Kỳ
2:
Hơn một năm sau ngày cưới, Bạch Vân từ giă cha mẹ chị em qua Mỹ đoàn tụ
với chồng. Tới phi trường LAX nàng thật choáng ngợp, cái ǵ cũng mới lạ
và vĩ đại. Nàng được nhân viên IOM giúp làm thủ tục và chuyển chuyến bay
qua phi trường Minneapolis của tiểu bang Minnesota. Bạch Vân theo chân
đoàn người đi lấy hành lư và ra được bên ngoài. Dũng đă chờ sẵn, hắn ôm
vợ hôn thắm thiết y như Tây làm Bạch Vân đỏ mặt ngượng ngịu. Nàng liếc
nh́n quanh thấy chẳng ai để ư đến ḿnh và nhiều người cũng đang ôm nhau
xiết chặt nên bớt ái ngại.
Dũng chở vợ về căn appartment của hắn. Trên đường đi hắn vừa lái xe vừa
nổ đủ thứ để hù vợ:
- Chạy
xe phải thật cẩn thận v́ lỡ gây tai nạn là ở tù mọt gông và phải bán nhà
để bồi thường! Luật pháp ở đây nghiêm lắm chứ không phải như ở Việt nam
đâu.
Vân lo
sợ nói:
- Chắc
em không dám lái xe quá. Xe cộ đông mà lại chạy nhanh vun vút thấy khớp
ghê.
- Ờ,
học lái xe rất tốn công mà phải mua bảo hiểm đủ thứ tốn kém lắm. Em có
đi đâu chờ anh chở đi.
Dũng cứ ba hoa giới thiệu sơ về những công tŕnh của Mỹ trên đường, một
mặt cứ đưa ra những cái khó khăn nếu muốn ḥa nhập vào đời sống và nền
văn minh này để lấy le và để vợ thấy được tầm quan trọng của một ông
chồng như hắn. Bạch Vân cũng như đa số những người khác mới tới Mỹ thấy
sự vĩ đại và tân tiến của Mỹ mà khớp sợ và tự thấy ḿnh nhỏ bé, lạc hậu.
Nay thêm ông chồng hù dọa nên nàng cảm thấy mất tự tin và mất hết đấu
chí. Nàng mừng thầm ḿnh đă may mắn lấy được một người chồng thông thái
và giỏi giang, có thể nương tựa suốt cuộc đời c̣n lại. Dũng là một giáo
sư đại học chắc lương phải cao và nhà cửa cơ ngơi phải to lớn sang trọng.
Nếu nàng không thể ra ngoài làm việc th́ có thể ở nhà chăm sóc trông nom
nhà cửa cho chồng. Cứ đinh ninh như thế nên khi về đến căn pḥng nhỏ
trên tầng 3 của một appartment, Bạch Vân rất ngạc nhiên:
- Ủa,
ḿnh ở đây hở anh?
- Chứ
em tưởng ḿnh ở đâu. Ở Mỹ ai cũng ở trong mấy ṭa nhà như vầy cho đỡ tốn
công xúc tuyết, cắt cỏ. Tiền bạc để dành đi du lịch, làm việc nghĩa và
làm việc lớn.
Bạch Vân lại càng khâm phục chồng. Anh ấy có tiền nhưng sống không phung
phí, có ḷng nhân biết giúp đỡ người nghèo và c̣n có chí làm việc lớn.
Thật là đáng để nàng nâng khăn sửa túi.
Hôm sau Dũng chở vợ đi xin số an sinh xă hội. Bạch Vân thấy chồng giao
thiệp nói chuyện với các nhân viên Mỹ mà càng thêm phục. Nàng đâu biết
Dũng vừa nói vừa chêm tiếng bồi, văn phạm sai tùm lum nhưng nhờ ở lâu và
tiếp xúc nhiều với Mỹ mà anh chàng nghe cũng hiểu và biết cách diễn tả
cho Mỹ hiểu ḿnh.
