PHẦN 1:
Tiếng ḥ ồm ồm như vịt đực của
thằng Bửu cất lên phía sau hè:
- Trồng trầu trồng
lộn dây tiêu
Con theo hát bội
mẹ liều con hư...ứ... ư...
Bà Hương hào Thạnh
đang ngồi gói bánh ít bánh tét với Mỹ Hạnh, cô gái út vừa tṛn mười bảy và
Mỹ Hiền trong nhà bếp, lên tiếng cằn nhằn:
- Cái thằng, giờ
này chưa chịu xuống cầu tàu ngồi chờ anh bây kêu, c̣n ở đó hát ḥ. Hiền, ra
sau hè nhắc nó một tiếng kẻo nó quên.
Hiền dạ rồi đứng
lên đi ra sau hè kêu thằng Bửu xuống bến sông chờ cậu Ba. Bữa nay hăm chín,
cậu ba Trung từ Mỹ Tho về ăn Tết với gia đ́nh. Nghe đâu cậu c̣n dẫn theo một
người bạn thân, cùng học ở collège. Cậu ba ở nội trú luôn trong trường. Năm
nay về nhà ăn Tết cậu rủ luôn Tiến mục đích giới thiệu cô em gái với bạn
luôn. Con đường đi thẳng từ chợ Cao Lănh về Tân An rất xấu. Đường trải đá
cục, ngồi xe lôi bị xóc , về tới nhà ḿnh mẩy ê ẩm hết trơn, nên ai cũng
thích đi ṿng mé Ḥa An, đường đất cát mịn êm ái, chỉ tội phải tốn thêm vài
cắc bạc qua đ̣. Nhà ông bà Hương hào có chiếc xuồng neo dưới bến, mỗi lần bà
Hương hay hai cô Hạnh, Hiền đi chợ về, thằng Bữu chờ sẵn bơi xuồng qua
sông rước. Trong nhà có Hiền lo việc bếp nút, quét dọn. Thằng Bữu làm những
việc nặng như bửa củi, gánh nước, dọn vườn tược. Nó ở với ông bà Hương hào
từ hồi mới lên mười ba, năm nay đă mười chín nên rất thông thạo công
chuyện, được mọi người trong nhà tín nhiệm. Vóc vạc cao lớn, nuớc da ngâm
ngâm mặn mà, lại nói chuyện có duyên nên nó được mấy em thôn nữ ưa lắm.
Nhưng vài tháng nay cu cậu đă để bụng thương con Huê, con gái lớn chú Huế
Canh ngoài lộ mới. Theo lời ông Hương hào kể lại, chú Canh hồi xưa theo ghe
bầu chở bàn ghế cẩn xà cừ từ Huế vô trong Nam bán. Hồi đó chú cũng trạc tuổi
thằng Bửu bây giờ. Ghe bầu đi từ tỉnh nọ qua tỉnh kia. Tới Tân An, gặp lúc
ông Cả Phương mới vừa xây xong căn nhà nền đúc mới, cần rất nhiều bàn ghế,
hoành phi, tủ thờ... để trang trí. Ông Cả c̣n mời chủ ghe và đám thợ ở lại
để đóng tại chổ cho ông thêm một ít đồ cần thiết. Trong số thợ đi theo ghe
có chú Canh. Chú có giọng ḥ Huế mùi mẫn, năo nùng. Mỗi lần cất lên, người
nào đang vui cách mấy cũng cảm thấy bùi ngùi tấc dạ! Mà cái người bị tiếng
ḥ của chú làm mê mẫn tâm thần là cô Lài, giúp việc cho ông bà Cả. Năm đó cô
mới lên mười sáu, t́nh xuân đang phơi phới, nên dễ bị tiếng ḥ của chú hớp
hồn. Lửa gần rơm th́ phải cháy. Bà Cả thấy cái bụng cô Lài càng ngày càng
vun chùng (mà miệt này đâu phải vùng rừng thiêng nước độc đâu mà bị chứng
báng nước?), nên đem ra tra vấn. Lài khóc, thú thật chú Canh chính là tác
giả cái bào thai cô đang mang. Ông bà Cả sau khi hội ư với chủ ghe liền tổ
chức cấp tốc một đám cưới đơn giản cho đôi trẻ nên duyên cầm sắt và từ đó
chú Canh đóng đô luôn tại quê vợ. Huê là con gái út của chú. Con nhỏ thừa
hưởng cái giọng ca ngâm ngọt ngào của cha, nên sau hôm cúng đ́nh vừa qua, nó
cứ tơ tưởng măi tới cái đám hát bội được ban hội tề mời tới tŕnh diễn. Nó
tưởng tượng ḿnh trong vai Phàn Lê Huê, Lưu Kim Đính, Điêu Thuyền... rồi
cũng múa, cũng hát y chang như mấy cô đào thương trong gánh hát. Phải công
nhận con nhỏ có khiếu. Chỉ khổ cho thằng Bửu ngày đêm phập phồng, sợ con nhỏ
nổi hứng cuốn gói theo gánh hát th́ khổ, nên vừa rồi mới thốt lên những lời
đắng cay chua chát kia.
