C
ái tính
tui không hiểu sao không được nghiêm chỉnh đàng hoàng như người ta. Tui
thích cái ǵ tếu tếu, vui vui, quậy quậy. Lấy nhằm ông chồng thuộc dạng
nồi nào úp vung nấy nên tui càng ngày càng hư mà chẳng yểu điệu thục nữ
chút nào. Tui cứ sống lè phè, không đua tranh thiên hạ, không gấm vóc
ngọc ngà, không sắm sửa xa hoa, không đến chốn hội hè. Tui sống đơn giản,
vui vẻ, thoải mái, thích thơ Hồ xuân Hương,
thích văn Nguyễn thị Thanh
Trí (Thành, Nha Trang)...Nhắc đến Hồ xuân Hương, tui ngứa nghề nên cũng
muốn làm vài bài thơ con cóc tặng đám bạn nhí trong hăng cho vui. Đó là
những người bạn nhỏ dễ thương!
N
gười
đầu tiên tui nghĩ tới là con bé Ốc tiêu. Phải làm một bài thơ cho nó kẻo
nó trách sao em thân với chị mà chị toàn viết chuyện người khác. Ốc tiêu
hai mươi mấy tuổi rồi nhưng cái mặt non choẹt như mới mười ba. Nó là một
con nhỏ rất dễ thương, chịu chơi, miệng mồm nhanh nhẩu, không chịu thua
một ai. Nó có tên Ốc tiêu v́ nhỏ con chút xíu, kêu riết thấy cái tên ngồ
ngộ dễ thương nên chết tên đó luôn. Nhỏ con th́ ăn nhằm ǵ v́ Ốc tiêu có
thân h́nh rất ư hấp dẫn với ba ṿng perfect. Mấy anh chắc chắn bị đui
con mắt khi ngắm nó và thế nào cũng ngâm nga “thấy
em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương!”. Tui cứ phải dặn đi dặn lại
Ốc tiêu:
- Nếu
có chú hoặc anh nào đ̣i nhận em làm cháu nuôi hoặc làm em nuôi th́ đừng
có chịu nhen. V́ thói đời người ta nuôi con nào đều ăn thịt con đó.
Ốc tiêu
nhỏ con và “ngon độ”! Tui nghe nó kể nó cùng mấy đứa cháu rủ nhau đi
đánh lộn với người ta nữa đó. Gớm không! Nó làm tôi liên tưởng đến con
gà ri mà đi đá gà. Tui thương Ốc tiêu lắm nên phải vắt óc nghĩ ra một
bài thơ tặng nó cho nó vui. Tui vừa làm việc vừa nghĩ được mấy vần thơ
con cóc cho nó:
Ốc tiêu.
Ốc tiêu ơi hỡi Ốc
tiêu
Dừng chân anh tỏ
đôi điều được chăng?
Anh yêu cái tính bà
chằng
Môi xinh dảnh dảnh
hàm răng trắng ngà,
Yêu luôn cái tính
tà tà,
Gặp ai cũng ghẹo ba
hoa chích cḥe.
Yêu nhiều cái tính
ma le,
Xí xa xí xọn lè phè
dễ thương.
Nhớ hồi em “lái”
bên đường!!
Ngộ về mất ngủ vấn
vương suốt đời.
™™™
C
̣n một
đứa em khác nữa là Sơn. Sơn lấy tên Mỹ là Sonny nhưng tôi hay chọc hắn
là Sơn tặc. Sonny học chung với tui hồi ở trường College và cùng vào làm
chung trong Honey well. Hắn với tui h́nh như có duyên với nhau, hay cùng
chung hoạn nạn, và hay cùng làm việc chung. Hồi học hai lớp cuối ở
College, tui xính bính xang bang v́ thằng con bị bịnh; Sonny cũng c̣n
hơn tui nữa v́ vợ hắn gặp chuyện khi sinh nở, baby bị yếu nên hắn phải
chạy ra chạy vô hai chỗ để nuôi vợ và con. Những lần Honey well cho laid
off, hoặc down grade, surplus hắn và tui đều bị chung số phận. Sonny rất
có khiếu về máy móc và computer, mỗi lần gặp rắc rối ǵ tui cứ réo Sonny
ơi Sonny là hắn chạy tới giúp bà chị dỏm ngay.
Ǵ th́
ǵ, phải tặng cho tên này một bài con cóc, thế là tui làm ngay:
Sơn-ni
Sơn-ni ơi hỡi
Sơn-ni
Dừng chân em “nọi”
câu ń được chăng?
Nghe nhà anh có “bà
chằng”
Mà anh vẫn dạm lăng
nhăng kiếm bồ.
