PHẦN 1:
Sau ba hôm
mưa dầm, sáng nay vừa thức giấc, Kim ngạc nhiên v́ tiếng chim ríu rít bên
ngoài thật vui tai. Cạnh cửa sổ là cây anh đào, hôm nào trời nắng đẹp lũ
chim tụ về rất đông. Bước xuống giường, vén màn cửa sổ nh́n ra vườn sau, quả
thật, bên ngoài nắng vàng tươi, trên cây đàn chim vừa tung tăng chuyền cành
vừa hót líu lo. Đă vào tháng năm nên mặt trời mọc sớm, chả bù với mùa đông
tám chín giờ vẫn c̣n tối om om. Hôm nay thứ sáu nên Kim cảm thấy phấn chấn,
v́ ngày mai không phải đi làm. Vừa pha cho ḿnh một tách cà phê (tiên dược
đó, v́ thiếu cái món này là Kim cảm thấy uể oải, năng lực đi chơi đâu mất
tiêu!), nàng vừa tính toán xem tối nay ăn món ǵ?- Ừ hôm qua mua đưọc cái
đầu cá mú thật ngon, tối nay sẽ nấu canh chua. Canh chua mà ăn với sườn ram
mặn th́ tuyệt vời! Chỉ cần nấu sẵn nước me, tối về bỏ thêm cá và tất cả đồ
phụ tùng như bạc hà, cà chua, dứa, giá sống...vào là xong. C̣n món sườn ram
phải làm liền sáng nay. Đang đứng rửa mấy cọng rau ngổ, tiếng nước chảy rào
rào át tiếng bước chân, đến lúc Tín bước tới ôm lưng vợ, hôn vào cổ Kim mơí
giật ḿnh, giẩy nẩy:
- Coi ḱa anh.
Vợ chồng Raymond thấy, nó cười cho bây giờ.
Tín tỉnh bơ:
- Nó cười th́
cứ để cho nó tự nhiên... hở mười cái răng!
Kim nguưt
chồng:
- Chỉ có tài
nói cù nhầy là hay nhất!
Tín cười, bưng
tách cà phê Kim đang uống dở lên uống nốt. Kim đưa mắt nh́n sang nhà bên
kia,có lẽ giờ này vợ chồng nhà Raymond đă đi làm. Hai người mới mua laị căn
nhà phía sau nhà nàng độ hai năm nay. Hai mănh vườn được ngăn bởi một hàng
rào gỗ, nhưng bên Kim sân cỏ, c̣n bên kia họ lại tráng xi măng, chỉ chừa một
ít đất để trồng hoa và rau cỏ. Tuổi hai người cũng xấp xỉ vợ chồng nàng,
nhưng không con. Nh́n cách đối xử, Kim đoán họ yêu thương nhau thắm thiết.
Ngoài giờ làm việc, thời gian c̣n lại họ dành cho việc săn sóc căn nhà và
chăm sóc... lẫn nhau! Căn nhà họ bóng lộn từ trong ra ngoài như một đồng xu
mới ra ḷ. Mùa hè hai người hầu như sống ngoài trời. Kim nhớ hè năm ngoái,
hái được một rổ cà chua to tướng, thấy họ đang dùng bữa với một đám bạn bè,
Kim đến bên rào, nhón chân lên gọi Raymond, định biếu một ít. Chẳng ngờ tên
này cười toe đáp lễ "Rất cám ơn, nhưng tôi cũng có độ bốn năm chục quả, định
biếu ông bà một mớ đây". Thế là hai bên cùng cười x̣a. Thôi th́ cà ai nấy ăn
vậy! Có hàng xóm tốt bụng cũng dễ chịu...
Đến văn pḥng
Kim lại làm cho ḿnh ly cà phê khác, v́ ly buổi sáng đă bị Tín thanh toán
sạch. Nh́n ra ngoài trời, Kim nhủ thầm:
- Nắng đẹp như
vầy chắc “cá” lặn hết trơn! Bữa nay đố khỏi hai thầy tṛ chỉ ngồi giữ chùa,
ngáp vặt!
