![]()
|
||||||||
|
Mùa lễ năm nay tôi và ông xă đang lên kế hoạch lái xe đi về phía West để thăm các danh lam thắng cảnh như tượng 4 ông tổng thống ở South Dakota, Yellowstone ở tiểu bang Wyoming th́ nhận được cú phone của cô bạn nhỏ Thụy Nhă:
- Anh chị qua Florida chơi với em đi. Thành phố Tampa em sắp đi học đẹp lắm…
Nghe cô nàng quảng cáo một hồi, tôi nổi hứng lên mạng check vé máy bay và ̣n ỉ với ông xă:
- Cục cưng ơi, kỳ này tụi ḿnh đổi chương tŕnh đi Florida nhen. Thụy Nhă bảo chỗ nó sắp đi học đẹp lắm. Từ đó lái xe đi Miami thăm mấy vườn trái cây Việt Nam chỉ có 2 tiếng, rồi lái xe đi thăm băi tắm nghèo ở Miami cũng gần đó. Xong lái xe đi Key West chỉ thêm 3 tiếng nữa thôi. Hôm bữa coi băng Vân Sơn thấy họ quảng cáo về Florida mà mê quá à. Hai đứa ḿnh đi re-honeymoon kỳ này nhen anh.
Mỗi khi tôi kêu “cục cưng” và thả vào đó một chút đường phèn là ông xă hết cục cựa bàn căi ǵ cả. Tôi dục anh chàng vào internet, cùng Thụy Nhă ở đường dây bên kia t́m chuyến bay thích hợp giờ giấc cô nàng có thể đón đưa, rồi mua vé ngay v́ tôi sợ...để lâu ḿnh lại đổi ư.
Thụy Nhă vui lắm, reo lên:
- Kỳ này anh chị qua đây em sẽ sắp đặt cho đi chơi mệt hết xí quách luôn. Em sẽ lên chương tŕnh từ đầu tới cuối, anh chị cứ việc nhắm mắt mà đi. Em mới lấy cái xe mui trần, anh chị tha hồ vi vút và chụp h́nh cho thiên hạ lé mắt luôn nghe.
Tôi đ̣i:
- Ǵ th́ ǵ em phải t́m cho anh chị đi thăm vườn trái cây của người Việt Nam ḿnh nhen. Và nếu được đi biển bắt ốc, câu cá th́ anh chị thích lắm đó.
Mấy năm trước chúng tôi có dẫn thằng con qua Florida. Thằng nhỏ mê đi Disney World và Sea World nên chúng tôi phải đưa nó đi gần hết tuần trong 2 khu tṛ chơi này. Nhằm trời nóng nực mà cứ phải lang thang theo thằng nhỏ xếp hàng để chơi mấy cái ride nó thích mà ngán hết sức. Nó chơi một ḿnh chứ 2 vợ chồng tôi th́ sợ không dám chơi mấy cái tṛ rùng rợn như thế đâu. Lúc đó không quen ai ở Florida, không biết đi đâu. Coi bản đồ ḷ ṃ chạy tới biển Daytona beach, rồi chạy từ Orlando đi Tampa để thăm phố Việt Nam, chạy xe đi thăm khu phi thuyền Kennedy...Kỳ nghỉ đó chán ơi là chán. Sau này coi băng Vân Sơn nói về Florida với các vườn trái cây của người Việt, nói về quán ăn Việt Nam Miss Saigon, nói về biển “dành cho người nghèo ít quần áo tắm” của Miami, nói về cực nam của nước Mỹ là Key West chúng tôi tiếc lắm. Nay có Thụy Nhă hứa sẽ dẫn dắt và xếp đặt cho đi chơi mấy chỗ đó th́ hoan hô cả hai tay hai chân.
Tôi và Thụy Nhă quen nhau nhờ mục Viết về nước Mỹ của Việt báo. Thụy Nhă viết cho mục này từ lâu nhưng tôi th́ mới tham gia từ năm 2007 và may mắn được lănh giải năm 2008. Chúng tôi thường liên lạc với nhau qua trang web Vietbut.net mà một số tác giả viết bài cho mục VVNM tham dự. Ngày đi lănh giải thưởng ở California do Việt báo tổ chức, chúng tôi hẹn nhau đi ăn, gặp gỡ nói chuyện và thấy thân mật như quen biết nhau từ lâu. Thật ra, khi đọc các bài văn th́ ḿnh cũng đă như cảm nhận được phần nào tính cách của các tác giả rồi. Toàn là dân viết văn tài tử nên cứ đem chuyện của ḿnh ra viết, cứ như vạch áo cho người xem lưng vậy. Nhưng đâu có sao, ai cũng là dân điếc không sợ súng cả, có bị chửi cũng không sợ nói ǵ đến chọc. Mà cũng vui, toàn là người thích đùa, thích nghịch, từ lớn tới nhỏ, chọc qua chọc lại cười thắt cả ruột.
Không biết có phải mèo khen mèo dài đuôi không chứ tôi thấy ai trong nhóm cũng dễ thương hết sức. Thụy Nhă nhỏ tuổi nhất trong nhóm, rất thân t́nh, dễ thương và là gạch nối của mọi người. Tôi coi TN như em gái mặc dù tôi lớn hơn cô nàng đến 22 tuổi. (Cũng bởi v́ tôi không muốn làm...người lớn thôi). Thụy Nhă, Phương Dung, Khánh Vân, An Nhiên, Vành Khuyên tôi đều xưng chị tuốt tuồn tuột. Mỗi cô em đều có một nét riêng về diện mạo và tính t́nh, nhưng có một điểm chung là cô nào cũng giỏi và tính t́nh ai nấy cũng đều dễ thương.
Thụy Nhă lo t́m hiểu và lên chương tŕnh chuyến đi của tôi xong c̣n đi dọ thám trước nữa chứ. Thật tội nghiệp. Con nhỏ gởi qua email một cái list dài ngoằng đầy đủ chương tŕnh cho mỗi ngày. Chỗ đi chơi, chỗ ăn uống, khách sạn, đầy đủ địa chỉ, số phone, giờ giấc từng chi tiết tỉ mỉ. Cô nàng nói:
- Khách sạn em mướn sẵn cho anh chị rồi. Anh chị chuẩn bị tinh thần đi chơi thôi. Nhớ mang theo đôi giày đi cho êm chân v́ phải đi nhiều chỗ lắm đó. Nhớ mang đồ tắm để đi tắm biển nữa nhen. Từ thứ năm đến ngày anh chị về th́ tụi ḿnh sẽ ở nhà chị Phương Dung. Chị Phương Dung sẽ gọi cho chị biết sau. Nhà chị Phương Dung rộng lắm. Ở chung để chị em ḿnh có dịp nói chuyện cho vui nhen.
Rồi Phương Dung gọi qua tối đó:
- Anh chị qua Florida tới nhà em ở nhé. Em có một cặp bạn cũng từ San Rose qua chơi cùng dịp này. Vợ chồng này cũng tên Hoàng và Thanh như anh chị vậy.
Vợ chồng tôi tính đi du lịch th́ không ở nhà bạn bè hoặc bà con v́ sợ phiền toái. Thà tốn tiền thêm mà ở khách sạn được tự do và được làm chủ giờ giấc của ḿnh. Nhớ năm ngoái đi San Jose chơi 3 ngày, ở nhà người bạn cũ. Hẹn gặp Thụy Nhă ở San Francisco để cùng nhau đi chơi mà chờ vợ chồng chủ nhà mấy tiếng đồng hồ mới chịu ra khỏi nhà v́ họ bận...làm vệ sinh mấy cái restrooms. Kỳ đó bực ḿnh hết sức v́ bắt Thụy Nhă chờ đến gần trễ chuyến bay về Utah, rốt cuộc không gặp nhau được. Nhưng Phương Dung nhiệt t́nh quá và tính tôi lại ham vui nên nhận lời tới nhà Phương Dung ở.
