|
|
|
|
DỤC MỸ
Tuổi Thơ TÔI
(Thương
tặng các bạn bè DM ngày xưa)
-
Trần
Như
Phương - |
|
 |
|


Kỳ 2: (tiếp
theo Kỳ 1)
Trường TIẾN ĐỨC là một
ngôi trường nhỏ. Có hai dăy chạy thành một hàng dọc, gồm bảy
pḥng. Mỗi pḥng là một lớp. Từ lớp nhỏ nhất là lớp năm, đến lớp
bốn, lớp ba, lớp nh́, lớp nhất. Rồi lên Đệ Thất, Đệ lục. Lên bậc
trung học, có nhiều môn mới lạ như: H́nh Học, Đại Số, Vật Lư, Hóa
Học, Văn nghị Luận… Đặc biệt là môn Anh Văn. Cách đọc và cách viết
của môn này đă cuốn hút tôi ngay từ buổi học đầu tiên. Tôi c̣n nhớ
thầy TRÀ dạy văn, Thầy LÁNG dạy Toán, thầy THÀNH dạy Anh Văn.
Bên hông trường TIẾN ĐỨC
lúc đó là một rừng lau sậy, rậm rạp, cao quá đầu người. Trong
những giờ ra chơi hoặc những lúc đi học sớm, chúng tôi thường chạy
vào đó đùa giỡn. Chúng tôi thích nhất tṛ chơi đánh giặc: chúng
tôi chia làm hai phe, đi lùng bắt địch. ( giống như tṛ chơi năm
mười…). Chúng tôi len lỏi dưới những đám lau. Rừng lau cao quá
đầu, rậm rạp. Cách xa 2 mét đă không nh́n thấy nhau. Nên tṛ chơi
này rất hồi hộp, hấp dẫn với bọn trẻ. Chúng tôi chơi hoài mà không
thấy chán. Chúng tôi thường lấy tay tách những đám lau, tạo thành
những cái lều. Bên dưới chúng tôi lót lá chuối, nằm chơi rất thú.
Vừa êm, vừa mát, vừa kín đáo, ánh mặt trời không xuyên qua được.
Trong khi chúng tôi làm lều th́ một số bạn vào khu rừng gần đó hái
lá dang, me, sung. Hôm nào đi học, chúng tôi cũng bỏ trong cặp ít
nhất là một , hai bịch muối ớt. Đánh giặc chán, cả bọn chui vào
những túp lều bỏ me, sung, lá dang ra chấm muối ớt. Chu choa ngon
thấy pà cố! Vừa ăn vừa hít hà đứa nào đứa nấy nước mắt nước mũi
chảy tùm lum… Vui thiệt là vui.
Chơi đánh giặc ở rừng
lau chán, chúng tôi vào khu rừng phía sau nhà thờ, hái trái c̣ ke.
Đứa nào cũng một túi bự. Trái c̣ ke được bọn trẻ chúng tôi coi như
đạn. Chúng tôi lấy hai ống tre làm ống thụt. Lấy trái c̣ ke nhét
vào một đầu. Thụt. Trúng “đạn” c̣ ke rất rát. Khu rừng lớn, rậm
rạp, với nhiều cây to bóng mát. Có một con đường ṃn đi lên khu
bệnh xá LAI THIỆN CĂN.( nổi tiếng nhiều ma nhất ở DM). Rừng hoang
vắng, không có nhà cửa, nương rẫy. Dần dần bà con mới phá rừng,
cất nhà, lập quán. Lâu ngày thành xóm. Đó là XÓM NHÀ THỜ sau này.
Lúc này, tṛ chơi mà bọn
trẻ chúng tôi ưa thích là nhảy dây. Trai gái chơi chung. Bạn nào
thua là đứng quay dây mệt nghỉ. Thu Loan .Học đă giỏi mà chơi các
tṛ chơi cũng rất cừ. Tṛ chơi lôi cuốn đến nỗi đứa nào đứa nấy mồ
hôi ra nhễ nhại, mặt mày đỏ bừng. Trước khi vào lớp, cả bọn c̣n
tranh thủ chạy xuống nhà ông cai trường, vục đầu vào các lu nước,
uống lấy uống để, cho đă cơn khát.
