![]()
|
|||||||
|
Tôi biết được cái tên Minnesota khi nhận được lá thư Ba tôi gởi về từ trại tỵ nạn Philippine báo tin là Ba và hai em tôi được định cư ở tiểu bang này. Vài tháng sau, khi trải qua mùa đông đầu tiên, Ba tôi diễn tả về cái lạnh của Minnesota mà rùng ḿnh. Ba kể trời lạnh đến nỗi nếu ra đường không che kín thân thể th́ mũi, tai có thể đông đá và khi búng một cái nó có thể găy; tuyết nhiều khi che kín cả nhà cửa không thể chui ra ngoài; những hồ nước lớn cỡ hồ Xuân Hương ở Đà Lạt cũng đông đá và có thể lái xe tải chạy ṿng ṿng trên đó. Ba c̣n đùa là lỡ có mắc tiểu, đi tiểu đâu đó ngoài trời th́ sẽ thấy nước tiểu đông cứng thành ṿi.
Ba và cô em gái của tôi ở Minnesota được vài năm th́ dọn về California ở nên khi chúng tôi được Ba bảo lănh cũng qua California. Lúc đó tôi nghĩ là cái địa danh Minnesota cũng chỉ là một cái tên được nghe qua trong đời ḿnh, không ngờ tôi lại có cái cơ duyên gắn bó với nó hơn chục năm trời nay.
Gần hai tháng sống ở California, vợ chồng tôi vẫn chưa t́m ra việc làm, hôm đưa đứa con nhỏ đi khám bệnh mắt bẩm sinh, có cô y tá nói:
- Nhiều chuyên gia mắt nhi đang làm việc ở Minnesota, có cơ hội chữa trị cho cháu ở đó hy vọng sẽ tốt hơn.
Cô khác nói thêm:
- Bịnh viện Mayo ở Minnesota là bệnh viện giỏi nhất nước Mỹ!
Một cái tin cho dù là chưa được tường tận nhưng nó điểm vào đúng ngay cái mục đích lớn nhất của tôi khi di cư sang đây cho nên cũng khiến tôi suy nghĩ nhiều sau đó. Rồi lời nói của cậu em út hôm từ Minnesota sang thăm chúng tôi cũng cứ văng vẳng trong đầu:
- Anh chị nhắm không xong th́ lên Minnesota lập nghiệp, trên đó tuy mùa đông có lạnh lẽo nhưng t́nh người ấm áp, cơ hội để ổn định lớn lắm.
Chúng tôi tuy cũng lo lắng, nhưng rồi:
Cũng liều nhắm mắt đưa chân Để xem con tạo xoay vần ra sao.
Quả nhiên, con tạo đă xoay ṿng theo đúng cái hướng mà chúng tôi mong đợi. Con tôi đang được các bác sĩ hàng đầu của khoa mắt chữa trị, vợ chồng tôi có việc làm cả. Tiếng lành đồn xa, Thương là bạn cùng lớp thời Trung học của tôi đă sang Mỹ trước tôi hai năm cũng chưa có được những bước tiến như đă mong đợi, sau vài lần nói chuyện với tôi, cũng mạnh dạn rời California sang đây lập nghiệp. Gia đ́nh Thương cũng nhanh chóng phát triển được ở vùng đất mới này.
Sau ba năm, chúng tôi đă mua được căn nhà vừa túi tiền, tuy cũ mà rộng răi. Có được căn nhà rồi, tôi có dịp đón những người thân của ḿnh.
Đầu tiên là gia đ́nh bác Lâm! Hai bác là bạn thân của Ba Má tôi từ thưở xa lắc xa lơ tôi chưa đẻ ra ḱa. Hai bác ở Nha trang mới qua Mỹ theo diện bảo lănh nên không được sự giúp đỡ của tiểu bang California. Chúng tôi mời hai bác tạm thời qua ở với chúng tôi để xin bảo hiểm y tế chữa mắt cho bác gái. Lúc đó mắt bác gái bị cườm không thấy rơ cho lắm, cần phải giải phẫu, mà ở Mỹ này nếu không có bảo hiểm th́ tiền đâu mà trả viện phí cho nỗi. Thế là hai bác bay qua Minnesota và được xếp vào pḥng “Master bedroom” ở tầng trệt.