Gần tới ngày đi, Thụy Nhă gọi tới gọi lui dặn ḍ đủ thứ. Cô nhỏ c̣n nôn nóng hơn hai đứa tôi nữa. Tôi nói với bạn bè nhóm Việt bút:
- Kỳ này Thanh Mai đi hưởng tuần trăng mật lần nữa. Ráng kiếm cặp con gái song sinh để đặt tên là Thụy Nhă và Phương Dung.
Thụy Nhă chọc:
- Em làm chương tŕnh cho anh chị “rụng hết trứng” luôn.
C̣n Anthony Hưng Cao th́ căn dặn:
- Chị Thanh Mai qua Florida nhớ chụp h́nh cây phượng đỏ cho Anthony nghe.
Anthony H.C là nhân vật tùm lum sĩ trong nhóm Việt bút, đa tài và đặc biệt là có tấm ḷng nhân hậu. Anthony vừa phát hành dĩa CD ca nhạc “Phượng đỏ mùa đông” bán làm quỹ cho giải Bé viết văn Việt của Việt báo. Không cần anh chàng dặn, chúng tôi cũng rất mê hoa phượng v́ tiểu bang Minnesota không trồng được phượng vĩ. Ngày xưa c̣n đi học, khi phượng bắt đầu nở hoa là gần hết niên học để được thư giăn đầu óc và rong chơi thỏa thích, đứa học tṛ nào chẳng mê!
Rồi cũng đến ngày đi du hí ! Thụy Nhă đón chúng tôi ở phi trường lúc 1 giờ chiều, chở đi “ăn sáng” ở khách sạn Sanibel Harbour Resourse and Spa. Gọi là bữa sáng v́ hai đứa tôi dậy từ 4 giờ sáng ra phi trường Minneapolis cho kịp chuyến bay nên chưa có ǵ trong bụng trừ gói đậu phụng nhỏ xíu được phát trên máy bay, c̣n Thụy Nhă vừa trở lại Fort Myers sáng nay sau mấy ngày về thăm nhà ở Utah, mới ngủ được 2 tiếng đồng hồ chưa có ǵ bỏ bụng. Sau nửa tiếng lái xe từ phi trường, chúng tôi đến tiệm ăn nh́n ra biển có khung cảnh rất thơ mộng. Trước cổng vào khách sạn có một cây phượng đang trổ bông rực rỡ. Nhưng thôi, có thực mới vực được đạo, vào kiếm cái ǵ ăn trước đă !
Không quen đồ ăn Mỹ nên giao toàn quyền chọn thức ăn cho Thụy Nhă. Cô nàng kêu tùm lum món và khoe:
- Em tới đây nghiên cứu trước rồi, mấy món này ngon lắm. Anh chị ăn thử đồ ăn Mỹ coi có khoái khẩu không?
Ngồi chờ đồ ăn khá lâu nhưng chúng tôi không cảm thấy cần phải ăn và mong họ dọn ra trễ một chút v́ mấy khi được ngồi ngắm biển, gió hiu hiu mát rượi như thế này. Chỉ ngồi như vậy cũng đủ lại sức v́ hồi sáng phải dậy quá sớm.
Đồ ăn họ làm hơi lâu do c̣n phải trang trí, tŕnh bày. Dĩa nào dĩa nấy trông đẹp mắt, không nỡ ăn. Ăn vừa xong bữa th́ trời đổ mưa lớn chúng tôi phải dời vào bên trong để tiếp tục phần giải khát. Nhưng mưa ào ào như thế chỉ độ nửa tiếng th́ trời quang mây tạnh như không có ǵ xảy ra đúng y bài thơ của Nguyên Sa “trời chợt mưa, chợt nắng chẳng v́ đâu”.
Không để mất thời giờ, sợ mưa trở lại, chúng tôi lái xe ra cổng chụp h́nh kỷ niệm với người bạn cũ từ thời đi học mới t́nh cờ gặp lại tức “Cây phượng” trước cổng khách sạn. Tôi cố lắng nghe xem có âm thanh của một tiếng dế gáy hay tiếng ve sầu không nhưng hoàn toàn không nghe được. Nếu cái đẹp lộng lẫy kia nếu có thêm những âm thanh tự nhiên, rộn ră và dân dă của mấy con dế hoặc ve sầu chắc sẽ ...hết xảy con cào cào!
Ăn trưa xong th́ chạy xe ra biển Sanibel chơi. Lâu lắm tôi mới ngửi được mùi muối biển mằn mặn trong gió nên nhớ đến biển Nhatrang quá. Biển Sanibel này nổi tiếng trên thế giới về băi cát đầy vỏ ṣ. Cát biển ở đây nhỏ xíu, trắng và mịn. Nước biển trong vắt như nước lọc và có màu pha lê rất đẹp. Chụp h́nh, lượm vỏ ṣ, chạy cà nhong trên băi biển một lúc chúng tôi chở Thụy Nhă về nhà nghỉ để chuẩn bị đi làm. Thụy Nhă giao cái xe Mercedes mui trần mới mua của cô nàng cho chúng tôi chạy mấy ngày sau đó. Tội nghiệp Thụy Nhă phải cuốc bộ mấy bữa, tuy chỗ làm gần nhưng c̣n phải đi đây đi đó nữa, thấy cũng ái ngại nhưng nhỏ cứ cam đoan chỉ có vài ngày thôi em không sao đâu.
Chúng tôi muốn hạ cái mui xuống để bắt đầu “ tuần trăng mật ” của ḿnh trên một cái xe mui trần chính hiệu nhưng không biết phải làm sao để hạ cái mui xuống. Thụy Nhă cũng lúng túng v́ xe mới mua. Cũng may! Nếu hạ được mui xuống có lẽ vợ chồng tôi ướt như chuột lột dọc đường v́ những cơn mưa chợt đến chợt đi này.
Lộ tŕnh đầu tiên của chúng tôi là đi dạo ở Corkscrew Swamp Sanctuary (địa chỉ: 375 Sanctuary Rd West, Naples, FL 34120). Địa điểm này do Thụy Nhă chỉ cho chúng tôi. Thụy Nhă chưa đi nhưng nghe nói chỗ này cảnh đẹp, trên đường đi dạo sẽ thấy các loài chim lạ. Không biết ba chớp ba nháng thế nào mà tôi bấm máy chỉ đường lộn, cứ vểnh tai nghe máy chỉ dẫn quẹo trái, quẹo phải… hơn nửa tiếng th́ đến được nhà hàng Saigon Noodles là địa điểm để ăn chiều sau khi đi dạo về. Quay lại không kịp nữa v́ đă tới giờ Corkscrew Swamp Sanctuary đóng cửa (7 giờ sáng đến 6 giờ chiều), đành than một câu “hoàn toàn tin ở máy thà đừng có máy c̣n hơn” rồi vào ăn chiều. Nhà hàng rộng răi, lịch sự nhưng vắng tanh. Tôi nghĩ là tại ngày đầu tuần, v́ hôm đó là thứ hai, nhưng khi ăn xong mới biết tại sao: Đồ ăn dở nhưng đắt, một tô phở hay tô ḿ b́nh thường giá $12, gấp đôi ở Minnesota!
Khách sạn Hilton mà Thụy Nhă đặt trước cho chúng tôi cũng nằm trên con đường với Saigon Noodles, cho nên chúng tôi đến nhận pḥng sớm sau khi ăn. Thấy sớm quá nên sau khi nhận pḥng chúng tôi lái ḷng ṿng đi dạo, nhắm hướng biển mà đi nhưng vào toàn đường cụt. Tuy vậy cũng không uổng công, mấy xóm nhà ở đây đẹp, cấu trúc khác lạ với kiểu nhà xứ lạnh nơi tôi ở. Tôi đặc biệt khoái cái kiểu driveway h́nh ṿng cung, vừa đẹp vừa tiện v́ đậu được nhiều xe lại khỏi phải de lui vốn là điều cấm kỵ của tôi khi lái xe.
