Trang Thơ & Truyện: Thanh Mai                |                 www.ninh-hoa.com


Mai Thái Vân Thanh
Bút hiệu: THANH MAI

  Cựu học sinh trường:
 Nữ Trung học Nha Trang
   



Hiện cư ngụ tại:
Minnesota, Mỹ Quốc


 

 

 

 

 

 

 


 

 KỲ 2:

 

 

         Ông Bảy không ngờ má thằng Tửng cũng đáo để đớp chát như vậy. Trả lời kiểu này có vẻ coi thường ḿnh thuộc loại lè phè không thể nào vớ tới bả. Vài bữa sau nhân trời trở lạnh ông thả thêm một mẫu giấy vào bao cà pháo biếu má thằng Tửng:

 

- Cá sầu ai, cá chẳng quạt đuôi,

Mền da tôi mượn dăm đôi ba ngày .
Kẻo không lạnh lẽo thế này ,
Tôi bị ...sưng phổi ai người lo cho???

 

         Thằng Tửng không ngờ nó là con chim xanh đưa thơ cho má nó và ông Bảy. Ngay hôm đó Má nó nhờ nó đem cho ông Bảy hộp thuốc Avil trị cảm và ho trong có câu trả lời :

- Ví dầu t́nh bậu muốn...ho
Bậu nên uống thuốc đừng lo...mượn mền...
Mền ai nấy đắp chớ nên
Cho mượn mà đắp chẳng bền được lâu.

 

         Má thằng Tửng gởi cho ông Bảy hộp thuốc ho xong xù luôn, không cơm không cháo cho ông ǵ nữa cả. Chắc bả chỉ có ơn chứ không có t́nh. Mà thật ra má thằng Tửng pḥng không gối chiếc lâu nay cũng cô đơn lắm lắm, không chịu ông Bảy cũng có nhiều lư do. Ba thằng Tửng ngày xưa tính khó đàng trời, lại thêm tính ghen nên má nó cũng khổ lên khổ xuống với chồng, hở tí là bị đánh đập, nhiếc mắng. Giờ một thân một ḿnh, của nả chồng để lại không phải lam lũ, muốn ăn muốn chơi ǵ tùy ư, sướng như tiên. Thấy hoàn cảnh ông Bảy cũng tội nghiệp, có điều ổng đă lớn tuổi rước về rồi phải lo thang thuốc hầu hạ khác ǵ rước khổ vào thân. Thôi th́ lơ đẹp cho xong, để lâu sinh t́nh th́ khổ.

 

         Ông Bảy chỉ bị cảm lạnh sơ sơ, bây giờ nghe má thằng Tửng trả lời như vậy rồi lặng luôn, ông đổi qua thất t́nh cảm thương nàng ho sù sụ trông thảm thiết lắm. Nhưng trên đời này thiếu ǵ người có ḷng! Bà sui của ông Bảy là một trong những người đó. Bà sui cũng góa chồng được mấy năm nay nên về ở chung nhà với vợ chồng thằng Tèo để hủ hỉ và nhân thể trông dùm mấy đứa cháu ngoại. Nghe tin anh sui bị bịnh nằm chèo queo, bả động ḷng thương nấu cháo tự tay bưng qua cḥi cho ông Bảy. Bà sui nhỏ nhẻ hỏi thăm :

 

- Anh sui bị cảm lạnh không?

Ăn tô cháo nóng ấm ḷng nhen anh.

Cháo này tui bỏ nhiều hành,

Ăn xong anh sẽ khỏe nhanh tức th́.

 

         Ông Bảy bị người đẹp bỏ nằm chèo queo mấy hôm nay. Đang buồn t́nh hết sức th́ lại được một người đẹp khác qua hỏi thăm lại tận tay bưng cháo tới mời tận miệng. Ông Bảy tủi thân mủi ḷng muốn khóc. Bà sui dù ǵ cũng là... « fan » mê thơ của ông một thời. Hồi đó nghe xấp nhỏ nói bà sui khen thơ con cóc của ông nên ông cũng có tặng cho bả vài bài và mỗi dịp gặp nhau hai bên chuyện tṛ rôm rả hợp ư tâm đầu lắm. Nhưng một hôm t́nh cờ ông nghe bà sui khoe với bạn :

- Tui sống hơn 20 năm với chồng không bao giờ căi với ổng một tiếng. Ổng có la có ăn hiếp tui cũng im ru không căi lại.