Bác trai là một người phóng khoáng, sống chí t́nh với bạn bè, cho nên không những chỉ thân với ba má tôi mà đám con cháu chúng tôi cũng quí Bác lắm. Ngày chúng tôi rời Việt Nam, Bác đă ân cần dặn ḍ:
- Các con ra đi , Bác không có ǵ gởi tặng, Bác chỉ có một điều tâm đắc nói lại với con là “có trí không bằng có chí”. Người ta có trí th́ một hai năm có thể đạt mục đích. Ḿnh nếu không có trí bằng th́ có thể chậm hơn, năm hay mười năm cũng sẽ đi đến đích thôi. Đường đời vốn không bằng phẳng, các con có chí th́ sẽ dễ dàng đứng dậy đi tiếp sau những lần vấp ngă.
Bác Lâm trai lúc lên Minnesota mới trên sáu chục. Tướng Bác c̣n phong độ lắm. Bác cao, khỏe, tiếng nói sang sảng và đặc biệt ăn nói rất có duyên. Nh́n Bác là tôi nghĩ đến nhân vật Đoàn chính Thuần trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Cũng như vương gia họ Đoàn, biết bao nhiêu trái tim của các thiếu phụ đă thổn thức v́ Bác. Bác đă xếp tất cả vào trái tim nhiều ngăn của ḿnh.
C̣n bác gái th́ hiền, dịu dàng, và chịu đựng. Bác đă đổ nước mắt nhiều v́ cái tính đa t́nh của Đoàn chính Thuần. Cả một đời của bác, chịu đựng sự bất công của gia đ́nh và xă hội v́ sự phong kiến trọng nam khinh nữ từ khi thơ ấu; lớn lên lấy chồng có con th́ hy sinh quên ḿnh lo cho chồng con. Với tấm ḷng chân t́nh, Bác hy vọng cái gă đa t́nh lang sẽ như lá rụng về cội. Lá rụng về cội th́ lá đă héo khô rồi, cội ơi.
Bác trai săn sóc và lo cho sức khỏe của bác gái lắm. Chàng đọc báo, rủ rỉ kể chuyện cho nàng nghe. Nàng hay bị đau nhức khớp chân nên ảnh sức dầu rồi xoa bóp chân cho nàng suốt, t́nh lắm. Tụi tôi thấy vậy chọc:
- Xem đôi uyên ương thấy dễ thương quá.
Bác gái cười nhưng nói giọng hơi cay đắng:
- Ổng thành Nhạc bất Quần rồi mới được vậy đó con ơi!
Cặp trú khách thứ hai già hơn, dọn tới một tháng sau hai bác Lâm, là Cô Dượng Hai của tôi. Cô Hai là chị ruột của Ba tôi. Cô lúc đó sáu mươi bảy tuổi, c̣n dượng bảy mươi bảy. Cô là xếp, là manager, là đầu bếp, là baby sister, là thợ cắt tóc, là cục cưng của Dượng. Cô Dượng rất đẹp lăo. Ngày xưa cô là hoa khôi trong vùng, Dượng đi ngang nhà thấy người đẹp mê mẩn quá giả bộ ghé vào xin miếng nước uống. Ngày nào cũng xin nước nên xin được luôn trái tim của nàng v́ Dượng tôi hội đủ “nhất đẹp trai, nh́ chai mặt”.
Cô Dượng qua đây với người con gái út. Cô ấy là kỹ sư ở một vùng hơi xa thủ phủ của Minnesota, vùng này ít người Việt nên khi con gái đi làm Cô Dượng ở nhà buồn lắm. Nghe chúng tôi mua được nhà rộng, hai người mừng quá bái bai con gái dọn về ở chung với chúng tôi luôn cho vui. Tầng trệt c̣n một pḥng trống, cô dượng chịu khó ở chật một chút, càng t́nh chứ sao.
