Kỳ
3:
Năm
2004 những cuộc thi piano của Conservatory of Minnesota, MMTA (Minnesota
Music Teacher Awards), Festival tổ chức trong cùng một ngày thứ bảy. Lộc
cũng như các thí sinh khác phải chạy xuôi chạy ngược từ Đông sang Tây để
thi tuyển. Ṿng chung kết được tổ chức cùng ngày vào buổi tối. Có những
thí sinh được vào chung kết cả ba, buổi tối không kịp chạy cả ba nơi để
tham dự th́ phải tự ḿnh bỏ bớt. Lộc th́ được vào chung kết có hai nơi
nên không phải bỏ chỗ nào. Nó trông b́nh tĩnh nhưng tôi biết bên trong
nó căng thẳng lắm. Nó cũng háo danh và muốn làm ba má vui nhưng tối đó,
Lộc chẳng đoạt được giải nào! Nó buồn thỉu buồn thiu! Tôi lựa lời khuyên
nó. Thất bại là mẹ thành công mà. Biết thắng th́ phải biết thua.
Bắt
đầu từ ngày đó, Lộc trông hơi là lạ. Thứ hai khi đi học về nó cứ ngồi
tập hít thở ph́ ph́, lại c̣n ôm cái máy đọc chữ Braille (loại chữ nổi
của người khiếm thị) bấm tới bấm lui cả tiếng đồng hồ. Nó trông như bị
mắc kẹt vào cái máy vậy. Tôi la nó và bắt nó dẹp cái máy, lấy bài vở
khác ra làm. Nó nghe lời cất cái máy lấy bài tập môn Reading ra rồi ngồi
nh́n tờ giấy đăm đăm như người vô hồn. Tôi hỏi và giảng bài cho nó nhưng
cu cậu cũng không tập trung vào bài vở được, làm một lúc sau tôi nỗi
nóng la nó um sùm. Thằng con cứ đứng nghe la và nước mắt chảy qua. Nghĩ
lại tôi thật thương nó quá.
H́nh
như mấy buổi tối đó Lộc bị mất ngủ nhưng tôi không biết rơ v́ Lộc ngủ
riêng trong pḥng nó. Nhớ lại th́ ban đêm lúc thức dậy đi tiểu tôi nghe
tiếng nó trăn trở. Buổi sáng hôm sau nó vẫn dậy tập đờn ăn sáng trước
khi đi học, rồi chiều về lại cũng lừ đừ và bị tôi la thêm một trận v́
không tập trung được. Đêm thứ năm cùng tuần đó khoảng mười hai giờ, tôi
nghe tiếng la sợ hăi trong pḥng Lộc nên vội chạy qua xem. Nó đang đứng
giữa pḥng mặt đầy sợ hăi. Quần áo và chăn nệm tẩm nước đái. Tôi phải dỗ
dành và đem Lộc lên pḥng ḿnh ngủ nhưng suốt đêm nó không ngủ được. Tôi
cũng không ngủ, thức với nó. Thật là lo. Ngày mai thứ sáu chồng tôi nghỉ
làm chở Lộc đi khám bác sĩ. C̣n tôi th́ liên lạc hỏi trên trường có bạn
học nào khủng bố hù ma để thằng nhỏ sợ hăi thất thần như vậy.
Bác
sĩ gia đ́nh thấy t́nh trạng Lộc vội vă chuyển nó qua bệnh viện thần kinh.
Nó giờ như người mất hồn, cứ nói về ma quỉ và tự cho ḿnh là Mario, một
nhân vật trong game điện tử của nó. Đến bệnh viện thần kinh, bác sĩ hỏi
gia đ́nh có đánh đập hành hạ nó không. Lộc là cục cưng của chúng tôi mà,
làm ǵ có chuyện đó, nhưng họ đâu có tin nên tách riêng thằng nhỏ ra hỏi.
Nghe nói nhiều đứa nhỏ đă bị người lớn hành hạ đến dở điên dở khùng. Rồi
họ hỏi Lộc có dùng drug không, có nghe tiếng nói vang bên tai và biểu
Lộc tự tử không. Cũng may Lộc lâu nay là đứa trẻ vui vẻ yêu đời, nay nó
có nghe nhiều tiếng người nói trong đầu nhưng không ai bảo nó tự tử cả.
