![]()
|
||||||||||
|
KỲ 4: (Tiếp KỲ 3)
Ông Phan kiện đ̣i lấy nhà đất lại với lư do ông Tâm chiếm đoạt đất xây nhà trái phép. Nhưng cũng may từ khi nhờ vả ông Phan xây nhà, ông Tâm có lần viết thơ hỏi đă gởi tất cả bao nhiêu tiền và ông Phan đă viết thơ trả lời. Có bằng chứng giấy trắng mực đen và có cả thủ tục “đầu tiên” (tiền đâu) nên khi ra ṭa ông Tâm đă thắng là ông không chiếm đoạt đất xây nhà trái phép. Nhưng ông Tâm là Việt kiều, đâu được phép mua nhà đất và cũng không được phép ở lâu thường trú trên đất nước Việt Nam. Ông có quốc tịch Mỹ, có visa về Việt Nam nhưng chỉ có thể ở Việt Nam trong ṿng 2 năm thôi. Căn nhà này ông không được chủ quyền đứng tên làm chủ. Cuối cùng ông thỏa thuận sang tay để rẻ lại cho bà con của ṭa án với giá trị tương đương 5 ngàn đô la Mỹ. Tính ra lỗ hơn hơn chục ngàn đô cho căn nhà và quan trọng nhất là lỗ mất trắng t́nh bạn.
Ông Tâm mua một căn nhà khác cũng ở xa thị trấn và nhờ cô Xuân đứng tên. Từ ngày về nước ông đă biết được cách chi tiền cho công an khu vực để mua hai chữ yên thân. Cứ mỗi tuần, họ tới thăm và mời “chú Ba” ra nhậu với tụi cháu. Dĩ nhiên chú Ba phải chi cho độ nhậu dù có tham dự hay không. Rồi Tết nhất, rồi mỗi dịp lễ lộc hoặc có chuyện ǵ trong gia đ́nh họ ông cũng ĺ x́ chút đỉnh. Thành thử ông không cần phải ra khỏi nước để làm lại visa nhập cảnh mà họ cũng không hỏi han làm khó dễ ǵ cả.
Đủ thứ chi tiêu chứ không phải như trước kia ông dự trù chỉ cần mỗi tháng một trăm đô. Ăn uống chẳng bao nhiêu nhưng c̣n những khoản chi không tên mà ông không dự trù trước. Về sống ở đây, không những ông phải chi tốn cho công an mà c̣n chi cho bạn bè đàn em. Một vài người lính ngày xưa làm việc dưới quyền ông nay gặp lại đều có cuộc sống khó khăn nên nhờ ông giúp đỡ và ông không nỡ chối từ. Một số người nịnh hót nâng ông lên tận mây xanh rồi mượn tiền và hứa chắc như đinh đóng cột sẽ trả nhưng rồi lại trốn mất. Ông như con mồi béo bở, cứ gặp 10 người là đến 9 người xin tiền, mượn tiền nên sau một thời gian ông tránh ra đường sợ gặp người quen mất công từ chối.
Ra đường th́ nghi ngại, phải tránh gặp mặt người quen. Ở nhà hoài th́ bực ḿnh, dễ gây nhau. Cô Xuân giờ đây không nhu ḿ hiền lành như ngày xưa nữa. Cô hay mỉa mai, căi lại. Cô c̣n hay đi về không đúng giờ giấc, hay lê la nhà hàng xóm, hay giận hờn, và cũng hay xin tiền gởi về giúp đỡ các em của cô có vốn làm ăn. Ông sinh ra nghi ngờ không biết cô đến với ông v́ t́nh hay v́ tiền nữa.