Dượng Hai tính t́nh vui vẻ, vô tư, vô lự. Dượng bị cô quản lư hết mọi chuyện. Tiền già, tiền food stamp của Dượng bị cô tịch thu hết chỉ cho mỗi tháng vài chục mua vé số thôi. Cô cứ gom góp để gởi cho đám con c̣n lại bên Việt nam. Nhiều khi thấy tội Dượng quá tụi tôi lên tiếng đ̣i quyền lợi cho Dượng đều bị cô dẹp tan đám quân phản loạn. Thế là tôi âm thầm xin thêm nhiều phiếu thực phẩm dành cho người già, mua dùng rồi dúi tiền mặt lại cho Dượng nhưng không cho cô biết. Vợ chồng cô con gái út cũng tháng tháng trợ cấp thêm cho cha thành thử Dượng có nhiều tiền rủng rỉnh lắm.
Dượng tôi bị vợ bóp mũi cả đời mà rất vui vẻ. Ḿnh ơi ḿnh à suốt ngày, t́nh tứ lắm. Suốt sáu năm ở Mỹ, cô dượng tôi đều sống ở những thành phố không có người Việt, con đi học xa. Có lẽ v́ buồn nên thỉnh thoảng dượng hay t́m cách chọc cho cô lên tiếng rồi căi cho vui. Tụi tôi đặt tên cặp này là “Đôi Ễnh ương” chứ không phải đôi uyên ương v́ ảnh chọc chỉ chí chóe suốt ngày.
Sáng sáng, hai cặp già dậy sớm pha trà, cà phê ngồi rầm ŕ nói chuyện ngày xưa, ngày nay. Bên tách trà nóng nghi ngút khói và ly cà phê mùi thơm phưng phức, bao câu chuyện từ hồi Pháp thuộc, thời Việt minh, thời chính quyền tổng thống Diệm, thời ông Thiệu, rồi thời Lê Duẩn cho tới thời tổng thống Clinton đều được đem ra hàn huyên tâm sự. Một đời người dài đăng đẳng biết bao nhiêu là câu chuyện, bao nhiêu là sóng gió, bao nhiêu là tao ngộ biết nói sao cho xuể. Ngày cuối tuần, chúng tôi ở tầng trên say ngủ trong âm thanh rầm ŕ ấm cúng, trong mùi thơm nồng của cà phê, và thức giấc khi mùi thơm lừng của phở, của bún ḅ Huế, hoặc bánh xèo, bánh canh bay lừng vào mũi. Làm sao có thể ngủ nữa với mấy cái mùi đó. Chịu thua! Thức dậy chào đón một ngày mới.
Trời mùa hè, ăn chiều xong vẫn c̣n sáng sủa lắm. Bác Lâm rủ dượng Hai:
- Đi mua vé số anh Hai.
- Tôi mua hồi sáng rồi.
Lúc này Bác Lâm mới thú nhận:
- Th́ anh đi mua dùm tôi, không biết làm sao mà tôi đi mấy cây xăng, chỗ nào cũng vậy, ḿnh nói power ball mà nó cứ đưa thuốc lá Marlboro!
Bác Lâm trước kia học tiếng Pháp, nay học thêm tiếng Mỹ bác hay bị lẫn lộn. Bác đọc và hiểu tiếng Mỹ, nhưng nghe và nói không được. Khi cần nói ǵ với người Mỹ, bác bị mất b́nh tĩnh và trở thành cà lăm. Dượng Hai th́ móm xọm, răng không c̣n cái nào, mỗi lần nói tiếng Mỹ cái lưỡi của Dượng cứ thụt ra thụt vào một lúc mới thều thào ra tiếng. Vậy mà tụi Mỹ lại hiểu và bán đúng vé số power ball chứ không đưa ra gói Marlboro. Chồng tôi an ủi Bác:
- Tiếng Anh khó nói lắm Bác ơi. Nhất là khi ḿnh già rồi mới học tiếng của họ, cái lưỡi cứ cứng ngắt không uốn được.