Ngay ngày hôm đó, chồng tôi kư giấy cho Lộc nhập viện ở lại chữa trị.
Lộc ở lại khu 4A dành cho trẻ bị thần kinh dưới mười hai tuổi.
Ngày
xưa tôi có vào khu vực chữa trị khoa thần kinh của bệnh viện để thăm cô
bạn bị thần kinh. Muốn vào thăm khu này phải qua mấy lần cửa khóa cứ như
vào thăm tù vậy. Đồ ăn mang vào cũng phải bị kiểm soát không được đem
các vật dụng như dao kéo và bao nhựa. Tôi có một ấn tượng không tốt về
bệnh viện thần kinh, nay thấy thằng con thân yêu của ḿnh lại phải vào
chữa trị trong đó th́ hăi hùng quá.
Lộc
được thu xếp một pḥng riêng. Trong pḥng có hai giường nệm trải ra sạch
sẽ, có buồng tắm và nhà vệ sinh riêng, và có cửa sổ kính lớn nh́n ra
ngoài trời cảnh rất đẹp. Pḥng giống như trong khách sạn vậy. Thường th́
mỗi pḥng hai bệnh nhân nhưng có lẽ v́ là mới nên Lộc được ở riêng một
pḥng. Đêm đầu tiên có một người y tá trực bắt ghế ngồi trước cửa pḥng
quan sát nó. Không biết họ coi chừng nó như thế nào nhưng sáng sớm hôm
sau chúng tôi vô thăm th́ thấy con ḿnh quần bị ướt nước tiểu, mặt mày
bơ phờ và đầy sợ hăi. Suốt đêm qua nó cũng không ngủ đi tới đi lui suốt
đêm trong pḥng. Lâu nay Lộc lúc nào cũng được cha mẹ bảo bọc lo lắng,
nay đến khi bịnh hoạn khủng hoảng lại phải bơ vơ một ḿnh, chắc là suốt
đêm nó sợ lắm. Chúng tôi tŕnh bày với bác sĩ và yêu cầu được vào với
Lộc suốt ngày và suốt đêm. Thấy chúng tôi tha thiết lo cho con quá, cuối
cùng bác sĩ cũng bằng ḷng và cấp riêng căn pḥng đó cho gia đ́nh chúng
tôi.
Chồng tôi, tôi và thằng anh của Lộc thay nhau vào chơi, ngủ đêm với Lộc.
Coi như là đi du lịch thuê khách sạn ở vậy. Buổi sáng cũng có người phục
vụ vào làm vệ sinh, c̣n thức ăn mỗi buổi nóng sốt thực đơn được thay đổi
hàng ngày. Chồng tôi làm ở bưu điện nên có nhiều ngày phép và bịnh lắm.
Anh gọi nghỉ và vào ngủ đêm với Lộc, hai cha con mỗi người một giường
thoải mái. Lộc được nghỉ ngơi, không cần uống thuốc mà hồi phục tỉnh táo
lần lần, ngủ được, ăn được như trước đây. Đến cuối tuần, bác sĩ cho phép
xuất viện. Chúng tôi mừng quá là mừng.
Nhưng,
nỗi vui mừng không được mấy ngày v́ đầu tuần thứ hai đi học về nó lại
trở cơn rối loạn. Nó cứ chạy vào nhà tắm xúc miệng liên tục và bảo là
miệng ḿnh sao bị thúi quá. Rồi Lộc bảo là nó đă làm sấm sét cháy mất
nhà của người hàng xóm cạnh bên. Chúng tôi cứ nghĩ là chắc trên trường
của Lộc có đứa học sinh nào đó kỳ thị chơi ác với Lộc nên gọi lên trường
hỏi nhưng đâu có c̣n ai trên trường. Thấy cô giáo riêng của Lộc ở trường
có ghi nốt về là đến giờ học thứ ba th́ Lộc bị mệt và ngồi khóc. Chắc là
Lộc bị căng thẳng rồi đây. Tối đó Lộc lại không ngủ được. Tôi vào pḥng
nằm coi chừng nó, thấy nó cứ nh́n quanh sợ hăi lắm. Rồi nó nh́n lên trần
nhà và bảo là nó thấy bà tiên đến muốn bắt nó đi và dặn tôi:
- Má ơi. Khi nào bà tiên hỏi Má có muốn nuôi Lộc không th́ Má nói là có
nhen.