Từ ngày từ Việt nam về lại Mỹ, Dũng đă xin làm công nhân cho một hăng
điện tử và làm thêm ở căn tin trường Đại học để có đủ lợi tức bảo lănh
vợ. Nay nàng qua được, hắn vẫn giữ 2 công việc này v́ không muốn nàng ra
ngoài làm việc tiếp xúc với thiên hạ mà sẽ có sự so sánh hắn với những
người khác. Ở Việt nam th́ Dũng có giá trị nhưng qua cái xứ này hắn lại
chẳng bằng ai, nàng sẽ bỏ hắn như chơi nếu biết được hắn đă nói xạo và
là một cu li chớ chẳng có bằng cấp ǵ cả. Hắn nghe nói nhiều cô qua được
Mỹ, khi đủ lông đủ cánh thường bay đi t́m những cái lồng tốt hơn nên bất
cứ giá nào hắn phải cắt cụt đôi cánh ấy đi và phải làm cho nàng hoàn
toàn lệ thuộc vào hắn.
Thật ra sau một tuần sống chung Bạch Vân đă đoán biết Dũng không phải là
giáo sư đại học v́ mỗi sáng đi làm Dũng ăn mặc lùi xùi quần jean áo thun
chẳng có tác phong nhà giáo ǵ cả. Về nhà lại chẳng bao giờ đọc sách vở
hoặc chấm bài vở như kiểu các nhà giáo ở quê nhà. Nhưng Vân chỉ hơi thất
vọng một chút rồi chấp nhận ngay và cũng không nỡ lật tẩy của chồng ngại
Dũng quê mặt. Nàng c̣n quan niệm ngày xưa là “phận gái mười hai bến nước,
trong nhờ đục chịu”, chỉ cần chồng chịu khó làm việc và biết thương yêu
vợ là đủ rồi.
Dũng đi làm từ sáng đến tối mịt mới về. Hắn đă dặn nàng ở nhà nghe tiếng
gơ cửa th́ đừng mở v́ ở Mỹ nhiều trộm cướp, lạng quạng bị hiếp dâm và bị
giết luôn không chừng. Phone reng cũng đừng bắt v́ nàng không biết tiếng
Mỹ, cứ để máy tự động thu lại lời nhắn để đi làm về hắn sẽ mở máy nghe
lại. C̣n khi hắn gọi về sẽ có ám hiệu riêng như gọi reng 2 tiếng rồi cúp;
lần reng sau mới bắt. Dũng thường xuyên gọi về để coi vợ có nhà không,
có chuyện ǵ xảy ra không...Ngoài ra Dũng c̣n thuê sẵn mấy bộ phim Tàu
để nàng ở nhà xem cho đỡ chán v́ xem truyền h́nh Mỹ nàng cũng không hiểu.
Cuối tuần nghỉ làm hắn chở vợ đi chợ, đi ḷng ṿng ngắm thành phố, hoặc
đi mua sắm chút ít ở những tiệm dành cho giới b́nh dân. Thương và lo cho
vợ đến thế là cùng.
Những lúc được ra ngoài với chồng, t́nh cờ gặp được người Việt nam cùng
tiếng nói Bạch Vân mừng lắm muốn làm quen nhưng Dũng tỏ vẻ không thích.
Hắn cũng không giới thiệu bạn bè của ḿnh cho vợ biết nữa. Nếu không may
gặp bạn th́ sau vài ba câu chào hỏi xă giao hắn kiếm cớ lôi vợ đi chỗ
khác. Nói chung là Dũng cách ly vợ không cho nàng giao tiếp với xă hội
bên ngoài.
Bạch Vân rất nhớ gia đ́nh và bạn bè ở quê nhà. Nàng cô đơn và buồn chán
kinh khủng. Qua tới Mỹ nàng trở thành một người tàn tật vừa câm, vừa
điếc, vừa què, có miệng không thể nói, có tai nghe không hiểu và có chân
không thể đi. Mỗi ngày từ sáng đến tối nàng chỉ biết thui thủi đối diện
với 4 bức tường, và đứng ở cửa sổ nh́n ra khung cảnh bên ngoài, có cỏ
cây, có xe cộ vun vút, có bầu trời trong xanh và những cụm mây trắng
trôi lửng lờ. Bầu trời kia nào biết có một cụm mây trắng đang bị giam
trong một căn pḥng nhỏ, sầu khổ, đơn độc từ sáng cho đến tối. Cho đến
khi tối mịt chồng về nhà nàng mới có người để nói chuyện, để tâm t́nh,
để than thở:
- Anh
yêu! Em ở nhà buồn chán quá. Anh có thể t́m việc ǵ cho em để ra ngoài
làm việc không?