Đúng là “T́nh chỉ đẹp khi c̣n dang dỡ. Lấy nhau rồi …chán quá cỡ người ơi.” Về phần cô Xuân th́ ngày xưa chỉ nh́n thấy một ông Tâm oai hùng, đẹp trai, uy quyền hét ra lửa. Chàng dịu dàng, chiều chuộng nàng ra phết mỗi khi hẹn ḥ gặp nhau. Bây giờ th́ là một ông lăo hết xí quách, hom hem, nhăn nhó, cau có, lại c̣n khó chịu, độc tài, dễ nổi đóa, ngang như cua và chỉ coi cô như một bà quản gia kiêm đủ thứ hầm bà lằng. Người yêu của cô thay đổi nhiều quá, chẳng giống ngày xưa tí nào cả. Cô bất măn, căi lại th́ bị ông mắng nhiếc đuổi đi. Cô về quê th́ các em lại khuyên cô trở lại với “chồng”. Dầu ǵ cô cũng đă là một bà cô già, may phước lấy được Việt kiều mỗi tháng có tiền gởi về giúp đỡ gia đ́nh th́ đừng dại ǵ mà bỏ.
Hai người cứ làm ḥa rồi lại giận nhau. Cô khăn gói về quê được mấy lần th́ đi luôn. Kể ra hai người cũng ở với nhau được hơn 2 năm dài đủ để hát bài “Hai năm t́nh lận đận, hai đứa cùng xanh xao. Hai năm trời mùa lạnh, cùng thở dài như nhau. Hai năm t́nh lận đận, hai đứa cùng hư hao. Hai năm t́nh lận đận, hai đứa đành xa nhau...”*
Ông Tâm hết t́nh và tiền cũng không c̣n nhiều. Cũng may ông c̣n được mấy người con có hiếu, mỗi năm rủ nhau đóng góp gởi về cha già tiêu xài. Ông vẫn cương quyết không về lại Mỹ, không chấp nhận cái sai của ḿnh. Ông tự đánh lừa ḿnh vẫn không nhờ vả con cái khi ghi nợ số tiền các con gởi về coi như mượn tạm để sinh sống v́ ngày xưa khi đ̣i về lại Việt Nam sống ông đă tuyên bố không cần các con gởi tiền về giúp đỡ. Ông cho là căn nhà ông đang ở lên giá gấp 10, khi ông mất con cái bán mà trừ nợ.
Ông Tâm bây giờ phải chi tiêu nhiều lắm. Ngoài tiền ngoại giao với con số không ít c̣n phải chi cho sức khỏe rất nhiều. Ngày c̣n ở Mỹ, ông mang đủ chứng bịnh trong người nhưng nhờ y tế của Mỹ rất tốt, lại miễn phí cho người già và bịnh nên ông đi bác sĩ và thuốc men thường xuyên. Nhờ vậy bịnh cao huyết áp, cao mỡ của ông không ǵ đáng lo ngại. Trở về Việt Nam, ông sống xa thị trấn, bác sĩ nông thôn chẳng có năng lực bao nhiêu, thuốc men không đầy đủ lại thêm ăn uống nhậu nhẹt không kiêng cử nên sức khỏe của ông giảm sút hẳn. Ông phải nhờ người quen giới thiệu một bác sĩ giỏi ở thị trấn và bao tất cả chi phí để vị bác sĩ kia đến tận nhà khám cho thuốc khi ông trở bịnh. Tiền bác sĩ, tiền thuốc men, và cả tiền quà cáp cho bác sĩ ngốn của ông mỗi tháng rất cao mà bịnh th́ chỉ khống chế được giai đoạn ngắn rồi tái đi tái lại. Đau nhức vẫn hoàn đau nhức, đau tim vẫn hoàn đau tim, và...khó chịu vẫn hoàn khó chịu có khi c̣n nặng hơn xưa.
* bài hát “Hai năm t́nh lận đận”. Thơ Nguyễn tất Nhiên, nhạc Phạm Duy.
Xem Kỳ 5
M ai Thái Vân ThanhMinnesota Nov, 2011
|
|||||||||
|
||||||||||