Tôi đề nghị:
- Hay Bác học ngôn ngữ Quốc tế của cô Hai dễ hơn.
Số là tuần trước, cả nhà chúng tôi đi dạo Mall of America - một shopping lớn nhất của nước Mỹ - th́ cô Hai bị lạc. Khi t́m lại được, cô kể:
- T́m con hoài không ra mà mắc tiểu quá, cô phải hỏi chỗ để đi.
- Cô hỏi làm sao?
Cô Hai khoe:
- Cô chỉ xuống dưới rồi kêu “Xè xè xè è è” như xi con nít vậy, vậy mà họ hiểu hết và dẫn cô đến tận pḥng vệ sinh.
Đúng là ngôn ngữ nào cũng không bằng!
Dạo này hai cặp ễnh ương bận bịu và khổ sở về chuyện thi quốc tịch, v́ già rồi học trước quên sau. Những người lớn tuổi như Cô Dượng và hai Bác của tôi, có ở đâu đi nữa th́ cái tính cách Việt Nam vẫn đậm đặt không thể nào phai. Họ cần có cái quốc tịch để hưởng được những quyền lợi cơ bản của một công dân Mỹ mà khỏi phải làm phiền hoặc lệ thuộc con cháu. Họ cũng cần quốc tịch Mỹ để bảo lănh những người con đang bí lối trong nước. Thật ra, hai Bác Lâm c̣n mới, học để biết thêm tiếng Anh và ủng hộ cho Cô Dượng Hai.
Lần đầu cô tôi đi thi, người phỏng vấn hỏi:
- Ai là tổng thống đầu tiên của Mỹ?
Cô nhớ ra là tên ông tổng thống này có 3 âm, quen quá v́ cô đă học rồi, có điều lúc đó v́ hồi hộp nên quên mất. Th́nh ĺnh cô nhớ ra ba chữ quen thật là quen bèn buột miệng trả lời:
- Mr. Hamburger!
Anh chàng phỏng vấn bật cười, dắt cô ra giao lại cho các ủng hộ viên chúng tôi đang đứng đợi bên ngoài:
- Hy vọng tôi sẽ được gặp lại bà lần tới!
Được vui như vậy, không mong gặp lại sao được.
Lần sau Cô chuẩn bị kỹ hơn, không những lịch sử Mỹ mà c̣n viết được hết những câu qui định trong bài đề cương thi. Lại đậu phải cành mềm, cô kể:
- Nó biểu cô viết một câu không có trong đề thi, câu dài và nhiều chữ mới quá cô viết không được.
Tôi xin gặp và hỏi lư do, người phỏng vấn giải thích:
- Tôi yêu cầu bà viết một câu tiếng Anh, câu ǵ cũng được, nhưng bà không viết được, thật xin lỗi.
Lần thi thứ ba, cô đậu. Tôi được dịp chứng thực lời khuyên của Bác Lâm ngày nào “Có trí không bằng có chí”.
Cô tôi thi đậu, được chúng tôi đăi một bữa ốc luộc. Số là tuần trước có người bạn chỉ cái hồ nhỏ ở đường White Bear có ốc bưu ăn ngon lắm, chúng tôi có đến quan sát trước. Hôm nay cả nhà mang thùng nhựa, rổ, ra hồ bắc ốc về ăn mừng. Nh́n cái cảnh xắn quần lội nước bắt ốc chắc trong bụng ai cũng nhớ cái thời xa xưa ở một làng quê bên Việt Nam, ai cũng vui, mặt mày hớn hở. Tôi c̣n đem theo máy quay phim để quay nữa. Cái hồ nằm sâu ở chỗ trũng nên dân ở gần đó không biết được chúng tôi làm ǵ đâu. Nước xấp xấp tới mắt cá chân thôi, trong vẻo trong veo, nh́n thấy ốc bưu nằm đầy mà mê. Tha hồ mà vớt, mà bắt, chỉ thoáng chốc là đầy thùng. Cô tôi cho ngâm ớt bột một ngày cho ốc nhả hết bùn đất, rồi cô chuẩn bị mắm gừng. Nh́n thấy hấp dẫn quá, ông xă tôi gọi thêm mấy người bạn, họ mang cả bia đến nữa. Cả bọn đang quây quần thưởng thức một món ăn hiếm có trên một đất nước thứ ǵ cũng có này, chợt có người hỏi:
- T́m đâu ra ốc hay vậy?
