|
|
|
|
DỤC MỸ
Tuổi Thơ TÔI
(Thương
tặng các bạn bè DM ngày xưa)
-
Trần
Như
Phương - |
|
 |
|


Kỳ 1:
Dục Mỹ 1957.
Gia đ́nh tôi chuyển lên
Dục Mỹ cũng là lúc quân đội Hoa Kỳ vừa hoàn thành xong chiếc cầu Trung
Tâm. Và nhà thờ Dục Mỹ bắt đầu lên kế hoạch xây dựng ngôi nhà thờ mới.
Từ nhà tôi bước ra cầu Trung Tâm khoảng vài chục mét. Bên này đầu cầu là
đồn Quân Cảnh (đối diện với nhà thờ cũ). Bên kia cầu là Trung Tâm Huấn
Luyện Biệt Động Quân, đối diện là căn cứ cố vấn Mỹ (MACV). Cách đó
khoảng một trăm mét ( về hướng Ninh Ḥa ) là trường Pháo Binh. Xuôi
xuống chút nữa là một trạm kiểm soát. Tất cả mọi loại xe từ DM xuống NH
hoặc ngược lại, đều phải dừng xe để kiểm tra giấy tờ, đồ đạc, con
người.(thời chiến mà!). Đặc biệt đám thanh niên chúng tôi, khi đi qua
trạm này, ai nấy đều … run. V́ chỉ cần trong người không có một trong
hai lá bùa hộ mệnh: Giấy hoăn dịch v́ lư do gia cảnh hoặc Giấy hoăn dịch
v́ lư do học vấn là a lê! Quân trường Đồng Đế hoặc Trại Nhập Ngũ Số 3 (
Nha Trang) sẽ tiếp nhận ngay.! Rất may tôi có lá bùa thứ hai nên đi đâu
cũng rất yên tâm.
Đang ở thành phố Nha
Trang với sóng biển reo vui ,dân cư, phố xá đông đúc, sầm uất, để lên DM
xứ núi rừng trùng điệp, nhà cửa thưa thớt, hoang sơ. Ban ngày nóng như
đổ lửa.Ban đêm lạnh thấu xương. Cái lạnh của núi rừng-buốt- rất khó
chịu. Những đêm đầu tôi không tài nào ngủ được. Cứ nhớ măi về Nha Trang,
về xóm Máy Nước., nơi có băi cát trắng lớn hơn cái sân vận động mà chiều
chiều tôi cùng lũ bạn nhỏ đá banh, thả diều, chạy nhảy nô đùa thỏa
thích.
Ở đây không có sân đá
bóng, không có chỗ thả diều, tôi buồn thiu. Nh́n xung quanh chỉ có vài
chục căn nhà tôn và nhà tranh, vách đất. Cảnh vật thật buồn thảm. Đối
với một cậu bé 8 tuổi như tôi lúc đó, DM chẳng có ǵ hấp dẫn, nếu không
muốn nói là buồn chán. Tôi muốn gia đ́nh tôi trở lại Nha Trang. Nhưng
tôi đâu có ngờ, nơi chốn rừng hoang nước độc này, đă cưu mang, ôm ấp tôi
suốt tuổi thơ với những kỷ niệm không bao giờ quên…
Sau khi ổn định chỗ ở,
bố mẹ tôi bắt đầu lo việc mưu sinh. Năm đó, chị tôi khoảng 15. V́ là con
gái lớn nên chị phải nghỉ học, ở nhà phụ bố mẹ buôn bán. Chị được bố mẹ
tôi sang lại một sạp hàng xén (tạp hóa) ngoài chợ. Ngày đó hàng hóa rất
ít, không phong phú, đa dạng như bây giờ. Hàng được xếp vào các ngăn
kính. Sáng nào chị tôi cũng quang gánh ra chợ bày bán. Chiều tối lại
gánh về. Lúc đó DM chưa có điện, người dân phải tự lo ánh sáng. Và đèn
măng xông được người dân chọn lựa. Cứ chiều đến bố tôi ở nhà bơm đèn cho
sáng, xong xách ra chợ. Tối, dọn dẹp hàng xong, lại xách về.
