![]()
|
||||||
|
… ? ˜ { ™ @ ….
Sau này khi cưới nhau xong, mỗi lần chở vợ về quê cúng giỗ cha mẹ, Chí đều dặn trước nàng:
- Em không biết nấu nướng th́ phụ anh bưng thức ăn lên bàn thờ và lạy ông bà cha mẹ, mấy chị sẽ thương em lắm. Biết không?
- Dạ!
Vành Khuyên rất nghe lời chồng khuyên bảo dặn ḍ. Nàng cũng dọn bàn thờ, rồi thắp nhang lạy theo nghi lễ cổ truyền. Mấy chị của Chí cảm động lắm v́ nghe nói bên Thiên Chúa họ không làm lễ thắp nhang hoặc lạy bàn thờ Phật. Nàng lại thưa gởi với mấy chị và anh rể rất tôn kính, lễ phép nên lần lần họ đều thương mến. Nhất là đám cháu, tụi nó mê Mợ Út như điếu đổ v́ Mợ Út thật là chịu chơi, vui vẻ, lắm tṛ, lại thông thái biết đủ thứ.
™™™
Chí và Khuyên làm đám cưới năm 1987. Họa Mi mua tặng quà cưới cho Khuyên cả thùng xà pḥng thơm với lời đề tặng:
- “Chị Hai tắm cho hết thúi”.
Con em thật có máu hài. Nó có lần nghe Khuyên dẫn lời Ma Soeur để nói với Chí khi anh rủ nàng đi xi nê nên có cơ hội là đía bà chị thẳng cánh ngay.
Hai vợ chồng mới cưới thuê một căn nhà nhỏ ở Phú Nhuận chỉ cách nhà cha mẹ của Khuyên vài ba trăm mét để ở. Vợ anh muốn thường xuyên về nhà nhơng nhẽo cha mẹ và chơi những tṛ trẻ con của nàng với tụi nhóc xóm cũ nên anh thương vợ cũng chiều ư nàng. Khuyên vẫn tiếp tục nghề dạy kèm sinh ngữ và dạy piano. Chí làm cho một xưởng cơ khí sửa chữa ô tô. Kinh tế gia đ́nh cũng tạm ổn.
Khuyên là một phụ nữ ít khi quan tâm đến vật chất, và tiền bạc. Nàng cứ hồn nhiên mà sống. Đối với nàng “hạnh phúc là yêu những ǵ ḿnh đang có”, và nàng rất hạnh phúc với t́nh yêu và sự bảo bọc của chồng. Ngày chơi với trẻ nít, đêm về chơi tṛ…vợ chồng. Thùng xà bông thơm của cô em tặng chỉ thoáng là xài hết sạch, phải mua thêm không biết bao nhiêu mà kể. Nàng hay nhơng nhẽo với Chí:
- Anh ơi. Em có thúi không hở?
Và Chí luôn hôn lên má vợ:
- Em luôn thơm như…múi mít mà, cưng ơi! Đừng lo, ma soeur của em nói không đúng đâu.
Có lẽ v́ nhơng nhẽo kiểu này nhiều quá nên cứ mỗi hai năm nàng sinh một nhóc trai gái xen kẽ. Đến năm 1994 khi được chấp thuận cho định cư ở Hoa Kỳ theo diện HO th́ gia đ́nh Trí Khuyên đă thành đại gia đ́nh 6 người trai gái đề huề.
Qua xứ người, tất cả đều bắt đầu từ số không. Cũng may nhờ có chương tŕnh welfare giúp đỡ thời gian đầu nên Chí không cần phải đi làm ngay mà có thể đăng kư đi học ESL (tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai) và đồng thời học ngành “Auto Repair” cho hợp với năng khiếu và sở trường của ḿnh.
