![]()
|
||||||||
|
Nhưng nay bà sui có ḷng đem cháo qua trong lúc tối lửa tắt đèn như thế này, tâm hồn con người đang lúc chùng xuống, áo năo thê lương th́ làm sao không cảm động đậy được. Ông Bảy vừa húp cháo vừa thầm th́ cho tự ḿnh nghe : - Cháo hành này chẳng ǵ b́, Ăn vào lỡ...bị chùi...ǵ...cũng cam. Mới thấy đàn ông dù nhiều tuổi, nhiều kinh nghiệm cũng vẫn dễ bị dụ như thường. Chỉ cần chút mật ngọt, chút dịu dàng là...tiêu đời dễ như chơi.
T́nh ông sui bà sui chưa kịp tiến triển th́ bà sui chắc bị lây bịnh ông sui, nằm liệt. Bà sui không ăn được, không ngủ được, không nói được, và ngay cả không đi... qua cḥi ông sui được. Ông Bảy qua thăm mà bà sui không thể mở mắt nh́n và không chào chàng được một tiếng. Bịnh thật là nặng, không khéo đi điện kỳ này! Vợ chồng thằng Tèo phải mời bác sĩ tới nhà coi bịnh cho bà ngoại xấp nhỏ. Bác sĩ cho chuyền một chai nước biển và một chai chất đạm dây nhợ ḷng tḥng coi tội hết sức.
Bác sĩ thật hay! Mới chuyền được 1 tiếng đồng hồ th́ bà sui mở mắt ra được. Việc đầu tiên là bả ngoắt tay kêu con gái tới, th́ thào nói : - Nhớ để dành 2 chai nước biển bán ve chai nghen con! Trời ơi! Không ngờ bà sui có tật hà tiện. Cũng chẳng sao, bả hà tiện cũng là chắt bóp lo cho gia đ́nh, có sao đâu. Nhưng đến cái màn sau này th́ ông Bảy hết c̣n biện hộ cho bà sui được nữa. Số là sau khi lành bệnh, thỉnh thoảng mỗi năm bảy bữa, vào lúc trời chiều sâm sẩm bà sui lại thân chinh đem qua tặng ông Bảy trái măn cầu, trái vú sữa, hoặc trái ổi xá lị chín rục thơm nức mũi. Bà sui c̣n ân cần tận tay lột hoặc cắt trái cây mời ông ăn, vừa ăn vừa tán chuyện tào lao trên trời dưới đất. Ông khà hớp rượu, rồi kể chuyện tiếu lâm, bà cười nắc nẻ. Có khi vui quá bà một tay ôm bụng rũ ra cười, c̣n tay kia th́ th́ cầm miếng trái cây đút vô miệng ông ra chiều muốn trám cái miệng tiếu lâm không cho nói tếu nữa. Thật là vừa vui vừa...t́nh !
Một bữa sáng nọ bà sui sai thằng cháu nội bưng qua cho ông Bảy hủ dưa cải trông ngon đáo để. Ông Bảy nhắn với thằng cháu : - Con về nói với bà Ngoại ông Nội cảm ơn nhiều nhen. Dưa cải ngon lắm, ông Nội thích lắm, để tối nay ông Nội nhắm với rượu. Thằng cháu nội mới lên tư thật t́nh méc : - Con thấy có con gián nằm trong dưa cải. Bà Ngoại vớt con gián ra quăng cho gà ăn. Rồi Ngoại cầm hủ dưa lên nh́n tới nh́n lui và nói dưa cải bỏ uổng quá, thôi đem tặng cho « thằng chả ». Rồi Ngoại kêu con biểu đưa hủ dưa cải này qua cho ông Nội. « Thằng chả » là tên của ông Nội hở ? Ông Bảy nghe thằng cháu Nội ngây thơ nói mà mặt mày méo xẹo và ḷng buồn rười rượi. Hóa ra bả coi ḿnh như thùng nước cơm chứa đồ ăn bỏ đi. Sao bả không lấy dưa cải này nấu cháo heo mà lại đem tặng ḿnh. Rồi ông rùng ḿnh nghĩ đến mấy thứ trái cây bà sui đem qua tặng hôm giờ. Tại sao lại đem qua vào lúc trời chập choạng không mấy sáng ? Tại sao lại cứ dục ḿnh ăn ngay mà không để đến hôm sau ? Ông Bảy ḍ hỏi thằng cháu nhỏ : - Bà Ngoại có hay mua trái cây không vậy ? - Dạ có ! Bà Ngoại mua để trên bàn thờ ông Ngoại. - Bà Ngoại có cho con ăn trái cây cúng không ? Thằng cháu vừa chằn môi ra điều ghê sợ vừa lắc đầu ngoay ngoảy : - Trái cây bà Ngoại cúng trên bàn thờ lâu thật lâu, mềm èo có nhiều con gịi ngo ngoe gớm lắm con không ăn đâu. Ông Bảy lạnh ḿnh, người mọc gai ốc. Không biết bà sui có phải chỉ là hà tiện hay là chơi ông như chơi lăo chồng ngày nào. Lăo chồng hồi c̣n sống bị trét phân vào miệng. C̣n ông th́ bị cho ăn gịi!
Ông Bảy vẫn không biết rằng, ông đă có tội lớn tày đ́nh với bà sui v́ ngày nào đă dám lơ đẹp bả mà “thân” với má thằng Tửng. Ông cũng không biết rằng bà sui đă th́ thầm nhiều lần với ông chồng đang ngồi ngậm tăm trên bàn thờ: “Thằng chả” tưởng ḿnh ngon lắm hả?
HẾT
M ai Thái Vân ThanhMinnesota 5/ 2010
|
|||||||
|
||||||||