Tôi lúc đó chỉ là một
cậu bé 8, 9 tuổi, chẳng biết lo lắng ǵ., chỉ lo rong chơi ,chạy nhảy
suốt ngày. Bố mẹ tôi không thể để cho tôi lêu lỏng. Ông bà làm đơn cho
tôi đi học. Khi đó DM chưa có trường tiểu học BỒ ĐỀ và TIẾN ĐỨC. Chỉ có
hai trường tiểu học của TRUNG ĐOÀN 43 và 44, thuộc Sư Đoàn Khinh Chiến
15 (tiền thân của Sư Đoàn 23 bộ binh- mang biểu tương CON Ó sau này).
Trường 43 nằm ở chỗ chợ DM ngày nay. C̣n trường 44 th́ tọa lạc tại
trường cấp 1, 2 Ninh Sim bây giờ.
Tôi học ở trường 44.
Phía trước ngôi trường
là một cái sân rất rộng- rộng hơn một sân bóng đá. Gần cổng trường có
một cây đa cổ thụ, thân to mấy người ôm. Rễ của nó xần xù, chạy ngoằn
ngoèo như những con trăn, lồi lên cả mặt đất. Cây cao tới mấy chục mét,
tàn của nó tỏa rộng, che bóng mát cả một khoảng sân.. Tới giờ ra chơi
hoăc những lúc chưa vô lớp, bọn con trai chúng tôi hay nô đùa bắn bi,
đánh đáo, đánh khăng, ném lon, trong khi các bạn gái chơi thẻ, chơi ô
quan, nhảy ḷ c̣ dưới khoảng trời mát rượi đó.
Chúng tôi học ngày hai
buổi.: sáng, chiều. Bù lại, hs được nghỉ ngày thứ năm. Năm đó tôi học
lớp BA. Đến năm lớp NHẤT( lớp NĂM bây giờ) th́ thầy hướng dẫn chúng tôi
là thầy TRẮC. Thầy rất nghiêm. Tóc thầy lúc nào cũng mượt mà, láng bóng,
luôn chải ngược ra sau. Trên bàn của thầy luôn có một cây roi mây. Tṛ
nào không thuộc bài, làm bài là a lê quay mặt vào tường :
chót…chót….tiếng roi mây quất vào mông, đau thấy cả một trời sao. V́ bị
sợ đ̣n, nên tôi ráng học bài, làm bài đầy đủ. Bài vở cho về, không bài
tập nào là tôi không làm. Không bài học nào mà tôi không thuộc. Cho nên
cả năm học, hầu như tôi chưa bị phải quay mặt vô tường lần nào… Trong
khi đám bạn tôi, nhất là mấy đứa làm biếng, học kém, th́ khỏi phải nói,
quay mặt vô tường liên tục.
Bên các bạn gái, tôi chú
ư đến một bạn. Bạn ấy rất xinh, học rất giỏi, lại con nhà giàu nữa. Đó
là HÀ THỊ THU LOAN ( chị ruột của Hà Thị Thu Thủy trên trang NINH
HOA.COM). Giống như tôi, Thu Loan không bao giờ bị đ̣n, bị quỳ, bị chép
phạt. Thầy Trắc thường gọi tôi và Thu Loan lên đứng trên bục giảng để
thầy tuyên dương cho cả lớp. Không biết Thu Loan nghĩ sao, chứ riêng tôi
th́ rất hănh diện, rất thích, nhưng cũng hay mắc cở v́ cả lớp bắt đầu “
cáp đôi “ chúng tôi. Và cũng từ đó h́nh ảnh người bạn gái dễ thương cứ
ám ảnh trong những giấc ngủ của cậu bé gần 10 tuổi hồn nhiên, vô tư.
Năm 1960, chúng tôi thi
tốt nghiệp Tiểu Học.
Ở DM, NH không có trường
thi. Muốn thi hs các nơi trong tỉnh phải về Nha Trang. Khi được thầy
Trắc thông báo tất cả hs đều thi ở Nha trang, bọn trẻ chúng tôi vô cùng
háo hức, rộn ră.