Theo chương tŕnh, sáng hôm sau, thứ ba, chúng tôi đi Miami. Nhưng hôm qua không ghé được Corkscrew Swamp Sanctuary, thấy cũng tiêng tiếc nên chúng tôi quyết định quay lại đây trước khi đi Miami. Tới nơi họ vẫn chưa mở cửa bán vé v́ hôm nay phải dọn dẹp ǵ đó nên bị trễ. Không mở là cửa văn pḥng bán vé không mở, chớ c̣n cánh rừng nhiệt đới rậm rạp và rộng lớn này ai mà làm cửa che cho nổi, nên chúng tôi cũng lượn sơ qua một đoạn. Ai thích thiên nhiên hoang dă và núi rừng âm u th́ nên tới đây đi dạo để t́m cảm giác. Riêng tôi, tôi thấy nó giống khu rừng kinh tế mới ngày xưa, nên bàn với cục cưng:
- Chờ biết bao giờ mới mở cửa, thôi ḿnh đi tiếp cho khỏi bị trễ nhiều chặng khác.
Mặc dù Thụy Nhă đă lên một danh sách những chỗ cần đến viếng nhưng cục cưng của tôi cũng nghiên cứu các DVD nói về du lịch Florida nên chúng tôi ghi thêm vào danh sách trên đường đi tới Miami và Key West thêm một vài điểm để ghé như bưu điện nhỏ nhất nước Mỹ Ochopee.
Bấm máy chạy tới địa chỉ này mà cũng không thấy bưu điện ở đâu. Quay xe chạy tới chạy lui vài lần mới t́m 1 cái bảng nhỏ ghi mũi tên chỉ vào bưu điện. Th́ ra nó là một nhà chứa đồ nhỏ xíu một chiều 7 feet chiều kia 4 feet chẳng có ghi bảng hiệu ǵ cho biết đây là bưu điện. Cũng may chúng tôi gặp 2 người đàn bà đang đóng cửa cái nhà nhỏ này và chuẩn bị lên xe nên chạy tới hỏi thăm. Hai người này đúng là nhân viên bưu điện của cái bưu điện tí hon này. Một bà là supervisor kiêm luôn clerk, bán tem và giao dịch khách hàng. Bà kia là người đưa thơ. Nghe Hoàng cho biết cũng là đồng nghiệp nhân viên bưu điện từ Minnesota đến thăm, bà đưa thơ vui vẻ moi từ sau căn pḥng ra cái bảng hiệu bưu điện dựng cạnh đó để cùng chúng tôi chụp h́nh lưu niệm. Trước khi ghé bưu điện, tại ngă tư của highway 29 và highway 41 chúng tôi ghé đổ xăng. Nh́n thấy hai khuôn mặt lạ hoắc cô nhân viên cây xăng biết ngay là dân du lịch nên giới thiệu một Airboat tour chỉ cách đó một block đường. Dự định của chúng tôi là đi cái tour này tại Everglades Safari Park sau khi ghé bưu điện. Thăm bưu điện xong tôi bàn:
- Hay là sẵn có airboat tour gần đây, tiện đường th́ ḿnh đi luôn, biết đâu là muốn tới Everglades Safari Park ḿnh lại đi ḷng ṿng tréo đường, tốn th́ giờ.
Vậy là chúng tôi ṿng ngược lại 7 miles theo hướng highway 41 West để đi airboat coi cá sấu ở địa chỉ 32330 Tamiami Trl E, Ochopee, FL 34141 (Phone 239 695-2781).
Airboat là một loại thuyền đáy phẳng, động cơ đẩy thuyền giống như một cái quạt máy lớn, nổi trên không chớ không ch́m xuống nước như những loại thuyền b́nh thường. Khi chạy, cánh quạt quay tít trong không khí, đẩy thuyền về phía trước. Chính v́ vậy thuyền chạy dễ dàng trong vùng nước đầm lầy, nhiều cây cối và không bị mắc kẹt ở những nơi cạn quá.
Chỗ này họ gây ấn tượng ngay cho khách bằng cách đặt quầy bán vé ngay cạnh đầm nước, dưới nước có một chú sấu to lớn có tấm lưng sần sùi nổi lên mặt nước. Đă có sẵn vài người khách quay phim, chụp ảnh con sấu. Tôi cũng mở máy quay phim, cục cưng của tôi vào trong mua vé. Cô bán vé hỏi ảnh:
- Anh có thấy con sấu bên ngoài không?
Như vậy là họ có cách đặt con sấu vào chỗ này để gây ấn tượng, làm cho khách mua vé ngay không chần chờ. Bên cạnh bến tàu lại có một chú sấu khác, nhỏ hơn đang ngóc mỏ lên mặt nước như đang nhận diện xem có vị khách quen nào trở lại hay không. Hai con sấu này chắc không phải là sấu hoang, có lẽ chúng làm việc cho trạm airboat này để dụ khách.
Thuyền chạy ḷng ṿng trên mặt nước có nhiều loại cây mọc đâm rễ xuống nước, không biết là loại cây ǵ, lạ lắm. Ở những chỗ thoáng, không có cây thuyền chạy thật lẹ, gió thổi vù vù bên tai nghe thiệt đă. Ở những nơi cây mọc rậm rạp thuyền đi chậm, nghe được mùi bùn tanh tanh trong không khí. Gặp con cá sấu nhỏ giữa gịng thuyền cũng dừng lại cho chúng tôi coi. Ông ta lái chúng tôi đến một chỗ đầm lầy chỉ một con cá sấu thật to dài cỡ 3 thước đang nằm chỗ nước cạn gần bờ rồi neo thuyền ở đó lấy 2 con cá nhỏ cỡ vài inches leo ra khỏi thuyền. Ông ta đến gần con cá sấu, đưa con cá nhỏ nhứ nhứ trước miệng cá sấu để dụ nó theo ông ta ḅ hẳn lên bờ cát. Con cá sấu hả miệng thật to để ăn con cá nhỏ. Cảnh tượng thấy cũng ghê ghê. Lỡ ông ta rút tay không kịp dám con cá sấu sẽ xực luôn cánh tay của ổng không chừng. Nhưng ông ta có vẻ kinh nghiệm lắm, đút cá sấu ăn rất khéo. Máy ảnh, máy quay phim lại bấm tanh tách. Ông giải thích về đời sống và sinh hoạt của loài sấu cho khách như một ông giáo đang giảng bài sinh vật học.
Những lúc thuyền len lách ở chỗ có nhiều cây, tiếng máy thật êm làm chúng tôi có cảm tưởng như ḿnh đang bơi thuyền trên sông rạch của cái thời khai hoang đất phương nam trong truyện của nhà văn Sơn Nam hay B́nh Nguyên Lộc, thiếu tiếng cọp nữa là có đủ dưới sông sấu lội, trên rừng cọp kêu. Trí óc con người quả là có sức liên tưởng mạnh thiệt, tôi cũng mới chỉ đọc truyện chứ chưa bao giờ bơi thuyền ở sông rạch miền nam, cũng chưa thấy rừng tràm, rừng mắm bao giờ mà trong óc lại hiện ra những cảnh tượng này của quê nhà vào cái thời tôi chưa từng có. Cho nên tôi nghĩ rằng con em của chúng ta cần những câu chuyện, những h́nh ảnh để duy tŕ t́nh cảm với quê hương, dân tộc. Sống ngay trên quê hương mà thiếu kiến thức về quê hương th́ chưa chắc nảy sinh t́nh cảm mạnh mẽ được. Như bản thân tôi, sống trên đất Mỹ đă mười sáu năm, phần hạn chế ngôn ngữ, phần lo chuyện cơm áo, hiểu biết về quê hương thứ nh́ này c̣n ít ỏi nên t́nh cảm đối với quê cũ vẫn mạnh mẽ hơn nhiều. Nay có dịp đi đây đi đó để tiếp xúc, t́m hiểu, so sánh là điều tốt để bồi bổ sức khỏe, bồi bổ t́nh cảm với cả hai quê hương cũ và mới.