Tôi hỏi nó:
- Chi vậy?
Nó bảo:
- Nếu Má không chịu nuôi Lộc th́ bà tiên sẽ bắt Lộc đi.
Rồi nó giục tôi:
- Đó, bà tiên tới rồi đó. Má nói là Má chịu đi.
Tôi làm cho nó yên tâm
nên giả bộ kêu lên:
- Chịu nuôi.
Nó như yên ḷng nằm yên
nhưng vẫn không ngủ được. Được một lúc nó lại hỏi tôi có chịu nuôi nó
không và hốt hoảng nhắc tôi trả lời bà tiên lần nữa. Có lần tôi muốn thử
nó nên giả bộ nói “không chịu nuôi”, thế là nó sợ hăi khóc ̣a lên và níu
chặt lấy tôi như sợ bà tiên bắt đi mất nên tôi vội đổi câu trả lời. Cứ
thế nó hỏi tôi suốt đêm, c̣n tôi th́ buồn ngủ mắt nhắm mắt mở trả lời
khi nó “thấy” bà tiên tới. Đến một lúc tôi cũng hơi sợ sợ và lo âu hay
là con ḿnh đă đến lúc sắp về cơi tiên rồi chăng? Hồi giờ nó đâu có nhắc
đến tiên. Có khi nào là “bà tiên” này tức là “thần chết”?
Sáng mai, chồng tôi làm
bưu điện trở về, nghe tôi thuật lại, thế là chúng tôi đưa Lộc trở lại
bệnh viện khoa thần kinh ngay. Lần này Lộc lại được xếp vào pḥng cũ, và
gia đ́nh cũng được cho vào ở chung pḥng để chăm sóc Lộc. Lần tái phát
này, Lộc như bị nặng hơn kỳ trước. Nó càng ngày càng ngơ ngáo hơn. Mặt
mũi lờ đờ, không chịu nằm yên mà cứ đi tới đi lui hát suốt.
- I believe I can fly.
I believe I can
touch the sky. (Tôi tin rằng tôi có thể bay. Tôi tin là tôi có thể chạm
đến bầu trời.)
Những bước chân của nó
ngắn ngắn, đơ đơ kỳ cục lắm. Ăn th́ không biết tự đút ăn, khi có thức ăn
trong miệng cũng không biết nhai, và ngay cả đi vệ sinh cũng không biết
nữa. H́nh như năo bộ của nó mất đi những nhu cầu tự nhiên đó rồi.
Mấy
ngày liên tiếp trong bệnh viện Lộc vẫn không ngủ được. Bác sĩ quyết định
cho Lộc thuốc an thần để giúp nó ngủ và tăng lượng thuốc lên dần dần
nhưng vô phương. Nó vẫn mở mắt thao láo và thức suốt đêm, suốt ngày.
Chúng tôi giải thích cho bác sĩ là chắc Lộc bị lờn thuốc ngủ v́ ngay từ
nhỏ cho đến nay nó đă trải qua mười hai lần mổ mắt và rất nhiều lần gây
mê khác để đo và khám mắt. Mỗi lần như thế đều phải uống trước một lượng
thuốc ngủ trước khi chuyển vào pḥng gây mê, nhưng sau này lượng thuốc
ngủ đó không c̣n tác dụng lên nó nữa, chắc cơ thể của nó đă quen và chế
ngự được thuốc ngủ rồi. Các bác sĩ bàn với nhau và mời một vị bác sĩ
giáo sư nghiên cứu về khoa thần kinh của trường đại học Minnesota cùng
tham khảo về bệnh t́nh của Lộc. Họ chuẩn đoán và bảo chúng tôi kư giấy
cho phép họ dùng một số thuốc nào đó cho Lộc.
Từ từ, sau nhiều ngày dùng thuốc, bị ảnh hưởng phụ rồi thay thuốc khác,
thay tới thay lui rồi cũng t́m ra đúng bịnh, đúng thuốc. Lộc dần dần ngủ
được và phục hồi các chức năng cũng như những nhu cầu sinh lư. Nó ăn
uống, đi đứng, và ngủ trở lại như b́nh thường. Nhưng có điều nó hay nói
về châu Phi và thượng đế, ma quỉ; và c̣n lẫn lộn giữa thực và hư. Lần
bịnh này phải ở nhà thương đến hai tuần mới được cho về nhà. Vợ chồng
tôi không để Lộc trở lại trường học mà để cháu ở nhà thêm vài ngày v́ sợ
là trong trường có đứa trẻ nào đó chơi xấu làm Lộc trở bịnh. Và thêm nữa
để đầu óc Lộc được thanh thản thư giản thêm ít ngày nữa.
