KỲ 2:
Rồi với làn sóng di cư vào Nam,
gia đ́nh chúng tôi theo sư đoàn 22 đổi lên xứ này được gần hai năm nay.
Lên đây con dâu tôi xoay ra nghề bán gà vịt làm sẵn. Con Xíu phải thức dậy
từ ba bốn giờ sáng, phụ với mợ nó nhóm lửa, bắt nước sôi, cắt tiết rồi nhổ
lông hàng mấy chục con gà, con vịt. Xong xuôi nó c̣n phải gánh ra chợ. Bà
nghĩ coi, một đứa bé mới mười ba, mười bốn tuổi đầu mà làm việc như tôi đ̣i,
chẳng những không được xu nào mà chỉ nhận được những cát tát, cái đá, cái
đạp, những câu mắng chửi tục tằn. Có lần bị đổ oan là ăn cắp tiền, con Xíu
tức quá căi lại. Thế là sẵn cầm con dao trong tay, mụ ta chém bừa vào mặt
con bé, máu tuôn xối xả ! Thằng con tôi càng ngày càng sợ vợ nên cũng chẳng
dám la rầy. Lần đó con Xíu định bỏ nhà trốn đi, nhưng thấy tôi khóc dữ quá
nó đành cắn răng ở lại...
Bà Năm nghe đến đây cũng thấy động
ḷng trắc ẩn, xót xa cho thân phận đứa trẻ chưa quen. Bà đứng lên rót mời
người khách ly nước trà để dấu niềm cảm xúc. Bà cụ sau khi cám ơn, uống một
hơi hết ly nước như để dằn nỗi thống khổ xuống tận đáy ḷng...rồi kể tiếp:
- Nhưng chuyện xảy ra mới đây
khiến tôi lo lắng không yên. Cách đây ba hôm, trong khi đang làm gà, con
Xíu đau bụng phải đi cầu, v́ tối hôm trước nó ăn me chấm mắm ruốt nhiều quá.
Mụ mợ dâu thấy con bé cứ đi cầu hoài bèn chửi mắng ỏm tỏi. Mụ ta sợ trễ
phiên chợ sáng, mấy gian hàng bên cạnh giựt hết khách quen. Con bé từ khi bị
mang vết sẹo trên mặt đă căm thù bà mợ thấu xương, bữa nay đang đau bụng lại
bị chửi nên không dằn được, dấm dẳng trả lời lại. Thế là mụ ta vớ khúc củi
cạnh đó bổ đại vào đầu con nhỏ. Con bé bất ngờ né không kịp, lănh nguyên
khúc củi vô đầu rách một đường dài, máu chảy ướt cả mặt rồi ngă xỉu bên cạnh
bếp lửa. Mụ mợ dâu thấy vậy đâm hoảng, chạy lên nhà gọi chồng thức dậy đưa
con Xíu vô nhà thương. Cả hai khai với Bác sĩ là con bé bị trượt chân ngă vô
đống củi nên bị tét đầu! Bà xem có phải là thứ đồ vô lương tâm hay không?
Nói xin bà tha lỗi, chứ con dâu của tôi đúng là thứ đáng bị voi giày ngựa xé
mà!
Bà Năm nghe đến đây cũng phải đồng
ư là con mụ nọ đúng là thứ độc hơn ...vịt Xiêm lai, hơn cả rắn hổ Chúa!. Bà
gật gù ra vẻ biểu đồng t́nh và khuyến khích bà cụ kể tiếp. Bà cụ thấy bà
Năm tỏ ư thông cảm sâu xa với ḿnh bèn hăng hái tiếp tục:
- Tôi biết cả cái chợ Kontum này
chỉ có hai bà là người từ trong Sàig̣n ra. Tôi lại thấy hai bà thường thay
phiên nhau về dưới đó cất hàng. V́ thế hôm nay tôi đánh liều đến đây cầu xin
bà rủ ḷng thương, giúp đỡ giùm...
Bà năm cắt ngang:
- Năy giờ nghe cụ kể tôi xúc động
lắm, nhưng tôi không biết phải giúp con cháu gái cụ cách nào đây?