Ngoài cửa
chợt có tiếng trẻ con khóc, rồi tiếng rít lên của một bà mẹ. Kim đưa mắt
nh́n ra, không ngạc nhiên lắm, v́ những gia đ́nh Haitien vẫn hay ồn ào như
vậy. Người đàn bà c̣n trẻ, cao lớn, da đen sậm, lôi sềnh sệch một nhóc t́ độ
bốn năm tuổi, nước mắt đàm đ́a, đến trước mặt Kim. Nàng có cảm giác như đă
gặp thiếu phụ này ở đâu đây? Bỗng người đàn bà reo lên:
- Kim, có phải
mày không? Mimosa đây. Cách đây mấy năm tụi ḿnh làm chung ở hăng nữ trang
Keyes đó. Không ngờ gặp lại mày ở đây. Mày vẫn không thay đổi, nên tao nhận
ra ngay.
Kim cũng reo
lên, mừng rỡ:
- A, tao nhớ ra rồi. Hồi xưa có lần ḿnh ngồi cạnh nhau. Chúa ơi, mới đó mà
đă bốn năm rồi! Mày c̣n làm ở đó nữa không?
Mimosa cười, khoe hàm răng đều đặn trắng như ngà:
- Nghỉ rồi. Sau mày độ hai năm. Vừa đi làm vừa chăn ba đùa nhỏ,
cực quá tao nghỉ luôn ở nhà. Mày biết không, lúc mới có hai đùa tao bảo thôi
mà thằng chồng tao nhất định không nghe. Cho nó đáng đời!
Kim bật cười trước cái lố trả thù khoẻ ru của Mimosa. Con bé này
đáng được liệt vào hạng "người đẹp" trong nhóm Haitien làm chung hồi xưa.
Chả vậy mà con nhỏ xí xọn Bernadette, bồ chính thức của tên cai Guy (cũng
Haitien) cứ háy nguưt nó suốt ngày. Đúng ra con bé này tên thật là Mimose,
nhưng Kim cứ gọi nó là Mimosa để nhớ lại những chùm hoa màu vàng thật dễ
thương của Đàlạt năm xưa. Cô nàng tỏ ra rất hài ḷng khi nghe Kim giải
thích. Nàng hỏi thăm những người trong hăng cũ và được biết ông Deutch, chủ
hăng, đă qua đời v́ bệnh tim. Kim nhớ rất rơ, ông Deutch người nhỏ bé, lúc
nào cũng bận rộn, ŕnh ṃ nhân viên một cách kín đáo, keo kiệt một cây,
nhưng được cái rất quí người Việt-Nam. Người ḿnh vốn siêng năng, khéo tay
lại không hay đ̣i tăng lương. Trong khi đó đám da đen vừa lười như hủi,
thỉnh thoảng lại biểu diễn một màn “cầm nhầm” vài món nữ trang về làm của
riêng, hoặc bán rẻ lại cho bạn bè. Hăng này sản xuất đồ giả lẫn đồ thật,
nhưng giữa khu thật và giả được ngăn bởi một tấm vách lưới. Hai bên nh́n
thấy nhau nhưng bất khả xâm phạm. Đám thợ làm hàng thật toàn tây trắng, chắc
chắn rất được chủ nhân tín nhiệm!
Sau khi Mimose về rồi, Kim không khỏi bồi hồi nhớ lại những kỷ
niệm của bốn năm về trước, lúc c̣n làm ở hăng Keyes...