Nhưng,
mặc dầu vậy, ba ngày sau Lộc lại bị bịnh và phải vào lại nhà thương lần
thứ ba. Vợ chồng tôi buồn và thất vọng, chán nản cực độ. Cuộc đời, tương
lai của đứa con cưng như vậy là tiêu rồi sao? Chẳng lẽ nó phải ra vào
nhà thương điên suốt đời? Bịnh nó cứ tái đi tái lại như vậy, biết có
chữa được không? Trời ơi! Chồng tôi mất tinh thần, ảnh như muốn tan ra
nước, người ảnh xụi lơ. C̣n tôi cũng không khá hơn. Thời gian đó tôi
đang c̣n lấy hai lớp cuối để xong chương tŕnh học, và mới vào làm Honey
well c̣n đang thời gian thử thách. Vào lớp tôi không thể tập trung nghe
thầy giảng ǵ cả, v́ cứ khi nghe thầy nói “clear memory” cho máy th́ lại
liên tưởng đến memory của thằng con ḿnh bị hư mất tiêu rồi, thế là nước
mắt trào ra không thể nào cầm được. Cũng may là ông thầy sau này nghe
tôi cho biết hoàn cảnh hiện nay nên cũng thông cảm, cho tôi đậu hai lớp
đó để ra trường.
Buổi
sáng lên trường, buổi chiều lên hăng cũng không khá hơn. Cứ nghĩ đến con
ḿnh đang điên loạn mà buồn quá. Nhất là mấy hôm chờ kết quả Cat-scan bộ
năo của nó xem có phải nguyên do bịnh là v́ có bướu trong óc không, tôi
cứ lo và nghĩ quẩn nếu lỡ may Lộc chết đi th́ có thể đó là một điều tốt
cho nó chăng? Cuộc đời này nó chịu nhiều đau đớn, mắt mũi không toàn vẹn,
tương lai c̣n phải mỗ mắt nhiều lần nữa chứ đâu phải là xong rồi. Lộc
như một thiên thần bay xuống trần gian ở với chúng tôi không được lâu,
nay chắc đến lúc Thượng đế muốn lấy nó lại. Mong sao nếu phải tái sanh,
nó sẽ được một h́nh hài hoàn thiện toàn mỹ không bị yếu mắt như kiếp này
nữa. Tôi cứ nghĩ đến những câu nói như những cái điềm mà nó nói như để
từ giă gia đ́nh vài ngày trước đây “Lộc bye Má, Lộc lên trời ở với Mario
đây”, hoặc “ Bà Tiên muốn bắt Lộc đi” mà buồn quá, và..nước mắt lại tuôn
trào.
Buổi tối tan ca, tôi từ hăng lái xe lên nhà thương ngủ với con. Suốt
ngày không được gặp nó, nhớ và thương quá. Rồi buổi sáng, chồng tôi lên
thay ca ở lại với Lộc, tôi chạy về nhà nấu qua loa món ǵ rồi chạy lên
trường, lên hăng. Thời gian đó, cô tôi và người bạn thân thỉnh thoảng
kho cá, kho thịt tiếp tế nên tôi cũng đỡ mất thời gian lo chuyện bếp núc,
mà lúc đó đâu c̣n tinh thần ǵ nghĩ đến chuyện ăn uống. Ăn bậy bạ qua
ngày để c̣n lo cho con. Nghĩ lại không hiểu sao chúng tôi qua được thời
kỳ khủng hoảng này. Chồng tôi sau này thỉnh thoảng hay nói:
- Không ngờ Má nó rất nhạy cảm, dễ xúc động mà lại mạnh mẽ. Thời gian đó
Ba rất xuống tinh thần và chán nản nhưng thấy Má vững vàng không sao nên
Ba cũng gượng được.
Tôi không ngờ ḿnh lại “ch́” như thế!
