Tại thành phố Saigon, báo chí trong nước loan tin rằng một chứng bệnh lạ
gọi là bệnh Ma Ám, được phát hiện trong giới học sinh tại đây. Bản tin
nói rằng tại các trường Trung học ở quận 7 Saigon gần đây xuất hiện một
số học sinh bị một triệu chứng giống như người mắc bệnh tâm thần.
Giới phụ huynh, học sinh các trường trên nhanh chóng đồn thổi đó là căn
bệnh ma ám. Từ sau Tết Đinh Hợi, một em học sinh lớp 6 nhiều lần tự nhốt
ḿnh vào pḥng vệ sinh, rồi ú ớ khóc thét như người điên. Nặng nhất là
những ngày 17 đến ngày 21 tháng 3 vừa qua, em này lên cơn như một người
điên loạn, tự xưng ḿnh là người đến từ cơi chết và rượt đánh các bạn
trong lớp, trong đó có một học sinh bị đánh đến chảy máu đầu. Em c̣n lên
lan can lầu 2 của trường đứng múa, ca hát và dọa nhảy xuống đất nếu ai
can ngăn.
Ngày hôm sau, em này bóp cổ một bạn nam cùng lớp đang ngồi học. Kể từ
hôm đó, cứ mỗi lần vào lớp là em bị bạn bè xa lánh v́ cho rằng em bị ma
ám. Nhiều phụ huynh hoang mang không muốn con ḿnh đến lớp v́ sợ em bóp
cổ. Điều đáng nói đây không phải là trường hợp duy nhất, tại một trường
Trung học khác, một
học sinh lớp 7 cũng bị căn bệnh tương tự. Là học sinh giỏi nhưng em này
mới phát bệnh gần đây. Đang học, H. thường nói nhảm, cười khóc vô thức
một ḿnh. Theo cô giáo th́ em là một đứa bé rất chăm ngoan, dễ thương
thế nhưng khi bị bệnh lạ này th́ sức học của em bị sa sút trầm trọng và
dường như không thể học nữa. Khi em vào lớp nhưng chỉ biết ngồi khóc
suốt buổi. Khi cô giáo an ủi th́ em cho biết, em đang bị một ai đó xúi
giục làm điều mà em không thể làm. Gia đ́nh đă đưa em đi khám tại Bệnh
viện Nhi đồng 1 và Trung tâm Y tế Nhà Bè, nhưng các bác sĩ vẫn chưa t́m
ra được nguyên nhân và cho rằng em vẫn b́nh thường. Được biết, v́ không
tin tưởng vào y học nên gia đ́nh đă đưa em đi điều trị ở một người thầy
cúng ở Long Khánh, Đồng Nai. Ngoài hai học sinh với những triệu chứng
của cơn bệnh bất thường trên, hiện nay tại quận 7 và Nhà Bè, cơn bệnh lạ
này đang tiếp tục xảy ra ở các học sinh lớp 7 Trường Trung học Nguyễn
Thị Thập; một học sinh lớp 2 Trường Phan Huy Thuật. Khi tiếp xúc với các
gia đ́nh bệnh nhân trên th́ họ cho biết đă đi đến khám tại Trung tâm Sức
khỏe thần kinh, nhưng các bác sĩ ở đây vẫn chưa t́m ra được nguyên nhân
và cách chữa trị.
Nhiều
người bị bịnh thần kinh mà cứ bị cho là ma quỉ ám, người nhà đem tới
thầy cúng chữa trị bậy bạ tiền mất tật mang, có khi mất mạng tội nghiệp
lắm. Tôi thấy các em này có một số triệu chứng phát bệnh tương tự như
con tôi, nên tôi muốn kể câu chuyện của con tôi xem có giúp ǵ được
không.
Ép con.