Vợ chồng nàng được ông anh bảo lănh qua khá dễ dàng. Nhưng với
mănh bằng văn khoa hồi xưa, giờ chỉ là tờ giấy lộn. Cả cái nghề giáo sư của
Tín cũng vậy. Sự giúp đỡ của anh Hải cũng có giới hạn thôi chứ. May sau
trong chung cư vợ chồng nàng ở có bác Tâm, được con gái bảo lănh qua trước
Kim hai ba năm ǵ đó, đang làm ở hăng Keyes. Một hôm vào ngày thứ bảy, Kim
lấy métro đi phố tàu, gặp bác cũng đang đợi métro. Bắt chuyện với nhau một
lúc mới biết hồi xưa Kim học chung với đùa con gái thứ ba của bác, hiện ở
với chồng bên Cali. Nghe Kim than thở về nổi không t́m được việc, bác sốt
sắng khuyên nàng đến hăng Keyes xin. V́ thường gần Noel hăng cần rất nhiều
người, mới làm kịp hàng để giao cho các tiệm bán lẻ.
Nghe lời bác, sáng hôm sau Kim đến văn pḥng hăng Keyes xin đại,
không ngờ họ nhận vào làm ngay. Cô thư kư dẫn Kim vào xưởng làm việc phía
sau văn pḥng. Vài cái đầu ngẩng lên nh́n rồi lại thản nhiên cúi xuống làm
tiếp. Nh́n tổng quát xưởng rất rộng và chia làm nhiều ngăn. Có độ bốn mươi
nhân viên. Chừng mươi người Việt, phần c̣n lại nửa trắng nửa đen. Kim được
tên cai da đen dẫn tới ngồi bên cạnh một cô gái Việt Nam, đang ngồi đo, cắt
những sợi dây từ trong một cuộn dây to tướng. Hắn cũng đem cho nàng một cuộn
như vậy, với cái ḱm cắt. Giải thích xong hắn bỏ đi. Ngồi cách đó hai dăy
bàn, bác Tâm nh́n Kim mĩm cười, tỏ vẻ hài ḷng. Nàng cũng cười đáp lại. Cô
gái bên cạnh quay sang th́ thầm:
- Chắc chị mới đi làm phải không? Đừng lo, cứ làm chăm chỉ là
được. Công việc rất nhẹ nhàng. Không biết ǵ cứ hỏi. Em tên Mai. Kim cũng tự
giới thiệu tên tuổi. Nh́n thấy cặp mắt trắng dă của tên cai “chiếu tướng” về
phía hai nàng, Mai vội ngồi ngay lại tiếp tục đo, cắt. Đúng 12 giờ 30, Kim
giật bắn người v́ tiếng chuông reo inh ỏi báo hiệu giờ nghỉ trưa. Mọi người
đồng loạt đứng dậy, thở ra khoan khoái. .. Mai nói:
- Tụi ḿnh có nửa giờ ăn trưa thôi đó chị Kim.
Kim gật đầu, nói xin lỗi rồi chạy ngay lại bàn bác Tâm để cám ơn.
Bác cười hiền hậu:
-Cám ơn cái ǵ! Lúc trước có người giúp bác xin việc, bây giờ bác
giúp lại cháu là chuyện thường, có ǵ phải thắc mắc. Thôi bây giờ sửa soạn
ăn trưa kẻo không kịp.
Kim đang lúng túng v́ sáng nay khi ra đi, không ngờ được nhận làm
ngay, nên nàng không chuẩn bị thức ăn đem theo, th́ may quá, Mai cùng với
một thanh niên tiến lại phía bác Tâm và nàng. Mai giới thiệu Kim với anh
chàng rồi nói :
- Đây là anh Tuấn. Anh làm trong pḥng mài với ba anh Việt Nam
khác. Tăt cả nữ trang khi đúc xong phải đem mài cho thật nhẵn rồi mới nhuộm
vàng. Kim gật đầu chào Tuấn. Khi biết Kim không đem thức ăn theo, Tuấn nhanh
nhẩu:
- Không sao, sáng nay dậy muộn tôi cũng không kịp làm sandwich,
đang định xuống cafétéria mua. Vậy để tôi mua cho chị luôn.
Kim móc bóp định lấy tiền th́ Tuấn xua tay:
- Thôi khỏi, chị là người mới, tôi xin được đăi chị bữa nay. Nói
xong không đợi Kim kịp từ chối, Tuấn vội vàng đi ra thang máy. Kim đành tự
hứa hôm khác sẽ trả lại món nợ này.