Bà cụ hấp háy cặp mắt kèm nhèm, có lẽ v́
chúng đă quá vất vả trong việc làm chảy ra không biết cơ man nào là giọt
nước mắt đau thương:
- Tôi cắn rơm cắn cỏ lạy bà. Bà cố gắng nghĩ
hộ...
Bà Năm tay chống cằm, tư lự vài phút, bỗng mắt
sáng lên:
- Tôi có cách rồi. Tôi sẽ đem cháu cụ về quê
của tôi. Dưới đó tôi c̣n nhà tôi với hai đứa con. Xa xôi như vậy chắc con cụ
không kiếm ra nó đâu.
Bà cụ đang buồn, nghe vậy cũng mừng như bắt
được vàng, giọng run lên v́ cảm động:
- Phúc đức quá. Cứ coi như tôi cho đứt bà đứa
cháu gái của tôi. Cho nó về hầu hạ gia đ́nh bà tôi thật yên tâm. Nếu c̣n ở
lại đây, tôi chắc có ngày nó sẽ mất mạng vào tay cái con dâu trời đánh của
tôi. Thật không biết nói sao để cảm tạ cái ân đức này!
Nói xong bà cụ đứng dậy chắp tay
định vái nữa, nhưng bà Năm đă lanh tay kéo cụ ngồi xuống, nói bà cụ đừng
ngại, cứu một người bằng xây mấy kiểng chùa. Sau đó hai người bàn tính một
hồi và đồng ư để con Xíu ở nhà thương thêm ít bữa. Một buổi tối sắp hết giờ
thăm nuôi, bà cụ sẽ ngồi xích lô tới đậu sẵn trước cổng, con Xíu đi ra và họ
sẽ tới thẳng tiệm bà Năm. Bà giấu con bé trên căn gác lửng sát nóc nhà. Hai
hôm nữa mới có chuyến xe vận tải lên bỏ hàng và bà Năm sẽ theo chuyến xe này
về Sai G̣n, mang theo con Xíu.
Trong thời gian hai bữa này cả nhà
cực kỳ hồi hộp. Nhứt là không hiểu v́ cớ ǵ mà một người đàn ông trung niên
cứ lảng vảng trước cửa tiệm! Bà Năm đă cẩn thận dặn bà nội con Xíu không
được tới gặp nó. Mặc dầu sáng sớm mai mới khởi hành chuyến trở về Sàig̣n,
nửa đêm bà Năm nhờ cô cháu đứng canh chừng coi có người nào lảng vảng gần đó
không mới vội vàng cho con Xíu leo vô nằm chờ sẵn trong thùng xe, mà tài xế
Long đă cẩn thận cho đậu phía sau hè. May mà người tài xế này rất thân với
chị em bà Năm nên mới dám nhận chở con Xíu...
Chuyến đi trót lọt, ba hôm sau con
bé được bà Năm dẫn về tới Phong Mỹ. Nó đă thoát khỏi nanh vuốt của bà mợ,
độc không thua ǵ rắn hổ mang! Bà Năm đổi tên cho nó là Hoa. Bà nói hy vọng
từ đây cuộc đời con nhỏ sẽ tươi đẹp như cái tên mới của nó.
Lạ người, lạ cảnh, lại nhớ bà
ngoại nên cả tháng trời con nhỏ ngơ ngơ ngáo ngáo như người mất hồn. Hơn nữa
cả chợ ai cũng ṭ ṃ muốn biết mặt con nhỏ " Bắc Kỳ", nên hàng ngày nhà của
Thơ không bao giờ vắng khách tới chơi. Con Hoa cảm thấy vô cùng khó chịu
trước những cặp mắt soi mói, những lời b́nh phẩm rất ư là tự nhiên của dân
làng. Nó có cảm tưởng như ḿnh là một con vật trong sở thú! Nó chưa hiểu tâm
tánh của người dân Nam Kỳ, nhứt là ở thôn quê. Họ thiệt thà chất phác, nghĩ
ǵ nói nấy, nhưng thâm tâm không ác chút nào.