Rời Ochopee, theo highway 41 East chúng tôi t́m đến vườn trái cây của anh Chính. Khi trung tâm Vân Sơn về tŕnh diễn ca nhạc ở Florida, họ có làm một phóng sự về đời sống của người Việt tại tiểu bang này. Anh Chính được giới thiệu là chủ một vườn chuyên trồng khổ qua. Hôm trước Thụy Nhă có liên lạc và đă tới thăm anh Chính, được biết là anh có vườn trồng đủ thứ cây trái. Thụy Nhă giới thiệu chúng tôi tới đây và nhờ anh hướng dẫn đi xem tiếp các vườn khác xung quanh vùng này của cả người Việt lẫn người Mỹ.
Chỉ khoảng nửa tiếng lái xe chúng tôi đến thành phố Everglades. Dọc bên đường thỉnh thoảng có những căn nhà không có vách nên nh́n được là bên trong bán thức ăn, nước uống giống y hệt những quán cơm cho khách đường xa dọc quốc lộ 1 ở Việt Nam. Chúng tôi c̣n nh́n thấy những làng của người da đỏ ngay cạnh đường - nhà tranh vách đất như những bản làng của người Thượng quê tôi. Không biết có thể vào xem được không? Nghĩ thế nhưng chúng tôi không vào thử v́ sợ sa đà quá mà trễ chuyến đi đă định sẵn. Đến trưa, khi máy chỉ đường ghi là c̣n hơn chục miles nữa là đến đích nghĩa là vườn trái cây của anh Chính, lúc này khung cảnh bên đường đă mang h́nh ảnh nông thôn thấy rơ, những vườn chuối, vườn cây giống đủ loại, vườn rau trái,… trải rộng bạt ngàn nh́n thật đă con mắt. Ngồi trong xe cửa đóng kín mà vẫn cảm giác như là không khí trong sạch hơn.
Chúng tôi quyết định dừng lại đổ xăng ở cây xăng chỗ ngă tư đường 177 và đường 208, đi vệ sinh, kiếm cái ǵ lót dạ sơ sơ trước. Sơ sơ thôi v́ chúng tôi định để bụng trưa nay ăn trái cây tươi cho đă thèm. Chỉ c̣n 5 miles nữa là tới nơi thôi mà! Vậy mà khi vào đổ xăng gặp ngay trong đó một quán cơm chỉ. Không phải cơm chỉ của người Việt mà là của người Cuba. Tôi đoán vậy v́ chủ cũng như khách đều nói tiếng Tây Ban Nha, và chắc không phải là Mễ v́ nghe nói vùng này đa số là dân Cuba, Mễ ít lắm. Họ bán đủ món, hầu hết giống như đồ ăn Việt của ḿnh: Cơm chiên, cơm trắng, cơm…cháy, khoai ḿ luộc, khoai lang luộc, thịt kho với trứng, thịt nướng….Có vài món lạ mà tôi chỉ mua thử một món là bắp hột tươi giă nhỏ trộn chung với thịt heo băm được gói vào vỏ bao bắp, buộc giây thun lại nấu chín, trông như một cái bánh. Người mua muốn ăn món nào chỉ vào món đó, nhiều ít tùy ư ḿnh. Họ bỏ mỗi thứ vào một hộp giấy rồi cho lên cân để tính tiền, tính xong hỏi muốn ăn tại chỗ hay mang đi. Nếu ăn tại chỗ họ bỏ vào mâm rồi cho thêm muỗng nĩa để ḿnh bưng ra bàn ăn. Chỉ ba món mà giá có $4, rẻ thiệt, hèn ǵ mấy anh nông dân đầu đội mũ rộng vành lái máy cày tới ăn đậu kín cả parking lot. Cả ba món khoai ḿ luộc, cơm cháy và cái thứ bánh lạ hoắc kia đều ngon miệng nên vừa ăn vừa chạy xe trong ṿng 5 miles mà chúng tôi đă no kềnh ra. Kiểu này không biết lấy chỗ đâu mà nhét thêm trái cây vào nữa đây!
Đến trước chúng tôi có hai nhóm khác, một từ Boston và một từ Texas. Họ cũng biết được vườn cây anh Chính nhờ coi dĩa Vân Sơn 41. Hai nhóm này đă dạo thăm xong, v́ vườn cây tháng này chưa có trái chín nên anh Chính chuẩn bị dẫn họ đến vựa trái cây gần đó để mua. Chúng tôi tháp tùng đi theo luôn rồi mới ghé lại vườn anh Chính thăm sau. May đă ăn no nên giờ này có sức mà đi dạo vườn cây!
Vườn anh Chính trồng nhiều loại cây trái có ở quê nhà như xoài, mít, nhăn, mận trắng, mận đỏ, vú sữa, chùm ruột, măn cầu...; có cả tre, trúc, trầu, cau, phượng vĩ loại hoa đỏ ở Việt Nam thường thấy và loại phượng vĩ hoa vàng của Florida; một hồ cá lớn nuôi nhiều loại cá nước ngọt mà chúng tôi cũng không biết hết tên. Tất cả đều do anh tự tay gây dựng từ đầu. Mảnh vườn rộng lớn này chỉ là cái thú hưởng nhàn của anh, nguồn lợi chính là khổ qua như đă được giới thiệu trong dĩa ca nhạc Vân Sơn 41. Kể cũng ngộ, khi sống ở một nước nông nghiệp chính hiệu anh là dân thành phố, không biết chút ǵ về nghề nông. Cả tuổi thanh xuân làm người lính. Đến khi sống ở một cường quốc kỹ nghệ số một thế giới anh lại sống bằng nghề nông.
Anh Chính dẫn chúng tôi đi dạo và giới thiệu cây trái trong vườn, không biết hai nhóm trước dạo vườn thế nào mà không kiếm được trái nào, tới phiên tôi lại t́m được một trái mít chín cây thơm nức mũi. Anh Chính hái tặng làm quà gặp mặt, không lấy tiền. Rồi ba anh em đến khóm xoài um tùm cuối vườn, nơi ngủ trưa của anh, có bàn ghế và vơng đầy đủ. Chúng tôi ngồi đong đưa trên vơng thăm hỏi chuyện xưa chuyện nay rôm rả như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Từ giă anh Chính chúng tôi đi tiếp đến vựa trái cây “Robert is here”. Đây là vựa trái cây có từ năm 1960, bán đủ thứ trái cây tươi, địa chỉ 19200 SW 344th Street. Homestead, FL 33034 ph: 305-246-1592 fax: 305-242-4122 fresh@robertishere.com. Trên đường đi hễ gặp chỗ bán trái cây dọc đường là chúng tôi ghé lại mua. Lên xe vừa chạy vừa ăn. Đến được “Robert is here” th́ bụng căng cứng chỉ c̣n có nước ngắm mà thôi. Nghe Thụy Nhă quăng cáo ở đây có món sinh tố trái cây ngon hết ư mà muốn mua phải sắp hàng đợi lâu. May mắn hôm nay trời mưa, ít khách không phải sắp hàng. Chúng tôi mua 2 ly sinh tố rồi lên đường trực chỉ Miami để đến South Beach Florida mà thiên hạ bảo là các người đẹp tắm biển ở đây “nghèo” lắm, ít mặc quần áo.