Thằng Bửu xuống cầu
tàu ngồi đợi, độ tàn cây nhang th́ có tiếng kêu của cậu Ba bên kia sông. Nó
lật đật mở dây chiếc xuồng rồi bơi riết qua bển. Cậu ba Trung bận bộ đồ tây
bằng vải tussor màu da ḅ, đứng trên bờ tươi cười nh́n nó. Bên cạnh là một
thanh niên trạc tuổi cậu Ba, cũng bận đồ tây. Thằng Bửu nghĩ thầm hai người
thiệt lịch sự trai hết sức. Cả đời nó chắc chẳng bao giờ được xỏ tay vô một
bộ đồ "chiến" như vậy! Nó lễ phép chào hai cậu. Dầu ǵ cậu ba cũng là người
đă dạy cho nó biết đọc biết viết. Nhứt tự vi sư, bán tự vi sư! Cậu ba và
người bạn không đợi nó cột xuồng để bước lên phụ, mà đă xách va li, thêm một
số túi xách lỉnh kỉnh bước xuống xuồng.
Nhà ông bà hương hào là một căn
nhà ngói khá đồ sộ giữa một khu vườn đầy hoa kiểng và cây ăn trái. Từ cái
cổng gạch có giàn bông giấy tím đẹp lộng lẫy vô tới nhà là một lối đi trải
gạch tàu sạch bóng. Hai bên trồng cây lưỡi cọp, lá thon dài hai màu xanh
vàng, chen với những bụi chuối nước trổ bông màu cam, màu hường tươi như da
con gái xuân th́. Phía trước nhà, gần đường lộ có trồng một dọc bưởi, cam
sành. Nới vô trong có cây vú sữa hột gà, thêm cây mận da người, có trái màu
xanh, ngọt thanh rất hiếm ở cái xứ Đồng Tháp đất phèn này. Gần sát tiền
đường , bà Hương cho trồng một dẫy bôâng trang đủ màu để hàng ngày hái cúng
Phật. Ngoài ra c̣n mấy bụi lài, ngày nào Hiền cũng hái một ít ướp thơm b́nh
trà của ông Hương. Trước đây nhà có mấy cụm phù dung rất đẹp, nhưng khi nghe
cḥm xóm nói nhà có con gái không nên trồng loại hoa sớm nở tối tàn này th́
bà Hương sai thằng Bữu chặt bỏ. Nghe tiếng lao xao từ ngoài cổng, Mỹ Hạnh
vội vàng lau tay vô miếng giẻ lau, xỏ chân vô đôi guốc chạy một mạch ra
ngoài, mặc cho bà hương kêu giựt ngược. Bà ngao ngán nh́n Mỹ Hiền thở ra:
- Thiệt tao cũng
chịu thua luôn! Mười sáu, mười bảy rồi mà tưởng c̣n nhỏ nhít lắm! Hiền cười
an ủi bà:
- Kệ chỉ đi má. Từ
từ chỉ cũng thay đổi mà.
