![]()
|
||||||||||
|
Thường sau vài lần gặp gỡ, đi chơi, các chàng trai bắt đầu tỏ t́nh với người bạn gái. Có khi chỉ sau một, hai ngày. Có khi chỉ sau một, hai tuần. Cũng có khi sau một, hai tháng, thậm chí một, hai năm. Nhưng không có ai như tôi. Sau đúng nửa thế kỷ, chính xác là 49 năm, tôi mới ngỏ lời với người bạn gái của tôi. Có thể nói đó là những lời tỏ t́nh muộn màng nhất. Bạn có tin không? Nếu không xin mời bạn đọc nhưng gịng sau:
Buổi sáng tôi đang ngồi may dép cho một ông khách (cửa hàng tôi kinh doanh giày dép, mũ ở ngay Trung Tâm Thương Mại Thị xă Ninh Ḥa), bỗng chuông điện thoại reo vang. Nh́n con số lạ hoắc, tôi không biết là ai, nhưng vẫn nhắc máy: - Alo! Xin lỗi ai vậy? - Xin lỗi có phải Phương đó không? Trần như Phương? - Vâng, tôi đây.Xin lỗi… - Loan. Thu Loan đây. - Wow! Thu Loan hả? sao biết số của P vậy? - Thủy cho…
Tôi hiểu rồi. Số là cách đây một, hai tuần tôi có viết bài DỤC MỸ TUỔI THƠ TÔI đăng trên trang NINH-HOA.COM. trong đó tôi có nhắc đến Loan. Thu Loan ( chị ruột của Hà Thị Thu Thủy)Tôi vội đưa chiếc dép đang may dở cho đứa cháu may tiếp. - Alo! Hiện Loan đang ở đâu vậy? …………. - Loan gọi cho P từ số máy này là ở đâu vậy? ………….. Buổi sáng khách đông. Khu chợ ồn ào, nên Loan nói ǵ tôi nghe không rơ. Tôi phải ra phía sau gian hàng hét thật to: - Loan đang ở đâu vậy? - Canada . Canada . - Bất ngờ dữ nghen. Loan được Thủy cho biết anh P mới viết một bài về DỤC MỸ. Trong đó anh ấy có nhắc đến chị. Lúc nào rănh chị lên mạng đọc xem. Loan lên mấy lần nhưng cái máy tính dở chứng cứ trục trặc hoài. Măi tới hồi đêm Loan mới lên net được.
Thú thật với P, đọc xong Loan đă khóc. Loan không ngờ P vẫn c̣n nhớ về những kỷ niệm thời thơ ấu của chúng ḿnh ở DM. Loan không nghĩ là P lại nhớ đến từng chi tiết, nhỏ nhặt nhất. Thú thật lúc đầu Loan không nhớ. Nhưng càng đọc, những h́nh ảnh ngày xưa của lũ trẻ con chúng ḿnh ở DM càng hiện ra rơ ràng. P c̣n nhớ những lần tắm suối, chơi năm mười, nhảy dây, nhảy ḷ c̣, ô quan. Rồi chơi u mọi, ú tim, trai gái ôm nhau vật lộn, vui quá hở P. Mà hồi đó ḿnh đâu có mắc cỡ nhỉ?. Đọc bài của P xong, Loan bồi hồi, xúc động, không ḱm được nước mắt. Cám ơn P, cám ơn P nhiều lắm. - Có ǵ đâu Loan… - Nhưng mà Loan hỏi thật nhé: Tại sao P lại nhớ kỹ như vậy? Chuyện xảy ra dễ chừng gần 50 năm rồi c̣n ǵ. - Không, Loan lộn rồi. Chính xác là 53 năm. Bắt đầu từ năm 1958…ḿnh học chung một lớp. - Ôi trời! Vậy mà sao P vẫn c̣n nhớ kỹ từng chuyện. Thú thật