Hoa hơn Thơ ba tuổi nên Thơ gọi
bằng chị, xưng em. Bà Năm có kể hoàn cảnh của Hoa cho cả nhà nghe, nên Thơ
thấy thương người bạn mới thật t́nh. Về đây không phải thức khuya dậy sớm,
làm việc cực nhọc như trước. Mỗi sáng nó quét dọn nhà rồi ra chợ mua đồ ăn
sáng cho mọi người. Trưa chiều cũng chỉ lo phụ nấu hai bữa cơm, rửa chén,
dọn dẹp rồi ẵm em đi chơi. Được ăn ngủ no đủ nên chỉ một năm sau là Hoa đă
lột xác hẳn. Con nhỏ bắt đầu trổ mả. Da dẻ trắng trẻo mịn màng, mái tóc đen
mun óng ả. Nó mập mạp hơn xưa nên cái miệng bớt hô. Đặc biệt là hai hàm răng
trắng muốt. Gánh nước hàng ngày cũng là một môn thể thao tốt nên năm lên
mười sáu Hoa có một thân h́nh nẩy nở căng tràn sức sống. Cô nàng lại có một
cái tướng đi hết sức đặc biệt: nẩy bộ ngực căng tṛn, chắc nịch ra phía
trước và cặp mông tṛn trịa cong vêu ra sau coi thiệt khêu gợi. Nó c̣n tỉa
gọn cặp lông mày vốn rậm đen để tăng thêm nét đẹp cho cặp mắt sắc như dao.
Tụi con trai ở chợ cũng bắt đầu buông lời chọc ghẹo. Ở đây, nó cảm thấy yên
tâm và hạnh phúc. Tuy vậy, thỉnh thoảng cái dĩ văng đau thương vẫn c̣n hiện
về ám ảnh. Nhiều đêm Hoa giăy giụa, miệng ú ớ hoặc bật khóc nức nở trong mơ
khiến Thơ phải lay nó dậy!
Cách nhà Thơ một căn, sát mé sông là tiệm lu hũ, cà ràng, nồi
niêu, chén bát ... của chú thím Tám Di. Chú thím có ba người con, thằng
trưởng nam tên Dư. Không biết v́ lư do ǵ, lúc mới chào đời Dư cũng b́nh
thường như những đứa trẻ khác. Nhưng càng lớn nó càng thay đổi kỳ cục. Mái
tóc như rễ tre, mọc tràn lan xuống tận ót như lông một con khỉ. Nó phát âm
không rơ ràng nên người ta phải chú ư và đoán thêm mới biết nó muốn nói ǵ.
Tuy hơi dị hợm nhưng Dư cũng có một trái tim biết rung động y chang những
chàng trai khác. Cậu ta để ư yêu con Hoa. Phía sau hè nhà Dư là bến sông,
mỗi ngày Hoa đều phải xuống đó khi th́ để giặt đồ, khi th́ rửa chén, gánh
nước. Anh chàng Dư canh me người trong mộng, thấy nàng bưng rổ chén hay thau
đồ xuống là cậu ta chàng ràng ở đó cả buổi để nói chuyện, tuy rằng mười câu
của cậu nói, người đối diện hiểu chưa tới năm câu! Thường thường cậu c̣n mời
con Hoa cái bánh cam, gói bánh bèo, hoặc ổi, soài, cóc...Hoa đâu có ngờ
Dư thương ḿnh nên bao giờ cũng vui vẻ nhận. Cho đến một hôm, cơm chiều
xong tự nhiên thấy vợ chồng chú Tám Di tới chơi. Ba của Thơ cũng mời trà
nước đàng hoàng. Nói chuyện trên trời dưới đất một hồi, thím Tám mới mở lời
xin hỏi con Hoa cho thằng Dư. Thím nói thằng nhỏ năm nay cũng hai mươi rồi.
Tuy nó không được khôn lanh bằng anh em cùng trang lứa, nhưng hiền lành,
siêng năng lắm. Nếu con Hoa chịu ưng thằng Dư, chú thím sẽ mở cho tụi nó một
tiệm chạp phô.
Xem Kỳ 3