Khuyên ở nhà săn sóc đám nhóc và nhận dạy kèm đàn piano. Giờ đây mẹ cũng thông qua tṛ chơi mà giáo dục trẻ nên trong nhà lúc nào cũng tưng bừng tiếng cười rộn ră. Giờ th́ cần ǵ phải đi đâu xa để t́m bạn chơi.
C̣n Chí! Đi học về là nhào vô bếp nấu nướng phục vụ ngay. Anh vẫn giữ được lời hứa với cha mẹ vợ là không bao giờ để Khuyên đụng vào bếp núc. Trong khi Chí bận rộn xào xào nấu nấu th́ mấy mẹ con vô tư nô đùa rộn ràng. Bạn bè Chí khi tới chơi thấy cảnh đó hỏi anh:
- Sao anh không bảo chị ấy mà cứ để chỉ chơi tṛ con nít măi vậy?
Chí vẫn vui vẻ nói:
- Hăy để bả trong thế giới riêng của ḿnh.
Nhưng c̣n thế giới của Chí trở thành thế nào? Nhiều hôm muốn được yên tĩnh, anh chui vào pḥng và mới nằm yên được một vài phút là nghe tiếng tu huưt kêu vang. Tiếp theo là tiếng hô dơng dạc của chị nàng:
- Hăy t́m anh chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa ra đây!
Bây giờ th́ thằng Gù Nhà thờ Đức Bà có trốn trên nóc chuông, Quan vân Trường có chịu đi tiểu lộ, Vơ Đại Lang có trốn xuống gầm giường, hoặc anh Chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa có theo bong bóng bay lên trời cũng bị bọn nhóc bắt ra nộp mạng cho mẹ chúng!
Và Chí lúc đó chỉ muốn tàng h́nh để t́m một thế giới riêng của ḿnh mà vợ con anh không thể nào t́m ra.
™™™
Một điều làm cho Chí bận tâm từ ngày qua Mỹ là không biết vợ cũ và con trai lớn của anh hiện đang sinh sống thế nào ở Na uy. Khuyên có người bạn thân cũng ở Na uy nên nàng biết ư chồng nhờ bạn ḍ la tin tức. Vợ cũ của Chí nay đă là chủ một hăng làm bánh ḿ và rất giàu có, hạnh phúc. Bà ta đă có thêm 4 đứa con với người chồng sau. C̣n con trai lớn của Chí là B́nh đă ra trường, hiện là một bác sĩ thú y và có pḥng mạch riêng. Sau này B́nh có qua Mỹ thăm người cha ruột. B́nh cho biết người cha kế là một người rất tốt, đă đối xử với con riêng của vợ như con ruột. Chí biết vậy cũng an tâm và thật sự mừng cho vợ cũ và con ḿnh.
Chí tốt nghiệp ra trường, kiếm được việc làm th́ đứa út đến tuổi đi học. Khuyên cũng thu xếp đến trường. Nàng đă giỏi sinh ngữ nên có thể ghi tên thẳng vào chương tŕnh Đại học. Khuyên chọn học ngành Social Worker v́ rất thích những công việc xă hội, và một phần v́ nàng không giỏi Toán. Khuyên là một người không thông minh nhưng rất cần cù, bền chí. Nàng như một con rùa, chậm chậm ḅ cho đến đích mới thôi.
Trong cuộc sống vợ chồng. Chí là bóng mát, là chỗ nương tựa của nàng. Anh yêu cái tính ngây ngơ của vợ, đồng thời cũng khâm phục cái tính khí mạnh mẽ, dứt khoát, không lây nhây dây dưa của nàng. Khi Khuyên đă quyết định nên làm chuyện ǵ là nàng cố gắng tới cùng dù gặp muôn vàn khó khăn. Trong gia đ́nh, việc lớn việc nhỏ đều do Chí quyết định và Khuyên là người vợ vâng lời chồng. Nhưng ra đời, Chí là người hay ngại ngùng, tự chịu phần thua thiệt có lẽ một phần cũng v́ tiếng Anh bị hạn chế. Lúc này là lúc người vợ của chàng ra tay giải quyết mọi chuyện.