Loan chỉ nhớ mơ hồ thôi À, có phải tại P là thầy giáo nên có trí nhớ tốt không? - Không phải vậy đâu. Tôi cười. Có lẽ do Loan lo làm giàu bên xứ người nên quên hết những kỷ niệm ngày xưa. Tôi đùa. Riêng P những chuyện đă xảy ra, P vẫn nhớ. Huống hồ đó lại là những kỷ niệm đẹp của một thời “ nhất quỉ nh́ ma” th́ làm sao mà P quên được, dù đă trải qua hơn nửa thế kỷ. - Ừa! mà mới đó nhanh thật P nhỉ? - Bây giờ chúng ḿnh đều là những ông, bà già sáu mươi mấy rồi. Tóc bạc hoa râm. Đâu c̣n trẻ trung… - P cho Loan hỏi Gia đ́nh P được mấy cháu? Chị P người ở đâu? Làm sao P gặp? Hiện tại P sinh hoạt ra sao? Hàng lô hàng lốc những câu hỏi đặt ra, khiến tôi bối rối. Tôi không vội trả lời mà hỏi lại Loan: - Gia đ́nh Loan hiện giờ thế nào? Được mấy cháu? Tôi và Loan tranh nhau nói. Tranh nhau hỏi. Giữa chợ đông người, tôi phải hét thật to, lắng nghe cho rơ. Ôi! có bao nhiêu chuyện để mà nói - Bây giờ bên đó là mấy giờ? - 10g đêm. Ở VN là 9g sáng phài không? - 9g15. - À này P đang làm ǵ vậy? - Đang phụ với bà xă trông coi cửa hàng. - Giỏi quá ha. Nghe nói P kiêm luôn là ông nội trợ phải không? - Đúng rồi. Ủa mà sao Loan biết rơ vậy.? Thôi rồi, Thủy kể lại phải không? Chợt im lặng một lúc. - Loan nè. Tôi hồi hộp lên tiếng: không biết Loan dạo này ra sao? Mập ốm? cao thấp? Thú thật P không thể nào h́nh dung được. Thời gian trôi lâu quá. - Loan có thể gửi h́nh của Loan và gia đ́nh… - Không được P ơi! - Sao vậy? Có ǵ trở ngại à? - Không đâu có ǵ. Có điều Loan muốn dành cho P một sự ngạc nhiên. Chắc có lẽ năm nay Loan sẽ về VN, và chắc chắn sẽ ra NH thăm P và gia đ́nh. Lúc đó chúng ḿnh gặp nhau rồi. Nên bây giờ cần ǵ phải gửi h́nh, phải không P? - Vậy cũng được. Tôi trả lời mà ḷng không vui. Im lặng một lúc. - Này Loan. Loan có biết ngày đó P để ư đến Loan không? Im lặng một lát. Chợt tiếng cười như ngọc vỡ vang lên: - Có thiệt hả? Ủa mà sao Loan không biết? - Làm sao Loan biết được. Cũng như làm sao Loan hiểu những năm học ở TIẾN ĐỨC h́nh ảnh của Loan đă chiếm trọn trái tim P. Lại tiếng cười như ngọc vỡ vang lên. P đang đùa đấy chứ? - Không P nói thật đấy. Loan c̣n nhớ không? Ngày đó Loan xinh đẹp, học giỏi, lại con nhà giàu nữa. P thích L nhưng chỉ để trong bụng thôi. - Nhưng P cũng học giỏi cơ mà. - Đúng. Nhưng nhà P nghèo. Thương cô bạn gái cùng lớp mà đâu dám nói. Im lặng một lúc. - Có lần P đùa với Thủy: đáng lẽ anh là anh rể của em rồi. Thủy cười nắc nẻ. Bên kia đầu dây, tiếng cười lại vang lên.