Tôi nói chỗ vị trí cái hồ, một người bạn lên tiếng:
- Tôi làm ở nhà máy gần đó, thấy nước thải họ cho chảy ra cái hồ này. Coi chừng nhiễm độc thực phẩm!
Bữa tiệc đang vui bỗng khựng lại, cụt hứng thiệt. Chúng tôi tưởng đă t́m thấy một niềm vui thật đậm đà mùi vị quê nhà nhưng không được trọn vẹn. Cũng may cả ngày sau thấy ai cũng tỉnh rụi không có triệu chứng ǵ nhiễm độc thực phẩm cả, cũng đỡ lo, nhưng từ đó dẹp cái màn đi bắt ốc bưu.
Cô Hai là một đầu bếp tuyệt vời, món ăn cô nấu hàng ngày mới nh́n đă thấy đói bụng. Cô hay than phiền thịt gà thịt heo đông lạnh bên này nấu không ngon. Chồng tôi vốn là người theo đạo ẩm thực nên sốt sắng t́m ra địa chỉ một ḷ mổ, họ bán gà “đi bộ” thịt dai như gà bên ḿnh, có cả vịt, heo, dê…mổ tại chỗ, và c̣n có cả tiết vịt để làm tiết canh. Một hôm đi mua gà vịt về, cô tôi có mang về một chú gà cồ c̣n sống, định là để vài hôm nữa làm thịt. Sáng hôm sau, trời c̣n tối thui tôi đă nghe tiếng gà gáy từ garage. C̣n chưa tỉnh hẳn, tôi mơ hồ tưởng ḿnh đang ở Việt Nam. Sáng đó xuống nhà tôi nghe Dượng nói với Cô:
- Nghe con gà gáy thiệt đă ḿnh ơi. Thôi đừng làm thịt nó, để sáng sáng nghe nó gáy cho vui. Lâu lắm rồi tôi mới được nghe gà gáy.
Con gà chỉ gáy thêm được một buổi sáng nữa. Hôm sau có một cảnh sát tới nhà nói với chúng tôi:
- Các bạn không được nuôi gà trong nhà ở, muốn nuôi phải nuôi ở nông trại. Hàng xóm than phiền các bạn để gà gáy làm mất giấc ngủ.
Một lần nữa, mọi người bị cụt hứng. Nhập gia phải tùy tục chớ biết sao!
Mùa đông lại đến, chỉ có hai Bác là chưa nếm qua mùi vị lạnh lẽo của mùa đông xứ này. Bác Lâm nhắc đến cái lạnh mà Ba tôi mô tả trước đây và có vẻ lo ngại. Chồng tôi kể thêm một câu chuyện:
- Có một anh chàng chính gốc Minnesota, một hôm đọc gia phả rồi khoe với bạn rằng “Gia đ́nh tớ có một khả năng phi thường, đó là đúng vào hôm sinh nhật 21 tuổi ai cũng đi bộ trên mặt nước được”. Hôm sinh nhật, chàng dẫn bạn ra cái hồ trước nhà để biểu diễn. Bước chân xuống nước là bị ch́m liền! Ngạc nhiên, anh chàng về hỏi lại bà nội ḿnh “Con thấy gia phả ghi là vào sinh nhật thứ 21, ông nội, rồi cha con đều đi băng qua hồ sang tiệm rượu bên kia uống rượu, sao sinh nhật này con bước xuống hồ là ch́m, tại sao con không có cái khả năng của ḍng họ ḿnh?”. Bà nội giải thích: “Ông con sinh tháng giêng, Ba con sinh tháng hai. Khi đó nước hồ đóng băng nên mới đi trên đó được, con sinh tháng bảy th́ làm sao đi bộ trên hồ được”.