- Em có
biết tiếng Mỹ đâu mà đ̣i đi làm. Muốn đi làm không những chỉ biết tiếng
Mỹ mà c̣n phải biết lái xe chứ anh mắc bận từ sáng đến tối đâu chở em đi
làm được.
Bạch
Vân e dè hỏi:
- Em có
thể đi học Anh văn được không anh?
Dũng hù
vợ:
- Trời
tuyết và lạnh như vầy em liệu có thể đón xe bus đi học được không th́ đi.
Đón xe bus 2 chặng mới tới trường, em phải chờ ngoài trời lạnh cỡ nửa
tiếng mới đón được xe bus, đông đá luôn chứ chẳng chơi.
Bạch Vân nghe Dũng nói về những khó khăn nếu muốn đi học Anh văn, và khó
khăn khi lái xe nên thôi không dám đ̣i đi làm nữa. Nàng nghĩ đến sự
nghèo khó của cha mẹ chị em, muốn kiếm tiền để gởi về giúp đỡ nhưng
không thể đi làm; lại ngại không dám xin tiền chồng nên trong ḷng cứ
bứt rứt không yên.
Mới đó mà Bạch Vân đă qua Mỹ được một năm, một năm dài đằng đẵng với
những tháng ngày buồn nhớ quê hương, gia đ́nh. Nàng bị chồng giam lỏng
trong nhà, tiếng Mỹ không nói, không nghe và không hiểu y như ngày mới
nhập cư. Nói ǵ tiếng Mỹ, ngay tiếng mẹ đẻ nàng chỉ được nói với chồng
vài câu khi chồng gọi điện thoại về kiểm tra hoặc khi đi làm về. Dũng
cày 2 job nên về tới nhà là mệt lử, ừ ừ hử hử với vợ vài câu rồi ăn uống
tắm rửa lăn quay ra ngủ lấy sức mai cày tiếp. Bữa nào hắn nói nhiều lắm
là trút những nổi bực tức trong hăng cho vợ nghe.
Càng ngày Bạch Vân càng thấy khoảng cách giữa nàng và Dũng lớn dần. Dũng
không c̣n giữ kẻ, nói đúng ra không màu mè giả dạng là người trí thức
nữa. Hắn rất ghen tuông, nhận định nông cạn và nông nổi, nói năng thô
tục, và dễ dàng nổi điên nhục mạ nàng:
- Ngu
ǵ mà ngu quá, có cái microway mà cũng không biết xài. Bỏ giấy bạc vào
mà hâm th́ nó cháy mẹ đi là phải rồi.
Hoặc
khi thấy nàng nói chuyện vài câu với người lạ ngoài chợ là hắn sa sầm và
chở nàng về nhà ngay, không quên nhiếc mắng:
- Cái
mặt bà sao mà giờ lẳng lơ quá vậy! Thấy đàn ông là tươm tướp.
Lần đầu
Bạch Vân c̣n đính chánh:
- Họ
chỉ hỏi em có phải mới ở Việt nam qua không thôi mà.
Dũng
mắng xối xả:
- Người
ta hỏi th́ kệ mẹ người ta. Bà có t́nh ư ǵ mà lại trả lời lắm thế. Bộ
muốn cuốn gói theo họ hả? C̣n nói chuyện lung tung ông không chở đi đâu
hết.
Lần lần biết tính Dũng nên Bạch Vân không buồn căi nữa, ráng nhịn cho êm
cửa êm nhà. Hắn ghen tuông nổi nóng lên dám đánh nàng luôn không chừng.