Chỗ chúng tôi tạm nghỉ
trong 3 ngày thi ở Nha Trang là khách sạn THANH HÀ (nằm ở đầu đường
YERSIN bây giờ). Lần đầu được nghỉ ở khách sạn, đứa nào cũng trố mắt
ngạc nhên. Từ khách sạn bước ra biển, chỉ băng qua con đường DUY TÂN (
Trần Phú) là xuống băi cát. Lớp chúng tôi gồm 40 bạn, được thầy thuê
khoảng 5,6 pḥng. Tính ra 7,8 bạn ở chung một pḥng.(dĩ nhiên các bạn
trai và các bạn gái phải ở riêng). Sau khi ổn định chỗ ở, thầy dẫn chúng
tôi ra biển. Ôi! Lần đầu trông thấy biển, sao mà bao la, hùng vĩ quá.
Mới thấy ḿnh nhỏ bé làm sao! Chúng tôi thích quá, chạy nhảy nô đùa trên
cát trắng Nhiều bạn thấy sóng biển thích quá, muốn xuống tắm, nhưng thầy
không cho.Có lẽ thầy sợ vấn đề an toàn không được bảo đảm chăng?
Chiều về khách san, cả
lớp lấy bài vở ra ôn. Đứa nằm trong pḥng, đứa ngồi ngoài hiên. Đúa đứng
dựa cột, đứa ngồi trên thềm. Tất cả đều yên lặng. Bạn nào cũng có nhồi
nhét nhiều kiến thức chừng nào tốt chừng đó… Ngày mai là cuộc thi đầu
tiên trong đời mà. Quan trọng lắm.! Để tạo tâm lư thoải mái cho bọn trẻ
trước ngày thi, thầy lại dẫn chúng tôi xuống biển. Trời đă tối. Biển ban
đêm thật đẹp. Mát. Gió từ ngoài khơi thổi vào lồng lộng. Nh́n ra khơi,
tôi thấy những đốm sáng, giăng ngang trên mặt biển, nhưng không biết đó
là ǵ. Thầy giảng giải: Đó là những tàu đánh cá.- Mà sao họ không đánh
cá ban ngày, lại đánh cá ban đêm hả thầy?- Tôi hỏi.- Ngốc quá, ban ngày
cá thấy tàu, cá sợ bỏ chạy. Ban đêm trời tối, các tàu thắp đèn măng
xông, ánh đèn tỏa sáng, thu hút các đàn cá đến, rồi họ quăng lưới. -Dạ,
chúng em hiểu rồi ạ. Thầy tiếp: Thường họ ra khơi vào buổi chiều, đêm
buông lưới và chỉ trở về vào sáng hôm sau với những khoang thuyền đầy
cá. Nếu không gặp cá, họ sẽ ở lại ngoài khơi vài ba ngày, thậm chí vài
ba tuần. -Hay quá hén. Chúng tôi reo lên. Đêm khuya trên băi biển, bọn
trẻ chạy nhảy, nô đùa thỏa thích.
Sau 2 ngày thi, chúng
tôi trả khách sạn, từ giă Nha Trang với biển xanh, cát trắng. Đứa nào
cũng bùi ngùi, luyến tiếc.
Khoảng nửa tháng sau có
thông báo kết quả. Lớp tôi đậu 100%.Không nói ai cũng biết , bọn trẻ
chúng tôi vui và hănh diện biết chừng nào.
Trường không có lớp Đệ
Thất, Đệ Lục, chúng tôi phải xuống TIẾN ĐỨC học(1960).Tôi cũng không
hiểu tại sao bố mẹ tôi không cho tôi xuống Ninh Ḥa thi vào trường Trần
B́nh Trọng. Có lẽ v́ tôi c̣n nhỏ và v́ gia đ́nh tôi mới lên DM lập
nghiệp, bố mẹ tôi sợ tôi đi học xa không yên tâm chăng?Hoặc bố mẹ tôi
không lo nổi cho tôi trọ học ở NH ( rất tốn kém), v́ ngày đó chưa có xe
đưa rước hs.
Thu Loan cũng vào Tiến
Đức cùng tôi.