Mỗi lần
nghĩ đến cu Lộc, đứa con út của tôi, là ḷng tôi lại tràn ngập một nỗi
yêu thương xen lẫn ân hận. Có phải tại tôi đă một thời gian dài ép con
khiến nó bị lâm hoàn cảnh hôm nay chăng? Kinh nghiệm này và bệnh tật của
Lộc, tôi muốn kể ra coi như là một phần kinh nghiệm giáo dục con để đừng
ai phải giẫm lên bước chân của tôi.
Tôi
sinh cháu Lộc ở Việt Nam. Lộc c̣n bé mặt mũi rất dễ thương với đôi mắt
mở to đen láy. Nhưng có ai ngờ đôi mắt lúc ấy lại không thấy được ǵ cả
theo lời của bác sĩ. Chúng tôi thấy con có nh́n ḿnh, nh́n theo đèn mà.
Có điều khi bồng Lộc ra sáng th́ nó không chịu nổi ánh sáng mặt trời cứ
nheo mắt lại cho nên chúng tôi mới bồng con đi bác sĩ khám thử. Ai ngờ,
bác sĩ phán là Lộc bị cườm bẩm sinh, nó đang bị mù. Hai vợ chồng tôi như
thấy bầu trời sụp đổ, trời ơi, con ḿnh bị mù rồi sao. Xét trong
ḍng
họ hai phía đâu có ai bị bịnh mắt hay bị mù để nói là nó bị di truyền;
trong thời gian mang thai tôi đâu có bị cúm hoặc bị bịnh ǵ đó uống
thuốc ảnh hưởng đến thai nhi. Có phải là mắt nó bị cườm, bị đau nhức nên
mới hay khóc đêm đó chăng! Chúng tôi nghi ông bác sĩ ở bệnh viện
Nha Trang không chắc ǵ đoán đúng nên thu xếp công việc bồng Lộc vào bệnh
viện chuyên mắt ở Sài G̣n khám chắc ăn hơn.
Chúng
tôi đến bệnh viện Điện biên phủ (trước 1975 là bệnh viện Saint Paul) của
thành phố Sài G̣n. Lấy số chờ chực cho đến trưa mới được khám và bác sĩ
vẫn tuyên bố là Lộc bị cườm bẩm sinh cả hai mắt. Ông ta đắn đo suy nghĩ
không biết có nên mổ mắt cho cháu ngay hay đợi vài năm nữa chờ cháu lớn
hơn có sức mới mổ. Lúc đó cu Lộc mới được bốn tháng tuổi. Rồi th́, ông
ta chọn giải pháp là thu xếp thử máu ngay hôm đó và hôm sau th́ giải
phẫu, sợ để Lộc càng lớn th́ thần kinh thị giác càng hư hoại không cứu
được nữa. Quyết định này của ông ta đă hại Lộc cả một đời!!
Chúng
tôi thu xếp chọn bác sĩ giỏi nhất để làm giải phẫu cho cu Lộc. Thời đó
có quy chế là nếu chịu trả thêm chi phí th́ có thể chọn bác sĩ nên chúng
tôi đă được bác sĩ trưởng khoa mắt đứng ra mổ mắt cho con. Vị bác sĩ này
đă từng du học ở Mỹ trước 1975. Trông ông ta to lớn mập mạp nhưng hai
bàn tay th́ thật nhẹ nhàng khéo léo. Thấy ông cầm kéo hoặc cầm nhíp cắt
chỉ trong mắt bệnh nhân là biết. Có điều, bác sĩ giỏi nhưng phương tiện,
dụng cụ và phương pháp th́ xưa cũ, nên đă hại thêm đôi mắt của con tôi.
Sau lần
mổ thứ nhất kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ, bác sĩ tuyên bố là ngày mai
phải mổ lại v́ cườm trong mắt cu Lộc ở dạng đặc biệt, nước không ra nước,
đá không ra đá mà là sềnh sệch nên không lấy ra hết được. Bác sĩ phải
ngưng mổ v́ gây mê lâu không tốt cho sức khỏe của em bé. Sau này coi hồ
sơ mới biết là lần đó họ làm đứt mống mắt của Lộc. Giải phẫu tới giải
phẫu lui tất cả là bốn lần trong ṿng một năm, vẫn không biết mắt Lộc sẽ
có thấy được không.