Cả hai ngồi xuống bên cạnh bác Tâm. Trong này có lệ, giờ ăn trưa,
Haitien tụ lại từng nhóm, Việt Nam cũng vậy. Vừa ăn vừa tán dóc đủ thứ
chuyện. Có hai nhóm Việt Nam khác ngồi cách đó không xa. Mai kín đáo chỉ
từng người:
- Cái chị tṛn tṛn tóc ngắn đó tên Hằng. Nha sĩ bên Việt Nam, bây
giờ đang học lại để thi. C̣n cô bé trắng trắng, nhỏ nhỏ, tóc dài ngồi bên
cạnh tên Hà. Mới sang độ một năm nay. Hà c̣n rất trẻ, nên cố dành dụm tiền
để đi học lại. Cái chị ốm, cao, đẹp như đầm, kế bên Hà là Ngọc. Tuy có
chồng, một con, nhưng cứ bị tên cai mắt la mày lét, đeo theo tán tỉnh. Trước
mặt mấy người đó là bác Sang, nghe đâu chồng bác hồi xưa bên Việt Nam làm
lớn trong chính quyền. Bên cạnh là cô con gái của bác tên Nga. Cái anh chàng
trẻ măng ngồi sát bên Nga là Quang, đang chết dỡ v́ cái núm đồng tiền trên
má cuả cô nàng! Cái ông ốm nhom, cao kều, tóc quăn quăn ngồi trước mặt Quang
là anh Đạt, cựu giám đốc ngân hàng ngày xưa. Hai người này cùng với anh Tuấn
làm trong pḥng mài. Mấy ông ngày đi làm, nhưng tối lấy cours học thêm.
Vừa lúc đó Tuấn trở lên đưa Kim cặp sandwich trứng. Kim cám ơn rồi
mời Tuấn ngồi xuống chiếc ghế trống trước mặt, nhưng chàng thối thoát, bảo
có chuyện cần bàn với ông Đạt. Đúng 1 giờ chuông reo báo hiệu giờ nghỉ trưa
chấm dứt. Mọi người lục tục trở về chỗ làm. Mai nói với Kim:
- Chị chuẩn bị đi. Đến giờ lạy ông đi qua, lạy bà đi lại rồi đó.
Thấy vẻ ngơ ngác của Kim, Mai ph́ cười:
-Th́ ngủ gục đó! Khổ nhất là sau giờ ăn trưa. Bụng đầy mà công
việc cứ bắt phải ngồi ́ một chỗ, nên buồn ngủ dễ sợ! Chừng nào không cưỡng
được, chị cứ việc đứng lên vào toilette một tí. Ở đây chỉ có đi toilette mới
được đứng lên mà thôi. Chả bù lúc mới sang, Mai đi làm trong một hăng may.
Họ bắt xếp quần áo. Toàn đồ ngủ đàn bà dài thậm thượt, nên suốt ngày cứ phải
đứng. Tối về hai cái chân cứng ngắt luôn! May quá, một hôm trên xe bus gặp
anh Tuấn, hồi xưa bên Việt Nam ở cùng xóm với Mai. Nghe Mai than cực, anh
dẫn vào xin việc ở đây đó chị Kim. Rồi Mai kết luận, với cặp mắt mơ màng và
nụ cười mím chi:
- Anh Tuấn tử tế và dễ thưong lắm!
Bữa nay ngày đầu tiên nên Kim hết sức chú ư,cố gắng không phạm
lỗi, nên không thấy buồn ngủ. Nhưng bên cạnh nàng, Mai thỉnh thoảng lại “gật
đầu” một cái. Kim trêu:
- Lạy ông đi qua rồi phải không?
Mai chớp cặp mắt đỏ quạch nh́n sang Kim, cố nhếch miệng lên cười!
Tuy mới gặp, nhưng Kim thấy Mai là một cô gái rất dễ mến.
Đọc PHẦN 2