Anh ơi đừng kiếm
chi mô,
Ộc tiêu “ở vậy lấy
bồ” ni anh. (Available)
Mặc dù em tuổi c̣n
xanh,
Nhưng em rật thịch
mậy anh xồn xồn.
Nhợ hồi anh “lại”
bên đồn.
Em về mất ngủ mất
hồn v́ anh.
™™™
T
ui mang
cái bài thơ của Sonny đem tới gặp Ốc tiêu đưa cho nó và nhờ:
- Ốc
tiêu ơi. Chị có làm bài thơ tặng anh Sơn, em đưa cho ảnh dùm chị nghe.
Chọc ảnh cho vui.
Ốc tiêu
thích chí lắm, nhận liền. Tui cũng làm như thế với Sonny, đưa bài thơ
làm cho Ốc tiêu và nhờ:
- Sơn
ơi. Em đọc bài thơ chị làm chọc Ốc tiêu nè rồi đưa cho nó dùm chị nghe.
Sonny
đọc xong tức cười quá và nhận lời liền. Hai anh chị có biết đâu đứa nào
cũng có phần!
Đ
ến giờ
giải lao hai tên lao đi t́m nhau ngay. Sonny hí hửng móc túi đưa cho Ốc
tiêu:
- Có
anh kia nhờ đưa thư cho em nè.
Ai ngờ
Ốc tiêu cũng móc túi đưa lại cho hắn:
-Anh
cũng có thư.
Sonny
chưng hững! Tui đứng đằng xa nh́n tới thấy hai cái mặt tẽn ṭ mà mắc
cười quá đỗi. Hai tên nhóc đọc thơ con cóc xong c̣n làm bộ đá lông nheo
nhau cụp cụp nữa chứ. Thật là vui. Sonny hăm he:
- Em sẽ
làm thơ hoặc viết bài trả thù. Hăy đợi đấy.
N
ạn nhân
thứ ba được tui chấm là Long. Long cũng học chung lớp điện và vào Honey
well cùng lúc với Ốc tiêu. Long thông minh, học giỏi, tính t́nh dễ
thương. Hắn chịu khó lắm, vừa đi làm technician, vừa học thêm lớp tiện,
overtime mấy cũng không bỏ. Tui chọc hắn làm nghề đô vật tức là đô la
vật nó.
N
hắc đến
lớp tiện, cũng vui. Tụi tui bốn người Ốc tiêu, Long, Sơn và tui rủ nhau
đi học thêm nghề tiện pḥng thân lỡ hăng có laid off technician th́
chuyển ngành. Đi học có hăng trả tiền mà, sợ ǵ không đi. Ngày đầu tiên
thày phát cho mỗi đứa một cục sắt, bảo mài bốn cạnh, bốn góc. Tui nghĩ
ḿnh lâu nay khéo tay, mài dễ ợt. Vậy mà mài bên này, méo bên kia, sửa
tới sửa lui cục sắt c̣n nhỏ xíu. Mài cả tuần, cả đêm nằm mơ cũng thấy
mài luôn đó, thế mà cũng không xong. Cuối cùng Long phải tiếp tay mài
lại cục mới cho bà chị tui mới qua được ải đầu tiên. Rồi sau đó thêm
nhiều thứ nữa, đa số hết Long rồi Sơn làm dùm phần thực hành, c̣n tui
phần tính toán. Con Ốc tiêu th́ lanh đàng trời, nó chạy tới chạy lui
ngoại giao nhờ vả mấy chú, mấy anh cuối cùng nó hoàn tất sớm hơn cả bọn.
Nghĩ lại thấy ḿnh cũng được Long nhà ta giúp đỡ nhiều đấy chứ, phải
tặng hắn một bài thơ đền ơn cho nó vui, thế là tui e-mail cho anh chàng
ngay. E-mail của hắn lấy tên Khunglong.
Khủng Long
Con rồng rớt xuống trần gian,
Uốn qua uốn lại
thành chàng Khủng Long.
Long ta là giống
Tiên Rồng,
Hàm râu cá chép,
lưng ong, mày ngài.
Sức hùm
đô vật thua ai!
Mưa giông, sét phủ
sức trai sợ ǵ.
Sống đời cóc
sợ ai khi,
Nhe răng như khỉ
cười kh́ coi pha.
™™™
T
ôi gọi
phone báo cho Long:
- Long
ơi, mở e-mail đi. Chị tặng em bài thơ. Đố em hiểu được ư chị.
Giọng
Long hốt hoảng:
- Chị
Thanh ơi! Em cùng phe với chị mà, em đâu có làm ǵ nên tội.