Cuối
cùng bác sĩ cũng t́m được đúng bịnh, đúng thuốc. Lộc bị bịnh
“Bipolar Disorder”, tôi không hiểu
dịch ra tiếng Việt là bịnh ǵ. Chỉ biết là tinh thần bịnh nhân có thể
rơi vào hai trạng thái cực vui hay cực buồn rất nhanh. Hèn chi lúc Lộc
bị bịnh, nhiều lần nó cứ hỏi “Ba có thương Lộc không, hoặc Má có thương
Lộc không?” rồi ̣a lên khóc nức nở. Cũng may là Lộc phần nhiều rơi vào
trạng thái vui hơn buồn. Hồi xưa mặc dù bị yếu mắt, nó lúc nào cũng vui
vẻ lạc quan. Tôi thường hay khuyên con hăy sống vui vẻ, yêu đời và yêu
người. Mở mắt dậy chào đón một ngày mới với tinh thần lạc quan sẽ giúp
con thấy thoải mái, khỏe mạnh. V́ nếu con có bi quan buồn bă th́ cũng
phải sống qua ngày đó, nhưng sẽ thấy ngày dài lê thê và người th́ mệt
mỏi, chán chường. Lộc c̣n nhỏ, rất ngoan chịu nghe lời khuyên của cha mẹ.
Bệnh
nhân bị bịnh này c̣n tin vào quỷ thần; không phân biệt được thực hư;
thường nghĩ về chết và có thể tự tử. C̣n nhiều triệu chứng lắm. Nhưng
tôi thấy rơ là khi Lộc bị bịnh, nhiều chuyện hay nhiều câu nói từ xửa từ
xưa chúng tôi hay dùng để chọc nó cho vui đều nằm sâu trong tiềm thức nó
từ lúc nào và bây giờ th́ sống lại. Đó là một kinh nghiệm cho chúng ta
phải cẩn thận khi đối xử hoặc ăn nói với con cái. Nhiều khi tôi nghĩ lại
mà thấy may, lâu nay chúng tôi không bao giờ để cho Lộc coi phim ảnh
hoặc nghe kể những câu truyện có tính cách bạo hành, hoặc là chơi những
game bắn giết người. Chứ không đến lúc bịnh như vầy, những chuyện bạo
hành đó chui ra khỏi tâm trí và lỡ nó làm chuyện ǵ đó không hay th́
nguy hiểm biết chừng nào.
Nguyên nhân Lộc bị bịnh Bipolar Disorder
có thể v́ Lộc bị nhiều áp lực v́ việc học, việc đờn; và cũng v́ Lộc đang
trong thời kỳ tuổi dậy th́, cơ thể thay đổi. Nhưng chắc chắn là không
phải di truyền từ gia đ́nh.
Lộc
vào ở khoa thần kinh tất cả là ba lần. Sau ba lần này bịnh nó có trở đi
trở lại nhưng không nặng như những lần đầu nên không phải nhập viện. Bác
sĩ cho phép để cháu ở nhà, gia đ́nh chăm sóc, yêu thương là phương thuốc
chính. Sau năm tuần Lộc ở bệnh viện, các bác sĩ và y tá ở đây cũng tin
tưởng chúng tôi rồi. Họ bảo họ chưa thấy gia đ́nh nào lo cho con như vậy.
Những đứa trẻ bịnh nhân khác đâu có đứa nào được gia đ́nh túc trực săn
sóc như Lộc. Người Mỹ họ khác ḿnh, con cái tự lập tự lo từ lúc nhỏ. C̣n
Việt Nam th́ cứ chăm chút lo lắng bảo bọc cho con suốt đời. Không thể
nói lối giáo dục bên nào hay hơn.
Trong
thời gian Lộc bị bịnh, cô giáo dạy đờn và một cô giáo cũ hồi lớp năm của
Lộc thường xuyên lên bệnh viện thăm nom. Hai cô giáo này đều là người Mỹ,
hai cô thương Lộc lắm. Có hôm tôi thấy cô Shaffer (dạy đờn piano) khoanh
tay trước ngực giả bộ như cái rổ để Lộc ném banh vào. Trái banh bóng rổ
nặng chịch trúng nhằm mặt, nhằm vai mà thương cho cô quá. Tướng cô quư
phái, yểu điệu thướt tha, nhưng lại ḥa đồng và chịu thương chịu khó với
Lộc như vậy làm tôi thật ngạc nhiên và cảm động. Cô cứ nghĩ là một phần
tại cô dồn ép học sinh mà khiến Lộc bị bịnh và ra nông nỗi này.