Bạch Vân biết Dũng rất yêu vợ, có lần nàng bị trúng gió lăn quay ra đất
không c̣n biết trời trăng ǵ cả. Đến khi tỉnh dậy nàng thấy Dũng đang
ngồi bên cạnh cầm tay nàng mà nước mắt hắn đầm đ́a đầy mặt. Thế là bao
buồn tủi lại bay mất và nàng lại thấy tội nghiệp mà bỏ qua tất cả và
tiếp tục sống chuỗi ngày lạc lẽo, đơn điệu.
C̣n Dũng biết tính vợ nhút nhát, thụ động, nhu nhược và đă bị hắn tước
đi mọi đấu trí nếu có sau một năm trời sống chung nên hắn cũng yên tâm
và tin tưởng phần nào nàng sẽ không bỏ hắn như những người con gái khác.
Nàng giờ lệ thuộc vào hắn hoàn toàn, bảo ngồi là ngồi, bảo nằm là nằm,
không dám căi lại. Hắn là chủ nhân, nàng là nô lệ. Nhưng chủ nhân cũng
yêu nô lệ của hắn lắm chứ nên mới bỏ công đi làm suốt ngày, chịu xếp xỉ
vả để nuôi nàng và giữ cái gia đ́nh này được chăn ấm nệm êm, no cơm ấm
áo. Nàng qua Mỹ đến nay có phải thức khuya dậy sớm dầm tuyết chịu lạnh
mà đi làm kiếm cơm đâu. Ở nhà chỉ phải lo cơm nước chút ít c̣n th́ nằm
khềnh ra đó coi phim Tàu th́ sướng nhất đời rồi.
Bạch Vân thường xuyên viết thơ về gia đ́nh để thăm hỏi, tuyệt nhiên nàng
không dám nói đến cuộc sống thật của nàng sợ người nhà thêm lo. Sáng nay
được tin chị Thanh Vân báo cho biết mẹ nàng bị bịnh nặng cần tiền để vào
Sài G̣n điều trị nên Vân đành phải xin tiền chồng. Ấp a ấp úng một lúc
lâu nàng mới thỏ thẻ:
- Em
được thơ chị Thanh Vân nói mẹ em bị bịnh nặng phải vào Sài G̣n chữa trị.
Anh có thể cho em ít tiền để gởi về cho ba mẹ em được không?
Dũng đi làm cả ngày chỉ đủ để trả nợ credit card hắn đă tiêu xài để bảo
lănh vợ, trả tiền pḥng và chi phí cho 2 vợ chồng, làm sao có tiền để
giúp gia đ́nh vợ. Hắn lâu nay không có thói quen giúp đỡ ai, ngay cả mẹ
hắn mười mấy năm nay cũng đâu được hắn gởi cho đồng nào. Nhưng vợ yêu
quí xin tiền mà không cho th́ làm sao mà phục nàng được, nên hắn đành
kiếm cách hẹn lần lữa:
- Tiền
của anh mua stock và bỏ tiết kiệm định kỳ hết không thể lấy ra nửa chừng
được. Để khi nào đến kỳ hạn anh sẽ lấy ra cho em một ít gửi về nhà. Thôi
ḿnh ngủ đi, mai anh c̣n đi làm sớm.
Bạch Vân chỉ nghe nói sơ về stock và tiết kiệm định kỳ, Dũng nói th́ cứ
ráng mà tin chứ không dám thắc mắc sợ chồng giận. Nàng chỉ biết chờ đến
ngày Dũng có thể rút tiền ra và nàng cứ chờ hoài ngày qua ngày, không
dám nhắc, không dám hỏi.
Nàng rất buồn v́ gia đ́nh cần mà không thể giúp đỡ nên chỉ biết chờ khi
Dũng đi làm th́ âm thầm khóc. Nàng hay tựa cửa sổ nh́n ra ngoài xem 4
mùa xuân hạ thu đông trôi qua và mơ tưởng ḿnh được bay theo những đám
mây trắng về phương Nam xa xôi, nơi có gia đ́nh cha mẹ chị em, nơi có
những người cùng chung tiếng nói, nơi có người mẹ đang đau bịnh thập tử
nhất sinh đang chờ sự giúp đỡ của nàng.