Đến băi biển South Beach Florida mà đi vào giờ tan sở nên chúng tôi bị kẹt xe v́ băi biển nằm ngay trung tâm thành phố Miami beach. Đến nơi th́ trời lại mưa lớn. Băi biển vắng tanh. Không có cơ duyên ngắm người đẹp thôi th́ kiếm chỗ đậu xe chờ trời tạnh xuống hít một chút không khí biển, xả xú bắp cho dăn gân dăn cốt rồi đi tiếp Key West cũng được. Vậy mà cũng không t́m ra chỗ đậu nên chúng tôi đi luôn. Mất toi 2 giờ lái xe.
Theo highway 1A South, chúng tôi trực chỉ KeyWest. Lúc này mới thấy tiếc 2 giờ ghé lại South beach v́ đường đi có nhiều cảnh quá đẹp mà trời đă nhá nhem tối. Chuyến về nhất định phải ghé la cà dọc đường là cái chắc. Những hàng phượng vĩ sum suê, nở hoa đỏ rực dọc đường không làm cho chúng tôi “ḷng man mác buồn” chút nào mà lại luôn miệng xuưt xoa, trầm trồ. Những bờ cát trắng ẩn hiện sau những rặng phi lao đong đưa trước gió, những con sóng tung bọt trắng xóa vào ghềnh đá xám sẫm vào lúc bóng tối chập choạng vắng vẻ tự nhiên thấy ḷng cũng chùng lại một chút.
Trời sụp tối nhanh v́ những cơn dông, lúc này chúng tôi chạy qua nhiều chiếc cầu dài, mỗi chiếc dài phải 5, 7 miles chớ chẳng chơi. Thường th́ cầu không phẳng, đoạn giữa cong lên. Lái xe chạy trên cầu, nh́n lên là mây trời, nh́n xuống là biển, có cảm giác như đang đi …trên mây. Thỉnh thoảng một tia chớp lóe lên, ngoằn ngoèo ngay trước mặt soi rơ một khoảng không vắng vẻ. Có hai người trên xe rù ŕ với nhau nhưng cũng vẫn có cảm giác cô đơn, lạc lơng trước màn đêm đen thui và cảnh tịch mịch, hoang vắng của biển cả, lau sậy.
Hơn mười giờ đêm ánh đèn của thành phố Key West hiện ra xa xa. Mấy chục năm trước, cùng bồ ra ngồi ngắm biển ở băi biển Nha trang, những ánh đèn của ghe đánh cá từ xa làm chúng tôi mơ đến những thành phố rực rỡ trong mộng của tương lai, bây giờ ánh đèn rực rỡ của thành phố lại làm chúng tôi nghĩ đến ánh sáng của ghe tàu đánh cá vào thời thơ mộng năm xưa.
Nhận pḥng khách sạn, tắm táp xong cũng đă gần nửa đêm. Hai ly ḿ bốc khói làm hai cái bao tử chỉ có trái cây từ chiều tới giờ được dễ chịu hơn nhiều. Kéo tấm màn cửa nh́n ra ngoài, trời vẫn đầy mây xám và không có trăng nhưng có mật: mùi thơm nức mũi của trái mít anh Chính tặng là một thứ mật ngọt làm sảng khoái trong ḷng. Một ngày dài rong ruổi, chứng kiến và cảm nhận nhiều điều hấp dẫn, bây giờ thấy thoải mái trong căn pḥng máy lạnh mát rượi, chẳng bao lâu chúng tôi ch́m vào giấc ngủ say, đáng giá “đêm xuân một khắc ngàn vàng”.
Gần 9 giờ sáng hôm sau mới ngủ dậy, giờ này các địa điểm thăm viếng mà chúng tôi dự định sẽ đến cũng bắt đầu mở cửa. Đầu tiên chúng tôi ghé thăm Ernest Hemingway Home and Museum rồi đến vườn bướm Key West Butterfly and Nature Conservatory; kế đến coi và chụp h́nh ở cột mốc cực nam của nước Mỹ. Thích khung cảnh ngoài trời hơn trong nhà nên chúng tôi không đi thăm tiếp các bảo tàng khác như dự định mà la cà ở các quán giải khát cạnh bờ biển ngồi lai rai ăn uống, ngắm người đẹp tắm biển.
Buổi chiều chúng tôi đi bộ từ khách sạn đến Grand Cafe Key West cách đó chỉ một khoản ngắn để ăn chiều, ngồi ăn ngoài trời, sát mặt đường nh́n ông đi qua bà đi lại cũng vui. V́ khí hậu quá nóng nên tôi mặc quần short, ngồi ăn lộ thiên cũng thích nhưng lại là mồi ngon của đám muỗi, bọn chúng tha hồ mà xực hai cái gị của ḿnh.
Ăn xong về lại khách sạn lên tầng thượng coi mặt trời lặn. Key West là một nơi coi hoàng hôn đẹp có tiếng nhưng mấy hôm nay trời nhiều mây nên chẳng coi được. Giá mà có coi được đi nữa, tôi cam đoan nếu có ai hỏi tôi hoàng hôn ở đâu là số một, tôi sẽ trả lời là “hoàng hôn ở Key West hấp dẫn thứ nh́ trên thế giới, Hoàng hôn ở nhà mới là nhất hạng trên đời”.
Không coi được hoàng hôn nhưng coi cái ngă tư tấp nập bên dưới mà nhớ Sài G̣n. Có loại xe đạp chở khách du lịch na ná như xe cyclo, khác cyclo là ở đây tài xế ngồi phía trước. Có xe gắn máy hai bánh chạy ngược chạy xuôi tấp nập, có cả xe đạp tỉnh bơ vượt đèn đỏ. Hồi sáng, chạy xe trên đường chúng tôi bỗng nghe tiếng gà gáy, nh́n vào căn nhà bên phải thấy mấy chú gà trống choai đang rượt nhau. Thứ này ở Minnesota không hề thấy. Bạn tôi một lần đi farm mua gà sống về để làm thịt, trong số đó có một chú gà trống bỗng cất tiếng gáy. Anh thấy vui, giữ lại để sáng sáng nằm nướng nghe nó gáy cho đỡ nhớ quê. Vậy mà mới nghe nó gáy được hai bữa đă bị một cảnh sát đến gơ cửa bảo:
- Anh nuôi gà trong nhà là trái phép, muốn nuôi phải nuôi ở farm. Anh nuôi gà ở đây nó gáy làm mất giấc ngủ của hàng xóm họ than phiền.
Chú cảnh sát có hù đi nữa th́ cũng chịu, chữ nghĩa của ḿnh có mấy mà biết được trong cái mớ điều luật dày cộm kia có cấm nuôi gà ở nhà hay không. Bạn tôi tiếc lắm nhưng cũng phải thịt con gà, nhập gia th́ phải tùy tục mà.
Sáng sớm hôm sau, chúng tôi rời Key West trong tiếng gà gáy sáng khắp làng trên, xóm dưới. Chắc là hàng xóm ở đây biết thưởng thức tiếng gà gáy, không ai than phiền nên cứ để cho nó gáy. Và tôi chợt hiểu như vậy mới là Hiệp Chủng Quốc, pháp luật chỉ can thiệp khi cần thiết để làm vừa ḷng đa số, có như vậy mới huy động được sức đóng góp để làm nên những công tŕnh to lớn như những chiếc cầu mà chúng tôi đă đi qua. Một cái trạm bưu điện nhỏ xíu đủ để hai người làm việc, không cần thiết phải phô trương, lăng phí. Đó mới thực sự là một anh nhà giàu thông minh, không phải như anh nhà giàu Thạch Sùng ngày xưa.