- Đâu
phải ai cũng hân hạnh được chị tặng thơ. Sao em đành từ chối? Thương lắm
chị mới bỏ thời gian và chất xám làm quà cho em đó.
Giọng
Long thiểu năo:
- Dạ!
Em cám ơn chị.
Sau khi
đọc xong bài thơ, Long thích lắm. Hắn không để ư tôi ví hắn bằng đủ loại
thú vật. Nhưng biết rồi, hắn cười hoan hỉ mà không giận:
- May
quá, làm thú vật đỡ hơn súc vật!
Thật là
bản lănh và dễ thương!
™™™
H
ôm nay
đi làm anh chàng Sơn phục thù, ghép đôi tui với anh Mẫn làm chung pḥng.
Anh Mẫn lớn hơn tui vài tuổi, khá đẹp trai nhưng dĩ nhiên không bằng
chồng tui rồi:
- Chị
Thanh dạo này gió xuân phơi phới. Có người để ư!
- Em
thấy hai đứa chị xứng đôi không?
Hồi giờ
nghề của tui là chọc người ta chứ hắn làm sao mà chọc tui được. Tui đọc
cho Sơn nghe hai câu thơ của Nguyễn Bính và nói sẽ gởi cho anh Mẫn:
“ Em nghe họ nói phong phanh,
H́nh như
họ biết chúng ḿnh với nhau”
Sơn
thách:
- Chị
dám không đó.
- Chị
sẽ làm thành một bài rồi gởi cho ảnh chứ sợ ǵ.
Thế là
bài thơ t́nh cho anh Mẫn ra đời, sẵn chọc anh này luôn cho đủ bộ.
“Em nghe họ nói
phong phanh,
H́nh như họ biết
chúng ḿnh với nhau”.
Mặc dù không phải
t́nh đầu,
Mong anh đừng ngại
đến sau mà buồn.
Em về sẽ đóng cửa
buồng,
Xin chồng cho phép
chung xuồng với anh.
™™™
T
ui đưa
bài thơ cho anh Mẫn trước mặt tụi nhỏ để coi ảnh có bị mắc cỡ không. Anh
ta chỉ cười cười không nói, một lúc sau gọi điện hỏi tôi:
- Chị
nghe ai đồn vậy hở?
Chẳng
lẽ ảnh không biết là tui trích thơ của Nguyễn Bính để chọc, hiền thế?!
- Th́
tụi Sonny và Ốc tiêu đồn chứ ai. Tụi nó muốn trả thù nên ghép đôi tôi
với anh đó. Tôi mà mắc cở là tụi nó khoái chí nên sẵn chọc anh luôn cho
vui. Nếu có ǵ đụng chạm th́ bỏ qua nghe.
N
gày hôm
sau, tui mới biết là “vỏ quít dày, móng tay nhọn. Anh Mẫn đưa cho tui
một bài thơ. Wow! Không ngờ sư phụ này làm thơ cũng hay dữ. Tui giỡn bạo
mà anh ta c̣n bạo hơn. Anh ta nói:
- Chị
coi tôi có bằng chị không?
Nợ nhau Anh có sá
chi,
“Chung xuồng” cũng
muốn, đêm về chung xe.
Khi xưa chẳng một
lời thề,
Mà nay lúc gặp,
những mê từ đầu.
Chờ nhau chờ đến
bao lâu,
Bây chừ chỉ muốn
một câu chung t́nh.
Em ơi! Anh muốn
chúng ḿnh,
Thiên hạ bàn tán
cuộc t́nh đôi ta.
Nếu như em chẳng nói ra…
Tui về
kể và đọc hai bài thơ t́nh rùng rợn này cho ông xă nghe, thế là anh
chàng thân mến của tui cũng làm thi sĩ luôn. Ảnh viết:
Em về kể với chồng
con,
Chồng em ảnh bảo
anh c̣n ngây thơ
Nh́n nàng tưởng
giống ma sơ* (Em hiền như ma-sơ)
Sống chung mới biết
ngờ ngờ nhện tinh,
Ảnh thà chịu khổ
một ḿnh
Chung thân hết kiếp
hy sinh cho đời.
Ngàn đời nói chỉ
một lời,
Đừng đùa với lửa,
ông trời đốt cho.
P
hải,
đừng đùa với lửa. Phải biết dừng chân đúng nơi, đúng lúc. “Thi sĩ quậy”
tui chỉ mong đem lại nụ cười cho đời, và cho người.
“Hăy
vui lên bạn ơi!”
… ?
˜
{ ™
@ ….