Rồi hai tháng nữa trôi qua, thư chị Thanh Vân báo tin mẹ nàng đă chết.
Bạch Vân đau khổ cùng cực. Cảm giác ân hận v́ đă không giúp được cho gia
đ́nh lúc nguy khốn; không được ở gần mẹ lúc bà bịnh nặng và lâm chung;
cộng thêm cảm giác tuyệt vọng và cô đơn vây phủ làm nàng đôi lúc muốn
chết cho xong.
Cứ sống cơ đơn và ấp ủ tâm sự trong ḷng một thời gian dài như thế nên
Bạch Vân dần dần sinh tâm bịnh, dễ quên và dễ hoảng hốt, tâm trí cứ bần
thần lo lắng không yên. Nàng biếng ăn, biếng nói, nụ cười tắt hẳn trên
môi. Đôi khi nàng c̣n nghe tiếng nói vang vọng bên tai và nàng tự đối
thoại, trả lời cho tiếng nói từ xa xăm ấy.
Dũng cũng nhận thấy sự thay đổi của vợ nhưng hắn không nghĩ đấy là triệu
chứng của bịnh trầm cảm. Hắn yêu vợ hết ḿnh mà, có điều hắn không nhận
ra ḿnh đă yêu vợ với một t́nh yêu ích kỷ, chỉ muốn sở hữu, chỉ muốn
nàng hoàn toàn thuần phục và lệ thuộc vào hắn chứ không quan tâm đến sở
thích, tâm t́nh và nguyện vọng của nàng.
Dạo này hăng điện tử Dũng làm kư được hợp đồng nên có nhiều overtime.
Dũng nghĩ đây là một cơ hội kiếm thêm tiền cho vợ gởi về Việt nam để
nàng bớt buồn nên đăng kư làm thêm giờ suốt cả những ngày cuối tuần. Hắn
cày liên tục suốt một tháng, phờ cả người nhưng nghĩ tới khi cho nàng
một số tiền và thấy lại nụ cười xinh đẹp trên môi nàng mà từ lâu đă biến
mất th́ hắn vui quá cỡ.

Chiều thứ sáu tuần này Dũng gọi báo bịnh xin nghỉ làm ở căn tin. Ra khỏi
hăng điện tử hắn hân hoan lái xe đến nhà băng rút tiền ngay. Theo tính
toán nhờ làm thêm mà tháng này hắn sẽ dư được 500 đô, cho vợ chắc nàng
sẽ vui lắm. Ngày mai hắn sẽ nghỉ làm đưa nàng đi chuyển tiền về Việt nam
và chở nàng đi shopping mua sắm ít quần áo. Nàng vui th́ hắn cũng vui.
Trong khi Dũng ở ngân hàng rút tiền th́ Bạch Vân đang đứng bên cửa sổ
nh́n đám mây trôi lửng lờ. Cả tháng nay Dũng bận đi làm không nghỉ ngày
nào nên nàng cứ lẩn quẩn trong nhà không có cơ hội ra ngoài. Bịnh nàng
càng lúc càng trở nặng, tiếng nói bên tai càng lúc càng rơ ràng và
thường xuyên hơn. Tiếng nói cứ lập đi lập lại:
- Hăy
ra ngoài cùng bay với đám mây trắng kia! Hăy ra ngoài bay với đám mây về
phương Nam. Bay đi! Bay đi!
Dũng rút xong tiền lái xe về nhà ngay. Hắn đậu xe vào băi đậu, tay rút
ch́a khóa, mắt t́nh cờ ngước lên nh́n vào cửa sổ căn pḥng của ḿnh ở
tầng 3. Hắn há hốc miệng, sửng sốt không tin vào mắt ḿnh v́ y như trong
phim xi nê, Bạch Vân đang lao ḿnh khỏi cửa sổ bay ra ngoài và rơi xuống
đất cái phịch như mít rụng. Mắt nàng vẫn mở to nh́n lên bầu trời xanh,
và máu đỏ từ từ loang ra trên nền xi măng lạnh lẽo...