Tôi rất muốn biết, cô bạn gái ngày xưa của tôi dạo sau này ra sao, tôi bèn gọi điện hỏi Thủy. - Anh P có đọc bài VĨNH BIỆT EM TÔI không? Trong bài đó có h́nh của chị Loan đó. Anh t́m thử xem. Chừng nào anh không t́m thấy, em sẽ chỉ cho. Mừng rỡ. Tối hôm đó tôi lên mạng, t́m tới bài viết của Thủy. Tôi hồi hộp. Đây rồi. Tấm h́nh chụp 5 chị em. Tôi nhận ra Thu Loan ngay. Người ngoài cùng bên phải. Tôi lặng đi trong giây phút. Mấy chục năm mới thấy lại h́nh bóng. Trong ḷng tôi đủ ư nghĩ đan xen. Cô bạn gái của tôi không khác ngày xưa là bao. Tôi vội nhắc máy báo cho Thủy biết. Thủy cười.- Anh giỏi quá. Đúng rồi. Chị Loan đó. H́nh chụp cũng mới đây thôi.
THAY LỜI KẾT
Hôm rồi lên DM ăn đám cưới con của NHÂN (xóm chợ cũ), tôi gặp lại đám bạn bè cũ, rất vui. Vô t́nh tôi ngồi chung bàn với Nam (chồng Cứu) và Nha (con bác Tặng). Đang ăn uống ngon lành, bỗng Nam ghé sát tai tôi hét lớn ( v́ nhạc đám cưới mở lớn quá, nói nhỏ không nghe): - Mày c̣n nhớ Loan không? Tôi bỗng giật ḿnh ngạc nhiên, dù đoán Loan là ai rồi, nhưng tôi vẫn giả bộ hỏi lại: - Loan nào? - Hà Thị Thu Loan đó! - À, chị ruột của Hà Thị Thu Thủy phải không? - Đúng rồi. Mẹ, mày biết không ( Nam có tật khi nói chuyện thường hay chửi thề), ngày đó tụi ḿnh học ở Tiến Đức, rồi xuống NH. Nhỏ Loan hồi đó học giỏi ác chiến. Học giỏi, lại xinh, con nhà giàu nữa. Có điều nhỏ đó kiêu quá trời. Tao mết nó, dù biết không ra sao, nhưng vẫn âm thầm theo tán. Nhỏ đẹp quá mà.
Thôi chết. LẠI MỘT NGƯỜI NỮA GIỐNG NHƯ TÔI (tôi bỗng nhớ tới một ca khúc của nhạc sĩ tài hoa Đức Huy). Hóa ra, đâu phải chỉ có ḿnh tôi là người theo đuổi Thu Loan. Tôi chưa kịp nói ǵ th́ Nha đă lên tiếng: - Mấy anh nghĩ sao chứ em thấy chị Thu Loan đẹp. Nét đẹp dịu hiền. C̣n cô em Thu Thủy cũng đẹp, nhưng đẹp sắc sảo. - Sao vậy. Hay là mày có theo tán mà không thành? - Bậy nà. - Cả bọn phá ra cười. - Tôi đă không định nói t́nh càm của ḿnh. Muốn khi truyện được đăng trên mạng Ninh-Hoa.Com. Bạn bè đọc sẽ hiểu. Nhưng có lẽ do không khí bữa tiệc vui quá, với lại có chút hơi men, tôi bốc lên: - Tao sắp gửi lên mạng Ninh-Hoa.Com một truyện nói về thời tụi ḿnh c̣n đi học ở trường. trung đoàn 43, 44. Rồi học ở Tiến Đức trước khi xuống NH vào học ở BC, ĐL. Tao có nhắc về Loan và những t́nh cảm của tao với cô bé ( tôi thú thật). Tụi mày biết không, bài của tao có tựa là LỜI TỎ T̀NH MUỘN MÀNG. - Mẹ, lăng mạn dữ vậy. Rồi chừng nào anh em mới có dịp đọc. Nam hỏi mà mặt đỏ bừng bừng. - Th́ chừng nào có tụi mày sẽ biết mà.
Và hôm nay P có thể nói rằng ngày đó, cách đây gần nửa thế kỷ, P đă thầm yêu Loan.
Vậy đó có phải là lời tỏ t́nh muộn màng không Loan?
T rần Như PhươngNinh Ḥa, tháng 9/2011
|
|||||||||
|
||||||||||