Sở dĩ chúng tôi rời Key West từ 6 giờ sáng v́ chương tŕnh c̣n nhiều chỗ để ghé lại, thêm vào nữa là những thắng cảnh dọc đường 1A bị bỏ lỡ trong chuyến đi, và sợ không kịp đón Thụy Nhă chiều nay để cả bọn cùng đi Tampa thăm gia đ́nh Phương Dung. Thụy Nhă thật tội, cứ thường xuyên gọi phone hỏi anh chị Hai lúa đă đi đến đâu, ăn uống thế nào, có thích không? C̣n cô nhỏ ở nhà đi bộ qua sở làm nhưng không có xe để đi ăn, đành phải ở nhà ăn...me ngào mà chúng tôi đă đem từ Minnesota qua làm quà.
Trên đường về chúng tôi ghé Veteral’s Memorial Park, là một cái park bên bờ biển vắng nằm giữa hai cái cầu thật dài, chung quanh không thấy nhà cửa. Buổi sáng tinh khôi, vắng lặng giữa biển trời mênh mông thật là hết ư, không biết diễn tả lại làm sao nữa, chỉ thấy đă lắm, thích lắm. Sau đó chúng tôi c̣n ghé tiếp cái park khác gần đó để đi bộ trên một cái cầu gỗ dài dọc theo băi biển. Những dăy phượng đẹp dọc đường cũng được chúng tôi chụp h́nh luôn, không bỏ sót.
Địa chỉ dừng chân chính thức trong kế hoạch sẽ là Coral Castle, một lâu đài được một người làm bằng đá trong suốt 30 năm. Tra trong google map không cần số nhà nhưng máy chỉ đường lại đ̣i số nhà, tôi cho đại một con số, vậy là lạc đến một thành phố khác, cách đó gần 40 miles! May mà khi phát hiện ra th́ lại ở gần Fairchild Tropical Garden và tiệm ăn Saigon Bistro là những địa điểm dự định dừng chân kế tiếp nên chúng tôi đi thăm Fairchild Tropical Garden trước.
Fairchild Tropical Garden là một địa điểm đáng đồng tiền bát gạo để xem. Nội cái chuyện trên những đoạn đường đi tới đó đều được bao phủ bằng những tàn cây lớn, cành lá phủ kín con đường mát rượi cũng đủ thấy thơ mộng rồi, huống chi là với giá $20 vào cửa bạn được xe chở đi ḷng ṿng trong đó một giờ đồng hồ, được giới thiệu đủ các loại cây cỏ khắp nơi trên thế giới mà tiến sĩ sinh vật học Fairchild sưu tầm về trồng ở đây. Trong này có cả quán ăn để bạn ở lại ăn uống và ngắm nh́n cho thỏa thích cả ngày cũng được. Rồi leo lên xe đi mấy ṿng nữa tùy thích.
Đi dạo khu vườn này xong, theo bản đồ chúng tôi đi t́m nhà hàng Việt Nam mà Thụy Nhă đă t́m ăn thử. Lại một lần nữa, đi đến chỗ nào có Vân Sơn giới thiệu là có gặp người ḿnh. Lần này đến ăn trưa ở Bistro Saigon gặp một gia đ́nh đồng hương ở tiểu bang láng giềng từ Wisconsin. Ngoài gia đ́nh đồng hương, quán đầy khách Mỹ, có lẽ họ từ các văn pḥng trong khu downtown này ra đây ăn trưa. Tiếp viên hầu hết cũng là người gốc Ấn Độ đều mặc đồng phục áo dài Việt Nam. Nh́n thấy khách cầm đũa sành điệu là biết họ vào đây thường xuyên rồi. Đồ ăn Việt của ḿnh rẻ hơn đồ ăn các xứ khác nhiều. Họ ăn trưa ở đây cũng phải. Món ngon nhất mà chúng tôi ăn hôm nay là món ḅ tái chanh mà Thụy Nhă đă đi ăn thử trước rồi giớí thiệu lại.
Ăn trưa xong mới 2 giờ chiều, quay lại thăm Coral Castle đến 6 giờ chiều về đón Thụy Nhă, để cô em ngủ đẫy giấc mai c̣n có sức dẫn anh chị đi bơi. Coral Castle là một lâu đài bằng đá do ông Edward Leedskalnin làm từ 1923 đến 1951. Nào là bàn ghế, giường tủ...kể cả loa nghe nhạc cũng bằng...đá luôn. Tốn đến 1100 tấn đá chớ ít ỏi ǵ! Công nhận là công phu thật, đáng nể thật. Nhưng coi th́ được chớ biểu tôi bỏ gần 30 năm để ngồi đục đẽo cái đống đá đá sộ như vậy có cho vàng tôi cũng lắc đầu! Mất gần nửa đời người chớ bộ ít sao! Cuộc đời thiếu ǵ chuyện khác vui hơn để làm.
Về lại Cape Coral, đi ăn chiều với Thụy Nhă rồi đi tiếp Tampa. T́m được đến nhà Phương Dung cũng đă gần nửa đêm. Thăm hỏi qua loa rồi chúng tôi đi ngủ liền, sau một ngày dài đi giang hồ bây giờ mới thấy thấm mệt.
Hôm sau, chủ khách mới có thời giờ chào hỏi, tán dóc. Vợ chồng Phương Dung cũng đang có gia đ́nh người bạn thân từ San Francisco đến ở chơi. Cặp này cũng tên Hoàng và Thanh như vợ chồng tôi. Nói chuyện một lúc chủ khách đều hợp rơ nói cười vang nhà. Năm ngoái chúng tôi đă gặp nhau trong buổi phát giải của Việt báo, có đi ăn tiệm chung với nhau nhưng cục cưng của tôi gặp người lạ lần đầu thường ngậm miệng hến nên vợ chồng Phương Dung cứ tưởng chàng ta là người nghiêm nghị khó tính. Nay mới thấy anh Hoàng nhà ta cũng tếu lâm và ...hiền khô!
Hai vợ chồng Thy và Phương Dung đều dễ thương, cởi mở, hiếu khách, ăn nói có duyên và giỏi. Nhất là Phương Dung, đúng là một mẫu phụ nữ Việt Nam đầy đủ công, dung, ngôn, hạnh. Nh́n PD tôi chợt nhớ tới 2 câu thơ:
Ra đường em vẫn c̣n son, Về nhà em đă 4 con cùng chồng.
PD chẳng những xinh đẹp mà tề gia nội trợ cũng rất nhanh nhẹn, khéo léo. Chăm sóc chồng, 4 con nhỏ, 3 con chó và công việc của công ty mà lúc nào cô nàng cũng tươi tắn, vui vẻ, và ...xinh ơi là xinh. PD qua Mỹ từ nhỏ, mới học viết văn Việt mà hiểu biết và nói tiếng Việt nhuyễn lắm, ngay cả tiếng lóng, nói lái và nghĩa thanh, nghĩa tục. Ngoài ra PD c̣n có một tấm ḷng nhân hậu, rất tốt với mọi người. Tôi đă từng quen biết một số người đẹp. Họ thường quen được thiên hạ cưng ch́u phục vụ nên hơi vị kỷ, c̣n PD th́ ngược lại, chơi với ai cũng dành gánh những cái khó, cái nặng. Mấy ngày ở chơi biết được những cá tính, cách xử sự, quan niệm sống của các em chúng tôi càng ngày càng thương mến và cảm phục.
Phương Dung người lớn, lanh lợi, nấu nướng giỏi bao nhiêu th́ Thụy Nhă ngược lại rất con nít, tà tà và ...không biết nấu ăn. Thụy Nhă có đầu óc, suy nghĩ, tư tưởng sâu sắc và trưởng thành nhưng bên cạnh lại cư xử giống một đứa bé rất dễ thương. Chúng tôi chọc cô bé là người hai mặt. Ở chung vài hôm mới biết cái tính con nít này chứ trước đây thấy cô nhỏ lo cho anh chị Hai Lúa đi chơi tưởng cô nàng giỏi giang biết lo toan lắm chứ. Hôm trước, lúc c̣n ở khách sạn dưới Key West TN đă lên kế hoạch trước:
- Ngày mốt chị Phương Dung dẫn gia đ́nh người bạn đi Orlando để tụi nhỏ đi chơi Disney World một ngày. Anh chị lại không thích đi Disney World như vậy 3 người ḿnh đi ôm con Manatee bơi ở Crystal river nhen. Bạn em nói con Manatee này dễ thương lắm.
