, không thể nào mập lên được và thần
sắc th́ tiều tụy héo hon trông thảm lắm.
***
Tôi
chung sống ḥa b́nh với bịnh tiểu đường được hai năm và chỉ mong sao
được tiếp tục chung sống ḥa b́nh với nó. Một ngày nọ đi khám định kỳ
tôi không gặp lại cô bác sĩ Việt mà là một bác sĩ người Nga, tôi nhận
biết nhờ cái âm “r” rất nặng của ông ta. Ông bác sĩ này đọc kỹ hồ sơ,
đọc kết quả thử máu của tôi rồi đột nhiên tuyên bố:
- Anh
không có bị tiểu đường!
Tôi
tưởng ḿnh nghe lầm, hỏi lại lần nữa cho chắc ăn, ông xác nhận lại. Ông
ta bảo là qua các thử nghiệm máu năm ngoái và năm nay tôi là một người
khỏe mạnh b́nh thường không có triệu chứng ǵ của cái bịnh hắc ám đó nữa.
Tôi ra
về với một tâm trạng hân hoan, mừng rỡ như tử tội được ṭa tuyên án miễn
tội chết và tha bổng. Chiều hôm đó vợ tôi đăi một chén chè. Chè nấu bằng
đường thật hẳn hoi chớ không phải đường hóa học như trước. Tuy vậy tôi
vẫn c̣n dè chừng, ăn uống vẫn cẩn thận tuy không phải nghiêm ngặt như
trước, và thỉnh thoảng vẫn đo đường huyết. Hơn một năm nữa tôi vẫn thấy
khỏe như trước, và lên được mấy pounds. Thần sắc cũng tươi tỉnh chứ
không héo queo như thưở c̣n bị mang án bịnh tiểu đường. Mới thấy tâm
bịnh cũng ảnh hưởng dữ lắm.
Vợ tôi
thỉnh thoảng lại nhắc chừng:
- Anh
lấy cái hẹn đi khám tổng quát lại coi, đă lâu không đi bác sĩ rồi đó.
- Có
đau ốm ǵ mà khám.
Bà xă
phải năn nỉ:
- Kiểm
tra lại mọi thứ cho chắc ăn đi mà, với lại người ta đă nói bịnh tiểu
đường làm sao mà hết cho được. Kiểm tra thêm lần nữa coi sao, cẩn tắc vô
áy náy mà cưng!
Tôi
miễn cưỡng gọi xin hẹn bác sĩ, những người mà tôi kính trọng nhưng chẳng
muốn gặp mặt tí nào. Tôi lại gặp ông bác sĩ người Nga năm trước. Nghe
tôi yêu cầu, ổng bắt đầu nghe tim, nghe phổi, rồi nắn, bóp, gơ khắp
người tôi, chỗ nào cũng hỏi có đau không, có khó chịu không. Từ đâu chí
cuối tôi chỉ trả lời có một chữ ”no”. Khám xong ổng nói gọn:
- Mọi
thứ tốt cả.
Rồi
cười cười, hỏi nhỏ:
- Có
phải vợ cậu bắt đi khám không?
Đúng y
chóc! Nội cái câu chuẩn đoán này khiến tôi có đủ tin tưởng và phục ông
bác sĩ này rồi.
***
Một
người bạn của tôi, từ khi phát bịnh cho tới khi đi khám bác sĩ để chữa
trị là ba năm, quá trễ nên bịnh đă chuyển biến sang giai đoạn nặng hơn.
Anh ấy phải vừa uống, vừa chích insulin mỗi ngày. Khả năng t́nh dục cũng
suy yếu rất nhiều, không biết do ảnh hưởng tâm lư hay do sức khỏe.
C̣n tôi
thật là may nhờ đến bác sĩ phát hiện bịnh sớm nên chữa trị đúng lúc và
nay được lành bịnh. Bà xă cứ kể công:
- Nhờ
em giục anh đi khám bác sĩ hoài chứ không ngày nay anh thành Nhạc bất
Quần rồi.
Từ đó
tới giờ thỉnh thoảng nhớ lại tôi vẫn không hiểu nổi tại sao ḿnh mắc
bịnh rồi tự nhiên lại hết bịnh. Không biết cơ thể có phải như cái
computer có thể restart lại sau một trục trặc nhỏ hay như mấy ông thầy
chùa vẫn hay nói “sắc tất thị không, không tất thị sắc”. Bịnh có đó rồi
không đó, biết đâu mà nói. Lúc nào khỏe th́ cứ vui vẻ cái đă!
*Trích
dẫn tài liệu về bịnh đái đường trong web vps.org/article.php3?id_article=899….