Thời
gian đó, chúng tôi bỏ hết công việc làm ăn cứ vô ra
Sài G̣n liên tục. Có
khi hai vợ chồng phải ở lại bệnh viện cả tháng. Cũng có khi nửa chừng
hết tiền và nhớ đứa con lớn nên chồng tôi đón chuyến xe đêm về
Nha Trang
và vào lại bệnh viện Sài G̣n ngày hôm sau. Cũng may là lúc đó có được Ba
tôi và cô em gái bên Mỹ tiếp tế nên mới yên tâm mà ra vào bệnh viện
Sài G̣n để lo cho Lộc. Đứa con lớn là anh của Lộc lúc đó được bảy tuổi, để
lại Nha Trang nhờ mấy cô chú ở Cam ranh thay nhau ra sẵn coi nhà và chăm
sóc cho nó luôn. Nghĩ cũng tội nó, từ ngày đứa em bị bịnh là đứa anh bị
tách ra khỏi ṿng tay yêu thương của Ba má và phải tự lo cho bản thân.
Chúng tôi đă quá lo lắng cho đứa con bịnh hoạn mà xa cách đứa con khỏe
mạnh lần lần lúc nào chẳng hay.
Ở
Việt Nam, Lộc mổ mắt bốn lần nhưng gây mê để tái khám và cắt chỉ th́ nhiều
nhiều lắm, không nhớ được. Mỗi lần như thế, hai vợ chồng tôi phải điêu
đứng không ít, bởi v́, trước khi gây mê phải nhịn ăn ít nhất mười hai
tiếng. Một đứa con nít bịnh hoạn, mắt đau nhức mà không ăn không bú suốt
nửa ngày th́ chịu sao thấu. Nó khóc dữ lắm, đến khi vào pḥng
mổ th́ yếu
sức rồi, cái mặt ướt đẫm nước mắt tái xanh hẳn đi. Hai vợ chồng tôi th́
ngồi bệt ra đất trước pḥng mổ chờ tin con, ḷng đau xót và lo lắng
không yên. Nhớ có lần đang mổ th́ bệnh viện bị cúp điện đột xuất, trời
ơi, lo muốn chết đi được. Nhưng rồi sau đó bệnh viện có máy phát điện
riêng nên đă có điện lại. Rồi có lần chồng tôi bế con đi thang máy cũng
bị cúp điện th́nh ĺnh. Hai cha con bị nhốt trong thang máy hơn hai
tiếng đồng hồ. Cu Lộc bị hầm hơi trong thang máy nên khóc quá chừng
người ta phải t́m cách bắt thang cho cha cơng con leo ra. Nhiều, rất
nhiều điều chúng tôi không thể quên được trong thời gian khốn khổ này.
Ngoài
kỷ niệm buồn với nhà thương cũng có kỷ niệm vui. Cứ ra vô bệnh viện làm
trú khách suốt mấy tháng, chúng tôi quen thân với các y tá và mấy bà làm
việc trong nhà thương. Có một anh y tá mê đánh cờ tướng lắm, mỗi lần
trực đêm là ảnh hay rủ thân nhân của các bệnh nhân đấu cờ. Có lần ngứa
nghề nên tôi đ̣i đấu với anh ta. Thiên hạ bà con bên ngoài ai cũng ủng
hộ và đứng bên phía tôi v́ tôi là phụ nữ mà. Mỗi lần thắng ảnh một ván
là họ ḥ reo và chạy về pḥng báo tin chiến thắng cho chồng tôi biết.
Anh lúc đó có nhiệm vụ giữ con cho tôi yên tâm chiến đấu. Cũng hên là
tôi toàn thắng không hà, cho nên anh chàng y tá này cứ đ̣i phục thù hoài.