Bác Lâm là người hoạt động, lâu nay Bác đi bộ hằng ngày vài tiếng đồng hồ, mùa đông Bác cũng không nghỉ, bây giờ Bác có dịp đi bộ cả trên mặt hồ như dân Minnesota chính hiệu nữa nên khoái chí lắm. Một hôm Bác khệ nệ mang về mấy hộp cà rem, Bác nói:
- Chắc trời lạnh ít ai ăn, họ bán hạ giá rẻ quá, Bác mua hết.
- Chắc chứa không hết trong tủ đâu Bác, nhiều quá. Tôi nhận xét.
- Không lo đâu con, ḿnh có cả cái tủ lớn đây này.
Nói rồi Bác moi đống tuyết ngoài sân và cất mấy bịch cà rem vào trong đó. Mấy hôm sau, cơm chiều xong, Bác ra sân mở cái tủ lạnh lớn của ḿnh:
- Í, ngộ quá con ơi. Trời lạnh vậy mà sao cà rem tan hết chỉ c̣n giấy bọc và mấy cái que không hà.
Chúng tôi cũng ngạc nhiên như Bác, hóa ra là bên ngoài lạnh nhưng trong ḷng tuyết vẫn ấm áp. Chắc cũng giống như ḷng người xứ lạnh.
Bác gái vốn là người tiết kiệm, một hôm thấy trời nắng đẹp, thay v́ xấy quần áo th́ Bác đem ra sân căng dây phơi. Vài tiếng sau, rờ thấy đồ khô queo nên Bác mang vào nhà xếp, nhưng rồi với vẻ mặt ngạc nhiên Bác kêu tôi:
- Coi này Thanh, quần áo của Bác sao khô mà cứng ngắc kỳ ghê!
- Trời lạnh quá mà Bác, nước đâu có bốc hơi mà đông thành đá nên cái áo cứng ngắc mà thôi.
- Trời đất, thấy nắng đẹp quá. Bác tưởng nắng lên trời phải ấm hơn chớ!
Cái áo nhũn ra và bắt đầu nhỏ nước v́ trong nhà đang ấm. Ai cũng tức cười.
Mùa đông năm đó, sau khi chữa mắt cho Bác gái, hai bác tôi về lại California. Người con của cô dượng Hai đổi về Twin cities và mua nhà riêng, cô dượng tôi cũng về ở với con. Nhà cửa trở lại vắng vẻ. Hai đứa con của tôi lúc này đă lớn.Thằng anh đóng kín của pḥng, ôm cái điện thoại nói chuyện suốt với bạn gái. Thằng em mê mẩn chơi video game. Cơm nước xong vợ chồng tôi ngồi bên nhau ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ. Từng bông tuyết bay bay dưới ánh đèn trông thật thơ mộng. Chàng của tôi bỗng cám cảnh sáng tác mấy câu thơ con cóc:
Ngoài kia bông tuyết rộn ràng, Ḷng anh bỗng thấy yêu nàng trào dâng
Rồi ảnh cười ma giáo hết sức, đọc tiếp:
Anh già nhưng vẫn c̣n…gân!! Em ơi hăy sít lại gần ấm hơn…
Tôi hù:
Tí nữa mỏi gối chồn chơn. Gân cốt đứt hết, đừng hờn em nha.
Ngoài kia, tuyết rơi kệ tuyết! Trời lạnh kệ trời! Ḷ sưởi trong nhà tí tách reo vui, ấm ơi là ấm.
… ? ˜ { ™ @ … Mai Thái Vân Thanh
q
Thanh Mai
q
|
||||||
|
|||||||