Người bạn tấm tắc khen và hỏi:

- Trời ! Sao chị nhịn hay vậy?

Bà sui khoe :

- Tui không thèm căi mà bỏ vào chùi cầu tiêu coi như trả đũa ổng.

Người bạn ngạc nhiên:

- Sao lại đi chùi cầu tiêu mà là trả đũa?

Bà sui đắc chí :

- Tui lấy bàn chải đánh răng của ổng mà chùi bồn cầu. Coi như trét phân vô miệng ổng! Cần chi căi cọ khô nước miếng phải không?

 

         Ông Bảy nghe bà sui nói chuyện với bạn mà hết hồn hết vía! Chu choa ơi, bà này tàn độc thâm hiểm quá sức. Nghĩ lại bà xă của ḿnh hồi c̣n sống chắc không chơi cái màn này v́ bả đâu có chịu nhịn mà căi lại ùm trời. Mới hay nh́n sự vật thấy vậy mà thực chất th́ thường lại khác đi. Tốt nước sơn chắc ǵ bên trong là gỗ tốt? Ông kể lại và dặn ḍ thằng con trai của ḿnh coi chừng con vợ được má nó truyền nghề chùi cầu tiêu th́ nguy. Thằng Tèo cười h́ h́ :

- Có cách ! Mỗi lần chửi nó xong con sắm cái bàn chải đánh răng khác khỏi lo nó chơi màn chùi cầu tiêu! Ba đừng lo!

         Ông Bảy yên tâm cho thằng con trai nhưng từ đó ông mất hứng không c̣n tặng thơ cho bà sui nữa và nếu có gặp cũng lơ là băi buôi dăm câu chuyện rồi t́m cách dông mất.

         Nhưng nay bà sui có ḷng đem cháo qua trong lúc tối lửa tắt đèn như thế này, tâm hồn con người đang lúc chùng xuống, áo năo thê lương th́ làm sao không cảm động đậy được. Ông Bảy vừa húp cháo vừa thầm th́ cho tự ḿnh nghe :

- Cháo hành này chẳng ǵ b́,

Ăn vào lỡ...bị chùi...ǵ...cũng cam.

Mới thấy đàn ông dù nhiều tuổi, nhiều kinh nghiệm cũng vẫn dễ bị dụ như thường. Chỉ cần chút mật ngọt, chút dịu dàng là...tiêu đời dễ như chơi.

 

         T́nh ông sui bà sui chưa kịp tiến triển th́ bà sui chắc bị lây bịnh ông sui, nằm liệt. Bà sui không ăn được, không ngủ được, không nói được, và ngay cả không đi... qua cḥi ông sui được. Ông Bảy qua thăm mà bà sui không thể mở mắt nh́n và không chào chàng được một tiếng. Bịnh thật là nặng, không khéo đi điện kỳ này! Vợ chồng thằng Tèo phải mời bác sĩ tới nhà coi bịnh cho bà ngoại xấp nhỏ. Bác sĩ cho chuyền một chai nước biển và một chai chất đạm dây nhợ ḷng tḥng coi tội hết sức.

 

         Bác sĩ thật hay! Mới chuyền được 1 tiếng đồng hồ th́ bà sui mở mắt ra được. Việc đầu tiên là bả ngoắt tay kêu con gái tới, th́ thào nói :

- Nhớ để dành 2 chai nước biển bán ve chai nghen con!