Trong lớp tôi và Thu
Loan vẫn là hai đối tượng nổi trội. Chúng tôi luôn kèn cựa nhau
hai vị thứ nhất nh́. Lúc này tôi để ư Thu Loan ngày càng xinh đẹp
hơn.
Nhờ cố gắng chăm chỉ
miệt mài trong hai niên học 1960-1961 và 1961-1962, tháng nào tôi
cũng đứng nhất. Kết quả là cuối năm Đệ Lục, tôi nhận được một phần
thưởng đặc biệt: một chiếc cặp bằng da thật, một cây bút PILOT,
một hộp ch́ màu, một chiếc compa, một cuốn Từ Điển ANH VIỆT bỏ túi
của LÊ BÁ KÔNG, một chồng vở. Đặc biệt là một gói kẹo sữa NOUGAT
to đùng. Hôm lănh thưởng, tôi đă chia cho các bạn hết gói kẹo sữa.
Tôi thích nhất chiếc bút máy PILOT. Nó theo tôi tới tận năm học Đệ
Tứ sau này.
Trường TIẾN ĐỨC không có
lớp Đệ Ngũ, Đệ Tứ. Chúng tôi phải xuống Ninh Ḥa. Lần đầu tiên đi
học xa nhà, chúng tôi thấy cái ǵ cũng mới lạ, cuốn hút. Chúng tôi
như lũ chim non rời tổ. Tôi và các bạn vào học trường BÁN CÔNG,
rồi ĐỨC LINH (xem NGÔI TRƯỜNG CŨ 1 VÀ 2). Đến năm Đệ Ngũ Thu Loan
ra Nha Trang học, Đệ Tứ lại trở về trường Bán Công học cùng lớp
với tôi. Tôi vẫn nhớ ngoài việc học giỏi Thu Loan c̣n có giọng hát
rất hay, thầy Trương Thanh Sơn lúc đó là trưởng ban văn nghệ của
trường, mỗi lần có dịp tổ chức ngay trong Quận, thầy Sơn thường
dẫn Thu Loan, Ngọc Lan (bạn chung lớp), Mai Dương, Mai Trần (nhỏ
hơn tôi một lớp) vào hát trong Quận, học chưa hết năm th́ Thu Loan
phải nghỉ học v́ mẹ bị tai nạn. Sau đó tôi vào Nha Trang học
trường LÊ QUÍ ĐÔN của thầy CUNG GIŨ NGUYÊN và cũng từ đó tôi bặt
tin luôn Thu Loan. Đây là lúc tôi bắt đầu rời xa đám bạn bè thân
thương DM. Rồi tôi đậu Tú Tài 1, Tú Tài 2. Tôi lên theo học trường
Đại Học Văn Khoa Đà Lạt.
Năm 1973 tôi ra trường.
Được bổ nhiệm về dạy tại trường Trần B́nh Trọng. Nghe tin tôi tốt
nghiệp đại học, cha BỬU( hiệu trưởng trường Đức Linh) và cha Hoạt
đánh xe Jeep (hiệu trưởng trường Tiến Đức) tới nhà tôi, đề nghị
tôi dạy một số giờ.
V́ t́nh cảm quê hương,
xóm làng, tôi đă nhận dạy một số lớp ở hai trường trên như để tạ
ơn phần nào đối với hai cha, những người đă dành cho tôi những
t́nh cảm ưu ái khi tôi c̣n ngồi trên ghế giảng đường đại học Văn
Khoa Đà Lạt.
Và tôi đă quyết tâm, hẹn
với ḷng ḿnh, sẽ đem hết những kiến thức mà ḿnh đă học được,
truyền lại cho đám trẻ DM – NH, như một món quà nhỏ, chung tay làm
đẹp quê hương…