Bà Hương bước xuống
bộ ván đi ra đón cậu con trai cưng, không quên dặn Mỹ Hiền:
- Thôi để đó tối
gói tiếp. Lo bắt liền nồi cơm đi. Đem nồi thịt kho nước dừa ra hâm lại. Nhớ
thêm đường vô dưa cải cho bớt chua. Chiều nay ráng o bế nồi canh chua cá lóc
cho thiệt ngon nghe hôn. Có khách đừng để tao mất mặt. Hiền dạ rồi lật đật
đi lo bữa cơm chiều. Mỹ Hạnh vừa ra khỏi nhà đă thấy mọi người đang đi vô.
Cô nàng kêu lớn :
- Anh Ba. Rồi khựng
lại khi thấy Tiến đàng sau lưng thằng Bửu. Trung cười:
- Mỹ Hạnh, tới đây
phụ anh một tay coi. Chào anh Tiến đi. Bạn anh về nhà ḿnh ăn Tết. Mấy cô
phải tiếp đăi đàng hoàng nghe chưa. Em gái tao đó Tiến. Xí xọn số một!
Mỹ Hạnh ngúng
nguẩy:
- Xí! chỉ được tài
nói xấu em là giỏi. Chào anh Tiến.
Tiến mỉm cười:
- Chào cô Hạnh. Chỉ
sợ tôi làm phiền bác và cô.
Trung cười lớn:
- Thôi đừng khách
sáo nữa. Cứ coi nhà tao như nhà mày.
Tiến nh́n hai bên lối đi, không
ngớt lời khen ngợi. Trước đây nghe nói tới Đồng Tháp Mười, chàng cứ tưởng
xứ nước phèn chỉ có bần, tràm, mắm... Không ngờ từ bến bắc về đây, chàng đă
thấy những khu vườn sum suê cây trái. Các cô gái cũng trắng da dài tóc không
thua ǵ gái Cần Thơ, Mỹ Tho. Một ngạc nhiên thích thú.
Bà Hương hào chờ
mọi người nơi pḥng khách. Trung chào mẹ rồi quay qua giới thiệu bạn với bà.
Bà Hương tươi cười hỏi hai cậu đi đường có mệt không, rồi hối hai cậu uống
nước dừa tươi giải khát. Trên bàn đă để sẵn hai ly cối. Nước dừa ngọt lịm,
trôi tới đâu thấy khoẻ tới đó. Tiến đưa những thứ để biếu chủ nhà như trà
sen, hồng khô. Trung cũng mua nho tươi, lê tàu về cho cha mẹ. Phần Mỹ Hạnh
được hộp phấn và cây son Coty. Trung ngó quanh rồi hỏi sao không thấy ông
Hương hào cũng như Mỹ Hiền. Bà Hương nói ổng đi nhà việc cũng sắp về. C̣n
con Hiền đang lo bữa cơm chiều dưới bếp. Trung cầm xấp cẩm nhung màu tím
bằng lăng giơ lên :
- Cái này là phần
của Mỹ Hiền. Mỹ Hạnh đưa tay định chụp xấp vải, nhưng Trung nhanh hơn, dấu
xấp vải ra sau lưng. Mỹ Hạnh phụng phịu:
- Em muốn coi thôi
mà.
Trung cười:
- Không phải của em, coi làm chi.
Bà Hương hào sai thằng Bửu đem hành lư các cậu vô buồng. Nói hai đứa đi nghỉ
một chút cho khỏe, trong khi chờ ông Hương ở nhà việc về. Bà cũng biểu Mỹ
Hạnh xuống bếp phụ với Mỹ Hiền làm cơm. Xuống tới bếp, việc đầu tiên là cô
nàng ghé tai Mỹ Hiền th́ thầm:
- Bạn anh Ba đẹp trai hết chỗ chê!
Mỹ Hiền tay
chân không ngừng, mặt mũi đỏ gay v́ lửa, chỉ trả lời thờ ơ vậy hả. Mỹ Hạnh
vừa phụ bếp vừa tíu tít kể lể, Hiền chỉ ậm ừ...
Đọc PHẦN 2