Ngày xưa c̣n sống bên quê nhà, Vành Khuyên không thể thích nghi với một xă hội đầy những ḷn lách, mánh mum. Nhưng với cuộc sống ở xứ sở mới này, mọi việc đều được sắp đặt một cách nguyên tắc, rạch ṛi đâu ra đó th́ nàng tỏ ra rất thoải mái và dễ dàng phát huy sở trường của ḿnh. Khuyên cương quyết, mạnh mẽ đối đầu với những trở ngại và nàng chính là người đại diện cho gia đ́nh để giao tiếp với xă hội bên ngoài từ việc trường lớp họp hành cho các con, đi bệnh viện, hoặc liên lạc với những trường sở công cộng khác.
Đến khi Khuyên ra trường kiếm được việc làm là một Social Worker th́ Chí bắt đầu ngă bịnh. Thời gian trong tù lao động cực khổ, thiếu ăn và những tai nạn gần chết đă ảnh hưởng đến sức khỏe anh sau này. Chí bị bịnh thấp khớp và đồng thời bị bệnh Parkinson. Nhưng v́ con đông nên anh vẫn phải đi làm.
Khuyên vẫn c̣n là một phụ nữ không ham mê vật chất, tiền tài. Ngày xưa, và cả măi đến ngày nay sống trong một xứ sở đầy vật chất xa hoa quyến rủ, nàng vẫn không thay đổi. B́nh an trong tâm hồn, vui với những điều đơn giản, và sống có ích với đời, với mọi người là hạnh phúc rồi. Nàng luôn luôn tạo ra một thế giới lạc quan muôn ngàn màu sắc cho mọi người xung quanh, giúp Chí có thêm sức mạnh để chống đỡ với bệnh tật.
™™™
Một ngày nọ, Chí và Khuyên tới dự party của nhà bạn. Chủ nhà tặng mỗi gia đ́nh khách một vé số power ball lấy hên, Khuyên thuận tay bỏ vào túi quần rồi quên bẵng.
Một tuần sau người bạn gọi tới:
- Chúc mừng ông bà nhé. Sao không thấy đăi tụi tui mà im ru vậy?
Chí ngạc nhiên:
- Ông nói ǵ tui không hiểu? Tui có ǵ mừng đâu!
- Giỡn hoài cha nội! Giấu kỹ quá đấy nhé.
Chí tưởng bị chọc:
- Thôi đi cha. Cái ǵ th́ nói đi, tui có ǵ mà giấu.
Đến phiên người bạn ngạc nhiên:
- Ủa, chớ ông bà chưa biết ǵ hả? Vé số hôm bữa tui tặng trúng rồi có biết không?
Chí vẫn chưa nhớ ra nên hỏi:
- Vé số nào? Sao lại trúng?
Người bạn bắt đầu bực ḿnh tưởng Chí đùa dai:
- Cha nội! Sao không nhớ ǵ hết vậy? Hôm bữa party ở nhà tui có tặng mỗi gia đ́nh một vé số lấy hên đó, nhớ không? Vé của ông bà trúng rồi đó. Tui ghi lại mấy vé số đă mua, mấy gia đ́nh kia không có ai trúng vậy th́ ông bà cầm tấm vé trúng chứ ai nữa.
Chí giờ mới nhớ ra:
- Ờ há! Bữa giờ quên mất đâu có nhớ. Mà cũng không biết cái vé nó nằm ở đâu nữa. Để tui hỏi bả thử xem. Mà vé số đó trúng bao nhiêu?
- 200 ngàn đô la Mỹ đó cha. T́m cho kỹ đi rồi báo tin cho tui biết ngay nha.
Chí cúp máy, cuống cuồng kêu vợ:
- Khuyên ơi! Tấm vé số hôm bữa đi nhà anh Nghi cho đâu rồi em. Trúng 200 ngàn đô rồi đó.