         Trời ơi! Không ngờ bà sui có tật hà tiện. Cũng chẳng sao, bả hà tiện cũng là chắt bóp lo cho gia đ́nh, có sao đâu. Nhưng đến cái màn sau này th́ ông Bảy hết c̣n biện hộ cho bà sui được nữa. Số là sau khi lành bệnh, thỉnh thoảng mỗi năm bảy bữa, vào lúc trời chiều sâm sẩm bà sui lại thân chinh đem qua tặng ông Bảy trái măn cầu, trái vú sữa, hoặc trái ổi xá lị chín rục thơm nức mũi. Bà sui c̣n ân cần tận tay lột hoặc cắt trái cây mời ông ăn, vừa ăn vừa tán chuyện tào lao trên trời dưới đất. Ông khà hớp rượu, rồi kể chuyện tiếu lâm, bà cười nắc nẻ. Có khi vui quá bà một tay ôm bụng rũ ra cười, c̣n tay kia th́ th́ cầm miếng trái cây đút vô miệng ông ra chiều muốn trám cái miệng tiếu lâm không cho nói tếu nữa. Thật là vừa vui vừa...t́nh !

 

         Một bữa sáng nọ bà sui sai thằng cháu nội bưng qua cho ông Bảy hủ dưa cải trông ngon đáo để. Ông Bảy nhắn với thằng cháu :

- Con về nói với bà Ngoại ông Nội cảm ơn nhiều nhen. Dưa cải ngon lắm, ông Nội thích lắm, để tối nay ông Nội nhắm với rượu.

Thằng cháu nội mới lên tư thật t́nh méc :

- Con thấy có con gián nằm trong dưa cải. Bà Ngoại vớt con gián ra quăng cho gà ăn. Rồi Ngoại cầm hủ dưa lên nh́n tới nh́n lui và nói dưa cải bỏ uổng quá, thôi đem tặng cho « thằng chả ». Rồi Ngoại kêu con biểu đưa hủ dưa cải này qua cho ông Nội. « Thằng chả » là tên của ông Nội hở ?

         Ông Bảy nghe thằng cháu Nội ngây thơ nói mà mặt mày méo xẹo và ḷng buồn rười rượi. Hóa ra bả coi ḿnh như thùng nước cơm chứa đồ ăn bỏ đi. Sao bả không lấy dưa cải này nấu cháo heo mà lại đem tặng ḿnh. Rồi ông rùng ḿnh nghĩ đến mấy thứ trái cây bà sui đem qua tặng hôm giờ. Tại sao lại đem qua vào lúc trời chập choạng không mấy sáng ? Tại sao lại cứ dục ḿnh ăn ngay mà không để đến hôm sau ? Ông Bảy ḍ hỏi thằng cháu nhỏ :

- Bà Ngoại có hay mua trái cây không vậy ?

- Dạ có ! Bà Ngoại mua để trên bàn thờ ông Ngoại.

- Bà Ngoại có cho con ăn trái cây cúng không ?

Thằng cháu vừa chằn môi ra điều ghê sợ vừa lắc đầu ngoay ngoảy :

- Trái cây bà Ngoại cúng trên bàn thờ lâu thật lâu, mềm èo có nhiều con gịi ngo ngoe gớm lắm con không ăn đâu.

Ông Bảy lạnh ḿnh, người mọc gai ốc. Không biết bà sui có phải chỉ là hà tiện hay là chơi ông như chơi lăo chồng ngày nào. Lăo chồng hồi c̣n sống bị trét phân vào miệng. C̣n ông th́ bị cho ăn gịi!

 

         Ông Bảy vẫn không biết rằng, ông đă có tội lớn tày đ́nh với bà sui v́ ngày nào đă dám lơ đẹp bả mà “thân” với má thằng Tửng. Ông cũng không biết rằng bà sui đă th́ thầm nhiều lần với ông chồng đang ngồi ngậm tăm trên bàn thờ:

“Thằng chả” tưởng ḿnh ngon lắm hả?

 

 

 

 

 

 

HẾT

 

 

 

Mai Thái Vân Thanh
Minnesota 5/ 2010

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thanh Mai                |                 www.ninh-hoa.com