C̣n nhà trường cũng hàng ngày liên lạc với bệnh viện và với phụ huynh.
Cô thày và các bạn học thường gởi thơ, gởi thiệp thăm hỏi, động viên.
Tôi nhớ lúc gần hết niên khóa, có lần Lộc lên trường để chào tạm biệt
các bạn, cả lớp mừng rỡ đứng lên vỗ tay hoan hô làm tôi rất cảm động và
mừng là con ḿnh cũng được cảm t́nh của các bạn. Đó cũng là một trong
những điều tốt mà học sinh ở Mỹ được giáo dục. Trẻ biết giúp đỡ và yêu
thương người bị khuyết tật chứ không như ở một số nước chậm tiến, đem
tật nguyền của người khác ra trêu ghẹo, chọc phá.
Lộc bị bịnh nên không lên trường nữa cho đến hết niên khóa, thay v́ thế
th́ nó đi học ở “Day treatment” gần bệnh viện. Nhà trường phổ thông của
Lộc phải thu xếp xe taxi đưa đón riêng Lộc mỗi ngày. Lộc tới lớp chỉ để
nghỉ ngơi, học sơ sơ toán cộng toán trừ và có bác sĩ tới quan sát, khám
bịnh theo dơi sức khỏe của nó. Họ cũng thường cho Lộc thử máu để xem
lượng ch́ có cao hơn b́nh thường không mà thay đổi thuốc ngay lập tức.
Thật là kỹ càng! Cứ như vậy cho đến hè, Lộc cũng được cho hoàn tất
chương tŕnh lớp sáu và lên lớp bảy như các bạn b́nh thường khác.
Nhờ
gia đ́nh quan tâm đặt hết th́ giờ cho Lộc nên nó dần dần khỏi bịnh.
Những chu kỳ trở bịnh kéo dài ra rồi hết hẳn. Mỗi ngày Lộc khỏi phải làm
toán, tập đờn nhiều và làm cả đống homework như trước nữa. Thay v́ thế
chúng tôi tranh thủ chia nhau đưa nó ra công viên dạo chơi mỗi ngày. Mùa
xuân đến, cây cỏ xanh tươi, bông hoa muôn sắc, gió mát hiu hiu, phong
cảnh tuyệt vời như thế cũng góp phần giúp cho Lộc được sớm hồi phục. Nó
vui vẻ, yêu đời, nhảy nhót như chim, hưởng thụ cuộc sống sinh động đầy
màu sắc, và đầy âm thanh này. Thật ra, Lộc đâu có nh́n được cảnh đẹp của
thiên nhiên và vạn vật, nhưng tôi an ủi nó:
- “Sáng mắt đâu
bằng sáng ḷng”, chỉ cần tâm hồn con trong sáng, biết nh́n được điều hay
lẽ phải là con hơn nhiều người có mắt mà cũng như mù v́ tâm hồn họ đen
tối chỉ làm toàn điều ác hại người.
Năm nay Lộc học lớp chín rồi. Nó cao lớn khỏe mạnh. Ở trường thầy cô đặc
biệt để nó làm số lượng homework bằng một nửa học sinh b́nh thường. Hiểu
bài là được. C̣n âm nhạc th́ chỉ c̣n học cho vui, không c̣n phải luyện
để đi thi như trước nữa. Không có ǵ quan trọng bằng sức khỏe!
Con
người có phải ai cũng có một số phận? Nhưng nếu không thử th́ biết số
phận ḿnh như thế nào? Có khi nhân định thắng thiên mà cũng có khi ta
cũng phải chấp nhận câu “số phận đă an bày”.
Cha mẹ nào cũng muốn con cái ḿnh được thành đạt nên người, nhưng có ai
cũng được hài ḷng cả đâu. Trải qua những tháng ngày với con khi nó bị
bịnh, chúng tôi giờ đây chỉ mong con cái ḿnh được một cuộc sống khỏe
mạnh, thoải mái.
HẾT
™™™
… ?
˜
{ ™
@ ….