|
|
|
Người Có Thấy Không ?
Vân
Thanh Và
Ngọc
Trân

|

Lâu lắm giờ tôi mới trở về,
Thăm quê để nhớ lại t́nh quê,
Tôi nghe người nói giờ vui lắm.
Mà thấy trong ḷng đau tái tê!
Người có thấy không giữa phố phường?
Một đàn em bé rất tang thương!
Xin chút cơm thừa cho đỡ đói,
Không chốn nương thân giữa đời thường.
Người có thấy không những cụ già?
Bán từng vé số dặm đường xa.
Dầm mưa dăi nắng chân khô mốc,
Kiếm bát cơm lưng đủ gọi là.
Người có thấy không giữa đời thường?
Bọn người quyền quí thật vô lương.
Ỷ thế cướp nhà xây biệt thự,
Hút máu dân đen thật chán chường !
Người có thấy không chốn học đường?
Thầy cô nhũn nhặn học tṛ cương ,
Bố mẹ đại gia con đại náo.
Xă hội vô luân loạn cương thường.
Người có thấy không giữa chợ trời?
Buôn người gả bán tít mù khơi !
Đất khách lạc loài thân con gái,
Tuổi vẫn đương xuân đă hết đời.
Người có thấy không những mẹ già?
Cắt ḷng đau xót gả con xa!
Ngày xưa chinh chiến không ly biệt ,
Nay con biệt xứ chẳng về nhà !
Người có thấy không bọn chán đời?
Trẻ cùng thần chết bầy cuộc chơi,
X́ ke hút sách đua tốc độ ,
Bỏ học chơi bời óc rỗng tơi.
Người có thấy không trong vũ trường?
Đèn mờ cùng điệu nhạc du dương,
Bao người gái nhỏ làm vũ nữ,
Khóe mắt buồn vương kiếp đoạn trường!
Người có thấy không những thằng hèn?
Áo gấm về làng để khoe khoang,
Thản nhiên vui thú trên thân xác
Của gái nghèo đi kiếm đồng tiền.
Người có thấy không bọn cầm quyền?
Có tiền, có thế sống như tiên
Hoàng Sa, Bản dốc, Nam quan đó
Bọn chúng dâng lên để lănh tiền!
Người có thấy không những nấm mồ?
Bạn bè nằm xuống thuở xa xưa,
Bây giờ hoang lạnh không nhang khói!
Chết vẫn chưa yên một nấm mồ!
Bây giờ tôi đă trở về đây.
Thăm quê ḷng chợt thấy u hoài!
Quê mẹ giờ đây xa lạ quá,
Uất nghẹn trong ḷng ai có hay????

Vân
Thanh Và
Ngọc
Trân
|
|