Sau này, anh y tá này đă giúp chúng tôi copy giấy tờ hồ sơ trị bệnh cho
Lộc mới biết được những sự cố ǵ xảy ra thêm trong những ca mổ mắt của
Lộc mà bác sĩ lúc đó đă giấu không cho chúng tôi biết.
Có mấy
bà y công bảo tôi:
- Sao cô chú cứ phải vào bệnh viện hoài vậy? Không biết mắt cháu có được
lành hẳn không? Hay là cô chú mua đồ về cúng ông bà cô bác ở đây xin
b́nh yên đi.
Chúng
tôi đâu có tin ba cái chuyện ma quái quỉ thần. Lâu nay gặp bất cứ chuyện
ǵ hơi khác thường chúng tôi đều t́m cách lư giải theo khoa học. Nhưng
sau khi nghe mấy bà này nói, đêm đêm trong bệnh viện nh́n ra ngoài sân
tăm tối, thấy rợn rợn sao đó. Mấy cái cây cổ thụ cành lá um tùm trong
đêm đen cứ như là có mắt có mũi và có linh hồn, đang vươn những cánh tay
lông lá ra níu kéo những bệnh nhân bất hạnh, không cho người ta hồi phục
và bắt người ta phải đời đời kiếp kiếp ở lại làm bạn với chúng vậy. Càng
nh́n càng rợn, càng nghĩ càng lo, tôi bàn với chồng tôi:
-Thôi kệ, thà tin có c̣n hơn không, anh chạy ra chợ mua ít bánh trái hoa
quả về cúng ông bà cô bác ở đây cho yên tâm.
Ngẫm ra,
con người lúc tinh thần yếu đuối thường dễ tin vào ba chuyện huyền hoặc
và những đấng vô h́nh. Đêm đó, chúng tôi cũng bày nhang đèn hoa quả bánh
trái ra cái bàn nhỏ, hướng ra ngoài cửa sổ mà vái và khấn mấy ông thần
cây, thần bệnh viện xin thương và tha cho cháu Lộc, cho nó được sáng mắt
và khỏi phải ra vô cái bệnh viện này nữa.
Chúng
tôi đâu có ngờ rằng, mấy ông thần cây, thần bệnh viện này lại chịu nhận
hối lộ mà tha cho Lộc và chúng tôi khỏi phải vào bệnh viện này chữa trị
nữa. Không biết có phải là có ma quỉ thánh thần thiệt không, hay là một
chuyện trùng hợp mà sau lần xuất viện đó về
Nha Trang, chúng tôi nhận
được giấy của văn pḥng xuất cảnh báo tin cho phép chúng tôi được làm
thủ tục phỏng vấn và khám sức khỏe để đi Mỹ đoàn tụ. Thật là ngạc nhiên!
Mấy năm nay chúng tôi hết hy vọng đi Mỹ v́ họ có gởi giấy từ chối bảo
tôi có gia đ́nh nên loại tôi ra khỏi danh sách bảo lănh của ba tôi.
Không hiểu sao nay lại nhận được giấy báo này. Và chúng tôi lại càng
thêm ngạc nhiên v́ những khâu tiếp theo được giải quyết xuông xẻ và
nhanh chóng cho đến nỗi chỉ sau ba tháng chúng tôi đă có mặt ở phi
trường LA gặp lại Ba tôi và cô em gái. Vậy là chúng tôi và Lộc không
phải trở về bệnh viện Điện biên phủ để chữa bệnh nữa mà chỉ để nhờ anh y
tá địch thủ cờ tướng quen biết đó copy tất cả hồ sơ chữa trị của Lộc đem
theo qua Mỹ để tiếp tục chữa trị. Thật là may mắn.