Tôi nói lại kế hoạch đi bơi cho cục cưng nghe. Anh chàng nghe ba chớp ba nháng thế nào tươi rói hỏi:
- Manatee là bạn của Thụy Nhă hở?
- Yamaha, Yà mà ham. Manatee là một con vật ǵ đó sống ở sông, ở biển. Ḿnh đi tàu tới đó rồi họ thả xuống sông mà bơi với nó. Nghe nói ôm bạn Thụy Nhă bơi, cái mặt hí hửng liền hà.
Anh chàng tưởng cô bạn nào đó của Thụy Nhă, rảnh rang đi bơi chung cho vui nên bé cái lầm! Chừng gặp mới biết được Manatee là một sinh vật, c̣n có tên khác là Sea cow. Cái tên Sea Cow có vẻ dễ h́nh dung hơn, khỏi bị lầm với tên người nhưng tôi thấy nó đâu giống con ḅ tí nào mà giống con mực hơn. Nhưng không phải là mực sống mà là mực đă bị mấy bà nội trợ ngắt đầu nhồi thịt vào rồi, nghĩa là ở giữa tṛn quay, căng phồng c̣n hai đầu th́ túm lại. Con mực nhồi này mà nặng khoảng 900 đến 1200 lb và dài cỡ 3 mét th́ gần giống con Manatee! Cái giống này hiền lành không gây hại ai, chỉ ăn rong, nhưng lại là chúa ṭ ṃ, thấy cái ǵ lạ là xán tới coi, được sờ soạn, vuốt ve lại càng khoái nữa, cho nên mới có cái dịch vụ đi bơi với tụi nó để dân Crystal River có thêm công ăn chuyện làm!
Crystal Manatee tour là một tour du lịch ở thành phố Crystal river, cách Tampa một tiếng rưỡi lái xe về phía bắc theo highway 19 (Địa chỉ 821 SE Highway 19 Crystal River, FL 34429). Chúng tôi chọn tour 8 tiếng đồng hồ, v́ loại tour 4 tiếng đă hết vé. Thuyền chúng tôi có 5 người: Một cặp vợ chồng người bản xứ, Thụy Nhă và vợ chồng tôi. Xuống tàu họ phát mỗi người một bộ đồ lặn bó sát người như người nhái. Chân vịt, kính lặn, phao bơi, sử dụng tùy nhu cầu. Thức ăn vặt và nước uống cũng tùy nghi sử dụng theo nhu cầu luôn. Thuyền chạy dọc trên sông Crystal để t́m Manatee, hễ thấy là đậu lại, cho khách xuống bơi ra coi. Mùa ấm này Manatee túa đi khắp nơi nên c̣n lại ít, khó t́m. Đến mùa lạnh, khoảng tháng 11 khi các nơi khác lạnh Manatee mới về vùng nước ấm này nhiều.
Mới đầu xuống sông bơi tôi cũng hơi quợn v́ nghe nói ở Florida có nhiều cá sấu. Thuyền trưởng cũng nói là không bảo đảm sông này không có cá sấu. Úi trời, lỡ xui có con nào đi lạc hoặc nó cũng ṭ ṃ muốn ôm con Manatee th́ tiêu đời ḿnh. Manatee đâu không thấy mà gặp nhằm con cá sấu hả miệng chờ sẵn th́ chết chắc. Nhưng thấy thiên hạ tỉnh queo coi trời như pha mà ḿnh lại nhát gan th́ quê độ nên thôi tôi cũng phú mạng ḿnh cho trời. Được một lúc thấy có mấy con vịt nhởn nhơ bơi lội xa xa, tôi cũng hơi yên tâm v́ nếu có cá sấu chắc nó đă xực mấy con vịt kia rồi, chắc không sao. Không biết tôi suy luận như vậy có đúng không nữa!
Cả buổi sáng cứ chạy ḷng ṿng, chúng tôi đành tạm hài ḷng nh́n ngắm những căn nhà nghỉ mát đẹp của những người giàu có cất dọc theo bờ sông. Thỉnh thoảng cũng đậu thuyền lại nhưng chỉ gặp các chú Manatee lười biếng, trồi đầu lên mặt nước ngáp một cái rồi lặn xuống ngủ tiếp. Lần dừng thuyền đầu tiên không ai thấy ǵ, lần thứ hai cô bạn Mỹ la hoảng khi đụng phải một chú Manatee, có lẽ chú cũng hoảng vía, nhắm mắt nhắm mũi chạy bừa lại đâm trúng cục cưng của tôi. Thấy mọi người xôn xao, Thụy Nhă sột ruột lắm, cố sức bơi theo nhưng gió mạnh và Thụy Nhă lại là một vận động viên bơi lội hạng ruồi nên cứ bị gió thổi đi chỗ khác! Cái mặt của cô em yêu thiên nhiên hoang dă này buồn thiu, tuyên bố là nếu hôm nay không sờ được bạn hiền Manatee th́ tháng 11 này sẽ quay lại. Lần dừng lại sau đó, may mắn chúng tôi gặp được một chú Manatee con nít, thích được vuốt ve nựng nịu nên cứ bơi ṿng ṿng theo chúng tôi. Vậy mà Hoàng phải vừa bơi vừa đẩy Thụy Nhă mới gặp bạn được. Lên bờ, mặt mày cô em tươi rói, hôm đó mà không gặp được Manatee không chừng cô em buồn bỏ cơm chớ chẳng chơi!
Đi xong tour này mỗi người khách được phát một coupon ăn trưa trị giá $10 ở tiệm ăn cạnh bến tàu. Cục cưng tôi nghi ngờ:
- Một kiểu kinh doanh khôn khéo của họ đây, họ biết khách bơi mấy tiếng đồng hồ đói, mười đồng có thấm ǵ, thế nào cũng phải ăn thêm. Lấy giá mắc một chút là bù được $10 đă cho rồi c̣n lời nữa là cái chắc.
Chúng tôi quyết định là chỉ mua đúng $30 tiền chùa, có đói th́ đi ăn phở thêm, ngon hơn. Nhưng thực sự lầm, chúng tôi mua chưa hết $30 mà đồ ăn ê hề, ăn không hết phải mang về.
Sáng hôm sau, ngày lễ độc lập 4/7, ba ông chồng đi câu cá, ba cô vợ đi chợ trời. Phương Dung giao cho Thụy Nhă trông coi mấy đứa con nít ở nhà. Cho con nít coi con nít, không biết lá lành có đùm nổi lá rách hay không! Nói vậy v́ Thụy Nhă trông có vẻ con nít, đến nỗi hôm đi bơi ở CrystaL river, “Cô lái đ̣” của chúng tôi ngạc nhiên khi biết không phải chúng tôi dẫn con gái ḿnh đi nghỉ hè.
Ba ông cùng với Triển là em trai của Thy dùng canô của Triển đến một chân cầu dưới Freeway để câu. Hồi nào tới giờ Hoàng chưa đi câu, tất cả được Thy chỉ dẫn từ đầu, cú đầu tiên quăng luôn vào bờ đá, mất cả ch́ lẫn lưỡi. Suốt buổi Hoàng cũng câu được hai con cá, nhưng chúng đều không có mặt trên bàn ăn ngày hôm sau v́ kích thước nhỏ quá phải quăng lại xuống biển. Hoàng Cali ngược lại, câu cá bự quá cũng phải ném trở lại. Hoàng cũng chụp ké mấy tấm h́nh tay cầm con cá bự này, để lâu lâu một chút sẽ đem ra khoe. Mới đi câu tŕnh độ vỡ ḷng nên cá đớp hết mồi hồi nào cũng không hay, lâu lâu kéo lên chỉ thấy c̣n cái lưỡi.