Khuyên đang tắm, ong ỏng ca bên trong. Nàng có tật vừa tắm vừa ca hát tưng bừng, lại c̣n làm thêm tiếng trống:
- “Lời thiêng dâng chúa từ trong đáy tim âm thầm…Cà xịch! Cà xịch…”
“Trời ơi! Dâng chúa mà trần truồng như thế Chúa nào dám nhận” Chí nghĩ thầm khi nghe lời vợ ca từ trong. Anh đập cửa kêu lớn:
- Má nó ơi! Nghe nói nè. Vé số hôm bữa anh Nghi cho đâu rồi?
Khuyên hỏi lại:
- Bỏ đâu quên mất rồi. Hỏi làm chi vậy?
- Trời ơi th́ phải có chuyện rồi. Tắm lẹ lên rồi ra t́m nó đi. Trúng 200 ngàn đô lận đó.
Khuyên nghe nói lật đật mặc quần áo chạy ra. Nàng chạy đi lục tung giỏ xách, rồi lục hộc tủ và th́nh ĺnh nhớ lại kêu trời:
- Chúa ơi chết con! H́nh như em c̣n bỏ trong túi quần. Mà quần áo mới giặt sấy tối hôm qua. Không biết nó có sao không?
Chí nghe nói mà thất kinh hồn vía. Cả hai vợ chồng chạy vào pḥng giặt đồ moi quần áo đang c̣n trong máy sấy ra và t́m cái quần tây màu xanh nàng mặc hôm đi party. Trong túi quần là tấm vé số nhàu nát, mờ xịt, chẳng nh́n ra con số nào cả.
Hai vợ chồng đứng lặng người ra một lúc lâu, rồi Khuyên run run nói:
- Có chắc là vé số này trúng không hở anh?
Chí lập lại lời của bạn nói hồi năy cho Khuyên nghe. Nàng đề nghị:
- Ḿnh thử đi soi nó dưới kính hiển vi để coi c̣n nh́n được con số không?
Nỗi tức giận bỗng dưng trào dâng trong ḷng Chí, anh gắt:
- Soi ǵ mà soi! Tờ vé số thiếu điều nát bét rồi mà c̣n đ̣i soi đ̣i ngó. Đầu óc ǵ mà cứ để trên mây trên gió, có tiền mà cũng không biết giữ.
- Em có biết là nó trúng đâu. Anh biết rồi mà, em đâu có để ư đến tiền bạc…
- Vợ người ta th́ lo giữ tiền cành cạch. C̣n vợ tui th́ lo cái ǵ đâu không…Trời ơi là trời!
Chí bứt tóc bứt tai tiếc của. Rồi anh nghĩ đến mấy người bạn sẽ cho là ḿnh nói xạo và tham lam muốn hưởng một ḿnh. Trời ơi 200 ngàn đô la Mỹ là một gia tài lớn làm biết bao nhiêu lâu mới có. Càng nghĩ càng giận vợ. Anh dằn dỗi thêm:
- Tui đă dặn là trước khi giặt đồ phải xét lại và moi hết mấy cái túi mà không chịu nghe lời, cứ ẩu tả quen.
Khuyên biết lỗi nên đứng im tiu nghỉu không nói lời nào. Nàng ít khi căi lại chồng v́ biết là khi giận hay mất khôn. Hăy để đối phương nói cho hả hê rồi sau đó nói hoặc phân trần th́ mới có hiệu quả. Một phần nàng cũng đang tiếc ngẩn tiếc ngơ. Nói là nàng không màng đến tiền bạc hoàn toàn th́ chắc là không đúng hẳn rồi. Lâu nay Chí lo và nắm kinh tế gia đ́nh, Khuyên không quan tâm đến v́ nghĩ rằng nếu không tiêu xài phung phí, sắm sửa xa hoa th́ nhu cầu đâu có bao nhiêu mà cần nhiều tiền. Nhưng nay khi không bỗng một số tiền lớn trên trời rớt xuống, con người chứ có phải Thánh đâu mà không động ḷng. Ḷng tham của con người lâu nay nằm im đâu đó bỗng dưng thức dậy, thôi thúc và tấn công sự lănh đạm trước tiền tài của nàng lâu nay.