Những
ngày đầu tiên trên đất Mỹ, chúng tôi gia đ́nh bốn người ở chung với vợ
chồng cô em gái ở gần chợ Little Saigon. Hai vợ chồng cô em thật tốt, lo
lắng cho chúng tôi đủ điều từ A tới Z. Khoảng một tháng sau khi xin được
Medical của tiểu bang, cô em của tôi chở đến một bệnh viện gần đó để
khám mắt cho Lộc. Lộc lúc đó được một tuổi rưởi rồi, dễ khóc, và không
cho ai đụng vào, nhất là đụng vào mắt nó để khám. Bác sĩ mới tới gần là
nó la khóc um sùm lên. Thấy nó khóc và phản ứng dữ dội quá, vị bác sĩ
người Mỹ ấy đă cố gắng dỗ dành, dụ nó đủ cách, giả làm tiếng mèo, tiếng
chó và ngay cả ḅ lên thảm giả làm chó để kiếm cách làm cho nó vui và
khám mắt cho nó được. Thật là cảm động và phục cho tinh thần cũng như y
đức của những người bác sĩ Mỹ.
Ở Cali
được hai tháng, chúng tôi dời về Minnesota để dễ kiếm việc làm và cần
nhất là có điều kiện chữa mắt tốt cho cháu v́ Mayo clinic ở Minnesota
nghe nói là rất có tiếng về khoa mắt. Lộc đă được một nhóm bác sĩ nổi
tiếng ở đây chữa trị. Các bác sĩ bảo là những lần giải phẫu ở
Việt Nam
đă phá hỏng vơng mô, gây rất nhiều vết sẹo sau giác mạc của Lộc. Họ so
sánh mắt nó như một cửa sổ bị những thân cây che chắn nh́n qua không thể
thấy ǵ bên ngoài cửa sổ được. Nếu đừng
mổ ở Việt Nam th́ họ sẽ dễ dàng
chữa trị cho cháu hơn.
Sau đó,
Lộc phải chịu thêm nhiều lần giải phẫu mắt nữa, tổng cộng cho đến nay
tính cả bốn lần mổ bên Việt Nam th́ lên đến mười hai lần rồi. Mắt trái
Lộc vẫn không cứu được mà bị mù chín chín phần trăm (một phần trăm c̣n
nh́n thấy ánh sáng), c̣n mắt phải thị lực c̣n được mười phần trăm. Ngoài
ra Lộc c̣n bị bịnh cao áp suất mắt nữa (glaucoma), cũng phải thuốc thang
hàng ngày để khống chế áp suất mắt tăng cao. Cho nên chúng tôi mới nói
là quyết định mổ ngay của ông bác sĩ ở
Việt Nam đă hại Lộc một đời. Tuy
nhiên cũng c̣n may là qua được Mỹ và được một nền y khoa gần như là tân
tiến nhất thế giới cứu chữa chứ nếu c̣n kẹt lại bên
Việt Nam th́ chắc
chắn ngày nay Lộc bị mù hoàn toàn rồi.
Ngoài
thị lực kém, tay chân Lộc cũng rất vụng về. Khi nó đi chương tŕnh mẫu
giáo ở đây, các cô giáo phải chế ra một cái muỗng đặc biệt để tập nó tự
xúc ăn. C̣n nói chuyện th́ nó nói không được khôn như những đứa trẻ cùng
tuổi. Nó hay dùng dạng câu hỏi để yêu cầu một chuyện ǵ, chẳng hạn như
khi muốn ăn th́ nó nói “Lộc muốn ăn hở?”. Các cô
thầy giáo và nhân viên
giáo dục chuyên môn xếp Lộc vào chương tŕnh “Huấn luyện đặc biệt”.
Phải
nói là chương tŕnh giáo dục của Hoa Kỳ dành cho những trẻ em bị khuyết
tật rất tốt. Xe bus học sinh đến đón tận nhà, được cung cấp đầy đủ những
dụng cụ đặc biệt để giúp cho cháu học hành thuận tiện và có giáo viên đi
theo giúp đỡ riêng trong những giờ lên lớp và ngay cả trong giờ ăn. Cho
nên chúng tôi rất vui vẻ đóng thuế v́ thấy đồng thuế ḿnh đóng ra có giá
trị xứng đáng.
(Xem tiếp
kỳ 2)
™™™
… ?
˜
{ ™
@ ….