Ba bà th́ đi chợ trời mua rau. Chợ trời này rộng và có bán đủ thứ. Rau quả trái cây rất tươi nhưng không rẽ bao nhiêu. Chúng tôi mua tùm lum tà la, tay xách nách mang đủ thứ. Phương Dung kiếm đâu ra cái thùng, chấc vào 1 lô 1 lốc và dành khiêng một ḿnh, tội ghê. Cho nên tôi mới nói là việc nặng, việc khó PD cứ dành gánh vào ḿnh là vậy.
Về nhà Thiên Thanh và tôi phụ Phương Dung nấu bún riêu và làm gỏi xoài với ốc. Trước khi đi Tampa, Thụy Nhă đă quăng cáo:
- Anh chị đi kỳ này, chỉ cần ăn được món gỏi ốc của chị Phương Dung là lại tiền vé máy bay rồi.
Công nhận món bún riêu với gỏi ốc của Phương Dung quả là ngon tuyệt vời. Ốc này được bắt ở biển gần đó, cạy lấy ruột luộc bỏ tủ lạnh ăn từ từ. Tiếc là thời gian chúng tôi qua Florida thủy triều xuống nước rút quá trễ, không được hưởng thú đi bắt ốc.
Cánh đàn ông đi câu đem về cả thùng cá. Thy làm cá vừa nhanh vừa gọn rất nhà nghề. PD kể:
- Hồi em sinh con, ảnh bảo “Con ai đẻ nấy lo”, nên khi ảnh câu cá về em phán lại “Cá ai câu nấy làm”. Hahaha. Nhờ vậy ảnh mới làm cá giỏi như vậy đấy.
Nh́n qua nh́n lại, bữa ăn trưa đó không thấy Thụy Nhă đâu cả. Hồi năy đi chợ về thấy cô nàng chạy ra khoe thành tích là babysit tụi nhỏ giỏi lắm. Rồi có phụ mọi người lặt giá, nhặt tà tà từng cọng mà. Mọi người chạy khắp nhà t́m TN cứ sợ nhỏ giận lẫy v́ bị chê tánh con nít và làm bếp chậm chạp chứ. Rồi nghi cô nàng chắc bị đau bụng đi trốn chỗ nào gậm nhấm nổi đau một ḿnh đây, gọi phone cũng không nghe trả lời. Nhưng một lúc sau TN gọi lại nói đang ra ngoài mua thuốc đau bụng bảo mọi người đừng lo. Vậy là cả bọn yên tâm để phần gỏi cho cô nàng và nhào vô tả xung hữu đột thau gỏi sạch trơn.
Một lúc sau, khi hai gia đ́nh PD và Thiên Thanh đi lễ Thụy Nhă mới ḷ ḍ về, thậm thà thậm thụt như đang làm chuyện phi pháp. Cô nhỏ th́ thầm bí mật:
- Em mới ra ngoài mua bánh và hoa để surprise anh chị Thy Dung. Hôm nay kỷ niệm ngày ảnh chỉ dating 16 năm.
À, th́ ra vậy. Cô nhỏ bày biện bánh trái, cắm hoa để sẵn trong pḥng khách và ăn mặc như lễ hội để chờ gia đ́nh Thy-Dung về. Ai ngờ Phương Dung bước vào nhà nghe nói về chuyện này phán:
- Bày vẽ! Nhiều chuyện quá.
Nói th́ nói vậy nhưng mọi người ai cũng vui. Rồi chụp h́nh, nhắc lại chuyện xưa và chọc ghẹo nhau. Thụy Nhă là người vui nhất. Làm cho ai được vui là nhỏ vui. Bữa ăn chiều ngày hôm đó rất ngon và đông vui, có thêm một cặp hàng xóm của Phương Dung và Thy. Những câu tiếu lâm dí dỏm của mấy ông làm cho món ăn ngon miệng hơn. Sau bữa ăn, chúng tôi đi coi pháo bông mừng ngày độc lập ở thành phố St. Peterspurg.
Sáng hôm sau, chúng tôi đi tắm biển ở một băi biển cách nhà chừng một tiếng lái xe, đó là băi biển Fort De Soto. Biển êm, nước ấm, băi cát trắng mịn và sạch sẽ làm đám con nít mê mẩn đào bới, xây cất lâu đài thành quách. Có nhiều khu vực khác nhau: Bến thả thuyền, băi tắm nắng trống trăi, khu vực picnic có cây cối mát mẻ và bàn ghế. Chúng tôi chọn khu có bóng cây râm mát và có bàn ghế. Số người tham dự lúc này có thêm gia đ́nh Triển, em của Thy, thêm vào số đă có mặt hôm qua, vậy là trên 20. Đông vui nhưng cũng thấy ái ngại cho bà chủ nhà bận bịu chuẩn bị thực phẩm.
Băi biển này quả là số dách, số dách không phải chỉ v́ những đặc điểm mà tôi đă nói mà v́ nó c̣n chữa được bệnh “tiểu dọc đường” nữa. Khi chạy xe trên đường, cứ một vài giờ là cục cưng tôi phải ghé lại ở một trạm xăng hoặc rest area để tôi giải quyết bầu tâm sự. Đi dạo với cả nhóm cũng vậy, tôi cũng thường xuyên đi vào restroom nên Phương Dung biết ư, khi đến gần khu vực có restroom trước khi xuống băi tắm liền quay lại kêu chị Thanh để chỉ chỗ. Cô nàng c̣n chọc tôi:
- Chị Thanh xuống biển tắm là cái mặt tươi roi rói hà. Chỉ đâu cần xài restroom trên bờ.
Chiều đó, thưởng thức món cá hấp cuốn bánh tráng và cá chiên mà chúng tôi câu được từ hôm qua. Bữa tiệc từ giă có chút bùi ngùi, không biết đến khi nào mới gặp lại được. Ở chung và biết nhau mấy ngày nay, mọi người đều thương và quí mến nhau.
Sáng hôm sau, Thụy Nhă đưa chúng tôi ra phi trường. Chiều nay Thụy Nhă bắt đầu đi làm trở lại, tôi cũng vậy, c̣nThy đă đi làm từ sáng sớm hôm đó.
Ông bà ḿnh dạy là đi một ngày đàng học một sàng khôn, tôi đi chơi bảy ngày mà chẳng thấy khôn hơn được tí ti nào, nhưng vui lắm. Có dịp để mở rộng tầm mắt, thấy cái đẹp thiên nhiên của tạo hóa; thấy cái giỏi của con người biết khai thác thiên nhiên mà cấu trúc được nhiều công tŕnh đẹp và vĩ đại; và cái điều chính yếu làm chúng tôi vui là được quen với những người bạn rất giỏi, rất tốt, rất dễ thương này. Trong nhạc của Vũ Thành An có nói “Triệu người quen, có mấy người thân”, đâu dễ kiếm được những người bạn dễ thương như vậy! Cám ơn tất cả! Cảm ơn Việt báo đă cho cơ hội Viết về nước Mỹ để các tay bút tài tử chúng tôi ở khắp mọi nơi được cơ hội làm quen với nhau; cảm ơn Thụy Nhă đă thu xếp cho anh chị có được một chuyến du lịch, một kỳ honey moon tuyệt vời; cảm ơn Phương Dung, Thy rất hiếu khách và các bạn Florida đă giúp đỡ cho chúng tôi có một kỳ nghỉ đầy thân t́nh và vui vẻ, thú vị.
HẾT
Mai Thái
Vân
Thanh
|
|||||||
|
||||||||