Mấy ngày sau, gia đ́nh Chí Khuyên như bị một màn sương bao phủ. Cứ tiếc ngẩn tiếc ngơ, rồi lại tự nhủ ḷng là thôi đừng nghĩ đến nữa, cứ xem như một giấc mơ. Nhất là Khuyên, lâu nay nàng rất cương quyết và dứt khoát, nhưng không hiểu sao lần này cứ bị tờ vé số ám ảnh ngày đêm. Nh́n chồng bịnh hoạn, đau nhức mà vẫn phải lê thân đi làm th́ nàng lại tự trách lấy ḿnh. Nếu nàng không vô ư th́ ngày nay Chí có thể về hưu sớm cho đỡ cực thân rồi. Hỡi ôi là mănh lực của đồng tiền! May mà chỉ mất 200 ngàn chứ mất 200 triệu chắc điên lắm chứ chẳng chơi.
Người ta bảo “Tiền tài là vật ngoài thân”, nhưng cũng có người cho rằng “Đồng tiền liền khúc ruột”. Khuyên không hiểu sao “Cái vật ngoài thân” này chưa chi đă làm cho nàng đau thắt cả ruột mỗi khi nghĩ đến. Nhất là sự tự trách cứ dằn vặt nàng ngày đêm…Trúng số đâu không thấy mà mệt và bần thần cả người như bị trúng gió. Mấy đứa nhỏ rủ mẹ chơi tṛ chơi nhưng mẹ chúng cứ rũ ra như cọng bún, không hứng thú mà chơi chút nào cả. Chí thấy vợ như vậy cũng phải khuyên nhủ và chọc cho nàng vui mà chẳng ăn thua ǵ.
™™™
Qua tuần lễ kế, người bạn tặng vé số gọi lại lần nữa:
- Nè, báo tin cho ông bà biết là tấm vé số của ông bà không trúng đâu. Ông Ngọc Trân trúng mà ổng giấu. Con Phú con ổng lên trường nói cho con bé tui biết đó.
Chí và Khuyên nghe xong ôm nhau nhảy lên reo ḥ mừng rỡ...như trúng độc đắc. Hai người đều cảm thấy như vừa trút được gánh nặng ngàn cân, người nhẹ nhàng bay bỗng hẳn đi. Sự b́nh an tràn ngập cả tâm hồn bởi v́ không có ǵ để mất. Hóa ra người ta nói không quan tâm đến tiền là bởi v́ không có tiền. Chí bắt chước nhà Phật chấp tay xá Khuyên và nói:
- “Nam Mô A Di Đà Phật! Không Tức Thị Sắc! Sắc Tức Thị Không!”
Khuyên cũng kêu lên:
- Chúa ơi! Mấy bữa nay rầu rĩ cả ruột gan v́ một con số không to tướng. Ḿnh không c̣n là ḿnh nữa!
- Không phải ḿnh không c̣n là ḿnh mà nói đúng ra khi gặp chuyện th́ ḿnh mới sống với con người thật của ḿnh đó em à. Mà này! Anh cưới được em là trúng được vé số độc đắc rồi. Giải độc đắc này là nhất trên đời đó em ơi!
Ngoài kia, sương mù tan hẳn. Bầu trời rực rỡ nắng vàng. Những tia nắng lung linh nhảy nhót tung tăng chào đón một ngày tươi đẹp.
Trời xanh! xanh quá ai ơi! Gió reo, cây hát, cuộc đời đẹp sao.
… ? ˜ { ™ @ …. Mai Thái Vân Thanh
q
Thanh Mai
q
|
|||||
|
||||||